Hướng Thần chậm rãi đi trên đường, chân cậu vừa bé vừa ngắn, đi một lúc lâu mà chẳng đi được bao xa, ngược lại lòng bàn chân bị đá sỏi và đất bùn mài cho sưng đỏ đau nhức.
Cậu tuy mất mẹ từ nhỏ, lại bị mẹ kế và con trai bà ta chèn ép đến mức không có chỗ dung thân trong nhà, nhưng dù sao ông bà ngoại cũng thương cậu. Tuy không thể gọi là được nuông chiều cưng nựng nhưng cũng chưa chịu khổ như này bao giờ.
Hướng Thần nghẹn một hơi, cậu không muốn phải qua đêm ngoài trời nên cố đi đến tận khi không trụ nổi nữa mới ngồi phịch xuống vệ đường, định nghỉ một lát rồi đi tiếp.
Đúng lúc này có tiếng động lờ mờ truyền đến từ đằng xa. Hướng Thần khựng lại, lắng nghe kỹ, hình như thật sự có tiếng động. Cậu lập tức bật dậy, quay người chui vào bụi cỏ ngồi trốn thật kỹ, mắt vẫn nhìn chằm chằm con đường.
Một chiếc xe bò từ từ đi tới, trên xe có hai người lớn và hai đứa trẻ, ngoại hình đều giống người Hoa Quốc bình thường, quần áo tuy xám xịt và cũ kỹ nhưng cũng đúng là kiểu mà người nông thôn Hoa Quốc hay mặc.
Hướng Thần thở phào nhẹ nhõm, cũng may không phải xuyên đến dị thế giới. Cậu ngồi xổm trong bụi cỏ có chút do dự, có nên đi ra xin họ cho đi nhờ một đoạn không? Bằng không với đôi chân ngắn cũn cỡn này không biết phải đi đến bao giờ, nhưng nếu đi ra thì phải giải thích thế nào đây? Một đứa trẻ con nhỏ như vậy một mình đứng bên đường chẳng phải kỳ lạ lắm à
Hướng Thần nhíu mày suy nghĩ một chút. Thấy chiếc xe bò sắp đi xa, cậu cắn răng lao ra đuổi theo xe bò. Mới chạy được hai bước, chưa kịp cất tiếng gọi thì chiếc xe bò đó đã dừng lại.
Hướng Thần mừng thầm trong lòng, vội vàng nhấc đôi chân ngắn cũn cỡn chạy về phía trước, vừa chạy vừa thở hổn hển dừng lại bên cạnh xe bò.
Lúc nãy cậu ở xa nên nhìn không rõ, đến gần mới thấy được người trên xe trông như thế nào. Một nam một nữ, cả hai đều khoảng 40 – 50 tuổi, người đàn ông lông mày vừa rậm vừa chỉa lung tung, trông có vẻ hơi hung dữ, người phụ nữ lại hiền lành phúc hậu, mặt tròn vành vạnh, vừa nhìn thấy cậu đã nhảy xuống xe, đau lòng nói: “Con cái nhà ai mà ở một mình giữa đường thế này, cha mẹ con đâu?”
Hướng Thần nghe người phụ nữ hỏi cha mẹ cậu bèn ngây người một chút, thời đại này mà vẫn còn dùng xưng hô “cha mẹ” à?
Đầu óc nhảy số rất nhanh, mắt Hướng Thần lướt qua mặt ván xe bò trơn nhẵn, dùng giọng trẻ con nũng nịu nói: “Cha con ở trong thành phố, mẹ con dẫn con đi tìm cha. Dọc đường con ngủ quên rồi lạc mất tiêu.”
Vừa mở miệng đã nghe thấy giọng con nít đậm mùi sữa của mình, Hướng Thần không nhịn được nhăn khuôn mặt bánh bao, nhưng vẫn phải nói: “Dì ơi dì đưa con đi tìm mẹ con được không ạ? Mẹ con nói cha con đi gặp chú mặc đồng phục rồi, bọn họ nhất định đang đợi con ở nhà chú ấy.”
“Chú mặc đồng phục à?” Người phụ nữ và người đàn ông trao đổi ánh mắt, cười tủm tỉm ôm Hướng Thần đặt lên xe bò, “Dì cũng biết người chú mà con nói đó. Bọn họ sống trong một căn nhà lớn, mặc đồ trắng, còn đội mũ đúng không nào?”
