Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 5

Trần Quốc Lương vừa tan ca, cả người đầy mồ hôi tanh ngòm đi về nhà, trước mặt đột nhiên có một đứa bé trai lao ra, kéo vạt áo hắn ta la lên: “Chú Trần, chú mau về đi. Nhà chú xảy ra chuyện rồi, mẹ cháu bảo cháu đến gọi chú.”

Trần Quốc Lương giật mình túm lấy cổ áo đứa bé đang định chạy, ngồi xổm xuống hỏi: “Nhóc Hổ Tử, có chuyện gì đấy? Nhà chú xảy ra chuyện gì? Mẹ cháu nói với cháu thế nào?”

“Cháu cũng không biết.” Hổ Tử là con trai nhà lão Trương dưới lầu nhà Trần Quốc Lương, năm nay mới tám tuổi, ngây ngô bị người lớn sai đi chạy việc vặt. Nó gãi đầu nói: “Nhà chú có mấy người đến, sau đó thím Thái khóc ạ.”

Trần Quốc Lương nghe vậy thì lòng nóng như lửa đốt, thấy đứa bé này cũng không nói rõ được bèn tự mình chạy về nhà.

Chạy một mạch không th* d*c về đến nhà, Trần Quốc Lương lên lầu mới phát hiện  rất nhiều người, đang đứng ở hành lang ngoài cửa nhà mình, đa số là hàng xóm trong tòa nhà này.

“Lão Trần về rồi à.” Hàng xóm thấy Trần Quốc Lương đều tránh đường, cũng có người kéo cánh tay hắn ta nói vài câu, bảo hắn ta nên nói chuyện đàng hoàng với mẹ ruột mình.

Trần Quốc Lương lau mồ hôi thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra là mẹ ruột mình đến, dọa hắn ta một phen mất mật. Nhưng giây tiếp theo hắn ta liền nhớ ra mẹ mình thường hay nói gì, lập tức đau đầu.

Xuyên qua cánh cửa gỗ mỏng, Trần Quốc Lương đã nghe thấy tiếng khóc nức nở của người vợ Thái Trân truyền ra từ trong nhà, xen lẫn tiếng kêu của bé gái.

Hắn ta đẩy cửa bước vào, nép người nhanh chóng đóng cửa lại, che khuất ánh mắt tò mò của hàng xóm phía sau. Tuy biết họ sẽ không đi mà chắc chắn còn đang nghe ngóng bên ngoài, nhưng có đóng cửa còn hơn không.

Vừa vào, Trần Quốc Lương đã thấy mẹ mình là Vương Tú Nga đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, người vợ Thái Trân đang cúi đầu đứng trước bà cụ, một tay vẫn đang ôm đứa con gái thứ hai Trần Phương đang khóc thút thít.

Em gái hắn là Trần Hồng Anh và chồng là Vương Đại Trụ tách ra đứng hai bên phía sau bà cụ như hai vệ sĩ, em gái hắn còn đang bế một đứa bé trai…

Bé trai?! Trong lòng Trần Quốc Lương ‘bộp’ một tiếng, ánh mắt lướt qua đứa bé trai đó. Không phải con của anh em nhà hắn, cũng không phải của em gái hắn, vậy thì là…

Suy nghĩ trong lòng Trần Quốc Lương đương nhiên không thể nói ra, trên mặt hắn ta không hề biểu lộ cảm xúc, tiến lên hai bước ghé sát mặt bà cụ Trần mà cẩn thận nói: “Mẹ, mẹ đến cũng không báo trước để con đi đón mẹ.” Xong lại chào hỏi Trần Hồng Anh và Vương Đại Trụ.

Bà cụ mặt mày lạnh tanh, không có ý tốt: “Tôi nào dám. Đến nhà anh chị mà không bị đuổi ra đã là may lắm rồi, làm gì có chuyện dám bảo anh chị đi đón?”

“Mẹ, mẹ nói vậy không phải rồi.” Mồ hôi trên trán Trần Quốc Lương lại túa ra, “Mẹ là mẹ của con, làm con trai hiếu kính mẹ còn không kịp, sao lại đuổi mẹ đi được chứ.”

“Hiếu kính tôi?” Bà cụ cười lạnh một tiếng, “Thằng Tư, anh xem thái độ của vợ anh kìa, thế này gọi là hiếu kính tôi à? Tôi vừa vào cửa ghế còn chưa kịp ngồi ấm, cô ta đã khóc ầm lên rồi đấy. Tôi còn chưa chết đâu mà đã vội khóc tang cho tôi rồi!”

