Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 4

Trên đường, đám người bà cụ Trần đang đi về hướng thành phố Thanh Giang.

Con dâu họ Vương đang bế Hướng Thần, bà cụ Trần bên cạnh mấy lần muốn với tay đón đứa bé qua tự mình bế, đi trên đường cũng phải thỉnh thoảng nhìn đứa bé, trong miệng còn lẩm bẩm: “Ây da cháu ngoan của bà nội…”

Hướng Thần co rúm lại trong lòng người phụ nữ không dám nhúc nhích, cậu luôn cảm thấy ánh mắt của bà cụ kia có hơi đáng sợ.

“Mẹ, hôm nay chúng ta đưa đứa bé đến chỗ anh con luôn à? Hay là đưa về nhà mình dưới quê nuôi vài ngày trước?” Con dâu họ Vương hỏi bà cụ Trần.

“Hôm nay đưa qua luôn.” Bà cụ nói dứt khoát: “Đưa qua đó sớm cho chúng nó nuôi vài ngày rồi lại mang về thôn cho mấy con mẹ mồm miệng tép nhảy kia xem, xem đứa nào dám nhai lại chuyện thằng Tư nhà bà tuyệt tử tuyệt tôn, bà xé rách mồm nó ra!”

Bà cụ trợn mắt, khí thế rất mạnh mẽ, con dâu họ Vương thấy vậy thì vội vàng an ủi: “Mẹ, mẹ đừng nóng. Mấy bà già đó ghen tị mà thôi, trong thôn mình làm gì có ai có tiền đồ hơn anh Tư nhà mình? Chẳng phải do con trai nhà họ không nên thân nên mới phải nói mấy lời ghê tởm để chọc tức mẹ hay sao, mẹ đừng có mắc mưu bọn họ mà.”

Bà cụ nghe cô nói vậy thì không nhịn được đắc ý trong lòng: “Đương nhiên rồi, thằng Tư nhà mình từ nhỏ đã thông minh, ở thôn mình chỉ có nó học hành tốt nhất, còn là học sinh trung học đầu tiên của thôn, lại chả có tiền đồ thì sao?”

Nói rồi bà cụ lại thở dài, nói: “Tiếc là lấy phải con vợ không biết đẻ, không đẻ được cho nó thằng c* nào, hại thằng Tư nhà mình bị người ta gièm pha.”

Hướng Thần thầm lắng nghe, lúc này mới hiểu ra hóa ra là con trai của bà cụ này không có con nên mới mua cậu, thảo nào cứ gọi cậu là cháu ngoan. Bà cụ này tuy có oán trách con dâu nhưng ít nhất cũng không có ý định làm gì con dâu. Cậu từng nghe bà ngoại kể thời đó rất nhiều cô con dâu bị mẹ chồng ác độc hành hạ đến chếc.

Thế nhưng phút tiếp theo khi nghe lời con dâu họ Vương nói, Hướng Thần mới biết mình đã nghĩ quá đơn giản rồi.

Con dâu họ Vương nói: “Mẹ, mẹ nghĩ chị dâu có đồng ý không? Cha chị ấy là lãnh đạo đơn vị của anh Tư, đắc tội với chị ấy thì chẳng phải anh Tư nhà mình sẽ phải chịu thiệt thòi ấm ức sao?”

“Nó dám à!” Bà cụ trừng mắt giận dữ: “Nó gả vào nhà họ Trần mười mấy năm rồi có giúp thằng Tư duy trì nòi giống được chưa? Ban đầu đã bàn xong là nhận đứa thứ ba nhà thằng Năm làm con thừa tự mà quay lưng lại dám nuốt lời, còn dám lôi mẹ ruột nó ra trong tối ngoài sáng ám chỉ tao giúp đỡ mấy đứa con trai khác dòm ngó gia sản của thằng Tư!”

“Tao nhổ vào!” Bà cụ Trần cứ nhắc đến chuyện đó là tức không chịu nổi: “Ai mà không biết tao thương thằng Tư nhất, nếu không phải cô ta không đẻ được thì tao có cần phải làm chuyện đắc tội người khác như này không?”

