Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 78

Giám đốc Phùng vừa đi vừa nói chuyện với Hứa Hằng Châu, rất nhanh đã đến nơi.

Đứng ở cửa, Giám đốc Phùng không yên tâm dặn dò thêm một câu nữa: “Hằng Châu à, vào trong phải nói năng cẩn thận, khách sáo với người ta một chút. Bây giờ không giống như lúc chú cháu còn ở đây.”

“Cháu biết.” Hứa Hằng Châu biết Giám đốc Phùng nói vậy là có ý tốt, gật đầu nói: “Chú yên tâm, cháu biết giữ chừng mực.”

Giám đốc Phùng nhớ lại phong cách làm việc của Hứa Hằng Châu, quả thật đúng vậy. Thằng bé này nhìn tuổi không lớn nhưng khi làm việc lại chín chắn, đáng tin cậy.

Vì vậy ông ấy không nói gì thêm nữa mà trực tiếp gõ cửa. Cửa nhanh chóng được mở, mở cửa là một phụ nữ trung niên. Giám đốc Phùng lập tức cười nói ra thân phận của mình, người đó liền tránh sang một bên để họ vào.

Bước vào cửa liền thấy một người đàn ông hơi béo, khoảng hơn bốn mươi tuổi, Giám đốc Phùng vừa nhìn thấy ông ta liền tươi cười chào hỏi: “Chủ nhiệm Mạc, lâu rồi không gặp, hôm nay lại làm phiền anh rồi.”

“Giám đốc Phùng khách sáo quá.” Chủ nhiệm Mạc kéo khóe miệng, nở một nụ cười xã giao, “Anh là khách quý, tôi mời còn không được.”

Giám đốc Phùng lại hàn huyên với ông ta hai câu rồi mới chuyển chủ đề sang Hứa Hằng Châu, “Đây là Tiểu Hứa của xưởng chúng tôi, lúc trước là thủ khoa đầu vào của xưởng chúng tôi đấy, rất giỏi giang. Không biết chuyện tôi nói với anhlúc trước xem xét như nào rồi nhỉ?”

Chủ nhiệm Mạc liếc nhìn Hứa Hằng Châu, ôm chén trà uống hai ngụm cho ngọt giọng rồi mới chậm rãi nói: “Việc này phía tôi đương nhiên là sẵn lòng, có anh bảo đảm tôi cũng yên tâm.”

Giám đốc Phùng nghe xong biết chuyện đã thành công một nửa, liền thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói thêm vài câu tốt đẹp tâng bốc Chủ nhiệm Mạc. Chủ nhiệm Mạc và Giám đốc Phùng nói chuyện qua lại thêm vài câu mới mở lời nói chuyện với Hứa Hằng Châu.

Giám đốc Phùng thấy vậy, biết mọi việc cơ bản đã ổn thỏa. Đây là lúc nói chuyện cụ thể với Hứa Hằng Châu, chỉ cần hai bên thỏa thuận xong, chuyện này coi như thành.

Là một người trung gian, trách nhiệm đến đây là đã hết, Giám đốc Phùng nói khéo mình còn chút việc rồi đi trước. Trước khi đi còn nháy mắt với Hứa Hằng Châu, bảo anh nói chuyện cho tốt.

Giám đốc Phùng vừa đi, khí thế trên người Chủ nhiệm Mạc liền có chút thay đổi, rõ ràng không còn căng thẳng như trước. Hứa Hằng Châu biết là do ông ta không coi trọng mình, không cảm thấy anh là mối đe dọa nên mới như vậy. Nhưng anh không bận tâm, đôi khi yếu thế thực ra cũng là một loại ưu thế.

Hai người ngồi đối diện nhau một lúc, không ai nói gì. Chủ nhiệm Mạc thấy chàng trai trẻ đối diện luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không hề có chút hoảng sợ nào, khẽ cười một tiếng: “Cũng rất bình tĩnh đấy.”