Đồ trắng? Hướng Thần ngây người, cảnh sát có ai mặc đồ trắng à? Hình như cậu đã từng xem qua ở đâu đó có một giai đoạn đồng phục cảnh sát Hoa Quốc là màu trắng, nhưng cụ thể là giai đoạn nào thì cậu không nhớ rõ.
Người phụ nữ thấy cậu không nói gì cũng không hỏi thêm, tự mình nói: “Mẹ con cũng bất cẩn quá, lạc mất con mà cũng không biết, may mà bọn dì gặp được con. Con đường này ít người đi lắm, ban đêm còn có sói. Trẻ con tầm tuổi con ấy, thịt non mềm, là loại sói thích nhất.”
Hướng Thần sợ đến mức rùng mình một cái, vội vàng nép vào bên trong. Cậu từng nghe bà ngoại kể, hồi nhỏ lợn trong nhà bị sói tha đi rồi, con lợn to như vậy mà cũng bị tha đi được, huống chi là cái thân bé tí nhẹ cân này của cậu.
Người phụ nữ thấy vậy lại an ủi cậu: “Đừng sợ đừng sợ, chúng ta đông người như này sói không dám đến gần đâu.” Nói rồi lại tự giới thiệu, nói nhà mẹ đẻ họ La, gả cho nhà chồng họ Mã, cậu có thể gọi họ là Chú Mã Thím Mã, ngồi phía sau là cháu trai cháu gái nhà họ đi cùng để thăm người thân.
Hướng Thần lúc này mới quay người nhìn hai đứa trẻ, bé gái khoảng bảy tám tuổi, bé trai nhỏ hơn một chút, khoảng hai ba tuổi. Hai đứa trẻ đều gầy trơ xương, bé trai còn đỡ một chút chứ bé gái gầy đến mức biến dạng, trông có hơi đáng sợ.
Hai đứa trẻ từ lúc cậu lên xe đã không nói lời nào, im lặng không tiếng động, cũng không nhìn cậu.
“Hai đứa nhỏ gầy quá…” Hướng Thần nhìn hai đứa trẻ rồi lẩm bẩm, vô thức muốn móc kẹo ra cho chúng, lại nhớ đến kẹo của mình đều nhét trong cái túi nhỏ bên trong áo, nếu lấy kẹo ra thì túi nhỏ cũng sẽ bị lộ mới dừng tay.
Chú Mã đang đánh xe nghe vậy cười khẩy một tiếng, ánh mắt lướt qua khuôn mặt trắng nõn mũm mĩm của cậu một vòng rồi lại quay đầu không nhìn cậu nữa. Thím Mã dùng khuỷu tay huých chồng mình một cái, thở dài nói với Hướng Thần: “Tính tình chú nhà thím là vậy đó. Thời buổi bây giờ có thể không chết đói là tốt rồi, con cái nhà mình ít ra còn đủ cả. Chứ nhiều nhà khác đem đi cho không biết bao nhiêu đứa rồi.”
Nói rồi cô ả lại nhìn quần áo của Hướng Thần, tuy có chút bụi bẩn nhưng không hề có một miếng vá nào, hơn nữa vừa nhìn đã biết là vải tốt, cô ả tiếp lời: “Con đó nha, vừa nhìn đã biết là con nhà có điều kiện rồi. Con tên gì? Bao lớn rồi? Người lớn trong nhà làm nghề gì đó?”
Trong đầu Hướng Thần vẫn đang suy nghĩ lời của thím Mã, chết đói ư? Hoa Quốc của bọn họ là một cường quốc công nông nghiệp, làm gì có chuyện lương thực không đủ ăn.
Hướng Thần cố gắng nhớ lại những lời bà ngoại cậu từng nói trong đầu, ngoài mặt lại giả vờ là một đứa trẻ ngây ngô không hiểu chuyện, nói năng lộn xộn: “Con tên Thần Thần, cha con đi họp, mẹ… mẹ dạy Thần Thần nhận mặt chữ, con…”
Cậu dùng ngón tay giả bộ đếm xem mình bao nhiêu tuổi, thực ra là vì chính cậu cũng không biết mình nên nói bao nhiêu tuổi, nhỡ đâu nói sai trông không giống thì không ổn lắm.