Bà cụ lại nhìn đứa bé trai trong lòng con gái, nói: “Tao nói thẳng luôn đấy, đứa bé này là định sẵn cho thằng Tư nhà mình rồi. Nếu con ả dám ngăn cản thì cùng lắm là ly hôn. Tao sẽ đến tận nhà mẹ đẻ của nó hỏi cho ra lẽ, con gái nhà cán bộ mà như thế à, gả vào nhà người ta không đẻ được con cũng không cho nhận nuôi là ra làm sao. Nếu vậy, tao sẽ đi tuyên dương nó khắp chốn một phen, nhà hai anh trai con ả cũng có con gái đó, mấy chị dâu của con ả không xé xác nó ra mới lạ.”

Con dâu họ Vương vô cùng bội phục: “Mẹ, vẫn là mẹ có cách.”

“Đó là đương nhiên.” Khuôn mặt già nua của bà cụ Trần đắc ý cười thành hình hoa cúc: “Trước đây là nể mặt nhà mẹ đẻ của ả nên tao mới tha cho ả. Lần này ả có lôi mẹ đẻ ả ra cũng vô dụng, đứa bé này không phải con của anh em thằng Tư. Trước khi đi tao đã bảo thằng Hai đi làm giấy khai sinh rồi. Đợi chúng ta đến nơi nhất định không được tỏ ra yếu thế, phải trấn áp ả, bắt ả đồng ý, phải làm hộ khẩu cho cháu trai ngoan của tao, còn phải là hộ khẩu thành phố. Cháu trai ngoan của tao phải là người hộ khẩu thành phố chứ.”

“Mẹ nghĩ chu đáo thật đấy.” Con dâu họ Vương nghe vậy bèn cảm thấy chuyện này gần như chắc chắn thành công, lập tức trong lòng tràn đầy động lực. Lại nghĩ lần này nhà mình đã bỏ ra nhiều công sức như vậy chẳng lẽ người chị dâu keo kiệt kia lại không cho cô chút lợi lộc, cô đang đưa con trai đến tận cửa cho người ta mà.

Cả đám vừa đi vừa nói chuyện, đều là những người đã quen đi đường núi nên bước chân không chậm, lại còn đi đường tắt nên chỉ hơn một giờ đã vào đến thành phố.

Hướng Thần nép trong lòng con dâu họ Vương, yên lặng không lên tiếng mà lén lút quan sát thành phố đầu tiên mà cậu thấy kể từ khi xuyên không.

Trên đường có không ít người đi bộ nhưng ai nấy đều mặt vàng vọt người gầy nhom, hiếm thấy ai có chút thịt trên mặt, người béo thì hoàn toàn không thấy một bóng.

Hướng Thần cúi đầu nhìn cánh tay với  chân ngấn nào ngấn nấy như củ sen của mình thì yên lặng, một thân thịt này của cậu hình như rất không an toàn.

“Đứa bé này ngoan thật.” Con dâu Vương nói chuyện phiếm với mẹ mình một lúc lâu rồi cúi đầu xuống, thấy bé con mắt tròn xoe nhìn khắp nơi nhưng không quấy khóc ồn ào, hoàn toàn khác với mấy đứa con trai nghịch như khỉ nhà mình, nhìn là thấy thương.

Bà cụ Trần nghe vậy, trong lòng lại ‘bộp’ một tiếng, đứa bé này chẳng lẽ có vấn đề gì sao! Không phải chứ, bà thấy ánh mắt nó rất lanh lợi, không giống đứa ngốc mà.

Bà cụ Trần kéo con gái và con rể vào một góc phố, nói với con gái: “Mày đặt đứa bé xuống xem nào.”

Con dâu họ Vương không hiểu chuyện gì nhưng vẫn nghe lời mẹ, đặt Hướng Thần xuống đất.

Bà cụ Trần lấy một miếng khoai lang phơi khô từ trong gói vải sau lưng ra đặt trước mặt Hướng Thần, rồi dỗ dành: “Cháu trai ngoan, cháu gọi một tiếng bà nội đi, bà nội cho cháu đồ ăn ngon.”

Hướng Thần nhìn miếng khoai lang màu đen vàng, không hiểu bà cụ này muốn làm gì nên vẫn tiếp tục im lặng, cũng không đưa tay ra nhận.

