Trong lòng lo lắng bất an, Hướng Thần nắm chặt vạt áo, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.
Cậu lén xem xét tình hình xung quanh. Ở nơi hoang vắng không người này, với đôi chân ngắn cũn cỡn của cậu kia thì chạy không được hai bước là bị bắt lại ngay, đến lúc đó nếu hai người này đánh ngất cậu hoặc trói cậu lại thì còn thảm hơn.
Hướng Thần không dám hành động l* m*ng, nhưng cũng không cam lòng cứ thế ngồi yên chịu trận. Thế là cậu ôm mặt giả khóc, liên tục đòi mẹ.
Chú Mã bị tiếng khóc của cậu làm cho mất kiên nhẫn, bước lên trước vài bước giơ tay lên định tát cậu. Thím Mã vội vàng ngăn lại, thấp giọng nói: “Mày đánh mặt nó làm gì? Đứa bé đẹp cứ như trong tranh tết như vậy bán được giá lắm đấy, đánh hỏng rồi là không có lời đâu.”
Chú Mã hạ tay xuống, nhíu mày nói: “Thằng nhóc thối này khóc làm em thấy phiền quá, hay là bịt miệng nó lại.” Nói rồi định đi tìm đồ.
Thím Mã cười lạnh một tiếng, nói: “Xem tao đây này.” Nói rồi hai tay nắm lấy cánh tay Hướng Thần, ngón tay thò vào mặt trong phần bắp tay trên non mềm của cậu nhéo mạnh một cái.
Hướng Thần đau đến mức run lên, nước mắt chảy dài nơi khóe mắt. Lần này không phải giả vờ mà là đau thật. Cậu định hét lên thì thím Mã nhìn chằm chằm cậu nói: “Mày khóc một tiếng tao nhéo một cái, ngon thì mày cứ khóc tiếp đi.”
Hướng Thần mím môi không dám phát ra tiếng. Lực tay người phụ nữ này quá lớn, hai tay nắm lấy hai cánh tay cậu như hai cái kìm. Cậu không nhúc nhích được, chỉ có thể mặc cho ả ta véo nặn.
“Ầy, chiêu này của chị dùng vẫn ngon đấy chứ.” Chú Mã nói với Thím Mã.
Thím Mã nâng mí mắt khinh thường nói: “Mấy đứa trẻ ranh mà thôi, có phải tao chưa xử lý bao giờ đâu. Loại khó nhằn hơn thế này tao cũng từng gặp rồi, chẳng phải đều bị tao thu phục đến ngoan ngoãn hết cả sao. Mày nữa đó, đừng có hơi tí là động tay động chân, đánh hỏng thằng bé thì bán được giá kiểu gì.”
Chú Mã cười nịnh nọt với Thím Mã, nói: “Chị ba nói đúng quá ạ. Em đây là mới làm nên còn ngượng tay thôi mà. Sau này chị cứ dẫn dắt chỉ bảo em nhiều vào, người một nhà cả mà.”
Hướng Thần dựng tai lắng nghe mới hiểu hai người này vốn không phải vợ chồng, xem ra thím Mã mới là người nắm quyền chủ đạo giữa hai người.
“Cái đó còn phải xem biểu hiện của mày nữa.” Thím Mã nói: “Chỉ mình tao nói thì có tác dụng gì.”
Chú Mã liên tục gật đầu, “Vâng vâng vâng, em hiểu, chúng ta phải đi gặp anh Lôi.,”
“Im miệng!” Thím Mã quát lớn ngắt lời hắn ta, “Cái gì cũng dám nói, tự mình tìm đường chết còn muốn kéo theo cả tao à?”
Chú Mã bị ả mắng đến co rúm cổ lại, nhìn xung quanh, cười xòa nói: “Ở đây làm gì có ai đâu mà. Có mỗi mấy đứa trẻ ranh, chúng ta có nói gì bọn nó cũng đâu có hiểu.”
Thấy vẻ mặt thím Mã vẫn không vui, hắn ta vội vàng tự tát vào miệng hai cái nhận lỗi: “Cái miệng em đúng thối mà, chị Ba đừng để ý nhé. Chị xem em còn đưa cả con gái nhà mình tới đây rồi, lòng thành đương nhiên là có. Chị Ba nhớ nói giúp em đôi lời, sau này thằng em nhất định sẽ báo đáp chị.”
Thím Mã khịt mũi một tiếng, liếc nhìn cô bé đang ngây người trên xe bò, khinh thường nói: “Một con ranh con thì đáng mấy đồng đâu. May mà nó giống vợ mày đấy, chứ nếu giống mày thì có cho không tao cũng đếch thèm.”
Nói rồi lại liếc nhìn Hướng Thần, đắc ý nói: “May mà vận may chúng ta tốt, nay lại nhặt được một đứa bé trai trên đường. Xem bộ dạng nó thế này chắc chắn sẽ bán được giá lắm đây.”
Chú Mã bị chê cười cũng không tức giận, liên tục cười xòa: “Chị Ba nói đúng quá…”
Hai người họ đứng một bên nói chuyện phiếm, Hướng Thần không dám chạy trốn, đành phải dựng tai lắng nghe, hy vọng có thể biết thêm nhiều thông tin.
Nghe một hồi liền thấy hơi kinh hãi, trời ạ, hóa ra đây là cả một băng nhóm buôn người lận. Chắc là bọn chúng có một tên cầm đầu, tên là Lôi gì đó. Còn có cái tên Chú Mã này, đúng là khốn nạn vô cùng, ngay cả con gái ruột của mình cũng đem đi bán. Mà đã làm đến việc buôn người thì có lẽ cũng chẳng còn lương tâm nữa rồi.
Không bao lâu, trong rừng truyền đến tiếng xào xạc, thím Mã đẩy Chú Mã ý bảo hắn ta đi xem, còn bản thân ngồi vào vị trí đánh xe, trong tay nắm chặt cây roi.
Không lâu sau, Chú Mã quay lại, còn dẫn theo ba người đằng sau, hai nữ một nam. Người phụ nữ lớn tuổi có lẽ già hơn Thím Mã một chút, người phụ nữ trẻ tuổi chỉ khoảng hơn hai mươi đang đỡ người phụ nữ lớn tuổi. Người đàn ông trạc tuổi người phụ nữ trẻ thì cõng một cái bao tải lớn, vừa cao vừa vạm vỡ, trông rất chất phác.
Ba người đi theo Chú Mã tới, thím Mã nâng mắt liếc nhìn người phụ nữ trẻ một cái, nói: “Này con dâu ông Vương, cô có ý gì đây, còn dẫn theo hai người tới trợ giúp cơ à?”
Người phụ nữ trẻ vội vàng nói: “Nào có ạ, đây là mẹ ruột và chồng tôi. Đứa bé là mẹ tôi muốn mua nên dù sao cũng phải để bà ấy tận mắt xem một chút chứ. Hai người phụ nữ chúng tôi mang nhiều lương thực như vậy thật không yên tâm nên mới bảo chồng tôi đi theo, chị thông cảm nhé ạ.”
“Được thôi.” Thím Mã nhảy xuống xe, “Xưng hô với cụ nhà như nào đây nhỉ?”
Người phụ nữ lớn tuổi thực ra cũng không quá già, mới khoảng hơn năm mươi tuổi, nhưng ở thời đại này đã được coi là nửa thân chôn dưới đất rồi.
“Nhà mẹ đẻ tôi họ Trần.” Con dâu nhà họ Vương tiếp lời, rồi chọc chọc bà cụ Trần đang im lặng bên cạnh, “Mẹ, người ta hỏi mẹ đấy.”
Bà cụ Trần từ nãy đến giờ cứ nhìn Hướng Thần không chớp mắt, ánh mắt kia giống như bắt được bảo bối vậy, khiến Hướng Thần nổi cả da gà.
Bị con gái chọc một cái, bà cụ Trần mới hoàn hồn, ánh mắt vẫn không nỡ rời khỏi Hướng Thần, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Hài lòng, hài lòng…”
Thím Mã đã sớm nhận ra ánh mắt của bà cụ Trần dán chặt vào Hướng Thần, bây giờ nghe bà cụ nói như vậy thì có gì mà không hiểu nữa. Mặc dù ban đầu ả ta định bán thằng bé đen gầy kia cho nhà này, nhưng hình như gia cảnh của đứa bé nhặt được trên đường cũng có tí dây mơ rễ má với người nhà nước, có thể bán sớm thì vẫn tốt hơn.
Trong lòng ả ta nghĩ vậy nhưng trên mặt không hề biểu hiện ra, ngược lại giả bộ không nhìn ra ý định của bà cụ, dẫn bà cụ vòng ra phía sau xe chỉ vào thằng bé đen gầy kia rồi nói: “Là đứa bé này. Cố ý chọn theo yêu cầu của các người đó, vừa tròn năm tuổi, trong nhà không còn ai mà chỉ còn một mình nó thôi, sau này chắc chắn không ai tìm đến đâu.”
Bà cụ Trần vừa nhìn đã lắc đầu: “Tôi không cần thằng bé này, tôi muốn đứa này cơ.” Bà ta chỉ vào Hướng Thần, ngữ khí vô cùng kiên định.
Nếu không nhìn thấy Hướng Thần, bà cụ Trần có lẽ sẽ cảm thấy đứa bé kia không tệ. Tuy có hơi gầy một chút nhưng trẻ con thời buổi này làm gì có đứa nào không gầy, cứ có ăn là sẽ mập lên thôi.
Nhưng bây giờ suy nghĩ của bà ta đã thay đổi, đứa bé bên cạnh này sao mà khôi ngô đến thế, trắng trẻo mũm mĩm y như mấy nhóc mập mạp trong tranh tết vậy. Hơn nữa lúc đầu bà ta cũng không nghĩ đến, nếu tính đưa cho thằng Tư nhà mình thì phải đưa đứa nào giống trẻ con thành phố ấy, đứa bé này lại giống quá, nhất định phải mua nó về.
Hướng Thần không ngờ bà cụ này lại muốn mua mình. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, bọn buôn người vốn tâm địa độc ác, lấy cái thân thể nhỏ bé của cậu chắc chắn không chạy thoát được, nếu bị phát hiện cái túi nhỏ quần áo thì càng tệ hơn, chi bằng cứ để bị bán cho nhà này đã rồi còn lại tính sau.
Đương nhiên cậu không ngu đến mức cầu cứu mấy người này nói mình bị bắt cóc, có thể mua con nít từ kẻ buôn người chẳng lẽ lại không biết nguồn gốc đứa trẻ không được minh bạch chắc?
“Cái này chắc không được đâu.” Thím Mã làm bộ không tình nguyện, “Đây là đứa bé người ta đã đặt trước phải làm sao cho giống một đứa trẻ con thành phố đấy. Bọn tôi tốn bao nhiêu công sức mới nuôi nó được như thế này đấy. Cô xem xem, thằng bé mới bốn tuổi thôi mà cao thế này luôn, xem thịt trên người nó này…”
Thím Mã vừa nói vừa nhéo má Hướng Thần một cái, cái má phúng phính trên khuôn mặt bánh bao nho nhỏ lập tức đỏ lên một mảng.
“Ây da, đừng có nhéo!” Bà cụ Trần đã coi Hướng Thần như cháu ruột của mình rồi, chỉ muốn nhanh chóng mua đứt để mang đến tận nhà cho con trai.
“Nhà chúng tôi cũng muốn trẻ thành phố chứ!” Ánh mắt bà cụ nóng rực: “Đứa bé mua là để gửi lên thành phố, nhất định phải cần đứa như thế này.”
“Không được, chúng tôi đã nói chuyện với nhà người ta rồi.” Thím Mã làm ra vẻ rất khó xử.
Con dâu họ Vương thấy mẹ mình vừa trông thấy đã ngay lập tức vừa ý đứa trẻ kia, bản thân cô đứng bên cạnh đánh giá hồi lâu cũng cảm thấy đứa bé này đúng là được nuôi tốt thật, nhìn vào là thấy thích. Đừng nói mẹ cô, ngay cả cô cũng muốn có một đứa như vậy.
Lúc này thấy mẹ mình và thím Mã cứ cò kè mãi, con dâu họ Vương bèn chen vào nói: “Chị gái à, chị xem, mình làm buôn bán cũng phải biết ưu tiên trước sau chứ. Nhà tôi nhìn trúng đứa trẻ này trước, hay chị nhường cho chúng tôi đi. Nhà kia nếu cần đứa bé như vậy thì chị cứ nuôi đứa đằng sau kia thêm một thời gian nữa, chẳng phải cả hai nhà đều hài lòng sao.”
“Nói thì dễ lắm, nuôi trẻ con không cần lương thực chắc.” Thím Mã lầm bầm.
Con dâu họ Vương nghe câu này xong liền biết có cơ hội, vội vàng nói: “Vậy thì chúng tôi trả thêm một chút vậy. Ban đầu nói là 25 kí bột ngô cộng thêm mười đồng, chúng tôi sẽ đưa thêm 2 kí rưỡi bột ngô nữa. Đứa trẻ này chị để lại cho nhà tôi nhé.”
“2 kí rưỡi?” Thím Mã cao giọng: “Cô thử nuôi được một đứa trẻ như thế này với 2 kí rưỡi cho tôi xem. Chốt giá 50 kí bột ngô thêm 50 đồng, chịu giá đó thì cô có thể bế thằng bé đi”
Hướng Thần ngây người, hóa ra cậu còn không đáng giá bằng một bữa cơm. Bọn buôn người này làm gì vậy trời, bán một đứa trẻ còn không bằng ra phố bán trứng luộc nước trà nữa. Đang thầm mắng trong lòng thì Hướng Thần lại nghe thấy người mua trả giá, hóa ra cậu còn không đáng giá nhiều như thế…
Cuối cùng sau một hồi khẩu chiến giữa con dâu họ Vương và thím Mã thì chốt giá 35 kí bột ngô cộng 30 đồng. Nếu không phải thím Mã cắn chết cái giá này không chịu nhả thì con dâu họ Vương ước chừng còn muốn mặc cả xuống thấp thêm tí nữa.
Con dâu họ Vương gọi chồng mình lại, chính là người đàn ông từ nãy đến giờ không nói một lời nào, bảo anh ta đặt cái bao tải trên vai xuống trước mặt thím Mã, nói: “Trong này là 30 kí bột ngô, chị tự ước lượng xem đúng chưa.”
Lại gọi mẹ mình qua, bà cụ Trần đặt cái bọc sau lưng xuống mở ra, bên trong có một ít khoai lang khô, còn có một bọc vải bọc thứ gì đó không biết. Bà cụ Trần cẩn thận mở ra, bên trong là bột mì dính chút bụi.
“Bột mì!” Chú Mã không biết từ lúc nào đã lại gần, nhìn thấy bọc vải trong tay bà cụ thì kinh ngạc reo lên.
Bà cụ Trần vừa đắc ý vừa xót xa đưa gói bột mì này đến trước mặt thím Mã, nói: “1 kí hai bột mì này thay cho 5 kí bột ngô, các người lời to rồi đó.”
“Cụ nhà nói lời này hơi quá rồi.” Thím Mã vừa nhận lấy, vừa nói: “Nếu đi đổi thật thì làm gì có cái giá này chứ, nhưng thôi bọn tôi cũng không so đo với cụ mấy cân mấy lạng này nữa.” Nói như thể người vừa nãy hét giá với con dâu họ Vương không phải là mình vậy.
Thím Mã cũng có tính toán riêng của mình, ả ta sắp ra ngoại tỉnh để gặp lão đại Lôi, dù sao cũng phải tặng chút gì đó để lấy lòng lão. Mấy đứa trẻ bán ra gần đây thật sự không đổi được thứ gì tốt, bột mì này đem đi tặng cũng coi như là có chút thành ý, có ít lương thực tinh để ăn cho ngọt miệng cũng tốt.
Bà cụ Trần lại đưa thêm 30 đồng tiền mặt cho ả ta, hai bên coi như thanh toán xong, rồi bà cụ định ôm Hướng Thần đi.
Thím Mã đột nhiên chặn họ lại, nói: “Đưa người đi thì được, bộ quần áo này phải để lại.”
Hướng Thần giật mình trong lòng, vô thức muốn đưa tay che chỗ giấu cái túi nhỏ, lại phát hiện ánh mắt của mọi người đều tập trung vào mình. Cậu siết chặt nắm tay nhỏ không dám hành động, vẫn giả bộ ngây thơ không hiểu sự đời.
“Cái lý lẽ gì thế.” Con dâu họ Vương cười khan, “Ai lại không cho mặc quần áo bao giờ.”
Rõ ràng cô cũng nhận ra quần áo trên người Hướng Thần là loại vải tốt, không nói đến thứ khác, chỉ cần không thấy một miếng vá nào là đã ngon lắm rồi. Tuy hơi rộng một chút, nhưng bây giờ quần áo của trẻ con cứ đứa lớn mặc xong lại truyền cho đứa nhỏ, hơn nữa còn vá chồng vá chứ không giống như cái áo trên người Hướng Thần rõ ràng là quần áo mới.
Hướng Thần nắm vạt áo của mình không dám nói chuyện, thầm nghĩ nếu bọn họ muốn lột quần áo của cậu thì phải khóc lóc thế nào mới có thể giữ lại bộ đồ.
May mắn là sức chiến đấu của con dâu họ Vương đủ mạnh, cô kiên quyết dùng một đồng tiền cùng với bọc vải bột mì kia của họ để đổi lấy bộ quần áo này của cậu.
Hướng Thần thở phào nhẹ nhõm, khi con dâu Vương đến bế cậu đi, cậu cũng ngoan ngoãn không phản kháng, bây giờ đã là kết quả tốt nhất rồi.
Cậu cũng muốn trả thù những tên buôn người này lắm chứ, nhưng cúi đầu nhìn cái thân hình nhỏ bé của mình hiện tại. Thôi bỏ đi, sống sót quan trọng hơn…
Trong rừng, Chú Mã thím Mã nhìn thấy người đi xa mới đánh xe bò đi ra ngoài.
Chú Mã tò mò hỏi: “Đứa bé đó không phải nói cha mẹ nó ở thành phố à? Bọn họ nếu đụng phải cha mẹ nó thì làm sao bây giờ?”
Thím Mã ngay cả mí mắt cũng không nâng lên: “Ai mà biết đứa bé đó nói là thành phố nào. Con đường kia còn thông đến thành phố ngoại tỉnh kìa, chúng ta mà đưa nó theo mới là hỏng việc đó. Bán cho nhà đó là xong việc, họ có gặp phải cha mẹ thằng bé kia cũng không sợ, muốn tìm lại chúng ta bắt đền cũng đâu phải dễ.”
Ả ta quay đầu nhìn hai đứa trẻ phía sau, nói: “Còn hai đứa này, đứa bé trai tốt nhất là bán ở khu ngoại tỉnh, chúng ta sau khi tập hợp với Lão Đại Lôi sẽ đi sang tỉnh khác. Đứa con gái nhà mày cứ giữ lại cũng được, có thể dùng để che mắt.”
“Chị Ba nói phải ạ.” Chú Mã liên tục gật đầu.
Xe bò rẽ ra đường lớn, đi càng lúc càng xa.