Hứa Hằng Châu từ góc khuất bước ra sau lưng thiếu niên, lạnh giọng hỏi: “Cậu đi theo tôi làm gì?”
Tưởng Lỗi bị giọng nói đột ngột phía sau dọa cho giật mình. Quay phắt lại, cậu ta thấy cái thằng nhóc con dạo này hay được cha mẹ cậu ta khen ngợi hết lời đang dùng ánh mắt khó chịu nhìn mình.
Lòng Tưởng Lỗi trào dâng tức giận, cậu ta cố ý nhếch môi, cười khẩy: “Ai thèm đi theo mày? Đường này là nhà mày à? Mày ở nhà tao thì thôi đi, còn muốn chiếm cả thành phố tỉnh lỵ nữa à?”
Hứa Hằng Châu lười phải dây dưa vô lý với cậu ta, xoay người bỏ đi. Chiều nay anh có nhiều việc phải làm, không có thời gian lãng phí ở đây.
Phản ứng này của anh càng làm Tưởng Lỗi thêm tức giận. Tưởng Lỗi bước nhanh theo, đưa tay ra muốn chụp lấy vai Hứa Hằng Châu: “Mày có biết lịch sự không đấy? Tao đang nói chuyện với mày mà mày không nghe thấy à?”
Hứa Hằng Châu hơi nghiêng người, tránh thoát khỏi tay Tưởng Lỗi. Anh dừng bước trong ánh mắt sững sờ của Tưởng Lỗi rồi cố gắng bình tĩnh nói: “Tưởng Lỗi, cậu ấm Tưởng à. Dù cậu có bất mãn gì với tôi thì ngày mai tôi cũng rời đi rồi, làm ơn nể mặt cha mẹ cậu nhịn thêm một đêm nữa. Nếu cậu thực sự không thể nhịn được, tôi sẽ đi ngay sau khi làm xong việc buổi chiều nay được chưa. Bây giờ làm ơn đừng đi theo tôi nữa, được không?”
Tưởng Lỗi há miệng nhưng không đáp lời Hứa Hằng Châu, ngược lại đột nhiên hỏi một câu mà anh hoàn toàn không ngờ tới: “Cậu gọi Tưởng Sâm là anh hai Tưởng nhưng sao lại gọi thẳng tên tôi, không gọi tôi là anh tư Tưởng?”
Hứa Hằng Châu ngước mắt liếc nhìn cậu ta một cái: “Cậu có điểm gì đáng để tôi gọi là anh sao?”
Nói xong, Hứa Hằng Châu không thèm để ý đến cậu ta nữa, xoay người bỏ đi.
Tưởng Lỗi lập tức đi theo. Sự thù địch đối với Hứa Hằng Châu trong cậu ta đã tiêu tan đi rất nhiều một cách khó hiểu. Cậu ta líu lo hỏi: “Cậu vừa tránh tay tôi bằng cách nào vậy? Sau lưng cậu có mọc mắt à? Cậu định đi đâu thế? Cậu…”
Hứa Hằng Châu nhịn hết nổi, dừng bước quay lại nói với Tưởng Lỗi: “Cậu có thể im miệng được không?”
Thực ra Hướng Thần đôi khi cũng thích ríu rít nói đủ thứ xung quanh Hứa Hằng Châu. Nhưng một người là cục bột nhỏ mềm mại dễ thương nhà anh, một người là người lạ gây phiền phức; một người là giọng nói trẻ thơ ngọt ngào, một người là giọng vịt đực đang trong thời kỳ vỡ giọng…
Thế nên, Hứa Hằng Châu thà nghe Hướng Thần nói chuyện cả buổi chiều cũng không muốn nghe Tưởng Lỗi nói chuyện mười phút.
Tưởng Lỗi bị khí thế bùng nổ bất ngờ của anh dọa cho giật mình, nhưng nhanh chóng phục hồi lại, tiếp tục dính lấy Hứa Hằng Châu: “Không nói cũng được. Cậu dạy tôi cách phát hiện thấy người phía sau đi. Này, hay là thế này, nếu cậu thấy không công bằng thì tôi dạy cậu chiêu khống chế đối thủ bằng tay không nhé? Cha tôi dạy tôi đấy, lợi hại lắm, tôi còn biết…”
Hứa Hằng Châu hít sâu một hơi, quay đầu nhìn chằm chằm Tưởng Lỗi, dùng ánh mắt bắt cậu ta im miệng. Anh hiểu ra nếu không giải quyết Tưởng Lỗi thì buổi chiều hôm nay anh đừng hòng hoàn thành kế hoạch.
“Làm… làm gì vậy?” Tưởng Lỗi bị ánh mắt của Hứa Hằng Châu nhìn đến hơi chột dạ.
“Đánh một trận đi,” Hứa Hằng Châu nói.
Tưởng Lỗi mắt tròn xoe: “Cái… cái gì?”
Hứa Hằng Châu lặp lại: “Chúng ta đánh nhau một trận. Tôi thắng thì cậu đừng đi theo tôi nữa, cũng đừng làm phiền tôi.” Anh thường không thích động thủ với người khác, nhưng rõ ràng là không thể nói lý với Tưởng Lỗi này được.
Tưởng Lỗi không phục nói: “Thế tôi thắng thì sao?”
Không có khả năng đó, Hứa Hằng Châu tự nhủ trong lòng. Nhưng anh không muốn lãng phí lời lẽ tranh cãi với Tưởng Lỗi nữa, vì thế anh nhướn mày nói: “Lúc đó thì tùy cậu.”
Mặt Tưởng Lỗi đỏ bừng, cảm thấy mình bị coi thường. Dù sao Hứa Hằng Châu nhỏ tuổi hơn cậu ta nhiều, mà cậu ta lại được cha và các anh rèn luyện võ nghệ từ nhỏ, đánh người lớn bình thường cũng không thành vấn đề chứ nói gì đến Hứa Hằng Châu nhỏ tuổi hơn cậu ta.
“Cậu thua thì phải gọi tôi là anh,” Tưởng Lỗi nghiến răng nói: “Và còn phải dạy tôi cách nhận biết có người theo dõi, và cách tránh né đòn tấn công từ phía sau.”
“Được thôi,” Hứa Hằng Châu đồng ý ngay.
Thực lực của anh thực ra khá tốt. Từ rất nhỏ, anh đã theo học võ với một người bạn mở võ quán của ông nội. Sau này vì an toàn của bản thân, anh lại học thêm các loại võ thuật phòng thân, thời niên thiếu cũng tham gia không ít trại hè quân sự. Mặc dù sau này thời gian không còn dư dả như trước, nhưng anh vẫn luôn duy trì việc rèn luyện thân thủ của mình.
Vì vậy, dù bây giờ thể chất bị giới hạn, không được lợi hại như trước khi xuyên không nhưng việc xử lý một thiếu niên chỉ lớn hơn anh ba tuổi hoàn toàn không thành vấn đề.
Quả nhiên, cả hai tìm một nơi yên tĩnh rồi bắt đầu động thủ. Chưa đầy ba phút sau, Tưởng Lỗi đã ôm bụng nằm vật ra đất.
“Tôi thua rồi,” Tưởng Lỗi vịn tường đứng dậy, cắn răng nói. Mặc dù tính tình cậu ta không tốt nhưng không phải là người thiếu đầu óc. Vừa rồi ra tay, cậu ta đã nhận ra sự khác biệt giữa mình và Hứa Hằng Châu. Đánh không lại mà vẫn cố đánh, đó là hành động của kẻ ngốc.
Hứa Hằng Châu nghe vậy thì gật đầu, anh phủi bụi trên tay, xoay xoay cổ tay rồi quay người định bước đi.
“Khoan đã,” Tưởng Lỗi đột nhiên gọi anh lại.
Hứa Hằng Châu nhíu mày: “Cậu muốn bùng kèo à?”
“Ai nói?!” Tưởng Lỗi tức giận hét lên một tiếng, rồi đột nhiên hạ giọng: “Cậu đừng nói với cha mẹ tôi là tôi trốn học đấy.”
Hứa Hằng Châu phất tay: “Yên tâm đi, tôi không phải người nhiều lời.”
Tưởng Lỗi thở phào nhẹ nhõm. Nếu cha cậu ta biết chuyện cậu trốn học nhất định sẽ đánh cho cậu ta một trận lên bờ xuống ruộng.
“Tôi muốn hỏi…” Cậu ta do dự một chút, rồi nói với Hứa Hằng Châu: “Có phải cậu muốn đi chợ đen không?”
Bước chân đang chuẩn bị rời đi của Hứa Hằng Châu khựng lại. Vừa định phủ nhận, anh lại nghe Tưởng Lỗi bổ sung: “Tôi sẽ không nói cho ai biết đâu, tôi cũng không phải người lắm chuyện. Tôi muốn nói với cậu là tôi biết chợ đen ở đâu, tôi có thể dẫn cậu đi.”
Hứa Hằng Châu xoay người lại, nghiêm túc đánh giá Tưởng Lỗi một lúc. Anh không ngờ Tưởng Lỗi lại có gan như vậy.
Trong hai ngày ở nhà họ Tưởng, anh đã có cái nhìn sơ bộ về các thành viên trong gia đình này. Họ đều là người tốt, nhưng có lẽ do tính chất công việc hoặc do yêu cầu quá cao về bản thân, Hứa Hằng Châu có thể chắc chắn rằng những người khác trong gia đình họ Tưởng tuyệt đối không hề tiếp xúc với chợ đen.
Trong thời đại thiếu thốn vật chất này, những gia đình có tiền dư dả, đặc biệt là công nhân thành phố, công chức nhà nước, phần lớn đều có trải nghiệm đến chợ đen mua đồ hoặc lén lút đổi chác đồ với người khác. Có thể chỉ một, hai lần, nhưng gia đình họ Tưởng có lẽ chưa từng, họ hoàn toàn không tiếp cận khu vực xám này.
Vì vậy, khi Hứa Hằng Châu nghe thấy từ chợ đen từ miệng Tưởng Lỗi, anh không khỏi cảm thấy kinh ngạc, chưa kể Tưởng Lỗi còn muốn dẫn anh đi chợ đen.
“Cậu biết chợ đen ở đâu à?” Lần này Hứa Hằng Châu không phủ nhận mà hỏi thẳng.
Tưởng Lỗi lập tức sáp lại gần, trên mặt cũng nở nụ cười. Người ta nói không đánh không quen biết, sau trận đánh này sự công nhận của cậu ta đối với Hứa Hằng Châu rõ ràng đã tăng lên không ít.
Tưởng Lỗi nói: “Tất nhiên tôi biết rồi. Tôi dẫn cậu đi, cậu dạy tôi đánh nhau nhé?”
Hứa Hằng Châu liếc nhìn cậu ta: “Vậy thôi, tôi tự tìm.”
Tưởng Lỗi lập tức cuống quýt: “Sao cậu lại thế? Tôi cũng không đòi cậu dạy không công đâu mà, tôi gọi cậu là sư phụ được chưa?”
“Không phải là không muốn dạy cậu,” Hứa Hằng Châu giải thích: “Ngày mai tôi phải đi rồi, buổi chiều nay tôi đang rất gấp, cậu đã lãng phí của tôi rất nhiều thời gian rồi đó.”
Tưởng Lỗi nghẹn lời, không cam lòng nói: “Thôi được rồi, tôi dẫn cậu đi chợ đen. Lần sau gặp mặt cậu phải dạy tôi đấy.”
Hứa Hằng Châu gật đầu: “Được. Cậu không cần đi theo tôi đâu, chỉ cần nói cho tôi địa điểm là được.”
Tưởng Lỗi thấy anh không muốn mình đi theo thì lẩm bẩm một câu “đồ keo kiệt”, rồi thành thật kể cho Hứa Hằng Châu cả hai địa điểm mà cậu ta biết, và còn nói hết những tình hình mà cậu ta nắm được.
Hứa Hằng Châu nghe cậu ta nói chi tiết như vậy thì trong lòng cũng mang ơn cậu ta, liền ghi nhớ chuyện này.
Sau khi Tưởng Lỗi đi, Hứa Hằng Châu theo địa chỉ cậu ta nói mà tìm đến, đó là một khu dân cư khá hẻo lánh. Hứa Hằng Châu cũng từng đoán ở khu vực này, nhưng vị trí cụ thể thì không rõ, Tưởng Lỗi coi như đã giúp anh một tay.
Nói là khu dân cư nhưng thực ra đều là những ngôi nhà xuống cấp nặng, những căn nhà lợp bằng ván gỗ mục nát, hoặc chỉ là những cái lều tồi tàn. Ai có thể ngờ nơi này lại ẩn chứa không ít thứ tốt.
Ở đây, Hứa Hằng Châu không chỉ thấy nhiều thứ cần phiếu công nghiệp mà chỉ thành phố mới có, mà còn có những thứ được thu mua từ nông thôn: các loại vật phẩm hoang dã, lương thực, dược liệu, và da thú.
Hứa Hằng Châu thấy thợ săn thì mừng quýnh, anh vốn dĩ chỉ định tới thành phố tỉnh lỵ khoắng đồ như này một lần thôi, nên cứ chi mạnh tay không thèm điệu thấp. Bất cứ thứ gì cảm thấy tốt, anh đều mua hết.
Thế là không gian của anh có thêm rất nhiều loại ngũ cốc, và những vật tư khác có thể lấy ra dùng trong thời điểm này cũng từ từ lấp đầy khu vực mà anh đã phân chia riêng.
Mặc dù tiền mặt trong tay anh không còn nhiều, nhưng gạo và bột mì đều là vật phẩm có giá trị, chỉ cần lấy ra thì chỉ có tranh nhau mua hoặc đổi chứ không có ai từ chối.
Ngoài ra, Hứa Hằng Châu còn phát hiện một số thứ khá thú vị ở đây. Có hai món anh nhìn thấy có vẻ là hàng thật, đã đổi bằng hai lạng mì sợi khô.
Khi anh thu dọn đồ xong chuẩn bị rời đi thì một người phụ nữ đột nhiên chạy đến móc ra một túi vải đưa cho anh xem nói là hàng tốt, bảo anh cũng đổi bằng mì sợi khô.
Vài người quen biết đứng gần đó bắt đầu cười lên. Người đàn ông vừa đổi được một lạng mì sợi khô với Hứa Hằng Châu bằng một cái “bát vỡ” cười khẩy: “Cô coi người ta là đồ ngốc à? Chỉ có hai cục đá vỡ mà đòi đổi lấy mì sợi ngon như vậy?”
Người phụ nữ tóc tai bù xù, run rẩy môi lẩm bẩm: “Đồ của tôi thật sự là đồ tốt mà, là bảo bối của cha chồng tôi…”
Hứa Hằng Châu nghe thấy là đá thì hơi có hứng thú. Anh mở túi vải ra, trong lòng lập tức vui mừng. Đúng là đá, nhưng cũng là vật báu đấy. Một miếng đá kê huyết, một miếng đá điền hoàn đều là vật liệu tốt để khắc con dấu. Ông nội anh cũng có một con dấu bằng đá điền hoàng thạch, lúc nào cũng coi trọng như bảo bối, mà chất lượng còn không bằng miếng anh đang cầm trên tay.
“Tôi lấy hết,” Hứa Hằng Châu gấp túi vải lại, hỏi giá của người phụ nữ.
Người phụ nữ ngây người, ánh mắt lóe lên vẻ cực kỳ vui mừng, lắp bắp nói: “Hai, không phải, ba lạng mì sợi khô, ba lạng…” Cha chồng cô ta cứ bảo đó là bảo bối, nhưng mọi người vẫn luôn nói chỉ là đá vỡ, không ngờ hôm nay cuối cùng cũng đổi được rồi.
Biết là thứ tốt, mà bản thân Hứa Hằng Châu cũng không thiếu thốn gì, nên anh cũng không mặc cả, trực tiếp đưa cho cô ta ba lạng mì sợi khô. Mì này là loại anh đã tự tháo bao bì bên ngoài từ trước rồi tự gói lại bằng giấy trắng, trong đó cũng vô tình bị đứt vài sợi.
Người phụ nữ nhìn mấy sợi mì bị đứt rõ ràng ở nửa trên thì trong mắt lộ rõ vẻ xót xa, lèo nhèo bảo Hứa Hằng Châu tìm trong túi xem còn sợi nào bị đứt không, cứ đưa cả những sợi bị đứt cho cô ta cũng được.
Hứa Hằng Châu dứt khoát rút thêm nửa lạng mới đưa cho cô ta, lúc này mới tiễn được người phụ nữ đi.
Kết quả là có lẽ hành động này quá gây chú ý. Đến khi chuẩn bị rời đi, anh lờ mờ phát hiện mình đã bị bao vây.Hứa Hằng Châu bình tĩnh đưa tay vào túi. Dưới cái nhìn của đám người theo dõi, anh rút ra một khẩu súng đen kịt rồi làm bộ ngạc nhiên một cách qua loa: “Ối, sao lại mang theo đồ kiếm cơm của ông già nhà mình ra ngoài thế này?”