Trần Quốc Lương lập tức biến sắc, bà cụ nói có hơi nặng lời, nếu để người lớn tuổi nghe thấy kiểu gì cũng chỉ thẳng mũi hắn ta mà mắng bất hiếu.

Thái Trân phía sau hắn cũng phản ứng lại, vội vàng nói: “Mẹ, con không có ý đó…”

“Vậy ý chị là gì?” Trần Hồng Anh trừng mắt nhìn chị dâu, miệng cô như súng máy bắn đạn liên thanh: “Chị không chào đón bọn tôi chứ gì. Mẹ vừa vào nhà là chị đã nặng cái mặt ra, mẹ còn chưa nói xong chị đã khóc lóc như bị bọn tôi bắt nạt. Mẹ đi cả buổi chiều còn chưa uống được ngụm nước nào từ nhà chị đâu.”

Nói rồi lại chuyển hướng sang anh trai mình: “Anh Tư, mẹ nhịn ăn nhịn mặc gom góp chút lương thực mang đến cho anh, bản thân mẹ còn không nỡ ăn một miếng. Tình hình thôn mình bây giờ thế nào anh cũng biết rồi đó, chút ít mẹ để dành cho anh đều là mẹ moi từ chính miệng mẹ ra. Kết quả anh xem chị dâu tôi kia, còn ra thể thống gì nữa!”

Trần Quốc Lương nghe xong mặt đỏ bừng, hắn ta không phải không biết mẹ mình lần này đến vì lý do gì. Nhưng giống như em gái hắn nói, mẹ hắn đối xử với hắn thật sự rất tốt, từ nhỏ đã thương hắn nhất. Vợ hắn giờ như vậy quả thực là không đủ tôn trọng. Bất kể mẹ hắn đến để làm gì thì rót cho mẹ cốc nước uống là việc nên làm trước tiên.

Hắn trừng mắt nhìn Thái Trân, giọng rống lên như hổ: “Không nghe thấy à? Còn không mau đi rót cho mẹ chén nước, rồi đi nấu cơm mau lên. Nấu món gì ngon một chút để bồi bổ cho mẹ.”

Thái Trân vội đáp một tiếng, xoay người đi lấy phích nước sôi định rót nước, cầm lên mới phát hiện nước bên trong đã hết rồi. Lúc đó cô ả mới nhớ ra bếp bên ngoài còn đang đun nước nóng, thế là vội vàng xách phích nước sôi định mở cửa ra ngoài châm nước.

Bà cụ Trần nghe con gái út giúp mình mắng cả con trai lẫn con dâu một trận xong mới chậm rãi mở lời: “Không cần vội, chúng ta nói chuyện xong đã. Nếu không thì tôi cũng không uống nổi chén nước này.”

Trần Quốc Lương nghe vậy thì ngăn vợ lại, hai người đứng trước mặt bà cụ Trần, “Mẹ, có chuyện gì mẹ cứ nói thẳng ạ.”

Hắn lại liếc nhìn đứa bé trai trong lòng em gái, có dự cảm lời mẹ mình sắp nói có liên quan đến đứa bé.

Quả nhiên, bà cụ Trần vừa mở miệng đã bảo Trần Hồng Anh đặt đứa bé xuống trước mặt Trần Quốc Lương và Thái Trân rồi nói chắc nịch: “Đứa bé này nhà anh chị nuôi đi, ngày mai đi làm hộ khẩu cho nó, sau này chính là cháu trai nhà họ Trần chúng ta.”

Ánh mắt Trần Quốc Lương và Thái Trân cùng lúc hướng về Hướng Thần, trong phòng lập tức im lặng.

Hướng Thần vẫn đang nắm miếng khoai lang khô còn chưa gặm hết một nửa, trong lòng điên cuồng spam “đệch mợ”.

Cậu cứ tưởng nhà này không có con nên bà cụ Trần mới mua cậu, ai dè nhà này không chỉ có con mà còn có tận bốn đứa, toàn là con gái. Một đứa đang đứng ở góc tường trừng mắt nhìn cậu, còn hai đứa nữa nhỏ hơn trốn sau tấm rèm vải, một đứa tuổi gần bằng cậu của hiện tại, một đứa nữa mới hơn một tuổi một chút, nghe nói đứa lớn nhất vẫn chưa về…

Thế mà bà cụ Trần còn nói con dâu không biết đẻ, con trai nhà mình tuyệt hậu. Hóa ra trong mắt bà già này, con gái không phải là con à! Có cần phải trọng nam khinh nữ đến mức này không!

“Mẹ, đứa bé này từ đâu ra?” Một lúc lâu sau, Trần Quốc Lương mới mở miệng hỏi.

Bà cụ Trần vung tay: “Chuyện này con không cần quan tâm, cứ coi như là nhận nuôi từ thôn mình. Giấy khai sinh mẹ đã bảo thằng Hai làm sẵn rồi, con cầm đi làm hộ khẩu cho đứa bé, chuyển khẩu về đây.”

Thái Trân đứng sau lưng chồng nắm chặt tay nhưng không dám nói gì. Bởi vì chuyện này bà cụ Trần đã nói với cô ả trước khi Trần Quốc Lương về, hơn nữa còn nói rất nặng lời, nói nếu cô ả không đồng ý sẽ bắt Quốc Lương ly hôn với cô ả, thà bỏ cái công việc này về quê tìm một người phụ nữ có thể đẻ con trai cho hắn còn hơn.

Bà cụ tuy không nói thẳng toẹt ra nhưng hàm ý là như vậy, còn nói con trai bà ta không thể để tuyệt tự tuyệt tôn vì nhà họ Thái được.

Thái Trân vừa lo lắng vừa tức giận, lúc này mới nhịn không được khóc lên, nhưng đợi Trần Quốc Lương về rồi, cô ả lại chẳng dám nói gì nữa.

Cô ả cảm thấy có lỗi, cô ả sợ bà cụ sẽ ép Quốc Lương ly hôn thật, cô ả cũng biết chồng mình vẫn luôn muốn có con trai.

Trước đó, khi đứa con gái thứ hai sinh ra được ba bốn năm, bụng cô ả vẫn chưa có động tĩnh gì, bà cụ đã nghĩ đến việc bảo Quốc Lương nhận nuôi con trai út của em trai hắn.

Nhưng Thái Trân đâu có mù, em chồng Trần Quốc Cường là người ham ăn lười làm, đứa bé kia học theo y chang thằng cha nó, tính tình còn hỗn xược, lần đầu tiên đến nhà đã tranh đồ ăn của con gái cô ả. Còn chưa kể sau này nó còn lén lút lẻn vào phòng cô ả, lấy kem dưỡng da mặt của cô ả cho mẹ ruột nó dùng, vừa nhìn đã biết là ai dạy rồi.

Đứa con trai như vậy Thái Trân nào dám nhận. Nếu thật sự nuôi ở nhà mình thì không biết khi nào đồ đạc nhà mình sẽ biến thành của nhà em chồng hết.

Cho nên Thái Trân nhờ mẹ đẻ đến, cô ả là con dâu không thể đối đầu trực tiếp với mẹ chồng, còn mẹ cô ả dù sao cũng cùng thế hệ với mẹ chồng.

Sau đó không biết nói gì mà mẹ chồng cô ả nổi cơn thịnh nộ, may mà Quốc Lương đứng về phía cô ả, cộng thêm cô ả lại mang bầu, chuyện này mới tạm gác lại.

Không ngờ, lần mang thai thứ ba cô ả lại sinh ra thêm một đứa con gái nữa. Một thời gian dài sau đó cô ả không dám về quê với Quốc Lương, ngay cả ăn Tết cũng giả vờ bệnh để tránh mặt, chỉ sợ mẹ chồng gây phiền phức cho cô ả.

Hai năm nay Quốc Lương cứ khăng khăng mang đồ về cho bên nhà chồng cô ả cũng không dám nói nhiều. Còn nghĩ rằng nếu những thứ này có thể làm mẹ chồng hài lòng, cô ả coi như mua sự yên tĩnh cũng được.

Trốn tránh ba năm, cô ả lại mang thai, lần này mọi người đều nói là con trai, Thái Trân cũng cảm thấy như vậy, phản ứng lần này khác nhau và đều khác với ba lần trước cô ả mang bầu. Quốc Lương cũng vui vẻ cực kỳ, chạy khắp nơi tìm đồ bồi bổ cho cô ả, còn nói không thể để con trai hắn chịu thiệt thòi được.

Thái Trân nghĩ đây coi như là khổ tận cam lai. Mong mỏi biết bao, cô ả lại sinh ra một đứa con gái nữa, lần này, Thái Trân chẳng còn hy vọng gì nữa.