Thím Mã thấy cậu đếm mãi không ra, dựa vào kinh nghiệm của mình hỏi thẳng: “Là 4 tuổi hay 5 tuổi?” Thực ra cô ả thấy đứa trẻ này có lẽ còn nhỏ hơn một chút. Thời buổi này lương thực không đủ ăn, trẻ con đều gầy gò ốm yếu không lớn được. Nhiều đứa trẻ 4, 5 tuổi còn không cao bằng đứa trẻ này, nhưng đứa trẻ này gia đình điều kiện tốt, chắc là vì ăn uống đầy đủ nên trông cũng lớn hơn.
“Năm tuổi ạ” Hướng Thần nói, cậu chờ Thím Mã tự đoán rồi nói theo. Thường phụ nữ trung niên này đoán tuổi trẻ con rất chuẩn, cậu đứng trước gương cũng chưa chắc đã nhìn ra bản thân bao nhiêu tuổi, chọn tuổi lớn hơn một chút dựa trên phỏng đoán của Thím Mã sẽ tiện hơn nhiều.
Không đợi Thím Mã hỏi tiếp, Hướng Thần đã giả bộ tò mò chỉ vào hai đứa trẻ bên cạnh, “Hai bạn ấy mấy tuổi ạ?”
Thím Mã liếc nhìn hai đứa trẻ, nói: “Chị gái 11 tuổi, em trai 5 tuổi, bằng tuổi con.”
Hướng Thần bị sốc, hai đứa trẻ này lớn như vậy cơ à? Tuy cậu nhìn tuổi người khác không chuẩn lắm nhưng sao có thể lệch nhiều đến thế cơ chứ!
“Em trai cũng năm tuổi sao ạ?” Vẻ kinh ngạc trên mặt Hướng Thần không cần phải giả vờ, “Bạn ấy sinh cùng năm với con ạ?”
Thím Mã đã hỏi dò xong tin tức cần biết nên có vẻ hơi mất kiên nhẫn, nhưng vẫn trả lời: “Đúng, đều sinh năm 56 hoặc 57.” Nói xong không thèm để ý đến Hướng Thần nữa mà quay sang nói gì đó với Chú Mã.
Hướng Thần đã bị lời nói của Thím Mã làm cho choáng váng. Năm 56, nếu cậu vẫn còn ở Hoa Quốc thì đó phải là năm 1956, bây giờ là năm 1961, bà ngoại cậu lúc này còn chưa chào đời nữa! Đúng rồi, đồng phục cảnh sát màu trắng hình như đúng là vào thời đại này, hơn nữa bà ngoại cậu đã từng kể, ba năm đó xảy ra nạn đói làm anh trai bà ngoại qua đời, hiện tại chính là năm cuối cùng…
Tiếng nói chuyện của Thím Mã và Chú Mã rất nhỏ, chỉ có vài từ lờ mờ theo gió truyền đến như là cán bộ, áo sơ mi, giáo viên, nhưng Hướng Thần hoàn toàn không để ý, tâm trí cậu còn đang chìm trong cú sốc xuyên không hẳn mấy thập niên.
Xe bò lại đi thêm khoảng hơn một giờ nữa, mặt trời đã lên rất cao, Chú Mã đánh xe bò tấp vào lề dừng lại, kéo cỏ ra cho bò ăn. Thím Mã lấy ra một gói vải bọc, mở ra thì thấy bên trong có mấy nắm tròn màu đen.
Cô ả lấy ra hai nắm, đưa cho Chú Mã một nắm, nắm còn lại bản thân bẻ lấy một nửa, nửa còn lại chia đôi cho hai đứa trẻ. Hai đứa trẻ vừa nhận lấy đã ăn ngấu nghiến, nghẹn đến mức cổ vươn dài cả ra mà vẫn không nỡ nhả.
Hướng Thần nhìn chằm chằm cái nắm đen đó hồi lâu cũng không nhìn ra đó là thứ gì, Thím Mã thấy cậu cứ nhìn chằm chằm liền bẻ một mẩu nhỏ từ nửa nắm trên tay mình cho cậu. Hướng Thần vốn muốn từ chối, nhìn bộ dạng của họ là biết không đủ ăn, sao cậu có thể nhận chứ.
Nhưng lời từ chối còn chưa kịp nói ra, bụng cậu đã réo lên ùng ục. Đêm qua uống no rượu, sáng nay cũng chưa ăn gì nên đương nhiên là đói meo rồi. Cái này thì không thể từ chối được, một đứa trẻ bé tí thì làm sao hiểu được phải khách sáo chứ.
Tay nhận lấy một mẩu từ nắm đen đó, Hướng Thần nhíu mày nghĩ đây rốt cuộc là cái gì. Bảo là bánh bao thì đen quá, còn thô ráp nữa. Cậu đưa đến miệng cắn thử một miếng, vừa vào miệng Hướng Thần đã suýt chút nữa nhổ ra. Cái quỷ gì vậy, vừa cứng vừa vụn, còn có vị chua chát kỳ lạ.
Người ta có lòng tốt cho mình mà nhổ ra thì quá bất lịch sự, Hướng Thần vội vàng nhai hai cái rồi muốn nuốt xuống, sau đó phát hiện bên trong có thứ gì đó cứ nhai mãi không nát, hơn nữa càng nhai càng dai. Cậu thử nhai thêm hai cái, cổ họng trẻ con nhỏ muốn nuốt xuống cũng khó khăn, đành phải nuốt những phần có thể nuốt được, mặc dù hơi xước cổ họng nhưng ít ra vẫn ăn được. Phần còn lại nhai không nát nổi đành phải nhổ ra, nhìn kỹ mới thấy hóa ra là rễ của một loại thực vật không rõ tên.
“Là rễ rau củ dại đó.” Thím Mã liếc nhìn một cái rồi tiếp tục ăn bánh rau dại của mình, “Ăn không quen thì đừng ăn nữa.”
Rễ rau củ dại? Đó là cái gì? Hướng Thần vân vê miếng bánh đen nhỏ còn lại, thật sự không nuốt xuống được, cậu chưa bao giờ ăn loại đồ ăn nào tệ đến thế. Thấy hai đứa trẻ bên cạnh cứ nhìn chằm chằm vào nắm đen trong tay mình, Hướng Thần dứt khoát chia làm hai nửa đưa cho hai đứa trẻ. Hai đứa trẻ nhận lấy, chỉ hai ba miếng đã nuốt sạch.
Ăn cơm xong, Chú Mã lại khua xe bò lên đường. Dọc đường Hướng Thần có ý muốn hỏi Thím Mã vài tin tức, nhưng không biết tại sao, có lẽ vì chuyện ăn cơm trưa khiến cô ả không vui, Hướng Thần hỏi ba câu cô ả còn chẳng đáp lại được nổi một câu. Hướng Thần nhận ra cô ả không có ý muốn nói chuyện bèn biết điều ym miệng, tự mình nhìn ra ngoài đường.
Họ lại đi một lúc, thỉnh thoảng Hướng Thần có thấy một vài con đường nhỏ quanh co, không biết là dẫn đi đâu. Giữa đường khi đi qua một con đường nhỏ, Chú Mã đánh xe rẽ vào, đường càng đi càng hẹp, lại rẽ hai lần nữa.
Hướng Thần cảm thấy có hơi kỳ lạ, đi lâu như vậy vẫn không thấy bóng người, con đường này sao lại hoang vắng quá vậy. Hơn nữa thông thường càng đi về thành phố thì đường càng phải dễ đi hơn chứ? Cậu giả vờ mất kiên nhẫn hỏi Thím Mã khi nào mới gặp được mẹ, Thím Mã không kiên nhẫn đáp: “Sắp rồi sắp rồi.”
Không lâu sau Chú Mã dừng xe bò ở một ngã tư, rõ ràng bây giờ vẫn còn là buổi chiều nhưng lại không đi tiếp. Thím Mã nhảy xuống xe, không biết đi làm gì mà chốc lát đã chạy về, chỉ huy Chú Mã đánh xe vào một khu rừng nhỏ.
Hướng Thần càng cảm thấy kỳ lạ hơn, lại hỏi Thím Mã khi nào mới đến. Lần này Thím Mã không thèm để ý đến cậu nữa. Chú Mã cười khẩy hai tiếng, nói: “Vội cái gì, tìm cho mày một bà mẹ mới ngay đây.”
Tim Hướng Thần ‘thịch’ một tiếng, hỏng rồi, là bọn buôn người!