Hứa Hằng Châu không hề biến sắc: “Chú quá khen rồi.”

Chủ nhiệm Mạc xoa xoa cằm, đứng dậy vào phòng lấy một phong bì ra, trực tiếp đặt trước mặt Hứa Hằng Châu: “Xem đi.”

Hứa Hằng Châu nhướng mày, trong lòng mơ hồ đoán được là thứ gì, mở ra xem. Quả nhiên chính là lá thư tố cáo anh do bàVệ viết.

Hứa Hằng Châu xem xong, gấp thư lại đặt về trên bàn, trên mặt vẫn không có biểu cảm gì, trầm giọng hỏi: “Chú đây là có ý gì?”

“Cậu không hiểu sao?” Mắt Chủ nhiệm Mạc lóe lên một tia sáng, ông ta lại nhìn Hứa Hằng Châu một cái, nói: “Đừng vòng vo với tôi, một vị trí công nhân chính thức của xưởng Cơ khí chỉ đổi lấy một suất thanh niên trí thức xuống nông thôn được chọn trước vị trí, nghĩ thế nào cũng là cậu bị thiệt. Cậu ra ngoài hô một tiếng thì chỉ riêng trong cái sân này của chúng tôi cũng phải có vài chục người sẵn lòng đổi với cậu, sao lại tìm đến tôi?”

Hứa Hằng Châu mỉm cười, Chủ nhiệm Mạc là người thông minh, không uổng công anh nhờ Giám đốc Phùng móc nối quan hệ. Giống như Chủ nhiệm Mạc nói, nếu anh chỉ muốn dùng công việc đổi lấy một người có thể giúp anh chọn trước địa điểm khi xuống nông thôn thì phạm vi tìm kiếm có thể rất rộng, cũng không cần đến Giám đốc Phùng. Anh tìm đến Chủ nhiệm Mạc, đương nhiên là có yêu cầu khác.

“Lá thư này tôi có thể giúp cậu giải quyết.” Chủ nhiệm Mạc dường như không muốn phí lời với Hứa Hằng Châu, cũng có thể chuyện này trong mắt ông ta vốn dĩ là chuyện nhỏ tiện tay là làm được, nên không tiếc chút sức lực này.

“Lá thư tôi có thể giúp cậu chặn lại, nhưng bên nhà họ Vệ cháu phải tự nghĩ cách.” Chủ nhiệm Mạc nói: “Bà ta có thể viết một lá thì cũng có thể viết lá thứ hai, tôi chỉ giúp cậu được lần này thôi. Cậu tốt nhất là nên rời đi sớm.”

“Cháu biết rồi, cảm ơn chú.” Hứa Hằng Châu gật đầu cảm ơn.

Chủ nhiệm Mạc lại đẩy lá thư về phía Hứa Hằng Châu, ý bảo anh mang đi khi rời khỏi đây, rồi hỏi: “Cậu đã nghĩ kỹ sẽ đi đâu chưa? Gần đây có một đợt thanh niên trí thức sắp đi, thời gian gấp gáp, cậu nghĩ kỹ rồi báo sớm cho tôi.”

Hứa Hằng Châu do dự một chút, dò hỏi: “Chú thấy… Nông trường Tây Bắc thế nào?”

Chủ nhiệm Mạc kinh ngạc nhìn anh một cái, hiển nhiên là có hiểu biết về chuyện gia đình anh. Ông ta kéo khóe miệng lộ ra một nụ cười không mấy thân thiện: “Tôi thấy không ổn lắm.”

“Nói thật.” Ông ta chỉ vào lá thư trên bàn, ám chỉ: “Cậu muốn không còn bị chuyện này liên lụy nữa thì tốt nhất là hai bên nên tách ra. Chú của cậu chuyển hộ khẩu của hai đứa đi không phải là để hai đứa lại về lại ở cạnh ông ta đâu.”

Hứa Hằng Châu biết lời này của ông ta thực ra là nhắc nhở thiện ý, trầm tư một lát rồi hơi hạ thấp tư thế, dùng giọng điệu của người đi sau thỉnh giáo: “Chú thấy nhiều biết rộng, có thể cho cháu một lời khuyên không ạ?”

Chủ nhiệm Mạc cười ha ha hai tiếng, ông ta nâng chén trà uống hai ngụm, trong lòng có chút đắc ý. Thằng nhóc thông minh này cũng có lúc phải nhờ vả ông ta.

Trong mắt Chủ nhiệm Mạc, Hứa Hằng Châu tuổi trẻ, đầu óc thông minh làm việc linh hoạt, đã giúp ông ta giải quyết gần hết chỗ phiền phức phía trước rồi nên bây giờ nhắc nhở một chút, kết thêm một mối thiện duyên cũng không tệ.

“Cậu còn một đứa em trai đúng không?” Chủ nhiệm Mạc hỏi.

“Vâng.” Hứa Hằng Châu gật đầu: “Khoảng mấy tháng nữa là tròn mười một tuổi.”

Hứa Hằng Châu nghe ông ta nhắc đến Hướng Thần thì trong lòng cảm thấy có chút không ổn, cảm thấy mình có thể đã nghĩ sai điều gì đó.

Chủ nhiệm Mạc thấy anh nhíu mày, cũng không vòng vo, nói thẳng: “Cậu muốn dẫn em trai cậu đi cùng. Vậy thì vấn đề không phải là cậu muốn đi đâu, mà là nơi nào có thể cho cậu dẫn em trai theo, cậu mới có thể đi nơi đó.”

Lời ông ta nói phức tạp như một câu nói líu lưỡi, nhưng Hứa Hằng Châu lại nghe hiểu, anh nhíu mày hỏi: “Cháu biết nông thôn phải tính điểm công lao động chia khẩu phần lương thực, nhưng cháu có thể để em trai cháu ăn phần của cháu. Chẳng lẽ làm thế không được sao?”

Vấn đề này ban đầu không nằm trong phạm vi cân nhắc của Hứa Hằng Châu, vì anh có không gian, thiếu gì cũng không thiếu đồ ăn, đương nhiên không nghĩ đến vấn đề khẩu phần lương thực.

“Không được.” Chủ nhiệm Mạc thẳng thừng nói.

Sau đó, Chủ nhiệm Mạc liền giải thích nguyên nhân cho Hứa Hằng Châu. Hóa ra khẩu phần lương thực ở nông thôn không chỉ tính theo điểm công lao động mà còn một phần tính theo nhân khẩu, tức là chia khẩu phần lương thực theo đầu người. Làm như vậy là để chăm sóc những gia đình chỉ có người già trẻ nhỏ hoặc những gia đình đông con, nếu không những người đó làm không được bao nhiêu việc, điểm công lao động không đủ chẳng phải sẽ chết đói cả nhà sao.

Như vậy, nếu Hướng Thần đi theo Hứa Hằng Châu đã không kiếm được điểm công lao động mà còn phải chia phần lương thực cho cậu. Lương thực bây giờ hiếm hoi như vậy, thanh niên trí thức thì không nói, vốn là chính sách của nhà nước, nhưng Hướng Thần lại là người thừa. Vốn đã không đủ ăn, thêm một người đồng nghĩa là chia nhỏ khẩu phần lương thực của người ta, thử nghĩ xem người dân ở đó người ta có chịu không.

Hứa Hằng Châu nghe xong, sắc mặt không khỏi khó coi, trong lòng thầm hận mình thu thập thông tin chưa đầy đủ. Thời gian ngắn như vậy, anh lại không có người thân ở nông thôn nào để hỏi thăm, không đầu không cuối, tìm người cũng không tìm được.

Thực ra cũng là cái tội của việc xuyên không, cậu ấm Hứa lớn lên ở thành phố lớn từ nhỏ làm sao biết được những quy tắc ở nông thôn. Giờ thì hay rồi, lật thuyền trong mương.

Chủ nhiệm Mạc thấy anh mặt mày trĩu nặng thì mở lời nói: “Cậu có thể về suy nghĩ thêm, quyết định xong nơi muốn đi thì đến nói với tôi, tôi sẽ đăng ký tên cậu trước.”

Lời ông ta nói có ý tứ rất rõ ràng: Tôi đã nhắc nhở cậu rồi, nhưng thỏa thuận của chúng ta đã có hiệu lực, cho dù cậu không thể đưa em trai đi thì cậu cũng phải xuống nông thôn, ngoan ngoãn nhường lại vị trí.

Hứa Hằng Châu đương nhiên sẽ không hối hận vào lúc này, nghe vậy liền gật đầu nói: “Vâng, cháu sẽ xác nhận sớm nhất có thể, sau đó trả lời chú.”

Chủ nhiệm Mạc khá hài lòng với thái độ của anh, vẫy tay tiễn anh ra ngoài.

Suốt dọc đường đi, Hứa Hằng Châu đều đang tìm cách giải quyết. Chuyện này kỳ thực mấu chốt nhất là phải làm quen được với một người có quyền quyết định trong thôn. Chỉ cần người đó có thể hài lòng với đảm bảo không cần chia lương thực cho Hướng Thần, sau đó tìm cách hứa hẹn cho người ta một số lợi ích, anh nghĩ rằng việc này có thể giải quyết được.

Nhưng vấn đề là, anh không hề quen biết bất kỳ ai như trưởng thôn hay đội trưởng đội sản xuất. Mấy năm trước, anh cũng từng xuống nông thôn chạy khắp nơi để tìm kiếm vật tư, nhưng đều là vùng ngoại ô xung quanh thành phố Thanh Giang hoặc các huyện gần đó, vừa đi là có thể quay về. Thanh niên trí thức chắc chắn sẽ không được sắp xếp ở gần như thế.

Tuy nhiên, việc này cũng không phải là không thể giải quyết. Trong nhà máy của họ có không ít gia quyến đến từ nông thôn. Anh về hỏi thăm một chút, hẳn là sẽ có cách thôi.

Đến khi về nhà, Hứa Hằng Châu đã có ít tính toán cơ bản trong đầu, vẻ mặt liền giãn ra đôi chút. Nhìn thấy Hướng Thần đang đun nước ngay trước cửa nhà, biểu cảm Hứa Hằng Châu hoàn toàn dịu lại.

Anh sải bước đi tới nhận lấy ấm đun nước trên tay Hướng Thần, vừa đi vào nhà vừa hỏi Hướng Thần: “Đun nước làm gì vậy em?”

Hướng Thần kéo áo mình ra cho anh xem: “Bị bẩn rồi, em giặt một chút.”

Lúc cậu quay về để không gây nghi ngờ, đã lật ngược áo khoác lại, nhưng mặt màu xanh lá cây bị dính rất nhiều bụi đã làm bẩn cả chiếc áo len mặc bên trong.

Hứa Hằng Châu đóng cửa lại, lấy một chiếc áo len mới cho Hướng Thần bảo cậu cởi chiếc đang mặc ra: “Đừng mặc áo đó nữa, mặc cái này trước đi.”

Hướng Thần vội vàng cởi bỏ chiếc áo bẩn rồi mặc chiếc áo Hứa Hằng Châu đưa cho. Hứa Hằng Châu vừa giúp cậu kéo tay áo vừa hỏi: “Hôm nay thế nào rồi?”

Động tác mặc áo của Hướng Thần khựng lại, rồi cậu tiếp tục mặc xong áo len. Hứa Hằng Châu thấy vẻ mặt cậu không vui, lo lắng hỏi: “Không thuận lợi sao?”

“Không phải.” Hướng Thần lắc đầu nói: “Rất thuận lợi, phải nói là quá thuận lợi.”

Cậu kể lại những việc đã làm hôm nay cho Hứa Hằng Châu nghe, cuối cùng nói: “Em trà trộn vào đám đông đi theo họ qua đó, nhìn họ xông vào nhà họ Vệ lôi Vệ Xảo Văn ra. Họ đánh cô ta, mắng cô ta, còn treo một đôi giày rách lên người cô ta, đòi đưa cô ta đi diễu phố. Mẹ của Vệ Xảo Văn ở phía sau khóc lóc, còn bị người ta xô đẩy, trông thảm hại cực kỳ.”

Hướng Thần nói rất khó khăn, cậu nhìn Hứa Hằng Châu, trong mắt đầy vẻ hoang mang: “Anh, họ xấu xa như vậy nên em không hối hận khi làm như thế. Nhưng em đã trả thù họ mà lại không cảm thấy vui chút nào.”

Hứa Hằng Châu im lặng một lát, anh biết chuyện hôm nay là một cú sốc đối với Hướng Thần, trước đây chỉ là nghe nói nhưng hôm nay mới thực sự chứng kiến. Ngay lúc này, Hứa Hằng Châu hạ quyết tâm nhất định phải đưa Hướng Thần rời đi. Chỉ cần thêm vài chuyện như thế này nữa, anh sợ Hướng Thần sẽ không chịu nổi.

“Đừng sợ.” Cuối cùng, Hứa Hằng Châu chỉ có thể ôm Hướng Thần vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu an ủi: “Em nghĩ thế này, nếu hôm nay không phải là Vệ Xảo Văn, có lẽ sẽ là người vô tội khác chịu khổ, chúng ta hôm nay cũng coi như làm được một việc tốt đúng không?”

Hướng Thần suy nghĩ một chút, miễn cưỡng gật đầu, sau đó hỏi: “Anh, hôm nay anh thế nào rồi?”

Hứa Hằng Châu không có gì cần giấu giếm Hướng Thần, hơn nữa việc thăm dò tin tức tiếp theo còn cần Hướng Thần giúp đỡ, dù sao danh tiếng và mối quan hệ của Hướng Thần với người trong xưởng cũng như người nhà họ tốt hơn anh rất nhiều. Đặc biệt là với các thím các dì, Hướng Thần với hào quang thiên tài, đi đến nhà nào cũng là đối tượng được phụ huynh chào đón.

Hứa Hằng Châu kể lại chi tiết mọi chuyện, Hướng Thần nghe thấy không thể đi Tây Bắc thì hơi tiếc nuối. Khi Hứa Hằng Châu hỏi cậu có muốn về nông thôn không, điều đầu tiên cậu nghĩ đến cũng là tìm chú mình, nhưng giờ đã không thể đi được, cậu cũng sẽ không cố chấp. Anh cậu đã đủ vất vả rồi, cậu không thể tùy hứng gây thêm rắc rối cho anh.

Đợi đến khi Hứa Hằng Châu nói về những khó khăn họ gặp phải, Hướng Thần nhíu mày cùng lo lắng. Còn về việc trở thành gánh nặng của anh thì bao nhiêu năm nay đều thế, cậu cũng đã quen rồi. Vì Hứa Hằng Châu chưa bao giờ chê bai cậu, còn đối xử tốt với cậu như vậy, cậu cũng sẽ đối xử tốt với anh, đợi cậu lớn lên sẽ còn đối tốt với anh hơn nhiều nữa. Khi anh cậu về già, cậu cũng sẽ chăm sóc anh như cách anh đã chăm sóc cậu.

Dù sao thì, anh cậu đi đâu, cậu đi đó.

“Đừng lo lắng, đã có cách rồi.” Hứa Hằng Châu thấy Hướng Thần nhíu mày, xoa đầu cậu, nói cho cậu biết dự định của mình.

Hướng Thần nghe xong, cúi đầu hồi tưởng một chút, đập tay một cái, vui mừng nói: “Không cần phải hỏi thăm nữa, bác cả đằng ngoại của Cầm Cầm chính là đội trưởng sản xuất!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn