Nhà Từ Hữu Lương ở trong một ngõ nhỏ khá cũ. Vợ chú ta là người gốc thành phố Hải, là con gái độc nhất trong nhà, và căn nhà cũng là nhà cổ của gia đình cô để lại cho.
Ngày xưa để một chàng trai nhà quê ngoại tỉnh như Từ Hữu Lương có thể đứng vững ở Hải Thị, gia đình cha vợ chú ta đã giúp đỡ rất nhiều. Bản thân chú ta cũng không phải là người vong ơn bội nghĩa, những năm nay luôn rất hiếu thảo với hai ông bà.
Lúc Hứa Hằng Châu tìm đến, Từ Hữu Lương đang bế cậu con trai lớn đi ra ngoài, tình cờ va phải Hứa Hằng Châu đang xách một chiếc túi lớn ở lối vào ngõ.
Từ Hữu Lương mừng rỡ khôn tả. Chú ta để lại địa chỉ cho Hứa Hằng Châu nhưng thực ra không đặt nhiều hy vọng, dù sao anh chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi, dù có giỏi giang đến đâu, gia đình anh nào dám để anh một mình đi xa như vậy? Không ngờ anh lại đến thật.
Từ Hữu Lương lập tức đưa Hứa Hằng Châu về nhà. Vợ chú ta là một phụ nữ thành phố Hải nhỏ nhắn dịu dàng, thấy Từ Hữu Lương dẫn người về, cô cũng không hỏi nhiều, tay chân nhanh lẹ đi rót trà mời.
Dù Từ Hữu Lương lòng nóng như lửa đốt khi nhìn thấy chiếc túi lớn mà Hứa Hằng Châu xách, chú ta vẫn kiềm chế sự hưng phấn trong lòng, nói chuyện khách sáo với Hứa Hằng Châu suốt một lúc lâu.
Hứa Hằng Châu ung dung uống trà, đây là thị trường người bán, anh không hề vội vàng.
Cuối cùng, Từ Hữu Lương không nhịn được nữa, không thể khống chế ánh mắt mà nhìn về phía chiếc túi của Hứa Hằng Châu nhiều lần, cười xòa rồi lái câu chuyện sang chiếc túi đó.
Hứa Hằng Châu cũng không lề mề, dứt khoát xách chiếc túi lên. Từ Hữu Lương lập tức dọn dẹp đồ trên bàn, rồi không hề chê bai chiếc túi đã đặt dưới đất, trực tiếp bảo Hứa Hằng Châu đặt túi lên bàn.
Hứa Hằng Châu mở túi dưới ánh mắt căng thẳng của Từ Hữu Lương. Chưa kể đến túi vải đựng gạo chiếm hết một nửa không gian, chỉ riêng các loại đồ hộp lộ ra ngoài đã khiến Từ Hữu Lương vô cùng mừng rỡ trong lòng.
Đợi Hứa Hằng Châu mở chiếc túi đựng gạo ra, những hạt gạo trắng tinh phơi bày trước mắt Từ Hữu Lương. Hứa Hằng Châu nghe rõ tiếng chú ta thở hắt ra một hơi.
Mặt Từ Hữu Lương đỏ bừng vì phấn khích, run rẩy đưa tay sờ vào gạo, giọng nói không ổn định hỏi: “Cả túi này đều là gạo sao?”
Lần trước trên tàu hỏa, một nắm gạo mà Hứa Hằng Châu bán cho chú ta với giá cao đó, sau khi mang về nhà cả gia đình đều vui mừng khôn xiết.
Đồ quá ít, tiết kiệm cũng không ăn được bao lâu. Từ Hữu Lương dứt khoát đón cha mẹ vợ sang, lấy toàn bộ số gạo đó đem đi nấu cháo. Nước cháo sền sệt, hạt gạo đã nở bung ra, uống một ngụm thôi là cả miệng đều thơm mùi gạo.
Nhưng cũng chỉ được một bữa như vậy. Ăn xong, vợ chú ta tiếc nuối mãi, chỉ nói gạo ngon thế này nên để dành nấu thêm vài lần nữa, không nên ăn hết một lần.
Từ Hữu Lương nghe mà xót lòng, an ủi cô rằng vài ngày nữa sẽ có. Nhưng trong thâm tâm, chú ta đã hạ quyết tâm, nếu Hứa Hằng Châu không đến, chú ta sẽ tự mình đi dò hỏi mua một ít gạo ngon về.
Tuy nhiên, Hứa Hằng Châu đã đến, còn mang theo rất nhiều gạo ngon! Gạo ngon biết bao, không có một chút sạn đá, cũng không phải gạo cũ hay gạo tấm mà từng hạt đều mẩy, tỏa ra ánh sáng hấp dẫn.
“Cái, những thứ này…” Từ Hữu Lương đặt tay lên túi vải không chịu buông, “Cậu em Tiểu Hứa này, cậu nể mặt anh Từ mà đổi hết chỗ gạo này cho anh đi, giá cả anh tuyệt đối không để cậu thiệt.”
Trên tàu hỏa chú ta còn bảo Hứa Hằng Châu gọi là chú Từ, mà giờ đã biến thành anh Từ rồi, có thể thấy túi gạo này có sức hấp dẫn lớn đến mức nào đối với chú ta.
“Cũng không phải là không được.” Hứa Hằng Châu chậm rãi ngồi lại xuống ghế, thời gian của anh rất eo hẹp, có Từ Hữu Lương là người hiểu rõ địa bàn vùng này trợ giúp, anh sẽ hành động thuận tiện hơn nhiều.
Từ Hữu Lương nghe vậy lập tức nói: “Cậu có yêu cầu gì cứ nói, những gì anh làm được tuyệt đối không lấp lửng.”
“Anh Từ quả là người sảng khoái.” Hứa Hằng Châu cười híp mắt khen một câu, rồi trực tiếp đưa ra yêu cầu của mình: “Cũng không phải chuyện gì lớn lao, anh cũng biết em mà, trong nhà không thiếu những thứ này, chỉ muốn được thấy những thứ mới lạ, anh…”
Từ Hữu Lương suy nghĩ một lát, thăm dò: “Toà nhà bách hoá ở thành phố Hải bọn anh có không ít đồ tốt…”
“Cũng Tốt Đấy.” Hứa Hằng Châu gật đầu, ra vẻ không cố ý nói: “Buổi chiều em mới ghé qua, còn mua không ít nữa. Đồ nhiều quá xách không nổi nên em gửi về trước rồi.”
Như vậy là sẽ không đi toà nhà bách hóa nữa, nghe ý Hứa Hằng Châu cũng không giống như muốn đi ngắm cảnh gì. Từ Hữu Lương lại nghĩ một chút, mới nhỏ giọng nói: “Cũng có vài nơi trao đổi đồ đạc riêng tư…”
Lòng Hứa Hằng Châu khẽ động nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh, quả nhiên, anh đã biết Từ Hữu Lương với tính cách này thì không thể nào không biết chợ đen ở đâu.
“Vậy chúng ta đi xem thử đi!” Hứa Hằng Châu ra vẻ ngây thơ như thể không hề biết ý của Từ Hữu Lương là gì, nhưng nhìn những việc anh làm, việc nào là một đứa trẻ không hiểu sự đời có thể làm được.
Từ Hữu Lương nghiến răng, chẳng qua là dẫn người đi chợ đen thôi, có gì to tát đâu.
“Được, ngày mai chúng ta đi.” Nói rồi ánh mắt chú ta lại chuyển sang cái túi lớn trên bàn, “Những thứ này…”
Hứa Hằng Châu hào phóng đẩy túi về phía Từ Hữu Lương, nói một cách sảng khoái: “Những thứ này đều đã nói là mang cho anh Từ mà, em đâu phải người không giữ chữ tín.”
Từ Hữu Lương mừng rỡ, liên tục khen ngợi Hứa Hằng Châu giữ chữ tín, rối rít gọi vợ ra, bảo cô lấy tiền trả cho Hứa Hằng Châu.
Vợ Từ Hữu Lương bước ra, nhìn thấy nhiều gạo và đồ hộp như vậy liền cười toe toét, nhanh nhẹn lấy cân đo gạo trước, rồi tính tiền trả cho Hứa Hằng Châu.
Từ Hữu Lương quả thực không lừa anh, mọi thứ đều được tính theo giá chợ đen, hiện tại giá gạo chợ đen lại tăng lên gần ba tệ một cân rồi. Hơn nữa gạo còn không ngon bằng gạo của Hứa Hằng Châu, ở chợ đen hiếm có loại nào không bị trộn lẫn sạn cát.
Vì vậy, Từ Hữu Lương bàn bạc với Hứa Hằng Châu là ba tệ một hào nửa kí, Hứa Hằng Châu thấy giá cả cũng ổn liền đồng ý ngay.
Trong túi của anh có khoảng hơn 10 kí gạo, thêm đồ hộp các loại, Từ Hữu Lương phải trả cho anh hơn một trăm tệ. Không phải anh không muốn mang nhiều hơn, thực sự với độ tuổi và cơ thể hiện tại của anh, mang đồ nặng đi xa như vậy quá giả.
Sau khi thanh toán xong, Hứa Hằng Châu nhận tiền, vợ Từ Hữu Lương cất đồ rồi dẫn hai đứa con của họ ra.
Con trai lớn của Từ Hữu Lương đã năm tuổi, vừa nãy bị mẹ nhốt trong phòng ngủ, có lẽ thấy mẹ giấu đồ ăn rồi nên sau khi ra ngoài bèn ôm chân Từ Hữu Lương đòi ăn đồ ngon.
Từ Hữu Lương là người thương con, lập tức bế con trai lớn lên rồi bảo vợ mở một hộp đồ hộp.
Vợ Từ Hữu Lương lườm chú ta một cái nhưng vẫn đi lấy một hộp đồ hộp quýt, lại lấy một cái bát ra, mở hộp đồ hộp rót nửa bát cho Hứa Hằng Châu trước.
Hứa Hằng Châu đâu thiếu thứ này, người ta còn không nỡ ăn thì anh sao nỡ ăn của người ta. Thế là đẩy bát về phía Từ Hữu Lương rồi chuyển chủ đề nói muốn nếm thử món ăn đặc sản của thành phố Hải.
Từ Hữu Lương sao lại không hiểu ý anh, thấy anh từ chối, liền bảo vợ ăn hết nửa bát đó, còn chú ta bưng hộp đồ hộp đút cho con.
Vợ Từ Hữu Lương bưng nửa bát đồ hộp vào bếp, Từ Hữu Lương múc một thìa quýt đút cho con trai, cậu bé khôi ngô đáng yêu há miệng chờ cha đút đồ ngon.
Hứa Hằng Châu nhìn mà thẫn thờ, cục bông nhà anh không biết có thích ăn đồ hộp không nhỉ, thực ra rất nhiều thứ trong không gian anh thấy không tốt cho sức khỏe nên chưa từng lấy ra. Nhưng thực ra trẻ con chắc là thích nhỉ, về nhà hỏi thử xem sao, dù không hoàn toàn khỏe mạnh nhưng thỉnh thoảng ăn một chút cũng được…
Buổi tối, vợ Từ Hữu Lương làm một bàn toàn món ăn đặc sản thành phố Hải để đãi Hứa Hằng Châu, mặc dù hạn chế về nguyên liệu, nhưng cũng đủ phong phú.
Ăn xong cơm, vợ Từ Hữu Lương sớm đi dọn phòng, căn nhà của họ khá lớn, có hai phòng, phòng nhỏ hơn vốn là phòng ngủ của con trai lớn, giờ dọn dẹp lại cho Hứa Hằng Châu ở là vừa.
Sau khi tắm rửa xong, Hứa Hằng Châu nằm trên giường xem qua vật tư trong không gian, chuyến này thu hoạch không nhỏ, giờ vật tư tích trữ đều có thể lấy ra dùng thoải mái rồi, chỉ ba người dùng thì mấy năm tới không cần lo lắng.
Ngoài ra, tối nay anh có nhắc với Từ Hữu Lương xem có thể kiếm được một chiếc xe đạp không. Chiếc xe ở nhà là của Tống Văn Bân, mấy năm nữa anh lớn hơn, cũng phải nghĩ cách kiếm thêm một chiếc. Dù sao để trong không gian cũng không khác gì xe mới ra lò, lúc này cũng không tồn tại chuyện vài năm nữa sẽ ra sản phẩm mới.
Nhưng chuyện này không vội, còn vài năm nữa, anh còn định tiếp tục sử dụng đường dây Từ Hữu Lương này. Cứ để Từ Hữu Lương đi công tác thì ghé qua Thanh Giang là được, đến lúc đó dù Từ Hữu Lương có phát hiện anh nói dối thì cũng đã lên thuyền giặc cũng không dễ xuống, dù sao thứ Từ Hữu Lương coi trọng là đồ trong tay anh.
Nghĩ đi nghĩ lại, tâm trí Hứa Hằng Châu lại bay về Thanh Giang, lần này về chắc chắn sẽ bị xử lý. Tống Văn Bân thì anh không sợ lắm, người chú này của anh luôn mềm lòng với hai đứa cháu, dù có phạt anh cũng sẽ không nặng lắm.
Còn cục bông nhà anh… Phải dỗ dành tử tế thôi, không nói trước với cậu mà chạy đi xa thế này quả thực không nên.
Nằm trên chiếc giường xa lạ, Hứa Hằng Châu dần dần chìm vào giấc ngủ, anh đã mua vé tàu cho ngày kia, ngày mai còn một ngày phải bận rộn.
…
Thành phố Thanh Giang.
Ánh trăng mát lạnh rọi qua cửa sổ vào trong phòng, đứa trẻ trên giường lớn cuộn tròn trong chăn. Dần dần, đứa trẻ ngủ càng lúc càng không yên giấc, hai bàn tay bé nhỏ nắm chặt thành nắm đấm đặt lên bụng như thể đang chịu đựng điều gì.
Cuối cùng, cơn đau bụng khiến Hướng Thần mở mắt ra, ruột gan như bị xoắn lại, đau đến mức cậu toát mồ hôi đầm đìa.
Hướng Thần thở một hơi, cố gắng lồm cồm bò dậy khỏi giường, còn chưa kịp mang giày đã chạy ra ngoài tìm Tống Văn Bân.
Cậu đau quá, cơ thể trẻ con cũng có khả năng chịu đau rất kém. Một đoạn đường ngắn như vậy mà Hướng Thần cứ đi được một đoạn lại dừng lại.
Mãi mới đến được bên giường Tống Văn Bân, trán Hướng Thần đầy mồ hôi, mặt cũng đẫm nước, không biết là mồ hôi hay là nước mắt vì đau.
“Chú ơi…” Hướng Thần vươn tay đẩy Tống Văn Bân, vì đau đớn, giọng cậu rất nhỏ, “Chú mau dậy đi…”
May mắn là cuộc sống quân ngũ lâu năm đã giúp Tống Văn Bân luôn giữ được tính cảnh giác, chú nhanh chóng tỉnh lại, rồi kinh ngạc phát hiện đứa nhỏ nhà mình hình như bị bệnh rồi.
Tống Văn Bân không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng bế Hướng Thần lên, chú tiện tay vơ lấy áo khoác của mình quấn cho đứa bé rồi cất bước chạy ra ngoài.
Vừa chạy, Tống Văn Bân vừa hỏi Hướng Thần không khỏe ở đâu.
Hướng Thần ôm bụng, khó khăn nói: “Con đau bụng quá.”
Cậu nghĩ, không lẽ vì ăn nhiều kẹo quá chăng, chỉ nghe nói ăn kẹo hỏng răng thôi chưa nghe nói ăn kẹo bị đau bụng bao giờ!
Tống Văn Bân lại lập tức nghĩ đến bữa tối, đĩa sườn cháy đen đến nỗi không nhận ra hình dạng ban đầu, Hướng Thần đã ăn gần nửa đĩa.