Lời nói của Trần Quốc Lương cắt đứt dòng suy nghĩ của Thái Trân: “Mẹ, mẹ muốn chúng con nuôi đứa bé này thì ít nhất cũng phải nói cho con biết đứa bé này từ đâu ra chứ. Nếu không biết rõ nhỡ đâu chúng ta làm xong hộ khẩu rồi, cha mẹ ruột của nó lại tìm đến thì sao?”

Bà cụ Trần nghe vậy là biết con trai mình đã động lòng. Bà ta biết ngay, đứa bé này trông trắng trẻo đẹp đẽ, làm gì có nhà nào không muốn, bèn cười tủm tỉm nói: “Thằng Tư này, con đừng có lo. Nhà thằng bé này không đến tìm nó đâu, nó là do mẹ đổi từ tay người xứ khác về đấy.”

Thời buổi này người ta đi xa cũng không dễ, mấy lời kiểu đổi con nít từ người ngoài tỉnh coi như là tiếng lóng ám chỉ đứa bé không phải người địa phương, đổi từ nơi khác đến, chắc chắn còn qua tay trung gian nữa, nhà kia tìm thế quái nào được mà tìm.

Trần Quốc Lương nghe xong liền hiểu hóa ra là mua từ bọn buôn người, trong lòng hắn ta lại nhiều thêm vài phần kiên định.

Nói là Hướng Thần thật sự đẹp đến mức ai cũng thích thì là giả, tuy đúng là thêm yếu tố ngoại hình, nhưng phần lớn là do Trần Quốc Lương quả thực rất muốn có con trai. Vợ hắn sinh cho hắn bốn đứa đều là con gái cả, mẹ hắn luôn muốn hắn nhận nuôi một đứa con trai. Con trai nhà hai anh trai tuổi đều lớn nên không hợp, đứa duy nhất hợp là con nhà em trai thì cả hắn và vợ hắn đều không vừa mắt.

Đứa bé này không tệ, mẹ hắn nói mới bốn tuổi, tuổi nhỏ không nhớ được nhiều chuyện nên có thể nuôi được. Phía sau cũng không có cha mẹ ruột nào thương nhớ, nuôi lớn rồi cũng coi như con ruột hắn, mẹ hắn quả nhiên rất biết tính toán.

Thái Trân sau khi nghe nói đây là đứa bé bị bọn buôn người bắt tới thì cũng động lòng. Thái độ bà cụ kiên quyết, với cũng không phải cô ả không nhìn ra chồng mình cũng động lòng rồi, một mực ngăn cản cuối cùng cũng chỉ có mình mình chịu thiệt, chẳng được lợi lộc gì.

Đứa bé này không tệ, đằng nào cũng không có cha mẹ ruột chống lưng cho thì cô ả nuôi như nào chả được. Nhỏ như vậy, ngoan ngoãn dạy dỗ vài lần thì nào dám không nghe lời cô ả.

Nếu sau này mình sinh được con trai ruột cũng không cần lo nó tranh giành gia sản. Lớn hơn một chút còn có thể đi làm công phụ giúp nuôi gia đình, bốn đứa con gái rồi cũng phải gả đi, của hồi môn cũng phải tích góp được ít nhiều chứ..

Nếu nhận nuôi những đứa trẻ có cha mẹ ruột ở gần đây thì việc cô ả dạy dỗ đứa bé sẽ bị bó tay bó chân, vẫn là đứa này tốt, bớt nhiều nỗi lo.

Tâm tư của hai vợ chồng đạt được sự nhất trí chưa từng có, rất nhanh đã đồng ý đề nghị của bà cụ Trần. Thái Trân còn chủ động nói chuyện hộ khẩu cứ để cô ả đi làm, đổi lại được ánh mắt hài lòng của mẹ chồng và chồng.

Hướng Thần cứ tưởng với tình huống này nhất định sẽ phải giằng co một lúc, có thể cậu sẽ bị đuổi ra ngoài. Không ngờ còn chưa kịp phản ứng đã bị đổi sang người khác bế, người phụ nữ ban nãy nhìn cậu với ánh mắt ghét bỏ giờ lại cười tủm tỉm nói: “Sau này chúng ta là cha mẹ của con, nào, gọi ‘mẹ’ đi.”

Người đàn ông bên cạnh cũng đầy mong đợi: “Gọi ‘cha’ đi.”

Hướng Thần: “…”

Tôi chỉ ăn nửa miếng khoai lang khô mà thôi, tôi đã bỏ lỡ cái gì vậy?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn