Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 77

“Đi nông thôn?” Chút buồn ngủ của Hướng Thần bị dọa bay mất, mở to mắt nhìn Hứa Hằng Châu: “Đi đâu? Anh không cần công việc hiện tại nữa à?”

Hứa Hằng Châu ôm Hướng Thần không buông tay, trẻ con thân nhiệt cao, mùa đông ôm giống như một cái lò sưởi hình người, ấm áp và thoải mái.

Mọi việc đã có hướng giải quyết, Hứa Hằng Châu cảm thấy thoải mái, nghiêng đầu nhìn Hướng Thần một cái, lười biếng cười nói: “Không cần nữa, đưa em đi nông thôn trồng trọt, em có đi không?”

Việc Hứa Hằng Châu muốn đưa Hướng Thần đi nông thôn không phải là ý nghĩ bộc phát. Ngay từ khi hỗn loạn mới xuất hiện, Hứa Hằng Châu đã cân nhắc lợi hại, tính toán xem nên sống như thế nào trong khoảng mười năm này là phù hợp nhất.

Ban đầu vì Tống Văn Bân còn ở đây, họ không phải không nơi nương tựa, sống ở thành phố luôn thoải mái hơn nông thôn. Hứa Hằng Châu cân nhắc xong cảm thấy ở lại thành phố là phù hợp.

Sau đó Tống Văn Bân vì một số lý do phải đi Tây Bắc, Hứa Hằng Châu lúc đó đã ngẫm lại ý định đi nông thôn. Bất kể xét về mặt tình cảm không muốn chia xa với Tống Văn Bân hay xét về mặt an toàn thì lúc này họ không nơi nương tựa, lại có vài kẻ thù đang rình rập chờ cắn họ một miếng, ở lại thành phố làm sao an toàn bằng nông thôn.

Chỉ là ý định đi cùng Tống Văn Bân vì nhiều lý do khác nhau đã không thực hiện được, sau đó công việc của anh thuận lợi, cuộc sống với Hướng Thần ổn định, cuộc sống an nhàn khiến người ta lơ là nên anh lại gạt ý nghĩ này sang một bên.

Hơn nữa, mặc dù anh biết những năm này sẽ hỗn loạn, nhưng dù sao cũng chưa từng trải qua tận mắt mà chỉ thấy trên sách vở hoặc qua phim ảnh nên luôn có một lớp ngăn cách, đến khi thực sự trải qua mới biết nó tàn khốc đến mức nào.

Nhưng bây giờ không đi không được, quyền lực hay sức mạnh cá nhân của anh quá yếu ớt, không có tự tin chống lại thời đại này, chi bằng sớm trốn đi. Dù sao anh có không gian, sống ở đâu cũng sẽ không quá tệ.

Hướng Thần nhíu mày nhỏ, cậu hơi không tưởng tượng được anh trai mình trồng trọt sẽ như thế nào. Nói thật, trước khi xuyên không, anh trai cậu trong mắt cậu là hình ảnh một cậu ấm xuất thân từ xã hội thượng lưu, sau khi xuyên không, hình ảnh cậu ấm nhà quyền quý dần sụp đổ nhưng trồng trọt… vẫn còn hơi xa so với hình tượng của anh trai cậu.

“Nghĩ gì vậy, không muốn à?” Hứa Hằng Châu thấy Hướng Thần nhíu mày, tưởng cậu không muốn đi nông thôn bèn lật người ngồi dậy, suy nghĩ xem nếu Hướng Thần không muốn đi thì anh phải làm sao để giải quyết người nhà họ Vệ.

“Không phải không muốn, anh mau nằm xuống.” Hướng Thần sợ Hứa Hằng Châu bị lạnh bèn kéo anh nằm xuống, rồi lại ra vẻ đắp chăn cẩn thận cho anh mới nghiêm mặt nói: “Anh, anh nói cho em biết có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”

Cậu tuy không thông minh nhưng cũng không quá ngốc, nếu không phải xảy ra biến cố gì, anh trai cậu sẽ không đột nhiên nhắc đến việc muốn đưa cậu rời khỏi thành phố đã dần quen thuộc mà đi đến nông thôn xa lạ sinh sống.

Hứa Hằng Châu nhướng mày, thấy cậu đã đoán ra thì không giấu cậu nữa, kể cho Hướng Thần nghe tin tức về việc nhà họ Vệ muốn hại họ mà anh đã thăm dò được.

Hướng Thần nghe xong giận đến đỏ bừng hai má: “Sao bọn họ lại xấu xa như vậy? Anh, chúng ta cứ bỏ qua như vậy sao?”

Hướng Thần cảm thấy không đánh lại thì rút lui không thành vấn đề, nhưng không làm gì cả thì quá uất ức, ít nhất cũng phải cho mấy kẻ xấu xa kia một bài học.

“Muốn dạy dỗ bọn họ thì cũng dễ thôi.” Hứa Hằng Châu nói. Điểm yếu của nhà họ Vệ quá rõ ràng, chuyện của Vệ Xảo Văn có thể bị người ta dùng để ép Vệ Hồng Thăng nhường đường, họ cũng có thể dùng nó để khiến Vệ Xảo Văn gặp rắc rối lớn.

“Làm thế nào?” Hướng Thần hứng thú bò lên người Hứa Hằng Châu, đôi mắt sáng rực nhìn anh.

Hứa Hằng Châu tiện tay véo nhẹ gáy Hướng Thần, cậu như một con mèo nheo mắt lại làm anh thấy đáng yêu vô cùng, cố ý trêu chọc cậu: “Lần này phải nhờ Bé Sao ra tay thôi, anh phải dựa vào em rồi.”

Hướng Thần đột nhiên được giao trọng trách kích động đến mức không biết phải làm sao, run rẩy nói: “Em, em sao? Em có thể làm gì ạ?”

Hứa Hằng Châu vẫy tay với cậu, Hướng Thần lập tức ghé đầu lại gần. Vốn dĩ trong phòng chỉ có hai người họ thì không cần phải làm bí ẩn như vậy, nhưng Hứa Hằng Châu làm như vậy, cảm giác trang trọng lập tức được nâng cao.

“Em làm thế này…” Hứa Hằng Châu thì thầm vào tai Hướng Thần, Hướng Thần nghe xong liên tục gật đầu, cuối cùng nắm chặt tay nhỏ nói: “Yên tâm, em chắc chắn làm được.”

Hứa Hằng Châu cười nhẹ, nắm trọn bàn tay nhỏ của cậu trong lòng bàn tay mình, bóp nhẹ, nói khẽ: “Được, vậy mau ngủ đi. Ngày mai chúng ta phải hành động rồi.”

Hướng Thần cười khúc khích hai tiếng rồi lật người nằm xuống, nhắm mắt lại nhưng không hề có chút buồn ngủ nào. Cậu đang rất kích động, chỉ chờ ngày mai diễn một vở kịch trả thù cặp mẹ con đáng ghét kia.

Sáng sớm hôm sau, tiếng người trong sân dần ồn ào lên. Sống ở nơi này muốn ngủ nướng là điều không thể, đến giờ đi làm buổi sáng, cả sân đều phải dậy.

Hướng Thần tối qua đã diễn tập cả ngàn lần trong đầu, không biết ngủ lúc nào, sáng dậy buồn ngủ đến mức không mở mắt ra được. Hứa Hằng Châu mặc quần áo xong thì xoa xoa mái tóc dựng ngược chỉa lung tung của cậu, hỏi cậu có muốn chiều mới ra ngoài không.

Hướng Thần lập tức tỉnh táo, vội vàng lắc đầu, Hứa Hằng Châu liền lấy ra một chiếc áo khoác dày đã chọn sẵn cho cậu.

Áo khoác có thể mặc được hai mặt, một mặt màu đen một mặt màu xanh quân đội, kiểu dáng là kiểu giả quân phục, lại thêm nhiều yếu tố thời thượng phổ biến sau này, trông vừa ngầu vừa đẹp trai, nhưng vẫn có chút khác biệt so với quân phục hiện tại. Thực ra tốt nhất là có áo giả quân phục làm bằng vải xanh do chính tay mình làm, nhưng thời gian không kịp, Hứa Hằng Châu chỉ có thể cho Hướng Thần dùng tạm cái này.

Hướng Thần mặc mặt màu đen ra ngoài trước, thức dậy rửa mặt ăn sáng. Làm xong những việc này, Hứa Hằng Châu kéo Hướng Thần lại gần, nhìn cậu nói: “Em đi một mình được không?”

“Được ạ.” Hướng Thần gật đầu: “Anh đưa cho em một ít kẹo, loại rẻ nhất thôi, em mang theo dùng.”

“Được, lát nữa anh lấy cho em.” Hứa Hằng Châu gật đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo xinh đẹp của Hướng Thần một lúc, bổ sung: “Để anh hoá trang cho em một chút, khuôn mặt này của em quá nổi bật.”

Cục cưng nhỏ nhà anh càng lớn càng đẹp, bỏ xa con nhà người ta. Cứ để như vậy ra ngoài thì khuôn mặt này quá dễ bị người khác nhớ kỹ.

Hướng Thần sửng sốt một chút, sờ sờ mặt mình, do dự nói: “Làm thế nào ạ?”

Hứa Hằng Châu lục lọi trong không gian, rất nhanh tìm thấy thứ mình muốn. Là một trung tâm thương mại tổng hợp cao cấp, mỹ phẩm như thế này trong trung tâm của anh nhiều vô kể. Anh và Hướng Thần đều không cần đến nên chất đống trong không gian, lần này cuối cùng cũng có thể phát huy chút tác dụng.

Kỹ thuật trang điểm của Hứa Hằng Châu chỉ bình thường, miễn cưỡng biết cái gì nên dùng như thế nào. Anh cố gắng chọn loại ít hại da nhất, thử một chút, rất nhanh đã trang điểm xong cho Hướng Thần.

Làm xong, Hứa Hằng Châu lấy một chiếc gương nhỏ đưa cho Hướng Thần, bảo cậu xem.

Hướng Thần nhìn đứa trẻ trong gương, da bị trát nền tối màu, cái bánh bao nhỏ trắng nõn nà đã đen đi vài tông. Lông mày không biết Hứa Hằng Châu vẽ kiểu gì mà vốn dĩ hình dáng rất đẹp, bây giờ không chỉ lộn xộn thô kệch mà còn rũ xuống, trên mặt bị bôi vài mảng màu đỏ đậm nhạt khác nhau trông như bị cóng.

Tổng thể mà nói, tuy có thể dựa vào ngũ quan để tăng điểm nhưng bây giờ chỉ miễn cưỡng coi là một đứa trẻ trông cũng tạm được, không còn nổi bật như trước nữa.

Hướng Thần khá hài lòng, Hứa Hằng Châu thấy cậu thích thì cất đồ rửa tay sạch sẽ, dùng giấy da gói vài loại kẹo rời không có giấy gói, đưa cho Hướng Thần bảo cậu cất đi.

Hướng Thần cất đồ xong, Hứa Hằng Châu cũng phải đi rồi. Hôm nay anh còn có việc khác phải làm, nếu không đã đi cùng Hướng Thần rồi.

“Chú ý an toàn nhé.” Hứa Hằng Châu cuối cùng lại nhét cho Hướng Thần một chiếc dùi cui điện nhỏ, loại mà con gái dùng để chống bọn lưu manh, mới yên tâm rời đi.

Hứa Hằng Châu vừa đi, Hướng Thần chờ một lát cũng mở cửa đi ra ngoài.

Hàng xóm trong sân nhìn thấy Hướng Thần thì chào hỏi cậu bé: “Đi chơi à, quần áo đẹp thật đấy, mặc trông có tinh thần lắm.”

Hướng Thần mím môi hơi mỉm cười, chào hỏi mọi người rồi ra khỏi sân. Đi bộ ra khỏi xưởng Cơ khí, Hướng Thần tìm một góc vắng người lật áo khoác lại, mặt màu xanh lá cây lộ ra trông chẳng khác gì đám trẻ thường thấy trên phố.

Cậu nhìn bộ quần áo mới tinh của mình, do dự một chút rồi vẫn ngồi xổm xuống lấy một ít tro bụi phủ lên người, xoa xoa vài cái, quần áo không còn thấy mới nữa.

Sau đó Hướng Thần đi thẳng đến trường tiểu học công lập trong thành phố. Cậu nghe Triệu Cầm Cầm nói,bây  giờ không thể đến trường học được nữa, đám trẻ mặc quần áo xanh đó dám ghìm giáo viên xuống đất bắt nạt. Trường tiểu học trực thuộc xưởng Cơ khí của họ còn đỡ, dù sao cũng có xưởng quản lý, các trường khác thì thực sự hỗn loạn.

Hướng Thần đến trường Tiểu học Số Một củathành phố. Quả nhiên, trong trường lộn xộn, không có lớp học, một đám trẻ mặc quần áo xanh tụ tập thành từng nhóm lớn, ồn ào inh ỏi.

Hướng Thần mặc đồ xanh rất dễ dàng trà trộn vào, cậu không chen vào chỗ đông người mà chỉ bắt chuyện với vài đứa trẻ cùng tuổi. Dựa vào số kẹo trong túi, rất nhanh mấy đứa trẻ đó đã coi cậu là người cùng phe.

“Hôm nay chúng ta cứ ở đây thôi à?” Hướng Thần giả vờ hỏi một cách vô tình: “Chán quá, chúng ta không hành động gì sao?”

“Haizz, còn chưa quyết định đi đâu.” Một thằng béo ngậm kẹo, hớp nước miếng, nói lắp bắp: “Thấy bên kia không?”

Nó chỉ vào một đám người lớn ở không xa, ở giữa có vài thiếu niên lớn tuổi hơn trông giống như đám cầm đầu.

“Lát nữa tụi mình đi theo mấy anh kia, mấy anh kia giỏi lắm.” Thằng béo ăn xong kẹo chép chép miệng, lại đưa ngón tay vào l**m, không rời mắt nhìn mấy viên kẹo còn lại trong gói giấy trên tay Hướng Thần.

Hướng Thần đảo mắt, lại cho nó một viên kẹo, giả vờ ngưỡng mộ nói: “Ông quen mấy anh lớn đó hả, họ lợi hại lắm à?”

Thằng béo nhận được kẹo thì vội vàng nhét vào miệng, càng thân thiết với Hướng Thần hơn, kể hết những gì mình biết cho cậu không hề giấu giếm: “Cái người đó, người ở giữa ấy, cha anh ta là chủ nhiệm của cái gì đó tên là Hội Cách Mạng, là quan lớn lắm, đã bắt được rất nhiều người xấu. Cho nên chúng ta cứ đi theo anh ta, những gì anh ta nói chắc chắn là đúng.”

Có một đứa trẻ bên cạnh bổ sung: “Anh trai anh ta còn giỏi hơn á, nghe nói còn từng đi Bắc Kinh lận.”

“Vậy bây giờ chúng ta mau qua đó đi.” Hướng Thần nói: “Chúng ta lại gần một chút kẻo lát nữa họ đi mất.”

Mấy đứa trẻ lộ vẻ lúng túng, nhìn nhau không nói gì, Hướng Thần giả vờ không nhận ra, lại giục mấy lần. Mấy đứa trẻ đã ăn kẹo của cậu nên cũng ngượng ngùng, đành nói ra lý do: “Họ chê bọn tôi nhỏ tuổi không chịu dẫn bọn tôi theo, bình thường bọn tôi là lén đi theo…”

Hướng Thần tiếc nuối vỗ tay một cái, cùng mấy đứa trẻ thất vọng một lúc, lại chia hết số kẹo còn lại cho chúng, sau đó mới giả vờ đột nhiên nhớ ra điều gì đó nói: “Họ chê bọn mình nhỏ nhưng nếu bọn mình hữu dụng chẳng phải là có thể đi theo họ sao?”

Một đứa trẻ thấp bé nói: “Nhưng chúng ta đâu có gì hữu dụng đâu.” Những đứa trẻ khác đều đồng thanh phụ họa.

Hướng Thần nói: “Tôi có một cách, chẳng phải họ còn chưa nghĩ ra đi đâu sao? Nếu chúng ta biết tin tức về người xấu nói cho bọn họ biết, bọn họ chắc chắn sẽ đồng ý dẫn theo chúng ta đi.”

Mấy đứa trẻ nghe xong đều thấy khả thi, vui vẻ trao đổi một lúc nhưng lại phát hiện mình không có tin tức nào đáng nói, lập tức lại xìu xuống.

Hướng Thần lúc này mới do dự nói: “Em thì có biết một tin, chỉ là…”

“Chỉ là gì?” Thằng béo hỏi.

“Chỉ là nhà đó có một người làm quan.” Hướng Thần nói.

Mấy đứa trẻ lập tức kích động, người làm quan à, người làm quan cũng có người xấu, nếu họ có thể bắt được người xấu làm quan thì thật là k*ch th*ch.

“Không sợ.” Thằng béo kích động đến đỏ mặt: “Cha anh Hạo có thể bắt cả người làm quan, chúng ta đi nói với anh ấy.” Nói xong muốn kéo Hướng Thần đi về phía đó.

Hướng Thần không nhúc nhích, giả vờ sợ hãi: “Tôi không dám đâu, hay là thôi đi…”

“Ôi chao, có gì mà không dám.” Thằng béo rất vội, những đứa trẻ khác cũng sốt ruột không thôi. Đây là một nhiệm vụ lớn mà, sao có thể bỏ qua được.

“Cậu không nói thì chúng tôi nói.” Một đứa trẻ vội vàng nói.

Những đứa trẻ khác đồng loạt tiếp lời: “Đúng, chúng tôi đi nói, cậu nói cho chúng tôi tin tức về người xấu là được.”

Hướng Thần liền thuận lý thành chương kể lại chuyện Vệ Xảo Văn cho họ nghe một lần, sợ họ không nhớ được nên giữa chừng còn cố ý dừng lại nhiều lần, giả vờ quên rồi kể lại từ đầu. Mấy đứa trẻ nghe đến sốt ruột, cuối cùng đều có thể kể lại được, Hướng Thần mới chịu thôi.

“Chuyện này hình như tôi có nghe mẹ tôi nói qua.” Một đứa trẻ nói: “Mẹ tôi lúc đó còn nói cô gái này thật xấu xa, tôi còn không nhớ ra còn có người xấu này.”

Cậu bé vừa nói vậy, lập tức có đứa trẻ khác phụ họa, dường như chuyện này trước đây họ đều đã nghe qua, không có liên quan gì lớn đến Hướng Thần.

“Đi, chúng ta đi nói với anh Hạo.” Thằng béo vung tay: “Đi bắt người xấu thôi.”

Những đứa trẻ còn lại đều hưởng ứng, Hướng Thần mỉm cười, đi theo chen vào đám đông, nhìn thấy thằng béo dẫn người chen đến trước mặt thiếu niên cầm đầu, cậu mới lặng lẽ rút lui.

Cùng lúc đó, Hứa Hằng Châu đang theo Giám đốc Phùng đi gặp một người. Giám đốc Phùng là đồng nghiệp có quan hệ tốt nhất với Tống Văn Bân khi chú còn ở xưởng Cơ khí, sau khi Hứa Hằng Châu vào xưởng ông ấy cũng chiếu cố nhiều, nên lần này Hứa Hằng Châu mới nhờ ông ấy giúp đỡ việc nhỏ này.

“Hằng Châu à, cháu nghĩ kỹ chưa?” Giám đốc Phùng lo lắng hỏi: “Lần này bỏ công việc này sau muốn vào lại không dễ đâu đấy”

“Chú Phùng, chú cũng biết tình hình nhà cháu lần này thành ra như vậy, cháu không còn cách nào khác.” Hứa Hằng Châu cười khổ: “Cháu có chuyện gì thì không sao, nhưng Thần Thần nhà cháu thì sao? Nếu thằng bé lớn hơn một chút, cháu thà nhường công việc hiện tại của cháu cho nó. Nhưng không còn cách nào khác, cháu chỉ có thể đưa nó đi nông thôn lánh nạn. Đằng nào cũng phải đi rồi giữ công việc này lại làm gì, chi bằng đổi lấy một ít đồ thiết thực, chú nói có đúng không?”

“Cũng phải.” Giám đốc Phùng gật đầu, ông ấy khá quý hai đứa trẻ nhà họ Tống, cũng thông cảm với hoàn cảnh của họ, nhưng bảo ông ấy vì họ mà đối đầu với nhà họ Vệ thì khó mà làm được.

Nhưng đứa trẻ này tự có cách, ông ấy giúp một tay cũng không sao. Hơn nữa việc này chú ấy làm cũng không phải không có lợi. Là người trung gian, nếu việc này thành công thì cả hai bên đều phải mang ơn ông ấy.

“Chú nói cho cháu biết.” Giám đốc Phùng không nhịn được kể công: “Người chú chuẩn bị đưa cháu đi gặp đó, ông ấy quản lý khu vực này. Thanh niên trí thức xuống nông thôn nhiều như vậy tuy nói là phân phối tự do, nhưng thực ra phân phối đến đâu vẫn rất có quy củ. Cháu à, suy nghĩ kỹ thì người ta lấy công việc của cháu hẳn là sẽ giúp cháu sắp xếp một nơi tốt.”

“Cháu biết.” Hứa Hằng Châu cười khiêm tốn: “Lần này phải cảm ơn chú Phùng rồi. Thảo nào trước khi chú cháu đi còn dặn dò cháu, chú Phùng là người nghĩa khí nhất, bảo cháu có việc cứ tìm chú giúp, chắc chắn việc sẽ thành.”

Giám đốc Phùng được anh tâng bốc đến vui vẻ, lại kể chi tiết thêm về tình hình của người anh sắp gặp.

Hứa Hằng Châu một lòng hai việc, một mặt ghi nhớ tin tức Giám đốc Phùng nói, một mặt nghĩ, không biết bên Hướng Thần thế nào rồi, có thuận lợi không…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn