Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 1
Hướng Thần tỉnh dậy vì bị lạnh.
Gió sớm từng đợt thổi qua, bụi đất cuốn lên bay đầy mặt Hướng Thần. Cậu nhắm mắt s* s**ng chiếc điện thoại để đầu giường, cách một lớp vải mềm mại lòng bàn tay chạm phải kết cấu lồi lõm thô ráp, hoàn toàn không giống cảm giác sờ vào tủ đầu giường bằng gỗ nguyên khối giá mấy nghìn tệ nhà mình.
Đầu óc còn hơi mơ màng sau khi ngủ dậy, Hướng Thần mở mắt lim dim, lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc. Khắp nơi là con đường đất đầy bùn, bên vệ đường là đám cỏ dại không rõ tên mọc cao đến gần chân người. Xa hơn một chút, có thể nhìn thấy bóng dáng lờ mờ của những dãy núi.
Hướng Thần suýt chút nữa buột miệng thốt ra câu “đệch mợ”, ai mợ nó dám ném cậu đến nơi hoang vu hẻo lánh này?!
Sau khi trấn tĩnh lại, trong đầu Hướng Thần nháy mắt bị một đống thuyết âm mưu lấp đầy, là bà mẹ kế miệng lưỡi ngọt ngào tâm địa độc ác của cậu, hay là đứa con trai chỉ biết giả ngoan của bà ta? Cậu biết ngay mà, hai người đó sớm đã nhòm ngó căn nhà của cậu, nhất định là bọn họ hãm hại cậu.
Nghĩ đến hai người kia, Hướng Thần lập tức có sức chiến đấu. Cậu chống tay xuống đất định đứng dậy, trong lòng thầm nhủ: Cứ chờ đó, đợi tôi về…
Chưa kịp nói hết lời cay nghiệt trong lòng, chân cậu bị vướng phải thứ gì đó, Hướng Thần loạng choạng ngã nhào một cái thật đau.
Vật lộn ngồi dậy, Hướng Thần khạc ra một ngụm đầy bụi đất, ngây ngốc nhìn chiếc quần làm cậu vấp ngã. Tại sao quần của cậu lại thành ra dài quá vậy?
Cảm giác bất an trong lòng như nước sôi nổi bọt lăn tăn, Hướng Thần giơ tay phải của mình lên, quần áo cũng biến lớn, cả cánh tay bị bao bọc trong ống tay áo. Cậu lắc lắc tay để ống tay áo tuột xuống, lộ ra một bàn tay nhỏ bé mũm mĩm trắng nõn…
Hướng Thần mặt không cảm xúc nhìn bàn tay em bé béo múp của mình, hóa ra không phải quần áo to ra mà là cậu bị teo nhỏ rồi.
Hoảng hốt một lúc lâu, Hướng Thần mới ép mình bình tĩnh lại, cưỡng chế bản thân suy nghĩ về tình hình hiện tại.
Thứ nhất, dựa vào nốt ruồi nhỏ giữa ngón cái và ngón trỏ tay phải và một số đặc điểm cơ bản của cơ thể thì có thể phán đoán đây vẫn là cơ thể của cậu, chỉ là bị thu nhỏ lại. Cụ thể là mấy tuổi thì chưa rõ nhưng chắc chắn là dưới tám tuổi, bởi vì vết sẹo do va đập trên đầu khi đánh nhau với con trai mẹ kế năm đó đã biến mất rồi.
Thứ hai, Hướng Thần nghi ngờ mình không chỉ bị nhỏ đi mà còn xuyên không rồi. Thành phố S cậu từng sống là một thành phố lớn được quốc tế hóa, những dãy núi gần đó sớm đã trở thành thắng cảnh du lịch đông đúc khách tham quan, nơi hoang vắng như thế này cậu chưa từng nghe nói qua. Dãy núi trùng điệp kéo dài đến vô tận ở đằng xa báo cho cậu biết, cậu chắc chắn đã không còn ở trong phạm vi quản lý của thành phố S nữa rồi.
Cộng thêm với sự bất thường trên cơ thể mình, Hướng Thần cho rằng khả năng xuyên không là lớn hơn.
