Hứa Hằng Châu ngồi trong văn phòng trưởng đồn công an cố ý sắp xếp cho, mặt đơ ra nghe người bác vừa nhận thân kể về chuyện “cha ruột” Hứa Đại Sơn của anh.
Theo lời người bác Tống Văn Bân này kể, bác ta và Hứa Đại Sơn là đồng đội, quan hệ tốt cực kỳ, đó thật sự là giao tình vào sinh ra tử, vết sẹo do súng bắn trên người Hứa Đại Sơn, chính là vì cứu bác ta mà để lại.
Nói ra cũng thật trùng hợp, hai người quen nhau ở trại tân binh, lúc đó ở chung một phòng ký túc xá, sau này được phân ra các đại đội, hai người lại được xếp vào cùng một đại đội, tuy tính cách khác nhau nhưng vẫn luôn hòa hợp, hận không thể kết nghĩa huynh đệ.
Tống Văn Bân vì một số lý do gia đình nên vẫn chưa kết hôn, vì vậy coi con trai của người anh em Hứa Đại Sơn không khác gì con ruột. Tuy rằng vì kỷ luật quân đội cộng thêm đường sá xa xôi nên chưa gặp mặt bao giờ, nhưng Tống Văn Bân cũng coi như hiểu rõ tình hình gia đình Hứa Đại Sơn.
Sau đó một lần Tống Văn Bân và Hứa Đại Sơn cùng đi làm nhiệm vụ, nửa đường Tống Văn Bân bất ngờ bị thương sốt cao, Hứa Đại Sơn cõng bác ta trốn thoát khỏi sự truy đuổi của địch. Nhưng mang theo một người bị thương quá khó trốn thoát. Tống Văn Bân bảo Hứa Đại Sơn bỏ bác ta lại, Hứa Đại Sơn nhất quyết không chịu, bọn họ bị địch bao vây.
Họ đã đợi được quân tiếp viện, nhưng Hứa Đại Sơn vì bảo vệ Tống Văn Bân mà bị thương quá nặng, trên đường trở về đã tắt thở.
Tống Văn Bân được cứu về, lại tận mắt nhìn thấy Hứa Đại Sơn chết trước mặt mình nên chịu đả kích rất lớn.
Nhưng nghĩ đến Hứa Đại Sơn lúc hấp hối vẫn còn lẩm bẩm về vợ con ở quê, nói vợ lúc này cũng nên sinh rồi, không biết sẽ sinh con trai hay con gái. Con trai lớn năm nay cũng nên đi học rồi, Hứa Đại Sơn còn mua cho nó cái cặp sách mới. Anh ấy nắm tay Tống Văn Bân dặn dò người đồng đội giúp mình chăm sóc vợ con, Tống Văn Bân làm sao có thể không đồng ý.
Vết thương Tống Văn Bân vừa mới đỡ một chút, bác ta đã xin nghỉ phép về quê Hứa Đại Sơn, nhưng không tìm được vợ con của đồng đội.
Cha ruột của Hứa Đại Sơn đã chết từ lâu, mẹ kế vào cửa luôn đối xử không tốt với anh ấy nên anh ấy đã sớm tách ra ở riêng. Nhưng khi Tống Văn Bân đến, người đang ở trong ngôi nhà của Hứa Đại Sơn lại là gia đình người em trai cùng mẹ khác cha.
Tống Văn Bân nhìn thấy ánh mắt trốn tránh của những người đó liền biết có chuyện không ổn, sau khi ép hỏi mới biết vợ Hứa Đại Sơn biết tin anh ấy chết thì khó sinh mà qua đời. Đứa bé sinh ra bị nhóm người này lấy lý do thể trạng yếu, lại không có lương thực, đằng nào cũng không nuôi sống được mà vứt bỏ. Trong cái rét tháng chạp, một đứa trẻ sơ sinh làm sao sống nổi. Ngay cả con trai lớn của Hứa Đại Sơn cũng bị những kẻ đó đuổi đi, không rõ tung tích.
Có người trong thôn lén nói với Tống Văn Bân, nói rằng thấy giày của Hứa Cẩu Tử ở trong núi, còn dính máu. Trong núi có sói, đứa bé có lẽ cũng mất rồi.
Tống Văn Bân sao mà tin được, bác ta vượt ngàn dặm xa xôi đến đây lại nhận được tin tức gia đình người anh em của mình giờ tan cửa nát nhà. Dù biết người trong thôn nói thật, họ cũng là thấy bác ta mặc quân phục mới lén nói cho, nhưng trong lòng Tống Văn Bân vẫn ôm một tia hy vọng, không phải chưa thấy xác à? Có lẽ đứa bé đó vẫn còn sống…
Ôm lấy tia hy vọng mong manh này, Tống Văn Bân tìm kiếm ròng rã bốn năm trời. Bác ta chuyển sang làm công việc văn phòng trong quân đội, thời gian ngoài giờ làm việc đều dành để tìm kiếm đứa bé kia nhưng vẫn luôn không có tin tức gì.
Năm nay, Tống Văn Bân quyết định chuyển ngành, quân đội điều bác ta về tỉnh Hoài thành phố Thanh Giang làm phó xưởng của Xưởng máy móc số Một.
Tống Văn Bân mang theo túi hành lý đơn giản cùng tài liệu cần thiết đến Thanh Giang, trên đường qua thành phố tỉnh lỵ tiện thể thăm một người bạn cũ của mình, tức là trưởng đồn Công an thành phố tỉnh lỵ.
Đồn công an ở đây vừa phá được một vụ án lớn, trưởng đồn khi nói chuyện phiếm với Tống Văn Bân không nhịn được khoe khoang vài câu, lại khen ngợi anh hùng nhỏ đã phát huy vai trò quan trọng. Nói một hồi khó tránh khỏi việc nhắc đến thân thế bi thảm của anh hùng nhỏ.
Nhắc đến chuyện này thì lại không ngờ, người nói vô tình người nghe có ý, Tống Văn Bân nghe thông tin về anh hùng nhỏ này xong lại cảm thấy sao lại giống đứa bé bác ta đang tìm đến vậy?!
Tống Văn Bân kích động, kể chuyện mình đang tìm người cho trưởng đồn nghe, trưởng đồn sao lại không giúp đỡ cho được, bèn dẫn bác ta đến gặp Hứa Hằng Châu.
Cuộc gặp gỡ này giúp xác nhận thông tin thật sự trùng khớp, người đã tìm thấy, có thể tưởng tượng Tống Văn Bân vui mừng đến mức nào. Những năm nay bác ta luôn cảm thấy áy náy trong lòng, cứ nghĩ nếu lúc đó mình không dưỡng thương mà đi sớm một chút, có lẽ gia đình người anh em sẽ không có kết cục thê thảm như vậy. Nhưng thực ra lúc đó bác ta bị thương nặng đến đứng cũng không vững, làm sao có thể đi đường xa được.
Hứa Hằng Châu nghe Tống Văn Bân kể xong cũng mặc niệm cho nhân vật anh hùng Hứa Đại Sơn này. Anh nghe cũng biết Hứa Cẩu Tử có lẽ đã chếc thật rồi, chỉ là Tống Văn Bân không chịu tin mà thôi.
Vì anh đang đội lốt Hứa Cẩu Tử nên sẽ nhận Hứa Đại Sơn là cha, người thời này vốn coi trọng truyền thừa hương hỏa, anh nhất định sẽ làm tròn nghĩa vụ của một người con, cúng bái đầy đủ vào các dịp lễ Tết.
Tống Văn Bân nói xong thì thở dài một hơi: “Tìm được cháu là tốt rồi, tiếc là bác đến muộn, không cứu được em trai cháu…”
Hứa Hằng Châu nhìn thấy nỗi đau trong mắt Tống Văn Bân, biết niềm đau xót trong lòng người đàn ông này lớn đến mức nào.
Trong lòng không đành, Hứa Hằng Châu do dự một chút rồi thì thầm nói: “Thực ra cháu nghe nói em trai được người ta nhặt đi rồi, chỉ là nhà đó ở xa quá, cháu cũng không nhớ cụ thể là ở đâu nữa.”
Trong mắt Tống Văn Bân bùng lên niềm vui sướng tột độ, run giọng hỏi: “Cháu nói thật à? Đúng vậy, nhất định là được nhặt đi rồi, thằng bé nhất định còn sống!”
Bác ta cười lớn một lúc, rồi lại ôm mặt khóc: “Đại Sơn, người anh em này có lỗi với cậu. Thật may là cuối cùng cũng tìm được cháu trai lớn rồi, cháu trai nhỏ cũng còn sống…”
Mãi lâu sau, Tống Văn Bân mới bình tĩnh lại, những năm này bác ta sống quá đè nén, bốn mạng người nhà họ Hứa như tảng đá lớn đè nặng trong lòng bác ta, đến hôm nay cuối cùng cũng được dời đi được hai tảng.
Bác ta lau mặt rồi hỏi Hứa Hằng Châu: “Trên người em trai cháu có dấu hiệu gì đặc biệt không?”
Đây là muốn có cơ hội gặp mặt sau này, sợ gặp mà không nhận ra nhau.
Hứa Hằng Châu nghe vậy thì hơi sững người, em trai anh? Mấy đứa con riêng của cha anh anh còn không muốn nhìn, làm sao biết có dấu hiệu gì không.
Hứa Hằng Châu nghĩ, cho dù có em trai, anh cũng muốn kiểu giống như vật nhỏ ngốc nghếch kia, tuy ngốc nhưng đáng yêu.
Nghĩ như vậy, Hứa Hằng Châu như bị ma xui quỷ khiến mà mở miệng: “Em trai cháu… chỗ hõm giữa ngón cái và ngón trỏ tay phải, hơi chếch ra phía mu bàn tay một chút, có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ.”
Tống Văn Bân âm thầm ghi nhớ, dấu hiệu này đúng là dễ nhận. Nếu mai này có thể gặp được chắc chắn sẽ thấy.
Sau đó, Tống Văn Bân trực tiếp làm thủ tục nhận nuôi Hứa Hằng Châu, ghi Hứa Hằng Châu dưới tên mình. Nhưng lại chọn thân phận chú cháu, cũng không yêu cầu Hứa Hằng Châu gọi mình là cha, có lẽ là muốn anh đừng quên cha ruột mình.
Lúc đăng ký hộ khẩu, Hứa Hằng Châu tất nhiên không muốn để tên Hứa Cẩu Tử, Tống Văn Bân cũng thấy cái tên này không được tao nhã, lo lắng sau này anh đi học sẽ bị bạn bè trêu chọc, nên để anh đổi tên thành Hứa Hằng Châu.
Cứ thế họ lại nán lại thành phố tỉnh lỵ vài ngày rồi mới lên đường đi đến thành phố Thanh Giang.
…
Thành phố Thanh Giang.
Gia đình Trần Quốc Lương đang quây quần bên bàn cơm. Bàn ăn là một chiếc bàn vuông, bình thường dựng đứng dựa vào tường, chỉ khi ăn cơm mới hạ xuống đặt trên chiếc ghế đẩu chân cao trong nhà.
Họ làm như vậy cũng là bất đắc dĩ, căn nhà ban đầu họ ở thực ra to hơn căn hộ một phòng ngủ một phòng khách bây giờ một chút, nhưng lúc đó là ở nhà trệt, khí thế làm sao so được với nhà lầu như bây giờ. Cho nên khi có cơ hội đổi nhà, Thái Trân không chút do dự nương nhờ quan hệ của cha cô ả để giành được căn này.
Vì con gái lớn trong nhà ngày càng lớn nên khi chuyển nhà Thái Trân dứt khoát ngăn đôi phòng ngủ ra, lại ngăn ra thêm một phần của phòng khách, ngăn cách bằng các tấm rèm vải coi như hai phòng ngủ nhỏ.
Hai vợ chồng họ cùng với cô con gái nhỏ một tuổi ngủ giường lớn, giường nhỏ hơn ba cô con gái lớn ngủ, điều kiện như này trong số hàng xóm của họ đã được coi là rất tốt rồi. Nhà người khác còn để cả con trai con gái ở chung với nhau, nhiều đứa con gái mười mấy tuổi vẫn còn ngủ chung với bố mẹ.
Nhưng làm như vậy phòng khách khó tránh khỏi bị thu hẹp lại. Mỗi khi có khách đến chỉ bày ra hai chiếc ghế, ngay cả cái bàn nhỏ để đặt trà nước cũng không có, may mà người thời này không để ý nhiều đến vậy. Mọi người đều sống như thế, cũng sẽ không coi thường gì.
Lúc ăn cơm đương nhiên vẫn phải bày bàn ăn ra, đặc biệt hôm nay mẹ Trần Quốc Lương dẫn theo em gái và em rể hắn ta đến, làm gì có đạo lý khách đến lại không được ngồi bàn ăn.
Thêm vào đó, hôm nay nhà họ Trần cũng coi như có chuyện vui, thêm người mà, kiểu gì cũng phải làm chút đồ ăn ngon đãi khách. Vậy nên hôm nay Thái Phân vét đáy hũ lương thực cộng với đống rau dưa nhà mình, rốt cục cũng dọn ra được một bàn đồ ăn tươm tất.
Bà cụ Trần ngồi trang trọng ở ghế trên, Hướng Thần được bà kéo đến ngồi bên cạnh, bên phải là Trần Quốc Lương và Thái Trân, bên trái là Trần Hồng Anh và chồng cô ta Vương Đại Trụ, đối diện là hai cô con gái lớn.
Hai cô con gái lớn là gái cả Trần Phân và gái thứ Trần Phương của Trần Quốc Lương, một đứa mười ba tuổi, một đứa mười tuổi, con gái thứ ba Trần Tiểu Hoa mới năm tuổi đang chăm sóc em gái út, không được ngồi bàn ăn.
Thái Trân dùng thìa múc một bát đầy bột ngô loãng đưa cho bà cụ Trần trước, sau đó mới múc cho những người lớn khác, về mặt này cô ả làm không tồi. Cháo bột ngô này nấu đặc sệt, người lớn nào cũng được múc nhiều.
Nhưng giai đoạn này lương thực khan hiếm, đột nhiên bữa này có thêm nhiều miệng ăn như vậy, lương thực lấy đâu ra mà đủ. Khi đến lượt Thái Trân tự múc cho mình, trong chậu cơm có lẽ chỉ còn lại hơn một bát một chút, hơn nữa mấy đứa trẻ vẫn chưa có phần.
Thái Trân do dự một chút, múc nửa bát cho Hướng Thần, nửa bát cho mình, lại đổ thêm nước vào chậu khuấy đều, cạo hết lớp cháo bột ngô dính trên thành chậu, cùng với chút ít còn lại dưới đáy nồi, cháo bột ngô đã loãng nay lại càng loãng hơn.
Nửa chậu cháo ngô lỏng toẹt này Thái Trân chia cho mấy đứa con gái của mình, lại lấy mấy cái bánh hấp đen từ tủ ra đưa cho mỗi đứa một cái.
Gái cả Trần Phân trơ mắt nhìn mẹ mình chia hết chỗ cháo bột ngô loãng, tức giận đập đũa: “Tại sao lại cho con ăn cái này? Mẹ và cha ăn thì thôi đi, sao lại cho cả cái đứa con hoang kia vậy, nó từ đâu ra!”
Tay Hướng Thần đang định đẩy bát ra bỗng khựng lại, cậu vốn dĩ không định để con ruột người ta ăn đồ tệ còn mình ăn đồ ngon, nhưng cậu chủ động không ăn và cô nhóc này không cho cậu ăn lại là hai chuyện khác nhau. Cô nhóc này đoán chừng sắp gặp xui xẻo rồi.
Quả nhiên, lời Trần Phân vừa dứt, mặt Thái Trân đã trắng bệch. Còn chưa kịp nói đỡ cho con gái, bà cụ Trần đã lạnh mặt nói: “Quy củ nhà ai mà con cháu lại dám đập đũa trên bàn ăn thế kia. Thằng Tư, mày có biết dạy con không? Không biết dạy thì đưa về thôn, để tao dạy nó thay cho mày.”