Bà cụ Trần thấy vậy thì vỗ đùi đét một cái: “Hỏng rồi! Đứa bé này bị ngốc rồi, chúng ta bị người ta lừa rồi. Mau đi, mau đi tìm bọn chúng.”

“Hả?! Ngốc sao?” Con dâu họ Vương không dám tin, đứa bé này trông có vẻ lanh lợi vậy mà, sao lại là đồ ngốc được?

“Chẳng phải là đồ ngốc sao.” Bà cụ Trần chỉ vào miếng khoai lang trong tay mà nước mắt sắp tuôn ra: “Thời buổi này làm gì có đứa trẻ con nào thấy đồ ăn mà không nhét vội vào miệng, thằng bé này ngay cả đòi ăn cũng không biết, chả là đồ ngốc thì sao?”

Hướng Thần: “…”

Hóa ra không ăn khoai lang khô là bị ngốc hả? Nếu cậu còn không nói gì, bà cụ Trần e là sẽ thật sự ôm cậu quay lại đuổi theo bọn buôn người, Hướng Thần không muốn rơi vào tay đám buôn người đó lần nữa.

Thế là Hướng Thần nhón chân đi đến bên tay bà cụ Trần, nhỏ giọng nói: “Đói, muốn ăn.”

Bà cụ Trần thấy vậy mừng rỡ, vội vàng ngồi xổm xuống đưa khoai lang khô tới trước mặt Hướng Thần, nói: “Cháu trai ngoan, cháu vừa nói gì cơ? Nói lại lần nữa cho bà nghe xem. Nói xong bà nội sẽ đưa cái này cho cháu.”

Khuôn mặt bánh bao của Hướng Thần phồng lại, giọng trẻ con nũng nịu: “Cháu không phải cháu ngoan, cháu là Thần Thần, cháu muốn ăn.”

Bà cụ Trần nghe cậu nói rõ ràng vậy thì càng vui mừng hơn, vội vàng nhét khoai lang khô vào tay cậu rồi cười nói: “Được rồi, ăn đi, ăn đi. Ăn xong vẫn còn có nữa.”

Con dâu họ Vương cũng vỗ vỗ ngực, sợ bóng sợ gió mất một hồi. Nếu đứa bé này mà có vấn đề gì thì người liên lạc trung gian như cô cũng phải chịu trách nhiệm.

Bây giờ thấy đứa bé không có việc gì, cô mặt dày xáp lại gần bà cụ Trần, cười nói: “Mẹ, mẹ cũng cho con ăn một miếng đi, Suốt đường đi cũng chẳng uống ngụm nước nào.”

Bà cụ Trần đang từ ái nhìn Hướng Thần, nghe vậy lập tức biến sắc, vỗ một cái vào lưng con gái, nói: “Ăn cái gì mà ăn, chút đồ này đều là mang cho thằng Tư, làm gì đủ cho mày ăn mấy miếng.”

Con dâu họ Vương cười gượng rồi rụt người lại, trong lòng có hơi không phục. Bọn họ còn không phải đang chạy việc cho anh Tư chắc, ăn một miếng khoai lang khô thì có làm sao.

Bà cụ mắng con gái xong, lại chuyển ánh mắt sang Hướng Thần, hình như là muốn đợi cậu ăn xong rồi đưa cho cậu thêm miếng nữa.

Hướng Thần nắm miếng khoai lang khô do dự một chút, cuối cùng vẫn nhét vào miệng. Hơi cứng, chỉ có thể dùng răng sữa nghiền từ từ cho nát, nhưng vẫn có vị ngọt nhẹ, nói chung là ngon hơn cái nắm đen ăn hồi trưa nhiều. Thảo nào bà cụ nói đây là đồ ăn ngon.

Bà cụ Trần thấy cậu dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm cầm miếng khoai lang lên chậm rãi gặm, không hề ăn ngấu nghiến cũng không phun nước bọt lung tung, liền chọc chọc con gái, nói: “Mày xem, ra dáng trẻ con thành phố quá.”

Con dâu họ Vương gật đầu, lại thầm nuốt nước bọt thúc giục: “Mẹ, chúng ta đi mau đi, sớm đến nhà anh con để còn kịp về cho sớm nữa.”

Cô suy tính trong lòng, bây giờ đến nơi sắp xếp cho đứa bé xong xuôi, thì kiểu gì cũng có thể ăn ké nhà anh Tư một bữa.

Bà cụ Trần nghe vậy thấy cũng đúng bèn bế Hướng Thần đứng dậy, mấy người tăng tốc mà đi.

Rất nhanh, họ dừng lại trước một cánh cổng sắt trông khá lớn, trước cửa còn có đồn gác. Bà cụ Trần với mấy người khác nói gì đó với người trong đồn gác rồi đi thẳng vào.

Hướng Thần vươn cổ ra nhìn một cái, bên cạnh cổng sắt có treo tấm biển, hình như viết gì đó mà nhà máy gang đúc.

Sau khi vào trong, nơi này rất rộng, bà cụ Trần dẫn người đi lòng vòng, đến một khu vực dường như là khu nhà ở dành cho công nhân viên. Tòa nhà này tuy không cao, chỉ có ba tầng, nhưng khá mới, hẳn là mới xây.

Con dâu họ Vương thấy vậy bèn nói với bà cụ Trần: “Mẹ ơi, anh Tư chuyển nhà rồi à? Bọn họ được phân tới ở nhà lầu kìa, tốt quá đi.”

Bà cụ Trần làm bộ không để ý mà gật đầu, nói: “Năm ngoái đã chuyển rồi, chị dâu cô vẫn có chút tác dụng. Tuy không kịp đợt đầu, nhưng đợt hai cũng đến lượt nhà bọn nó.”

Con dâu họ Vương nghe vậy liền hiểu ra, đây chắc chắn là cha vợ của anh Tư có tí lực tác động từ bên trong.

Bà cụ Trần dẫn người vào một tòa nhà, Con dâu họ Vương dọc đường nhìn ngó khắp nơi, nhìn đâu cũng thấy tốt. Sự ngưỡng mộ trong lòng lại khỏi cần phải nói, chỉ mong sao bản thân cũng là người thành phố, cũng được ở nhà lầu như vậy, được ở tầng cao nhất thì càng tốt.

Vừa đi đến tầng hai, bọn họ đã gặp hai người phụ nữ đi xuống cùng nhau. Người lớn tuổi hơn nhìn thấy bà cụ Trần thì vội vàng chào hỏi: “Đây chẳng phải là mẹ của Quốc Lương sao, hôm nay sao lại rảnh rỗi ghé qua thế này.”

Vừa nói, bà vừa nhìn con dâu họ Vương và chồng cô, cuối cùng ánh mắt lại lướt qua Hướng Thần một vòng, lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.

Bà cụ Trần cũng cười nói: “Thím Ngô nói quá rồi, còn không phải đến thăm con trai sao. Người nhà quê chúng tôi lây đâu ra mà có rảnh được, vất vả mấy ngày mới để ra được chút thời gian đi thăm con đó.”

Thím Ngô đẩy cô gái trẻ khoảng mười bảy mười tám tuổi bên cạnh: “Yến Nhi mau lên lầu, báo cho thím Thẩm của con là người thân trong nhà tới chơi.”

Cô gái kia đáp một tiếng thật giòn giã rồi quay người đi lên lầu.

Bà cụ Trần cũng đi lên trên, miệng vẫn nói: “Chỉ có vài bước cầu thang thôi ấy mà, bắt đứa nhỏ chạy một chuyến lên trên đấy làm gì.”

Thím Ngô vốn định đi xuống, lúc này cũng không tiếp tục xuống nữa, ngược lại đi cùng bà cụ Trần lên trên lầu.

Vừa đến đầu cầu thang, vợ của Trần Quốc Lương là Thái Trân đã nhận được tin, bỏ công việc đang làm dở qua một bên để ra đón khách.

Bà cụ Trần và thím Ngô đi song song phía trước, Thái Trân vội qua đỡ bà cụ: “Mẹ, mẹ đến cũng không báo trước, để bọn con đi đón mẹ.”

Vừa nói xong bà cụ đã bước vào hành lang, đằng sau con dâu họ Vương và chồng cô cũng lên đến nơi. Thái Trân đang định chào hai vợ chồng họ thì nhìn thấy em chồng đang ôm một đứa bé trai, sắc mặt Thái Trân lập tức tái đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn