Hướng Thần và Hứa Hằng Châu chuyển đến căn phòng nhỏ hơn mười mét vuông ở khu nhà tập thể cũ đó, hai anh em đã sống những tháng ngày yên bình ở đây hơn nửa năm.
Từ xuân sang hè rồi sang thu, lá cây trên cành từ xanh chuyển sang vàng, cuối cùng xoay tròn rơi xuống trong gió thu se lạnh.
Gần đầu đông, thời tiết ngày càng lạnh, Hướng Thần lấy hết quần áo mùa đông cất trong tủ ra tranh thủ lúc trời nắng phơi khô, loại bỏ hơi ẩm, phơi cho bông trong áo phồng và mềm ra, khi mặc vào mùa đông mới ấm áp và thoải mái hơn.
Ngày hôm đó Hứa Hằng Châu tan ca về lấy ra một phong thư đưa cho Hướng Thần. Hướng Thần lập tức nhận lấy, nôn nóng xem ngay.
Thư là do Tống Văn Bân gửi về, không lâu sau khi chú đến Tây Bắc liền gửi thư về báo bình an đúng như đã hứa. Trong hơn nửa năm này, hai bên không hề cắt đứt liên lạc, ít thì nửa tháng, nhiều thì một hai tháng, luôn có thư từ qua lại thông báo tin tức của bên này cho bên kia, để những người quan tâm nhau yên lòng.
Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đều biết Tống Văn Bân đi Tây Bắc không chỉ để tránh họa, những việc chú làm không tiện nói rõ trong thư nhưng cũng đã nhiều lần nhắc đến thực phẩm và thuốc men mà Hứa Hằng Châu chuẩn bị cho chú đã phát huy tác dụng lớn.
Hứa Hằng Châu ngầm hiểu, sau đó không cần Tống Văn Bân nói nhiều, cứ cách một thời gian lại gửi một ít đồ đến Tây Bắc. Có đồ ăn có đồ dùng, còn có khoai lang khô mà Hướng Thần học bà nội Triệu cách phơi, ngoài ra còn có các món ăn vặt tự làm có thể bảo quản lâu.
Hứa Hằng Châu bận rộn với công việc. Hướng Thần thương anh trai, cộng thêm tuổi cậu ngày càng lớn, không còn như hồi nhỏ thấp bé yếu ớt nên bây giờ việc nhà cơm nước đa số là cậu đảm nhận, tránh cho Hứa Hằng Châu tan ca về còn phải bận rộn việc nhà.
Hai anh em sống rất ổn định, bên Tống Văn Bân cũng có tin tốt lành. Đầu hè, Tống Văn Bân gửi thư về nói, chú và Chung Bình đã kết hôn, chính thức trở thành bạn đời cách mạng.
Hướng Thần và Hứa Hằng Châu nhận được tin đều cảm thấy vui mừng cho họ, Hứa Hằng Châu lúc trước vì chuyện kết hôn của Tống Văn Bân đã chuẩn bị không ít đồ. Từ chăn cưới màu đỏ hợp thời,m đến bánh kẹo hạt dưa đãi khách, anh đều chuẩn bị riêng. Tiếc là thế sự vô thường, hai người trải qua nhiều sóng gió, tuy cuối cùng đã đến được với nhau, nhưng những thứ Hứa Hằng Châu chuẩn bị lại không dùng được.
Nhưng cũng không muộn, sau khi nhận được thư, Hứa Hằng Châu đã gửi đi tất cả những thứ có thể gửi. Sau đó Tống Văn Bân gửi thư lại, nói rằng rất cảm kích tấm lòng của hai anh em.
Hôm nay Tống Văn Bân lại gửi thư đến, Hứa Hằng Châu nhận được thư trước tiên tìm nơi vắng vẻ đọc qua, về nhà liền đưa thư cho Hướng Thần, đoán chừng cậu đọc thư sẽ rất vui.
Quả nhiên, Hướng Thần đọc xong thư thì kích động đến hai má ửng hồng, mắt sáng long lanh nắm chặt thư cười ngây ngô: “Anh, em cũng sắp được làm anh rồi.”
Hóa ra trong thư Tống Văn Bân nói, Chung Bình, không, bây giờ phải gọi là thím của họ, đã mang thai hơn ba tháng, tính cả khoảng thời gian đợi thư đến nơi thì bây giờ chắc đã được bốn tháng. Nghĩa là, khoảng năm tháng nữa, em bé mà Hướng Thần mong đợi bấy lâu sẽ chào đời rồi.
“Anh, chúng ta có nên chuẩn bị một ít đồ cho em bé không?” Hướng Thần ôm cánh tay Hứa Hằng Châu không buông, “Quần áo sơ sinh, sữa bột, bình sữa, còn gì nữa không? Chăn nhỏ, giày nhỏ…”
Cậu bẻ ngón tay lẩm bẩm không ngừng. Hứa Hằng Châu nhìn thấy mà buồn cười, nhưng thấy cậu hiếm khi hào hứng như vậy liền lấy giấy bút phối hợp với cậu, Hướng Thần nói gì anh ghi nấy.
Cuối cùng ghi được một tờ giấy đầy ắp những thứ cần dùng và không cần dùng, Hướng Thần mới chịu dừng lại.
Thật trùng hợp, ngày hôm sau là ngày nghỉ cuối tuần, Hứa Hằng Châu có thể đưa Hướng Thần vào thành phố gửi đồ. Vì vậy, tối hôm đó, sau khi đóng cửa lại, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu trốn trong nhà, sắp xếp những thứ chuẩn bị gửi cho Tống Văn Bân.
Quần áo em bé đều nhỏ xinh đáng yêu, Hướng Thần nhìn không rời mắt, chọn lọc kỹ lưỡng hai bộ phù hợp đóng gói lại. Sữa bột cùng bình sữa cũng không thể thiếu, xét thấy còn phải gửi những thứ khác, hơn nữa còn một thời gian nữa em bé mới chào đời nên lần này chỉ chọn gửi những thứ này trước.
Sáng sớm hôm sau, Hướng Thần đã thức dậy từ sớm làm bữa sáng. Đợi Hứa Hằng Châu ăn xong, cậu nhìn anh đầy mong đợi. Hứa Hằng Châu vươn tay xoa đầu cậu một cái, xách gói hàng đã đóng gói cùng Hướng Thần đi đến bưu điện.
Họ gửi đồ xong, vừa ra khỏi bưu điện liền thấy một nhóm thiếu niên mặc đồng phục giả quân phục gào thét đi qua. Người đi đường sợ hãi tránh né, Hứa Hằng Châu cũng che chắn cho Hướng Thần, hai người lùi lại vài bước vào trong bưu điện.
Hướng Thần nhìn thấy những người này, liền nhớ đến chuyện ở trường học mà Triệu Cầm Cầm nói với cậu, không kìm được nắm chặt tay, lộ vẻ căm phẫn: “Anh, bọn họ…”
“Suỵt.” Hứa Hằng Châu ngăn lời cậu lại, “Về nhà rồi nói.”
Hướng Thần tựa đầu vào Hứa Hằng Châu khẽ chạm một cái, tâm trạng vui vẻ tan biến hết. Cậu bĩu môi không cam lòng theo anh trai đi đến bến xe, bắt xe buýt về nhà.
Hướng Thần không hề biết ngay lúc cậu và Hứa Hằng Châu bước lên xe buýt, một đôi mắt oán độc ở góc phố đang nhìn chằm chằm vào bóng lưng hai người.
Hứa Hằng Châu dường như cảm nhận được bèn quay đầu nhìn lại, một bóng người lướt qua ở góc phố, bị bức tường che khuất tầm nhìn. Hứa Hằng Châu cuối cùng chỉ có thể nhíu mày suy nghĩ.
“Anh, sao vậy?” Hướng Thần ngồi cạnh Hứa Hằng Châu, lo lắng hỏi.
“Không sao.” Hứa Hằng Châu lắc đầu, anh không cảm nhận sai, quả thật vừa rồi có ánh mắt chứa đầy ác ý đang nhìn anh và Hướng Thần. Mặc dù không thấy là ai, nhưng cũng chỉ quanh quẩn mấy nhà đó, về tra hỏi một chút là biết.
Chiều hôm đó, Hứa Hằng Châu ăn cơm trưa xong liền ra ngoài thu thập tin tức, rất nhanh đã xác định được đối tượng.
Những nhà có oán với nhà anh cũng chỉ có mấy nhà đó, rắc rối sâu nhất không ai qua được nhà họ Trần và nhà họ Vệ. Thái Trân vừa ngu vừa độc ác, nhưng không có gan lớn. Thường ả bị dọa một cái là co rúm lại, nhưng không lâu sau lại đâu vào đấy, chỉ tổ làm người ta ghê tởm. Người thực sự hận anh hận đến chết, phải là nhà họ Vệ, chính xác hơn là Vệ Xảo Văn.
Quả nhiên, Hứa Hằng Châu nhận được tin tức từ Trương Hưng Nghiệp, Vệ Hồng Thăng cũng đã bị điều chuyển công tác. Nhưng ông ta không giống Tống Văn Bân, ông ta được điều chuyển bình thường trong nội thành Thanh Giang. Nói là điều chuyển bình thường, Hứa Hằng Châu nhìn một cái liền biết đây là bị giáng chức.
Hỏi thăm thêm, quả nhiên có liên quan đến chuyện Vệ Xảo Văn đã làm trước đây.
Bởi vì khi Hứa Hằng Châu tiết lộ chuyện này đã cố ý lan truyền tin tức ra ngoài, sau đó mặc dù người nhà họ Vệ cố gắng che đậy, cũng không ngăn được miệng lưỡi thế gian. Đến khi bắt đầu hỗn loạn vào năm ngoái, chức vụ của Vệ Hồng Thăng liền bị người ta nhắm đến.
Nếu ông ta không có điểm yếu nào thì thôi đi, nhưng trớ trêu thay, trong nhà lại có một điểm yếu tự dâng đến cửa. Đối thủ của Vệ Hồng Thăng dựa vào lời Hứa Hằng Châu nói lúc trước tìm được cô gái bị oan là Dương Văn Văn, và cô bạn cùng lớp với Vệ Xảo Văn là Lưu Quyên. Không biết họ dùng cách gì đã moi được lời từ Lưu Quyên, Vệ Xảo Văn suýt chút nữa bị bắt vào đồn.
Vệ Hồng Thăng vì con gái đành phải thỏa hiệp, tự động xin điều chuyển công tác, từ bỏ tiền đồ, đi đến một cơ quan nhà nước không có thực quyền để sống qua ngày.
Từ đó về sau, con đường quan lộ nửa đời còn lại của Vệ Hồng Thăng coi như dừng lại ở đây, trừ khi ông ta lập được kỳ công, nếu không chỉ có thể chờ đợi về hưu ở chức vụ hiện tại.
Người nhà họ Vệ nghe tin dữ này, chuyện khóc lóc ầm ĩ thế nào tạm thời không nói đến. Còn Vệ Xảo Văn là kẻ gây họa, cô ta không tự suy xét lỗi lầm của mình, cũng không hận đối thủ chính trị đã dồn cha cô ta đến bước đường này, mà ngược lại hận cay đắng Hứa Hằng Châu và Hướng Thần. Cho rằng nếu không phải vì họ, mình cũng sẽ không rơi vào tình cảnh hiện tại.
Ngày hôm đó nhìn thấy Hứa Hằng Châu và Hướng Thần ra khỏi bưu điện trên phố, sự oán hận trong lòng Vệ Xảo Văn càng thêm sâu sắc, sau khi về nhà liền khóc lóc với bà Vệ đòi trả thù họ. Thực ra ngay từ lúc Tống Văn Bân xảy ra chuyện, Vệ Xảo Văn đã từng đề nghị nhân cơ hội này g**t ch*t Tống Văn Bân nhưng bị Vệ Hồng Thăng mắng cho một trận.
Vệ Hồng Thăng làm người tuy có hơi hồ đồ trong chuyện nuôi dạy con cái, bình thường cũng có chút ham quyền quý, nhưng vẫn còn có giới hạn. Ông ta quen biết Tống Văn Bân nhiều năm, tuy cuối cùng trở mặt, nhưng vẫn biết Tống Văn Bân cũng là một anh hùng từng đổ máu vì đất nước. Ông ta hận Tống Văn Bân không nể mặt dồn ông ta vào tình cảnh như vậy, nhưng khi Tống Văn Bân gặp nạn, ông ta không giúp thì thôi, bảo ông ta giậu đổ bìm leo hãm hại Tống Văn Bân, ông ta cũng không làm được.
Vì trận mắng đó, sự oán hận của Vệ Xảo Văn chỉ có thể nuốt ngược vào bụng. Cô ta đã làm sai, Vệ Hồng Thăng đối với cô ta không còn khoan dung như trước, Vệ Xảo Văn không dám chọc giận cha mình.
Nhưng Vệ Xảo Văn vẫn không từ bỏ ý định trả thù, cô ta luôn theo dõi tình hình nhà họ Tống, biết Tống Văn Bân được thả ra sau đó lại đi Tây Bắc, Hứa Hằng Châu vào xưởng Cơ khí được trọng dụng. Mỗi lần Vệ Xảo Văn nghe tin họ sống tốt đều hận đến mức cào cấu tim gan, tự mình gào thét như điên trong phòng, khiến Vệ Hàng tưởng cô ta mắc bệnh tâm thần gì đó.
Lần này nhìn thấy Hứa Hằng Châu và Hướng Thần ra khỏi bưu điện trên đường, sự oán hận trong lòng Vệ Xảo Văn không thể kìm nén được nữa. Cô ta chỉ cảm thấy nếu không trút ra, cô ta sợ mình sẽ phát điên thật.
Vệ Xảo Văn trở về sau đó ôm bà Vệ khóc nức nở, khóc đến mức bà Vệ đau lòng không thôi. Sau khi Vệ Hồng Thăng bị điều chuyển công tác, mức sống của bà Vệ cũng giảm đi không ít nên vốn đã bất mãn với người nhà họ Tống, chỉ là sợ Vệ Hồng Thăng nên mới không thể hiện ra.
Lúc này, hận cũ thù mới cùng nhau dâng lên trong lòng, lại nghe con gái khóc thảm thiết, bà Vệ bèn hạ quyết tâm, Tống Văn Bân đã chạy rồi thì thôi, lần này phải cho cái thằng họ Hứa kia một bài học. Dù sao bà ta cũng không động đến Tống Văn Bân, ngay cả lão Vệ nhà bà ta có biết có lẽ cũng sẽ không chấp nhặt nhiều với bà ta.
Có lẽ là do oán khí chôn sâu quá, một khi đã đưa ra quyết định, hiệu suất của bà Vệ lại cao chưa từng thấy.
Ngày hôm sau, sau khi Vệ Hồng Thăng đi làm, bà Vệ liền đi gửi thư tố cáo. Bà ta cũng không cần nói nhiều, chỉ nhắc đến mối quan hệ giữa Tống Văn Bân và Hứa Hằng Châu, sau đó viết lên những trải nghiệm trước đây của Tống Văn Bân cũng như tung tích hiện tại của chú, trong lời nói thêm nhiều ám chỉ khiến người ta hiểu lầm Tống Văn Bân bị ép đi Tây Bắc.
Sau đó bà ta lại liên hệ với mối quan hệ trước đây của Vệ Hồng Thăng để lá thư này nhanh chóng được thông qua, bà ta không sợ người ta điều tra ra những điều bà ta nói là không đúng sự thật. Bất kể thật giả, chỉ cần Hứa Hằng Châu bị nhắm đến, bị lôi vào cuộc điều tra thì sau đó muốn trong sạch đi ra cũng không dễ dàng như vậy nữa.
Tốc độ của hai bên đều không chậm, thư tố cáo của bà Vệ vừa mới gửi đi không lâu, Hứa Hằng Châu đã tra ra đầu đuôi ngọn ngành, anh lập tức đoán được lần này sợ là người nhà họ Vệ muốn ra tay với anh. Chính xác hơn là Vệ Xảo Văn hoặc mẹ cô ta, bởi vì Vệ Hồng Thăng không phải người ngu ngốc như vậy, thời cơ lúc này không tốt, Vệ Hồng Thăng muốn chỉnh anh đã sớm động thủ rồi, sẽ không đợi đến bây giờ.
Hứa Hằng Châu suy nghĩ một chút, liền hiểu rõ người nhà họ Vệ muốn ra tay với anh bắt đầu từ phương diện nào là dễ nhất. May mắn là Tống Văn Bân lo xa nên đã sớm chuyển hộ khẩu của họ đi, cho dù điều tra đến anh cũng sẽ không có liên quan gì lớn.
Nghĩ đến đây, Hứa Hằng Châu nhờ Trương Hưng Nghiệp tiếp tục giúp anh thăm dò tin tức về phương diện này. Trương Hưng Nghiệp không phụ sự ủy thác nhanh chóng tra ra đầu đuôi ngọn ngành, biết là bà Vệ ra mặt, hình như còn giấu Vệ Hồng Thăng. Hứa Hằng Châu thở phào nhẹ nhõm, ít nhất người đàn bà này dễ đối phó hơn Vệ Hồng Thăng.
Nhưng làm như vậy thì những ngày sau sẽ không dễ sống rồi. Hai người bọn anh lại không có chỗ dựa, Vệ Hồng Thăng tuy bị điều chuyển công tác nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, người nhà họ Vệ muốn chỉnh anh có rất nhiều cách. Anh có thể tìm cách phế Vệ Xảo Văn, nhưng làm như vậy sẽ kết thành tử thù với Vệ Hồng Thăng, anh và Hướng Thần muốn sống tiếp ở Thanh Giang sẽ không dễ dàng.
Hứa Hằng Châu nghĩ đến đau đầu, nằm trên giường trằn trọc không ngủ được. Đây mới chỉ là những năm đầu, đợi thêm vài năm nữa, sẽ chỉ càng thêm hỗn loạn. Anh và Hướng Thần không nơi nương tựa, trừ khi anh làm một số việc trái lương tâm, nếu không chỉ có thể sống trong lo sợ.
Hứa Hằng Châu không muốn sống như vậy, đầu óc anh hoạt động cực nhanh, suy nghĩ cách phá giải cục diện. Mở mắt trừng trừng đến nửa đêm, trong lòng cuối cùng đã có kế hoạch.
Hướng Thần dậy đi vệ sinh, lơ mơ ngồi dậy, phát hiện anh trai mở mắt nằm bên cạnh mình thì sợ đến mức suýt hét lên: “Anh, sao anh không ngủ?”
Những chuyện phiền phức này Hứa Hằng Châu không kể cho Hướng Thần nghe, tự mình gánh vác lâu như vậy trong lòng khó tránh khỏi mệt mỏi.
Anh kéo cánh tay Hướng Thần ôm cậu vào lòng, ôm cục bông mềm mại xoa xoa, thỏa mãn thở dài một hơi, nói nhỏ: “Bé Sao, anh đưa em đi nông thôn có được không?”