Chuẩn bị tâm lý rằng mình đã xuyên không, Hướng Thần nhìn khắp xung quanh, hai tay kéo quần lôi thôi lếch thếch di chuyển về phía bụi cỏ bên vệ đường. Tuy bây giờ chưa thấy ai, nhưng nhỡ có người đi ngang qua nhìn thấy bộ dạng này của cậu sẽ thấy kỳ quái.
Lui vào bụi cỏ bên đường, Hướng Thần miễn cưỡng hơi có cảm giác an toàn. Cậu nhíu mày phủi đá vụn dính trên bàn chân mũm mĩm, lại nhìn vết đỏ trên lòng bàn chân mà thở dài, cậu không có giày…
Ký ức cuối cùng trong đầu Hướng Thần là bạn thân từ nhỏ Hoắc Khải cởi giày và áo khoác ngoài của người say quắc cần câu là cậu rồi ném lên giường, sau đó cậu liền bất tỉnh nhân sự.
Tỉnh dậy đã đến nơi này, quần áo trên người vẫn là bộ đồ hôm qua của cậu, áo sơ mi quần tây, chiếc cà vạt lụa mỏng vẫn còn vắt vẻo trên cổ, chúng gần như lê cả xuống đất.
Nếu là bình thường cậu tuyệt đối sẽ không ăn mặc trang trọng như vậy, nhưng hôm qua là ngày cậu mong đợi bấy lâu nay, cậu chuẩn bị rất lâu mới lấy hết can đảm đi tỏ tình với nam thần.
Cho nên cậu không những đặc biệt đi mua một bộ đồ đắt muốn chếc mà còn cố ý hỏi bà lão hàng xóm tặng quà cho người yêu thì nên tặng gì. Sau đó cậu căn cứ theo lời khuyên của bà lão mà mua một bộ trang sức vàng, là vàng ròng hàng thật giá thật, dây chuyền với nhẫn đều chọn mua loại dày, cực kỳ đắt đỏ!
Mặc dù tốn tiền có hơi đau lòng, nhưng cứ nghĩ đến cảnh nam thần đeo trang sức cậu tặng là trong lòng Hướng Thần lập tức dâng lên cảm giác thỏa mãn. Chẳng phải chỉ là tiền thôi à, cậu có đầy!
Là thế hệ thứ ba được hưởng hết bồi thường do giải tỏa, Hướng Thần tự tin như thế đó.
Tuy nhiên, cho dù cậu đã chuẩn bị mọi thứ nhưng đều vô dụng. Cậu bị nam thần từ chối, không chỉ từ chối, nam thần còn bảo cậu cút đi.
Hướng Thần nghe thấy từ này thì gần như không thể tin vào tai mình, cậu ngây ngốc nhìn nam thần, tay vẫn còn ôm bộ trang sức vàng cậu đã chọn lựa kỹ càng, hỏi một câu: “Anh nói gì cơ?”
Gương mặt đẹp đẽ từng khiến Hướng Thần mê đắm kia của nam thần lộ ra một nụ cười chế giễu, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, lại một lần nữa thốt ra chữ “cút”.
Hướng Thần không thể tự lừa dối mình được nữa, nam thần hoàn hảo lương thiện rộng lượng anh tuấn tiêu sái khôn khéo năng lực mạnh mẽ trong lòng cậu vừa buông lời ác ý với cậu, cậu bị ghét rồi.
Hướng Thần lảo đảo đi về nhà khóc một trận, gọi điện thoại cho bạn thân hẹn đi nhậu. Hoắc Khải đã sớm biết cậu thương thầm người ta, cũng biết hôm nay cậu sẽ đi tỏ tình nên chỉ nhìn bộ dạng hiện tại của cậu là biết kết quả rồi.
Hai người ngồi trong phòng khách uống rượu, Hướng Thần vừa uống vừa khóc. Cậu đưa cho Hoắc Khải xem bộ trang sức vàng cậu đã mua, hỏi là do mình không đẹp hay do trang sức không đẹp, nam thần không thích cậu thì thôi đi sao còn ghét cậu nữa chứ!
Vẻ mặt Hoắc Khải hơi méo mó một cách khó nhận ra, cậu bạn thân này mọi thứ đều tốt, ngoại hình đẹp tính cách tốt, chỉ là gu thẩm mỹ… chắc là bị ảnh hưởng bởi việc lớn lên cùng người lớn tuổi nên gu thẩm mỹ thật sự không thể tả.
Người thất tình cần được xả hết nỗi lòng, Hoắc Khải tận tình ở lại uống cùng Hướng Thần đến gần nửa đêm, đưa người về tận giường mới yên tâm ra về. Kết quả là vừa tỉnh dậy, Hướng Thần đã xuyên không rồi.
Không nghĩ nữa không nghĩ nữa, Hướng Thần xoa xoa mặt, nếu xuyên không thật thì sau này cậu cũng chẳng thể gặp nam thần nữa. Bây giờ cậu lại thấy may mắn vì hôm qua đã bị từ chối, nếu không thì vừa mới hẹn hò một ngày đã biến mất, nam thần chắc chắn sẽ rất đau khổ.
Cậu mất mẹ từ nhỏ, lớn lên cùng ông bà ngoại, sau khi ông bà qua đời thì cậu sống một mình. Còn về những người khác, Hoắc Khải có thể sẽ lo lắng cho cậu, nhưng cậu ta vẫn còn người thân bạn bè của riêng mình nên sẽ không đau buồn mãi, Cha cậu thì. hừ, đang hạnh phúc với thằng em út kia kìa, đâu còn nhớ đến đứa con trai lớn bị ông ta đuổi ra khỏi nhà là mình đâu.
Bà mẹ kế vẫn luôn nhắm đến cậu, nhưng chỉ là nhắm đến căn nhà của cậu thôi. Căn nhà cũ của ông bà ngoại thuộc hộ giải tỏa, loại nhà gạch một tầng kiểu cũ có sân vườn đó, số tiền bồi thường giải tỏa giúp cậu mua được năm căn nhà lận, vị trí đều rất tốt, chỉ cần sống bằng tiền thuê nhà là cậu có thể sống xa xỉ đến hết đời.
Tuy nhiên dù cậu đã xuyên không thì mẹ kế cũng đừng hòng chiếm lợi. Hướng Thần sớm đã viết di chúc và đi công chứng rồi, lúc dậy thì cậu luôn cảm thấy có kẻ xấu muốn hại mình, kẻ xấu đó chính là mẹ kế và con trai bà ta nên vừa trưởng thành là cậu đã mang di chúc đi công chứng luôn. Khi cậu mất sẽ để lại một căn nhà cho Hoắc Khải cưới vợ, những thứ còn lại đều bán đi ủng hộ cho các em nhỏ hoàn cảnh khó khăn được đi học. Hướng Thần nghĩ đến khuôn mặt tức đến phát điên của mẹ kế là lại hơi đắc ý trong lòng, tiếc là không được nhìn thấy tận mắt.
Cậu ngồi xổm trong bụi cỏ bắt đầu kiểm kê tài sản hiện tại mình có. Một bộ quần áo, một chiếc ví, bên trong có thẻ ngân hàng và ít tiền mặt nhưng không biết là dùng được hay không. Với một chùm chìa khóa, có lẽ vô dụng, nhưng chiếc kìm đa năng mini treo trên đó chắc là hữu dụng, cậu từ nhỏ đã thích mày mò mấy công cụ mini này, nên mới mang theo một cái bên mình. Chiều dài của kìm khoảng 6cm, trước đây còn chưa đến nửa bàn tay cậu, bây giờ nhìn lại thì còn dài hơn cả bàn tay cậu.
Ngoài những thứ này, Hướng Thần còn lục được trong túi quần một gói kẹo cao su đã bóc vỏ, và một chiếc nhẫn vàng. Hướng Thần nhớ lại, kẹo cao su là cậu mua trước khi tỏ tình, đã ăn hai cái, còn ba cái. Còn có ba viên kẹo sữa tròn chất lượng kém, là ông chủ tiệm tạp hóa thối lại cho cậu khi mua kẹo cao su. Về phần nhẫn vàng, chắc là tối qua sau khi cho Hoắc Khải xem thì cậu nhét vào túi quần. Hướng Thần vô cùng hối hận, sao mình không nhét cả sợi dây chuyền vàng to đùng kia vào luôn nhỉ, cái đó đáng tiền hơn hẳn.
Giờ hối hận cũng vô ích. Sau khi xác nhận trong túi không còn gì nữa, Hướng Thần suy nghĩ một chút rồi c** q**n ra, mặc bộ đồ này cậu căn bản không thể đi lại được. May mắn là bên trong cậu còn một cái quần đùi boxer, vốn dĩ là kiểu không ôm sát, bây giờ mặc vào người lại càng giống một chiếc quần đùi đến gối, chỉ là phần cạp hơi bị rộng.
Hướng Thần tháo chiếc cà vạt lụa mỏng trên cổ xuống buộc vào eo. Okela, quần đùi sẽ không bị tuột nữa. Cậu lại mở kìm đa năng ra cắt bỏ phần tay áo và vạt áo sơ mi quá dài, như vậy là tay cũng có thể hoạt động rồi, mặc dù quần áo vẫn còn to, nhưng ít ra đã có thể mặc được.
Chỉnh sửa quần áo xong, Hướng Thần cau mày nhìn những thứ còn lại. Nói gì thì nói cậu đã xuyên không rồi, lẽ nào lại không có không gian gì cả à? Hay là cho một cái hệ thống cũng được, tài sản của cậu ở thế giới cũ phải làm sao đây?
Cuối cùng, Hướng Thần cau mày, cắt luôn hai túi quần cùng mảng vải bên trên ra làm thành túi đeo rồi tháo cây kìm trên người xuống, nhét vào trong. Cậu còn bỏ thêm mấy viên kẹo và chiếc nhẫn, lại cho thêm hai tờ tiền đỏ.
Cậu thử một chút, phần vải cậu cố tình chừa lại ở miệng túi có thể luồn qua khuy áo rồi buộc nút bên trong áo sơ mi. Áo cậu rộng đủ để nhìn bên ngoài chẳng hề thấy có cái túi đang treo trong đó.
Sau đó, Hướng Thần dùng miếng vải cắt thừa để bọc chân, cậu không có giày nên tạm thời phải làm như vậy. Lại dùng chiếc quần cơ bản là còn nguyên vẹn bọc những miếng vải vụn cùng ví với chìa khóa, đi sâu vào trong đào một cái hố nông rồi chôn xuống.
Làm xong tất cả những điều này, Hướng Thần thở phào một hơi, chọn một hướng rồi men theo con đường đi về phía trước. Cậu ở đó lâu như vậy mà không gặp người nào, dù sao cũng phải đi đến nơi có người ở trước đã.
Tại khu vực ngoại tỉnh cách đó bảy mươi cây số, một thiếu niên tuấn tú khoảng mười một mười hai tuổi chui ra từ một con hẻm nhỏ. Anh mặc một bộ quần áo vừa vặn, trên người không có một miếng vá nào, nhìn là biết con nhà người ta.
Thiếu niên chậm rãi đi trên đường, vừa đi vừa quan sát mọi thứ xung quanh. Những người qua đường mặt vàng vọt người gầy tong teo, quần áo xám xịt hầu hết đều vá chằng vá chịt. Bên đường có rất ít kiến trúc cao tầng, hơn nữa tên gọi đều mang đậm đặc trưng thời đại.
Cuối cùng, thiếu niên dừng lại trước một cửa hàng treo biển Cung Tiêu Xã, anh bước vào trong, tủ kính thủy tinh đơn sơ chỉ bày biện những món hàng khan hiếm, hàng hóa trên tủ gỗ cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Một người phụ nữ trung niên sau quầy đang nói chuyện với một cô gái trẻ bên cạnh, có khách vào cũng mặc kệ. Thiếu niên tự mình xem một lúc, bước tới, trên mặt nở nụ cười ngoan ngoãn: “Em chào chị, mẹ em bảo em đến mua ít đồ.”
Anh chỉ vào thứ màu vàng trong tủ trông hơi giống bột ngô nhưng rõ ràng là thô ráp hơn. Người phụ nữ trung niên nghe anh gọi chị gái thì trên mặt vô thức nở nụ cười, cũng không nói chuyện phiếm nữa, cười tủm tỉm nói: “Không dám nhận chị đâu, tuổi dì khéo còn lớn hơn cả mẹ cháu ấy chứ. Dì họ Lưu, cứ gọi Dì Lưu là được. Cháu mua gì? Bột ngô à? Cần bao nhiêu? Đưa tiền và phiếu gạo ra đây xem nào.”
“Dì Lưu trông trẻ quá đi mất, cháu gọi là dì cũng ngại miệng ấy chứ.” Thiếu niên vẻ mặt chân thành dỗ dành dì Lưu cười đến híp cả mắt, cô gái trẻ bên cạnh cũng cười theo. Thiếu niên thấy bầu không khí đang tốt thì giả vờ sờ sờ túi, sau đó kêu lên một tiếng, nói: “Phiếu gạo của cháu bị mất rồi!”
Dì Lưu và cô gái kia cũng sốt ruột theo, giúp anh tìm khắp nơi, còn bảo anh nghĩ kỹ lại xem có làm rơi ở đâu không. Thiếu niên mặt mày ủ rũ nói không nhớ nổi, lại nói làm mất phiếu gạo về nhà chắc chắn sẽ bị đánh.
Dì Lưu và cô gái kia tuy thương hại nhưng cũng không thể đưa lương thực của mình ra giúp anh được, thời buổi này lương thực quý như vàng vậy.
Thiếu niên buồn bã một lúc rồi cắn răng, móc từ trong túi ra một cây bút máy đặt trước mặt Dì Lưu, không nỡ mà nói: “Dì Lưu ơi, đây là chú cháu mang từ thành phố lớn về cho cháu. Cháu chưa dùng tí nào đâu, có thể… có thể dùng cái này đổi lấy ít bột ngô được không ạ?”
Ánh mắt của Dì Lưu và cô gái trẻ đều bị cây bút máy anh lấy ra thu hút, thân bút màu bạc, so với hầu hết các loại bút máy hiện nay thì thon gọn hơn một chút, như thế lại rất phù hợp hơn cho phụ nữ và học sinh sử dụng.
“Em muốn dùng cái này đổi bột ngô à?” Chưa đợi Dì Lưu trả lời, cô gái trẻ đã vội vàng hỏi trước.
Thiếu niên nhìn cô gật đầu.
“Người nhà em sẽ không tìm đến đây đòi lại chứ.” Cô gái trẻ cầm bút không nỡ buông tay, nhưng vẫn không yên tâm hỏi một câu, “Nếu bọn họ không đòi lại thì chị có thể đưa phiếu gạo cho em để đổi lấy bút.”
Thiếu niên vội vàng nói: “Không lo đâu ạ, người nhà em không biết chú em đưa em cái bút máy này. Chú em đi công tác nơi khác rồi, đợi chú về em sẽ nói là lỡ làm mất thôi.”
Cô gái trẻ nghe vậy yên tâm hẳn, vặn nắp bút ra xem xong thì trong lòng càng thích hơn, bèn nói với thiếu niên: “Chị đổi với em, em muốn đổi thế nào? Chỉ cần phiếu gạo thôi à? Hiện tại chị không có nhiều như vậy, số còn lại chị dùng tiền bù được không?”
“Được ạ.” Thiếu niên gật đầu, nói: “Cây bút máy này để chị dùng mới đẹp, chị thấy làm như nào tiện thì đổi như vậy ạ.”
Cô gái trẻ lập tức đỏ mặt, Dì Lưu bên cạnh cũng cười nói đứa trẻ này miệng ngọt quá. Cuối cùng cô gái trẻ móc hết phiếu gạo trên người ra cho anh, tổng cộng chỉ được 700 gam, lại đưa thêm cho anh hai đồng tiền, cứ thế là đổi được cây bút máy này.
Thiếu niên nhận lấy phiếu gạo, ánh mắt dừng lại ở chỗ có in ngày tháng, bốn con số 1961 sáng chói khắc sâu vào đáy mắt thiếu niên.