Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 7

Hứa Hằng Châu xuyên không đến một con hẻm nhỏ ở thành phố tỉnh lỵ.

Buổi sáng không có nhiều người, Hứa Hằng Châu nhanh chóng xác định được cơ thể này là của mình, khoảng 11-12 tuổi, còn phát hiện ra “bàn tay vàng” mà mình mang theo chính là trung tâm thương mại nhà mình.

Tất cả mọi thứ trong trung tâm thương mại đều ở đó, thời gian trong đó dường như bị đóng băng. Cà phê vừa pha vẫn còn bốc hơi nóng, kem cũng không bị tan chảy, vật tư trong đó Hứa Hằng Châu dùng 10 đời cũng không hết.

Lập tức, Hứa Hằng Châu cảm thấy yên tâm. Anh lén quan sát tình hình nơi này, thay một bộ quần áo thích hợp, rồi dùng một cây bút máy rẻ tiền đổi lấy lương thực và tiền tệ ở đây, nhờ đó xác định được thời gian.

Năm 1961, ba năm nạn đói vẫn chưa đi qua, vật tư cực kỳ khan hiếm, Hứa Hằng Châu ý thức được bản thân đang mang bên người khối tài sản lớn đến mức nào.

(Nạn đói 1959–1961 là hệ quả của chính sách kinh tế – chính trị cực đoan thời Mao Trạch Đông cùng với thiên tai và khí hậu xấu gây mất mùa nghiêm trọng)

Vấn đề tiếp theo là làm thế nào để hợp pháp hóa thân phận của mình.

Hứa Hằng Châu thong thả dạo quanh thành phố một vòng, vừa quan sát thành phố này vừa suy nghĩ làm sao để có được một thân phận hợp pháp.

Trùng hợp sao anh lại vô tình phát hiện một nhóm người hành tung bí hiểm. Vì tò mò nên anh lén theo dõi một người trong nhóm, từ đó phát hiện ra thân phận của nhóm người đó hoá ra là một băng nhóm buôn ngừi.

Hứa Hằng Châu suy nghĩ một lát thì nảy ra ý tưởng. Nếu hiện tại anh không có thân phận thì cứ để người ta cho mình một thân phận là được. Còn ai cho ư, đương nhiên là nhóm buôn người kia rồi.

Hứa Hằng Châu phát huy triệt để ưu thế tuổi tác của mình, trước tiên thay sang một bộ quần áo cũ kỹ giả làm trẻ lang thang rồi “vô tình” bị một tên buôn người phát hiện ra ngoại hình xuất sắc của mình, sau đó không ngoài dự đoán bị tên buôn người dùng vài miếng đồ ăn “dụ dỗ” về hang ổ.

Sau khi vào trong, tất cả những đứa trẻ mới bị bắt cóc đều phải được làm cho một bản ghi chép bao gồm thông tin về tuổi tác giới tính chiều cao ngoại hình, để có thể dễ dàng đối chiếu, đáp ứng các nhu cầu khác nhau của người mua.

Hứa Hằng Châu nhìn thông tin của mình bị kẻ buôn người ghi lại xong, ngoan ngoãn chờ thời cơ. Nhờ có bàn tay vàng nên Hứa Hằng Châu thuận lợi trốn thoát, anh trực tiếp đến đồn Công an báo án.

Nhóm buôn người đó là một băng nhóm xuyên tỉnh, chạy trốn từ ngoại tỉnh đến gây ra vô số tội lỗi ở tỉnh này, kẻ nào cũng đáng bị bắng chếc.

Chỉ là bọn chúng giấu giếm quá kỹ, lại phân tán tứ tung. Công an truy đuổi đến kiệt sức lại không hề biết nhóm người này đã tập hợp ở thành phố tỉnh lỵ, chỉ chờ lệnh của thủ lĩnh là lại chia ra thành các nhóm nhỏ mang theo trẻ em bị bắt cóc đi các tỉnh khác.

Tin tức của Hứa Hằng Châu đến quá kịp thời, các chú công an tuy thấy anh chỉ là một cậu trai chưa thành niên nhưng nói năng mạch lạc, hết sức bình tĩnh. Cộng thêm chuyện này quá lớn, thà tin nhầm còn hơn bỏ sót, thế là trực tiếp bao vây tiêu diệt hang ổ của bọn buôn người.

Đồn Công an thành phố tỉnh lỵ phá được vụ án lớn, giải cứu được hàng chục đứa trẻ bị bắt cóc, còn có mấy chục đứa trẻ khác có thể tìm về được. Khắp trên dưới đồn công an đều chìm trong phấn khích.

Lúc này Hứa Hằng Châu lại nhắc đến khi bị giam giữ anh có nghe được bọn chúng nói còn có một tên buôn người đang trên đường đến, anh chủ động đề nghị có thể đi tiếp đón rồi dẫn kẻ đó vào tròng.

Lần này anh lập công lớn, bên công an đánh giá anh rất cao, có người còn đùa gọi anh là anh hùng nhỏ. Hứa Hằng Châu không quan tâm đến mấy cái danh hão này, cũng chẳng phải anh thật sự muốn làm tấm gương bắt tội phạm gì gì đó. Anh chỉ cảm thấy đã làm thì làm cho chót, phải dọn dẹp cho bằng hết chứ nếu để lại cá lọt lưới, lỡ sau này chúng tra ra thân phận của anh, biết anh nằm vùng thì chẳng phải tự gây phiền phức cho bản thân sao.

Cứ như vậy, Hứa Hằng Châu lại đi bắt nốt hai tên tôm tép lọt lưới kia giao vào tay công an, túm gọn cả ổ. Chuyện này coi như xong.

Tiếp theo, chỉ còn xem bên công an sẽ sắp xếp cho anh thế nào. Dù sao anh cũng được coi là người lập công, chắc là sẽ không làm qua loa. Cho dù là đưa đến trại trẻ mồ côi ắt cũng sẽ sắp xếp chỗ tốt cho anh.

Hơn nữa, Hứa Hằng Châu sớm đã chuẩn bị sẵn, lúc trước anh nói với công an anh đến từ một cái thôn nhỏ, chưa từng ra khỏi thôn bao giờ, lại bị bắt đi từ hồi còn nhỏ xíu nên giờ không nhớ nổi nhà mình ở đâu nữa rồi. Anh chỉ nhớ cổng thôn có một cây hòe lớn. Đương nhiên, cái thôn như vậy ở Hoa Quốc không có một ngàn cũng có tám trăm, muốn tới từng cái một để đối chiếu là không thể.

Còn về việc bị bắt cóc thế nào, anh lại nói cha ruột anh là quân nhân, có người nói cha anh đã mất, mẹ anh khó sinh mà chết, anh được chú họ nhận nuôi, nhưng thím không cho ăn, anh đi tìm đồ ăn một mình nên mới bị bắt đi.

Sau khi bị bán, nhà kia lại đẻ thêm được đứa con trai, cứ luôn ngược đãi anh nên anh đã bỏ trốn đi làm trẻ lang thang mấy năm. Khi gặp lại bọn buôn người anh đã sớm có phòng bị nên mới thoát thân thuận lợi như vậy.

Thân phận này là Hứa Hằng Châu bịa ra từ trước, anh không có người thân ở thời đại này nên lai lịch gia cảnh phải sạch sẽ. Cha mẹ đều mất vừa đáng thương vừa không cần lo lắng sau này có người không rõ từ đâu đến nhận con trai.

Nói cha anh là quân nhân là vì giai đoạn này quân nhân rất được tôn kính, anh cũng muốn chiếm tí hời. Thân phận con trai liệt sĩ luôn đem lại lợi ích, ở những năm tháng loạn lạc sau này cũng coi như là có tí ô dù.

Còn về việc bịa chuyện cha chếc có phải không tốt lắm hay không, Hứa Hằng Châu tỏ vẻ không quan tâm. Dù sao cha ruột anh có cả đống con riêng, hai cha con nhìn nhau đã ghét, mẹ anh cũng thật sự chếc vì khó sinh, còn là bị tình nhân của cha anh làm cho tức chếc.

Lời nói của Hứa Hằng Châu cộng thêm biểu hiện của anh đã thành công lấy được lòng tin của nhóm công an. Không ai ngờ trong cơ thể đứa bé 12 tuổi này lại chứa một linh hồn trưởng thành.

Bối cảnh của Hứa Hằng Châu cứ thế mà được thừa nhận chính thức.

Các chú công an trong cục luân phiên đưa Hứa Hằng Châu về nhà chăm sóc mấy ngày, đồng thời họ cũng đang làm hộ khẩu cho anh, chuẩn bị chuyển anh đến một trại trẻ mồ côi do tỉnh thành lập.

Khi rảnh rỗi, Hứa Hằng Châu thỉnh thoảng lại nghĩ về chuyện xảy ra một ngày trước khi xuyên không, có hơi hối hận vì hôm đó đã đuổi tên ngốc bé nhỏ kia đi như vậy. Ít nhất cũng nên hôn một cái trước đã…

Hứa Hằng Châu nằm trên giường của một chú công an, bên cạnh là ba đứa trẻ dáng ngủ hỗn, bành trướng thành hình chữ X, tấm đệm dưới thân quá cứng làm cậu ấm nhà họ Hứa ngủ không được, đành phải nghĩ đến tên ngốc nhỏ của mình.

Nghĩ đi nghĩ lại mới thấy may mà hôm đó không nhịn được tức mà đuổi người ta đi, nếu không anh xuyên không rồi, vật nhỏ ngốc nghếch kia chẳng phải sẽ khóc đến chếc luôn sao.

Ở nhà công an vài ngày, hộ khẩu của Hứa Hằng Châu đã được làm xong, người ta cũng dự định đưa anh đến trại trẻ mồ côi.

Đúng vào ngày định đưa Hứa Hằng Châu đi thì cục trưởng lại dẫn đến một người.

Người đó là một người đàn ông khoảng 40 tuổi, dáng người cao ráo, dù mặc thường phục cũng có thể thấy người nọ từng ở trong quân đội một thời gian dài.

Người đàn ông nhìn thấy Hứa Hằng Châu, trước hết đã đánh giá anh rất kỹ lưỡng, rồi hỏi một số thông tin về hoàn cảnh của anh.

Rất nhiều câu hỏi của người nọ đều là những điều Hứa Hằng Châu đã nói với bên công an, giờ thấy thái độ của người này, trong lòng Hứa Hằng Châu cũng mơ hồ biết được mục đích của người ta, cũng không dám trả lời lung tung mà chọn trả lời những câu chung chung trước

Người đàn ông vốn đã biết được tình hình của Hứa Hằng Châu từ chỗ cục trưởng, lúc này hỏi lại chẳng qua là muốn xác nhận mà thôi.

Sau khi xác nhận thông tin cơ bản không có sai sót gì, người đàn ông hít sâu một hơi, trong mắt có vài phần kích động. Những câu hỏi tiếp theo đó là những điều Hứa Hằng Châu chưa từng nói trước đây.

Người đó hỏi Hứa Hằng Châu còn nhớ tên ban đầu của mình là gì không, Hứa Hằng Châu đã sớm nói bản thân họ Hứa, không nhớ rõ tên thật. 

Người đàn ông lại hỏi anh có ấn tượng gì về cha mình không, hoặc có nghe người nhà nhắc gì về cha không.

Hứa Hằng Châu kìm nén kích động trong lòng, biết thời điểm then chốt đã đến. Nếu anh trả lời tốt, người này có thể sẽ đồng ý nhận nuôi anh, anh không cần phải đến trại trẻ mồ côi nữa.

Phải biết rằng lúc này ai nấy đều không đủ ăn, những người có cha mẹ nuôi còn sống khó khăn, những người không có cha mẹ thì khỏi phải nói. Môi trường sống ở trại trẻ mồ côi tồi tệ đến mức nào là có thể tưởng tượng được. Mặc dù Hứa Hằng Châu có không gian có vật tư, nhưng trong môi trường sống tập thể ở trại trẻ mồ côi muốn lén lút sử dụng cũng quá khó khăn, cho nên có người sẵn lòng nhận nuôi mới là lối thoát tốt nhất hiện tại của anh.

Hứa Hằng Châu do dự một chút, đầu nhảy số thật nhanh, thăm dò nói: “Hình như cháu từng nghe mẹ nói trên người cha… có vết sẹo?”

Lời này của anh thực ra rất mơ hồ, rất nhiều đàn ông nông thôn có sẹo trên người. Có thể là do lúc nhỏ trèo cây ngã, cũng có thể là do khi làm việc bị nông cụ làm bị thương, nhưng khi lọt vào tai người có lòng tự nhiên người ta sẽ nghĩ theo hướng họ mong đợi.

Quả nhiên, người đàn ông nghe xong mắt sáng lên, giọng nói cũng lớn hơn vài phần: “Vết thương do súng bắn đúng không? Vết sẹo ở đâu?”

Câu hỏi này thì khó trả lời, cơ thể người có nhiều bộ phận như vậy, loại trừ những chỗ bị thương chí mạng, thì với số còn lại vẫn phải đoán mò sao? Xác suất này quá nhỏ.

Hứa Hằng Châu nhíu mày, cảm thấy lần này có lẽ không còn hy vọng, anh ngẩng đầu vừa định nói đại một bộ phận, đột nhiên phát hiện trên mặt người đàn ông có vài phần bực bội.

Bực bội? Tại sao? Cảm thấy câu hỏi này sai rồi? Tại sao sai? Tức là anh có thể không trả lời được. Vợ biết mà con cái không biết, hẳn là ở chỗ khá kín đáo.

Hứa Hằng Châu nhảy số thật nhanh, biết đây là một cơ hội. Vấn đề bí mật như thế này nếu anh trả lời được thì thân phận cơ bản sẽ được xác định, nhưng nếu trả lời sai thì tất cả sẽ chấm dứt.

Anh không phải là người do dự thiếu quyết đoán, trong xương cốt cũng có vài phần tính cờ bạc. Anh cắn răng, giả vờ vừa mới nhớ ra nói: “Mẹ cháu từng nói qua một lần, hình như là… hình như là ở trên đùi!”

Hứa Hằng Châu muốn đánh cược, nhưng không phải đánh cược vô căn cứ. Đàn ông nông thôn không cần giữ kẽ quá nhiều, mùa hè ở trần nhiều vô kể, cho nên phần trên cơ thể thực ra không phải là bộ phận riêng tư. Con cái không nhìn thấy mà vợ có thể thấy, khả năng ở đùi là khá lớn, cho nên Hứa Hằng Châu đã chọn bộ phận này.

Anh đã cược đúng.

Người đàn ông kích động đến muốn nhảy dựng, nắm lấy cánh tay Hứa Hằng Châu rồi nhấc bổng anh lên, lớn tiếng nói: “Cẩu Tử, cuối cùng chú cũng tìm được cháu rồi!”

Hứa Hằng Châu: “…”Đột nhiên cảm thấy tên Vương Đại Quý thực ra nghe cũng được phết.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn