Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 6

Tỉnh lỵ (khu vực trung tâm hành chính của một tỉnh).

Gần chiều tối, mặt trời đầu xuân lúc này đã không còn nhiều hơi ấm, nó treo lơ lửng nơi chân trời màu vàng cam giống như…

“Giống bánh nướng!” Mấy đứa trẻ đang ngồi xổm ở góc tường gần cổng vào thành phố, trong đó có một đứa ngậm ngón tay nhìn mặt trời với ánh mắt thèm nhỏ dãi.

“Không giống bánh nướng.” Một cậu nhóc to con hơn phản bác: “Tao thấy giống quả quýt ấy. Quả quýt to mà ngọt lắm.”

Mấy đứa trẻ khác nghe vậy lập tức tỏ ra hứng thú, đều xúm lại hỏi quả quýt như thế nào, ngọt ra sao, nếm thử có vị gì.

Tỉnh Hoài nhiều núi, do điều kiện địa chất và khí hậu nên chủng loại và sản lượng trái cây ở đây không phong phú. Bình thường hay thấy nhất là táo, lê và sơn tra, quả thì nhỏ, vị không chua thì cũng chát, không ngon.

Hơn nữa mấy năm gần đây tình hình nông nghiệp mất mùa, lương thực còn không đủ ăn, trái cây quả thực có thể coi là hàng xa xỉ.

Mấy đứa trẻ đang ngồi xổm ở góc tường đều là những nhà có điều kiện tương đối kém, bình thường ăn uống chỉ có thể ăn chút bánh rau dại luộc loãng, còn chẳng có nhiều mà ăn. Mấy đứa trẻ con choai choai đương tuổi ăn khỏe nhất, vừa ăn xong bụng đã réo ầm ầm, cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện ăn uống.

Đứa bé vừa nói coi như là có gia cảnh tốt nhất trong đám này. Nó có một người cô gả sang tỉnh khác, mấy năm trước về thăm quê có mang cho bà nội nó một túi quýt, bà nội chia cho nó một quả. Cái cảm giác đó, hương vị đó đến tận bây giờ nó vẫn không quên được.

“Phải to bằng chừng này.” Cậu bé dùng tay khoanh ra một vòng tròn lớn bằng cái chậu rửa mặt: “Bên trong tẽ sẵn ra từng múi một, không cần cắt, cứ thế bẻ ra là ăn được, mọng nước ngọt lịm luôn.”

Nói đến đây cậu bé không nhịn được, phải nhanh chóng xít lại cho nước miếng khỏi chảy ròng ròng. Mấy đứa bên cạnh chỉ nghe kể cũng cảm thấy nước miếng ngập tràn khoang miệng, xong cũng nuốt nước miếng theo đứa bé kia như thể bản thân chúng cũng thật sự từng được ăn rồi.

Chỉ có một thiếu niên dường như bị sặc một cái mà quay lưng đi ho khan mấy tiếng, rồi mới bày ra vẻ mặt nghiêm túc tiếp tục nghe thằng bé kia kể về quả quýt to bằng cái chậu rửa mặt kia. À không, bây giờ vòng tròn tay cậu ta vẽ ra đã lớn bằng cái chậu giặt rồi.

Mấy đứa trẻ đang nghe đến là vui vẻ thì có một chiếc xe bò từ bên ngoài thành phố đi vào. Phía trước xe có hai người đang ngồi, là một nam một nữ đều đang ở độ tuổi trung niên. Người đàn ông mặt mày hung dữ, người phụ nữ mặt tròn tròn trông có vẻ hòa nhã, phía sau xe bò còn có hai đứa trẻ đang ngồi.

Trên xe bò chính là cặp vợ chồng giả chuyên buôn người: chú Mã và thím Mã.

Vào thành phố xong bọn họ cũng không vội vã đi ngay. Thím Mã dặn chú Mã đánh xe bò tấp vào lề, ả ta nhìn xung quanh, ánh mắt rơi vào mấy đứa trẻ ở góc tường.

Nháy mắt ra hiệu cho chú Mã trông coi hai đứa trẻ trên xe, thím Mã tự mình đi đến gần đám trẻ, cười tủm tỉm nói: “Các cháu ơi, cho thím hỏi các cháu chút chuyện nhé.”

Mấy đứa trẻ đang mải nghe kể chuyện của ngon vật lạ trên đời nên đâu có thời gian để ý đến ả, đứa nào đứa nấy đều không thèm đáp lời.

Thím Mã cũng không hề tỏ ra bực bội, ả móc từ trong túi ra một cái khăn tay, bên trong gói hai cái bánh ngô vàng óng.

Ả ta lấy một cái ra giơ lên: “Ai trả lời được câu hỏi của thím thì cái bánh này sẽ là của người đó, được không?”

Mấy đứa trẻ lập tức có tinh thần, đứa nào đứa nấy tranh nhau nói thím hỏi gì cũng được.

Thím Mã cười một cái, trong đôi mắt lướt qua một tia khinh thường. Ả hỏi một câu rất kỳ lạ: “Mấy hôm nay quanh khu này có mưa, lúc mưa có sét đánh không?”

Mấy đứa trẻ gãi đầu, mưa thì có mưa, nhưng có sấm sét hay không thì không nhớ. Có một đứa cất tiếng thăm dò: “Có sét đánh, cũng to phết.”

Mắt thím Mã sáng lên, “Sét đánh trúng chỗ nào?”

Cái này ai mà biết được, trời mưa to ai lại dám ra ngoài xem sét đánh trúng chỗ nào, đó không phải là tự tìm chết hả? Mấy đứa trẻ nhìn nhau, đều không trả lời được.

Thím Mã cứng người, nụ cười trên mặt cũng không giữ được nữa, ả thu bánh ngô lại định đi.

(6.1)

Đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo chậm rãi vang lên: “Sét đánh xuống vùng ngoại ô, phá hỏng ruộng hoa màu của một nhà nọ.”

Người nói chính là thiếu niên bị sặc lúc đầu. Từ đầu anh đã đứng sau đám người không nói lời nào, lúc này thấy thím Mã định rời đi mới mở lời.

Thím Mã nhìn thấy thiếu niên thì lập tức kinh ngạc, ôi chao, thiếu niên này đẹp trai quá đi. Do đặc thù công việc buôn bán nên mấy năm nay ả từng gặp và giao dịch không ít trẻ con, hiếm thấy có đứa nào đẹp như vậy. Dùng tiếng lóng trong nghề của bọn họ để miêu tả thì là “chắc chắn có thể bán được giá”

Thiếu niên chừng 11-12 tuổi, đôi mắt sáng trong dáng mày thanh tú, dáng người thẳng thớm. Tuy đang mặc đồ cũ, mặt cũng hơi bụi, nhưng ánh mắt trầm tĩnh, nhìn không giống một đứa trẻ bình thường.

“Con có thể dẫn thím đi gặp chủ nhà có ruộng bị sét đánh đó không?” Thím Mã nhìn thiếu niên rồi cẩn thận thăm dò.

Thiếu niên liếc nhìn ả ta, dường như đang cân nhắc điều gì đó nên lát sau mới hỏi lại: “Thím có biết ruộng nhà người đó bị sét đánh mấy lần không?”

Thím Mã hiểu ra: “Ba lần?!”

Thiếu niên phủi bụi trên quần, “Đi theo tôi.”

Thím Mã vội vàng vẫy tay ra hiệu cho chú Mã đánh xe bò theo sau.

Thiếu niên đi trước dẫn đường, giữa đường thím Mã còn nhiệt tình mời anh lên xe ngồi. Thiếu niên liếc nhìn đống rơm bẩn thỉu trên xe, bĩu môi không thèm để ý đến ả.

Đi khoảng chừng nửa giờ, thiếu niên dẫn họ vào một con hẻm nhỏ rồi hết rẽ trái lại rẽ phải, cuối cùng mới dừng lại trước một cái sân nhỏ.

Thím Mã hỏi: “Đến nơi rồi à?” Đôi mắt của chú Mã trên xe bò cũng lộ vẻ kích động, hắn ta còn nhớ đây là nơi bọn họ sẽ được gặp thủ lĩnh.

“Đợi ở đây đi, tôi vào thông báo trước đã.” Thiếu niên buông một câu rồi tiến lên gõ cửa, gõ hai cái xong dừng lại, rồi lại tiếp tục gõ. Sau đó cửa mở hé từ bên trong, thiếu niên lách người vào rồi đóng cửa lại.

Chú Mã xích lại gần thím Mã, thấp giọng hỏi: “Chị Ba, chị khách sáo với thằng nhóc này làm gì? Chẳng phải chỉ là một thằng ranh con thôi à?”

“Ym miệng!” Thím Mã lạnh giọng nói: “Mày thì hiểu cái gì, thằng ranh này có thể được ngài Lôi sắp xếp làm trung gian liên hệ thì nhất định là người được ngài Lôi tin tưởng. Chúng ta bôn ba ngoài đường lâu như vậy thì làm gì chiếm được nhiều cảm tình từ ngài Lôi? Mày còn dám đắc tội với người bên cạnh ngài ấy à? Ngu đến vậy thì chếc đi cho rồi.”

Chú Mã bị mắng đến mức liên tục gật đầu, không dám đáp thêm lời nào.

Không đến mấy phút, cửa sân lại mở, thiếu niên kia đứng sau cửa, mặt lạnh tanh nói: “Ngài Lôi bảo các người vào đi.”

Thím Mã cười xòa, muốn thân thiết hỏi xem thái độ của ngài Lôi như thế nào, lại bị thiếu niên lạnh mặt từ chối. Chú Mã đi theo đằng sau cũng không dám nói gì.

“Mau vào đi, đừng để ngài Lôi phải đợi mấy người.” Thiếu niên lạnh giọng nói: “Hai đứa bé này để bên ngoài tôi trông cho, đừng mang vào trong làm ầm ĩ phiền đến ngài Lôi.” Vừa nói anh vừa hất cằm về phía hai đứa trẻ trên xe bò.

Chú Mã thím Mã liên tục vâng vâng dạ dạ rồi mới đẩy cửa sân bước vào trong, theo hướng ngón tay của thiếu niên mà đi về phía nhà chính đối diện cửa sân.

Thấy họ đi xa, thiếu niên mới quay người bước ra khỏi sân, nhanh chóng đóng cửa sân lại. Lúc này, chú Mã thím Mã đang gõ cửa phòng, vừa bước vào liền bị người dùng sống chĩa thẳng vào đầu.

Chú Mã thím Mã nhìn bộ quân phục màu trắng trước mặt mà chân mềm nhũn, gần như quỳ rạp xuống đất…

Trong đồn Công an trực thuộc tỉnh lỵ, giữa một nhóm công an mặc quân phục có một cậu trai tầm tuổi thiếu niên đang ngồi. Những công an đi qua đi lại đều có vẻ thân thiết với thiếu niên này, ai cũng có thể nói chuyện phiếm với thiếu niên vài câu.

Một người vội vã từ phòng thẩm vấn đi ra, cầm theo tài liệu hình như muốn đi đến văn phòng trưởng đồn công an. Lúc đi ngang qua thiếu niên còn sờ đầu anh một cái, cười khen ngợi: “Thằng nhóc nhà cậu giỏi thật, không chỉ bắt được cá lớn, tôm tép lọt lưới cậu cũng giăng bẫy vớt cho bằng hết.”

Cậu thiếu niên ánh mắt rạng rỡ, hai ngón tay khẽ quét qua giữa trán: “Vì nhân dân phục vụ.”

Mấy chú công an trong văn phòng đều bật cười, còn có mấy người thì thầm bàn tán với nhau: “Để đứa bé này vào trại trẻ mồ côi thì phí quá, nó hợp với cái nghề này quá mà!”

Cũng có người tiếp lời, tiếc nuối: “Còn không đúng à. Chỉ tiếc tuổi còn nhỏ quá, nếu không cũng có thể tuyển dụng đặc biệt, đứa bé này thật sự rất thông minh.”

“Đúng vậy, đầu óc tốt, nhảy số nhanh. Nếu không phải nhà tôi con cái nhiều thì nhận thằng bé về nuôi cũng được luôn.”

Thiếu niên ngồi trên ghế, dáng mày đôi mắt mang ý cười, lời nói thì thầm của người phía sau anh đều nghe vào tai, một luồng sáng nhanh chóng lướt qua đáy mắt.

Hình như có hơi khác biệt so với kế hoạch của anh, thời buổi này người dân quá nghèo, con cái lại đông. Anh còn tưởng mình biểu hiện tốt như vậy, lại có nhiều người như vậy thì kiểu gì cũng có một người đồng ý nhận nuôi mình, xem ra vẫn phải đến trại trẻ mồ côi rồi.

Nhưng không phải là hoàn toàn không có thu hoạch, ít nhất thân phận của anh đã được công khai minh bạch, cũng tạo được ấn tượng tốt với công an. Giờ đây anh không phải là đứa trẻ lang thang cơ nhỡ ai cũng có thể bắt nạt, cũng không phải là kẻ xuyên không thân phận không rõ ràng nữa.

Đúng vậy, thiếu niên này cũng là một người xuyên không. Anh tên là Hứa Hằng Châu, trước khi xuyên không 28 tuổi, nhà giàu đời thứ n sở hữu khối gia sản khổng lồ. Sau khi xuyên không anh 12 tuổi, gia sản… đại khái vẫn tiếp tục khổng lồ, bởi vì anh đã mang theo nguyên cái trung tâm thương mại của nhà mình đến đây.

Doanh nghiệp gia tộc họ Hứa có phạm vi kinh doanh rất rộng, Hứa Hằng Châu là hậu bối xuất sắc nhất trong lứa này của nhà họ Hứa, từ sớm đã bắt đầu tự mình chủ trì công việc kinh doanh.

Mấy năm nay anh đã tốn biết bao nhiêu tâm huyết, đập tiền hơn 2 tỷ để xây dựng một trung tâm thương mại tổng hợp cực lớn tại thành phố S nơi kinh tế cực kỳ phát triển này. Trung tâm thương mại có diện tích hơn sáu trăm ngàn mét vuông, mọi nhu cầu về trang phục, ăn uống, giải trí đều có thể được thoả mãn trong trung tâm thương mại này. Chưa kể bên trong đó còn có hàng ngàn cửa hàng đồ xa xỉ.

Sau khi trung tâm thương mại xây xong lợi nhuận rất khả quan, Hứa Hằng Châu cũng khá để tâm nên thường xuyên đi kiểm tra. Cứ như vậy, anh gặp một tên ngốc ở trong trung tâm thương mại, không biết tại sao tên ngốc này lại nhìn trúng anh.

Nói thật, tên ngốc đó có ngoại hình rất hợp ý Hứa Hằng Châu. Tuy có hơi ngốc, nhưng thật kỳ lạ lại chạm được đến trái tim sắt đá của Hứa Hằng Châu, thường xuyên chọc cho Hứa Hằng Châu bật cười. Điều này vốn rất hiếm thấy ở anh.

Vì thế nên Hứa Hằng Châu giả bộ không nhìn thấy ánh mắt nhìn lén mình của tên ngốc kia, cũng giả bộ không phát hiện bóng dáng trốn đi theo sau mình mà cũng trốn không giỏi kia. Anh cứ thế ung dung tự đắc trêu đùa vật nhỏ. Sau nữa, tên ngốc kia không nhịn được đến tỏ tình với anh.

Không hiểu sao, lúc tên ngốc đỏ bừng mặt nói thích anh, lòng Hứa Hằng Châu như bị cậu ta lấy tay cào một cái, ngứa đến run rẩy.

Tên ngốc kia chuẩn bị tỏ tình cũng khá đầy đủ, lấy ra một bộ trang sức. Hứa Hằng Châu lớn đến chừng này, vẫn là lần đầu tiên gặp người tặng mình trang sức.

Anh nhìn chằm chằm vào nốt ruồi đỏ trên bàn tay nhỏ trắng nõn của tên ngốc kia, trong lòng còn nghĩ cho dù là đồ rẻ tiền mình cũng cứ nhận tạm vậy, nếu không tên nhóc này nhất định sẽ khóc bù lu bù loa trước mặt mình mất.

Sau đó tên ngốc kia mở hộp trang sức cho anh xem, bên trong là. dây chuyền vàng mắt xích lớn, vòng tay vàng lớn, nhẫn vàng lớn.

Hứa Hằng Châu: “…”

Vẫn Chưa hết, tên ngốc kia ôm hộp trang sức, rụt rè nói: “Vương, Vương Đại Quý, em thật sự rất thích anh. Đây, đây là em tự tay chọn để tặng anh, em thấy rất hợp với anh…”

Hứa Hằng Châu: “…”

Hứa Hằng Châu gần như bị tức đến bật cười, anh biết tên nhóc này ngu ngốc, nhưng không ngờ lại ngu ngốc đến mức này, ngay cả tên của anh cũng gọi sai mà còn dám đến tỏ tình với anh.

Còn nói là Hứa Hằng Châu, thiếu gia tôn quý của nhà họ Hứa, hợp với dây chuyền vàng to đùng quê mùa kia? Tên ngốc này là cố tình đến đây chọc mình tức cho vui hay gì!

Hứa Hằng Châu tức không kìm được, khi nhìn đến khuôn mặt đầy mong đợi của tên ngốc Hướng Thần kia thì lời muốn mắng lại không thốt ra được. Lúc anh tức đến mức sắp nổ tung rồi mới nghiến răng nhả ra một chữ “Cút”. 

Tên ngốc khóc lóc bỏ chạy, trong lòng Hứa Hằng Châu lại thấy hơi hối hận, nhưng nghĩ đến chuyện ngốc nghếch cậu ta đã làm thì lại đè nén chút thương xót này xuống, quyết tâm lạnh nhạt với cậu ta vài ngày đã.

Về nhà anh đã tra ra được Vương Đại Quý là ai, hóa ra là một nhân viên bán hàng nam ở trung tâm thương mại nhà anh…

Nghĩ đến việc tên ngốc kia không biết bao nhiêu lần thầm nhẩm trong lòng “Vương Đại Quý tôi thích anh”, mặc dù biết người cậu ta thích thực ra là mình, Hứa Hằng Châu vẫn cảm thấy như muốn phun ra một búng máu.

Trằn trọc cả đêm, vật lộn đến gần sáng mới ngủ được. Hứa Hằng Châu vẫn lo lắng cho tên ngốc kia, quyết định trời sáng sẽ đi tìm cậu ta.

Mà khi trời sáng, Hứa Hằng Châu xuyên không rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn