Sau khi dùng một khẩu súng đồ chơi mô phỏng dọa những kẻ có ý đồ xấu bỏ chạy, Hứa Hằng Châu lại vội vã đến địa điểm khác mà Tưởng Lỗi đã nói. Nơi này thực ra không thể coi là chợ đen, vì chỉ có một cửa hàng chuyên xuất và thu mua hàng hóa.
Tưởng Lỗi nói với anh, ông chủ cửa hàng này có mạng lưới đường quan hệ khá rộng, có thể mua được nhiều thứ tốt ở chỗ ông ta.
Hứa Hằng Châu định đến xem trước, nếu thực sự có thứ mình muốn thì sẽ ra tay, còn nếu đồ đạc tầm thường thì anh sẽ không dây dưa với loại người này.
Đợi đến khi anh tìm đến nơi, lại làm theo cách Tưởng Lỗi đã nói để tiếp xúc với ông chủ, anh mới được dẫn vào sân nhỏ nơi thực sự có thể xem hàng.
Sau khi xem qua, Hứa Hằng Châu thất vọng. Đúng là thứ tốt thật, gạo, bột mì, trứng, thịt chẳng phải là thứ tốt trong mắt người ta thời điểm này sao? Nhưng anh lại không thiếu những thứ này.
Đã đến rồi nên Hứa Hằng Châu cũng mua lấy lệ một ít bột ngô. Ông chủ cũng không nói gì thêm, chỉ thanh toán tiền cho anh. Lúc tiễn anh ra cửa, ông ta đột nhiên cười nói một câu: “Nếu cậu em có hàng tốt thì đừng ngại mang đến cho tôi xem, nhất định tôi sẽ trả một cái giá tốt.”
Hứa Hằng Châu không thay đổi sắc mặt mà mỉm cười gật đầu, không tiếp lời.
Buổi chiều thu hoạch không tệ, nhờ gợi ý của Tưởng Lỗi đã tiết kiệm được thời gian, Hứa Hằng Châu liền trực tiếp trở về nhà họ Tưởng.
Tối đến, những người khác trong nhà họ Tưởng cũng biết tin anh sắp rời đi nên đương nhiên là lại thêm một hồi níu kéo. Nhưng anh đã quyết ý muốn đi, ngay cả vé tàu cũng đã mua xong rồi, người nhà họ Tưởng đành phải nói thêm vài câu khách sáo kiểu nhớ thường xuyên ghé thăm…
Sáng sớm ngày hôm sau, bác gái Tưởng thức dậy làm bữa sáng cho cả nhà còn đặc biệt nấu thêm một bát trứng gà đường đỏ cho anh. Hứa Hằng Châu không thể từ chối, liền đổ nửa bát nước đường đỏ cho em bé, chia trứng cho Tưởng Lỗi và Tưởng Miểu, rồi nhanh chóng uống hết nửa bát nước đường còn lại.
Bác gái Tưởng khẽ trách anh vài câu, nhưng cũng không phải thật sự giận anh, bà quay người lại luộc thêm hai quả trứng cho anh mang theo ăn dọc đường.
Sáng sớm vẫn là Tưởng Sâm đưa anh đến bến xe, trưởng đồn Tưởng đến đơn vị liền gọi điện thoại đến văn phòng Tống Văn Bân trước để báo cho chú biết tin hôm nay Hứa Hằng Châu sẽ về.
Tống Văn Bân vui mừng không thôi, nếu cháu trai lớn còn không về nữa, cục cưng nhà chú sắp khóc nhè rồi kia kìa.
Tống Văn Bân cảm ơn trưởng đồn Tưởng, cảm ơn họ đã chăm sóc Hứa Hằng Châu mấy ngày nay. Trưởng đồn Tưởng lập tức khen ngợi Hứa Hằng Châu một tràng. Ông vốn đã có ấn tượng rất tốt về Hứa Hằng Châu vì chuyện bắt bọn buôn người, giờ tiếp xúc rồi lại càng cảm thấy đứa bé này thông minh dũng cảm, có thể gánh vác việc lớn, là một đứa trẻ ngoan.
Kể từ lần khoe khoang Hướng Thần nổ trời đó, Tống Văn Bân dường như đã kích hoạt một thuộc tính phi thường nào đó, chú đặc biệt thích kể về hai đứa trẻ nhà mình với người khác. Không cần người khác khen, tự chú cũng có thể khen đến nở hoa.
Lần này cũng vậy, nếu không phải những người khác trong văn phòng đến thì Tống Văn Bân có lẽ đã nói chuyện suốt cả buổi sáng.
Tống Văn Bân ngồi trong văn phòng suốt cả buổi sáng, chú tính toán thời gian thấy có vẻ cháu trai lớn sẽ về đến nhà vào buổi chiều. Chú sẽ đi đón Hướng Thần vào buổi trưa rồi báo cho cậu tin này, chắc chắn bé con sẽ vui mừng khôn xiết cho xem.
Trưa tan làm, Tống Văn Bân dứt khoát xin nghỉ buổi chiều rồi đến trường đón cháu. Từ đằng xa, chú đã thấy đứa nhỏ nhà mình ngồi xổm một mình trước cửa lớp trông y hệt như một cây nấm nhỏ.
Chú bế bổng Hướng Thần lên, cười nói với cậu tin Hứa Hằng Châu sắp về. Mắt Hướng Thần sáng bừng lên ngay lập tức, cậu hồi hộp hỏi liên tục: “Thật không ạ? Anh ấy thật sự sắp về rồi ạ?”
Tống Văn Bân thấy cậu nhóc ủ rũ mấy ngày nay giờ cười đến híp cả mắt, lòng chú mềm nhũn cả ra.
Suốt cả buổi trưa, miệng Hướng Thần chưa hề khép lại, cười đến không thấy cả răng lẫn mắt. Ăn trưa xong, cậu còn chạy đi rửa lại cốc của anh mình một lần nữa để anh về là có thể dùng ngay.
Tống Văn Bân nhìn mà dở khóc dở cười, giục cậu đi ngủ trưa. Hướng Thần nằm sấp trên giường, lại đếm lại một lượt số kẹo mà Hứa Hằng Châu đã cho cậu trước khi đi. Cậu chỉ ăn một viên mỗi ngày nên vẫn còn rất nhiều, anh về thấy cậu ngoan như vậy, nhất định sẽ khen cậu.
Đếm xong Hướng Thần lại giấu kẹo đi rồi nằm lên giường ngủ. Hôm nay tâm trạng cậu quá tốt, ngay cả giấc mơ cũng là giấc mơ đẹp. Anh cười ôm lấy cậu, nói rằng sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu một mình nữa…
Lúc Tống Văn Bân đi vào gọi cậu dậy, nhìn thấy đứa nhỏ ngay cả trong mơ cũng đang cười thì không nhịn được mà cũng bật cười.
Chú gọi Hướng Thần dậy, hai người sửa soạn một chút là phải đi ra bến xe đón người ngay cho kịp.
…
Thành phố tỉnh lỵ, thời gian quay ngược trở lại buổi sáng.
Trước khi Hứa Hằng Châu ra cửa, dường như anh vô tình liếc nhìn Tưởng Lỗi một cái. Tưởng Lỗi lén lút nháy mắt với anh, rồi vỗ vỗ vào ngực mình.
Hứa Hằng Châu và Tưởng Sâm bắt xe buýt đến bến xe, Tưởng Lỗi đi học. Đợi đến khi tách khỏi Tưởng Miểu, cậu ta lập tức cất bước chạy về phía bưu cục.
Hôm qua, Hứa Hằng Châu lén lút nói với cậu ta, nhờ giúp một việc. Tưởng Lỗi có vài phần khâm phục anh nên đồng ý ngay. Vì vậy, sáng nay cậu ta làm theo lời Hứa Hằng Châu, đợi anh đi rồi thì đến bưu cục giúp anh gửi một cái điện báo.
Nội dung điện báo Hứa Hằng Châu đã viết sẵn từ trước, tiền cũng đã đưa cho Tưởng Lỗi. Anh đã nghĩ đến việc tự mình gọi điện thoại về nói rõ, nhưng bây giờ điện thoại vẫn chưa phổ biến, nơi anh có thể mượn điện thoại có lẽ là văn phòng của trưởng đồn Tưởng, mà họ cũng sẽ không để một đứa trẻ như anh gọi điện một mình .
Nếu đợi đến khi anh đến thành phố Hải rồi mới gọi thì đã quá muộn, người nhà sẽ lo sốt vó mất.
Thực ra ban đầu Hứa Hằng Châu đã nghĩ đến việc nói với Hướng Thần rằng mình sẽ đi một nơi xa hơn, nhưng Hướng Thần vốn đã rất phản đối việc anh đi thành phố tỉnh lỵ một mình. Bản thân anh cũng không chắc chắn lần này có thể thành công hay không, nếu không thành thì nói ra cũng chỉ khiến cậu buồn mà thôi.
Nhưng việc gặp Từ Hữu Lương trên tàu hỏa thực sự là một chuyện bất ngờ, cũng là một cơ hội tốt, anh không muốn bỏ lỡ. Có lần này, sau này anh có thể mượn thân phận của Từ Hữu Lương để lấy đồ ra ngoài.
Tưởng Lỗi đến bưu cục, lấy phiếu điện báo, rồi điền vào y hệt như Hứa Hằng Châu đã viết: Hôm nay không về, đi xa, bình an, đừng lo. Châu.
Không phải Hứa Hằng Châu không muốn viết thêm vài chữ cho rõ ràng hơn, nhưng lúc này điện báo tính phí theo số lượng chữ. Anh viết nhiều, người ta còn chê anh lãng phí. Bản thân anh thì không bận tâm mấy đồng tiền này, nhưng sợ người khác lại tự ý sửa cho anh.
Tưởng Lỗi viết xong điện báo lại chọn gửi gấp, đây cũng là điều Hứa Hằng Châu đã dặn dò cậu ta. Sau đó, cậu ta vui vẻ cầm số tiền còn lại đi mua một bát súp lòng dê để ăn. Đây là thành quả lao động của cậu ta, cậu ta uống một cách sảng khoái.
Đầu bên kia, Tưởng Sâm rời đi sau khi đưa Hứa Hằng Châu lên tàu, nhưng anh ta không hề biết rằng anh ta vừa quay lưng đi là Hứa Hằng Châu đã xuống xe ngay rồi đi mua vé chuyến gần nhất đến thành phói Hải.
Thời gian vừa vặn, nửa giờ sau Hứa Hằng Châu đã lên chuyến tàu đi thành phố Hải.
Khoảng cách từ thành phố tỉnh lỵ đến thành phố Hải xa hơn một chút so với đến thành phố Thanh Giang. Lúc Tống Văn Bân dẫn Hướng Thần ra bến xe đón người, Hứa Hằng Châu vẫn còn ở trên tàu nhưng cũng không còn xa thành phố Hải nữa.
Sau khi chuyến tàu từ thành phố tỉnh lỵ đến thành phố Thanh Giang cập bến, Tống Văn Bân bế Hướng Thần đi khắp nơi tìm bóng dáng cháu trai lớn của mình, Hướng Thần cũng rướn cổ nhìn ngó xung quanh. Cho đến khi những người xuống xe đã rời đi hết, họ vẫn không tìm thấy Hứa Hằng Châu.
Thanh Giang không phải là ga cuối, tàu hỏa đã chạy đi rồi. Gương mặt nhỏ nhắn của Hướng Thần sợ đến tái nhợt. Cậu bị suy diễn của chính mình làm cho kinh hãi: Không lẽ anh gặp phải người xấu rồi sao.
Tống Văn Bân cố gượng cười để an ủi cháu trai nhỏ: “Có lẽ là do chú nhầm rồi, chúng ta gọi điện thoại về hỏi thử xem.”
Chú dẫn Hướng Thần về lại xưởng cơ khí, đi thẳng lên văn phòng. Vừa chuẩn bị gọi điện thoại, chú đã nghe thấy Phó xưởng Phùng cùng văn phòng hô lên: “Ê, Lão Tống, ông về rồi đấy à? Vừa có điện báo cho ông, gửi gấp đấy, tôi còn định tối mang qua cho ông..”
Tống Văn Bân nghe vậy thì trong lòng khẽ động, chú nhận lấy điện báo mở ra xem. Chỉ có mấy chữ đó, còn gì mà không hiểu nữa.
Tống Văn Bân lập tức cảm thấy một luồng khí nghẹn lại trong lồng ngực. Chú vốn đã biết cháu trai lớn nhà mình là đứa rất có chủ kiến, không ngờ nó lại to gan đến thế, lén lút bỏ đi một mình!
Hướng Thần không biết điện báo là do anh mình gửi, cậu vô cùng sốt ruột, kéo gấu áo Tống Văn Bân giục chú mau gọi điện.
Tống Văn Bân nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì lo lắng của cậu thì mắng thầm trong lòng rồi lại bế Hướng Thần lên, nói với Phó xưởng Phùng là đưa cháu về trước, rồi đi ra ngoài.
Hướng Thần vẫn còn ngơ ngác, không phải họ đến đây để gọi điện hỏi chuyện anh trai sao? Sao lại đi rồi?
Tống Văn Bân đưa điện báo cho cậu xem. Hướng Thần nhận ra vài chữ đó của anh mình gửi, sau khi đọc xong, đứa nhỏ chỉ im lặng.
“Đừng khóc nha!” Tống Văn Bân sợ cậu khóc bèn vội vàng dỗ dành: “Đợi nó về, chúng ta xử lý nó một trận ra trò, bắt nó xin lỗi Thần Thần nhà mình, được không?”
Hướng Thần vẫn không nói gì. Trong lòng cậu khó chịu khủng khiếp, mọi cảm xúc vui vẻ tức khắc tan biến, mơ hồ đến nỗi không biết phải nói gì.
Mãi một lúc lâu, đến khi Tống Văn Bân cũng bắt đầu lo lắng, Hướng Thần mới như vừa tỉnh hồn lại hỏi một câu: “Anh ấy… không về nữa sao ạ?”
Tống Văn Bân vội vàng nói: “Vài ngày nữa sẽ về thôi, đây là nhà của nó mà, nó không về thì đi đâu? Nó chỉ có mỗi cháu là em trai, sẽ không bỏ cháu lại đâu.”
Hướng Thần cúi đầu không nói. Tống Văn Bân không biết, nhưng bản thân cậu lại hiểu rõ mối quan hệ giữa cậu và Hứa Hằng Châu rốt cuộc là gì. Cậu thực sự xem Hứa Hằng Châu là anh trai rồi, nhưng, nếu anh không nghĩ như vậy thì sao…
Thành phố Hải, tàu hỏa đến ga.
Hứa Hằng Châu không có tâm trạng đi dạo trong thành phố, anh nhắm thẳng mục tiêu đến tòa nhà bách hóa, mua tất cả những thứ không cần phiếu mà anh có thể mua. Mua xong, anh tìm một nơi vắng vẻ thu hết vào không gian, rồi lấy ra chiếc túi lớn mà mình đã chuẩn bị sẵn.
Vật tư trong túi là do anh đã chuẩn bị từ trước: một nửa là gạo, còn có một ít đồ hộp, có cả đồ hộp thịt và đồ hộp trái cây.
Mang theo chiếc túi lớn này, Hứa Hằng Châu theo địa chỉ mà Từ Hữu Lương đã cho để tìm đến.
…
Thành phố Thanh Giang.
Buổi chiều, Tống Văn Bân đến chỗ lão Chu lấy một ít xương sườn, về nhà học theo cách làm của Hứa Hằng Châu nấu món sườn non xào chua ngọt cho Hướng Thần.
Sau khi về nhà, Hướng Thần không nói nhiều. Chú hỏi cậu mới trả lời một câu, không hỏi thì cứ im lặng, trông còn buồn bã hơn cả mấy ngày trước.
Bé con vốn thích cười đùa giờ cũng không còn hay cười nữa, Tống Văn Bân nhìn mà đau lòng, chỉ muốn làm cho cậu vui vẻ hơn một chút.
Kết quả, buổi tối sườn lại bị cháy khét. Tống Văn Bân cuống quýt múc thịt ra, nhìn đĩa thịt đen thui trước mặt trong lòng không khỏi có chút thất bại.
Thịt bị cháy thì không còn ngon nữa, nhưng thời buổi này làm gì có chuyện lãng phí thức ăn. Tống Văn Bân nếm thử một miếng, quyết định tự mình ăn hết.
Thế nhưng Hướng Thần lặng lẽ ăn gần hết nửa đĩa nhỏ. Món này không ngon nhưng đó là tấm lòng của chú cậu mà.
Buổi tối, sau khi tắm rửa xong, Tống Văn Bân hỏi Hướng Thần có muốn ngủ cùng chú không, Hướng Thần lắc đầu từ chối. Tống Văn Bân cũng không ép, nói với cậu rằng nếu không muốn ngủ một mình thì cứ qua tìm chú.
Nằm trên giường, Hướng Thần nhắm mắt nhưng vẫn thấy khó ngủ, trằn trọc một lúc lâu, cậu bò dậy và lấy ra chỗ kẹo đã giấu kỹ.
Cậu nhìn những viên kẹo luôn tiếc không nỡ ăn trước mặt, đột nhiên cảm thấy mình thật nực cười.
Hướng Thần ngồi trên giường, vô cảm bóc vỏ kẹo, từng viên từng viên nhét vào miệng. Viên trong miệng còn chưa tan hết, cậu lại nhét thêm một viên nữa. Kẹo quá to, làm cho quai hàm cậu mỏi nhừ, mắt cũng cay xè theo.
Hướng Thần quẹt nước mắt, vỏ kẹo trong tay vò thành một cục. Không ngon chút nào, kẹo chắc chắn đã bị hỏng rồi…