Việc Tống Văn Bân xin điều chuyển công tác diễn ra rất thuận lợi, có lẽ quả thật như Tưởng Thủ Bình đã nói, bên trên có người đang chờ chú rời đi sớm, để trống vị trí kia. Báo cáo điều chuyển của chú nộp lên không lâu đã nhận được phê duyệt thông qua.
Trong thời gian này, kết quả phỏng vấn tuyển công nhân của Hứa Hằng Châu cũng được công bố, xét về mọi mặt, anh là người xuất sắc nhất trong đợt công nhân mới vào xưởng Cơ khí này. Căn cứ vào trình độ học vấn và năng lực của từng người, đợt công nhân mới này được phân về các bộ phận khác nhau trong xưởng Cơ khí. Hứa Hằng Châu cùng hai học sinh cấp ba khác, được phân vào Ủy ban Xưởng và Công đoàn học việc, nghĩa là, nếu không có gì bất trắc, sau thời gian học việc, Hứa Hằng Châu sẽ được phân về Công đoàn hoặc Ủy ban Xưởng, làm công việc giấy tờ.
Tống Văn Bân vui mừng không thôi, chú sắp phải rời đi rồi, công việc của cháu lớn có thể ổn định, chú đi cũng yên tâm hơn một chút. Những gia đình có quan hệ tốt với nhà họ Tống nhận được tin đều đến thăm hỏi, đương nhiên, tin tức Tống Văn Bân sắp rời đi cũng đã lan truyền khắp nơi. Lần này Chung Bình không đến, mọi người đều có những suy đoán khác nhau, Tống Văn Bân đã vài lần từ chối Chung Bình, hàng xóm thấy được, đều cho rằng Chung Bình đã hết hy vọng. Dù sao Tống Văn Bân đi lần này là trực tiếp vượt qua nửa đất nước, sau này muốn liên lạc cũng khó.
Cặp đôi tốt như vậy mà lại tan vỡ, mọi người đều cảm thấy tiếc nuối, bình thường nói chuyện với Tống Văn Bân đều phải kiêng dè, sợ đụng chạm đến chuyện buồn của chú.
Sau khi Hứa Hằng Châu vào xưởng, người anh hay tiếp xúc đều là đồng nghiệp và cấp trên cũ của Tống Văn Bân, tính ra họ cũng là bậc chú bác của Hứa Hằng Châu, đối với anh rất mực chiếu cố, Hứa Hằng Châu làm việc cũng coi như thoải mái.
Hứa Hằng Châu vào xưởng chưa được bao lâu, lệnh điều chuyển công tác của Tống Văn Bân đã đến tay, chú chuẩn bị thu xếp hành lý rời đi.
Hướng Thần trốn trong chăn khóc mấy đêm, ban ngày lại tỏ ra như không có chuyện gì giúp Tống Văn Bân sắp xếp hành lý. Thực ra nếu thực sự phải thu xếp thì đâu cần mất mấy ngày, chẳng qua là Tống Văn Bân nhìn thấy đôi mắt sưng húp của Hướng Thần mỗi sáng thức dậy, trong lòng không đành nên đã cố ý kéo dài thêm vài ngày.
Nhưng dù kéo dài thế nào thì cuối cùng cũng phải đi, Hướng Thần chỉ ước gì có thể nhét mình vào hành lý để chú mình đóng gói mang đi.
Trước khi đi, Tống Văn Bân đưa gần hết tiền tiết kiệm cho Hứa Hằng Châu. Hứa Hằng Châu không chịu nhận, Tống Văn Bân nhét tiền vào tay anh, cười khổ khuyên: “Cháu chưa từng đến Tây Bắc nên không hiểu tình hình. Trước đây chú từng đến nơi đó rồi, nói thật, mang tiền đến đó cũng không có ích gì lắm, quá hoang vu. Chi bằng cháu giữ tiền, có cơ hội thì mua một ít đồ dùng cần thiết gửi qua cho chú.”
Ngay cả sau này, sự phát triển của khu vực Tây Bắc cũng không bằng miền Trung và miền Đông đất nước, lúc này lại càng đất rộng người thưa, tương ứng, vật chất cũng thiếu thốn vô cùng.
Lời Tống Văn Bân nói nửa thật nửa giả, ở Tây Bắc, tiền quả thực không bằng vật chất có ích nhưng cũng không phải hoàn toàn vô dụng, chỉ cần có đủ tiền luôn có thể đổi được thứ mình muốn. Tống Văn Bân nói như vậy chẳng qua là sợ Hứa Hằng Châu vừa mới bắt đầu công việc lại phải nuôi Hướng Thần, như thế quá vất vả nên muốn trợ cấp cho anh.
Hứa Hằng Châu làm sao không biết suy nghĩ của Tống Văn Bân, anh nhận tiền, Tống Văn Bân ít nhiều cũng yên tâm hơn một chút. Ngoài ra, trước đây anh còn đang suy nghĩ làm thế nào để tìm cớ gửi những thứ tốt đang có đi. Lần này có số tiền này, Tống Văn Bân cũng không cần lo lắng anh vét sạch gia tài, không nuôi nổi Hướng Thần nữa.
Hành lý của Tống Văn Bân thu xếp mấy ngày cuối cùng cũng xong. Có Hướng Thần và Hứa Hằng Châu ở đây, bản thân chú còn không phải động tay. Mỗi lần thấy chú đưa tay xách túi, Hướng Thần lập tức nắm vạt áo chú lẽo đẽo đi theo sau, như thể sợ chú bỏ chạy, khiến Tống Văn Bân dở khóc dở cười, chỉ đành đặt hành lý xuống để hai cháu trai tự làm.
Tống Văn Bân tưởng Hứa Hằng Châu chưa từng đến Tây Bắc, nhưng thực tế người này đã đi khắp nơi trên đất nước, thậm chí vòng quanh nước ngoài vài lần, đương nhiên hiểu rõ môi trường Tây Bắc là như thế nào.
Đối với hành lý của Tống Văn Bân, Hứa Hằng Châu cũng đã dồn hết tâm sức. Quần áo chống lạnh là thứ không thể thiếu, Tây Bắc lạnh hơn nơi họ ở rất nhiều, những chiếc áo bông hiện tại có vẻ mỏng manh.
Hứa Hằng Châu cắn răng, cũng không bận tâm đến việc có bị chú ý hay không, dứt khoát thay mới hoàn toàn cho Tống Văn Bân từ trong ra ngoài, màu đen xám không bắt mắt, từ áo lót giữ nhiệt đến áo quần có lót nhung, áo khoác lông vũ dài có mũ trùm lớn, giày ống cao cổ có lót lông dài, trọn bộ này chắc chắn sẽ giúp Tống Văn Bân sống thoải mái hơn rất nhiều ở Tây Bắc.
Thực phẩm đương nhiên càng nhiều càng tốt. Mấy năm trước Hứa Hằng Châu rảnh rỗi lấy dao cạo hết những chữ có vấn đề trên lon đồ hộp. Các loại thịt, cá, trái cây đóng hộp, anh cố gắng chọn loại thực tế đóng gói cẩn thận cho Tống Văn Bân.
Ngoài ra còn có các loại đường cung cấp năng lượng, thuốc lá rượu bia như là tiền tệ cứng, Hứa Hằng Châu cũng nhét vào không ít. Cho dù Tống Văn Bân tự dùng hay dùng để đổi đồ với người khác, những thứ này đi đâu cũng dễ dùng.
Bên cạnh đó, Hứa Hằng Châu còn chuẩn bị thêm một số loại thuốc thông dụng, thuốc cảm sốt, thuốc chống viêm, băng gạc cồn, thuốc xịt ngoài da, v.v., đóng gói thành một túi thuốc.
Chuẩn bị xong những thứ này còn phải chuẩn bị thêm ít lương khô cho Tống Văn Bân ăn trên đường. Loại bánh hấp nhân thịt chú thích, Hứa Hằng Châu hấp mấy nồi lớn, ngoài ra còn làm cơm nắm, bên trong nhồi các loại nhân giống với bên bánh hấp bột ngô. Trứng luộc lại càng không thể thiếu, chỉ riêng đống đồ ăn này đã đóng gói được thành một túi lớn.
Ngày lên đường, Tống Văn Bân nhìn mấy gói hành lý lớn sắp bung ra tới nơi xếp trước mặt, vừa muốn cười vừa thấy xót xa. Hướng Thần nhân lúc chú không chú ý nhét gói kẹo sữa Thỏ Trắng mà cậu đã lén lút dành dụm vào trong.
Hôm đó Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cùng nhau ra ga tiễn chú, chia ly luôn khiến người ta buồn bã. Tống Văn Bân là một người đàn ông cứng rắn đổ máu không đổ lệ mà nhìn thấy Hướng Thần lén quay đầu lau nước mắt, hốc mắt chú cũng hơi đỏ.
Chưa kịp để nước mắt chú rơi xuống, chú đã nhìn thấy một người không nên xuất hiện ở đây tại ga xe lửa.
Chung Bình kéo mấy túi lớn chen qua đám đông, đi đến trước mặt Tống Văn Bân đang ngây người.
Tống Văn Bân cố gắng thuyết phục bản thân, Chung Bình chỉ đến tiễn chú mà thôi. Nhưng nếu đến tiễn chú, tại sao lại mang theo nhiều hành lý như vậy?
“Em… em đến đây làm gì?” Giọng Tống Văn Bân hơi khàn.
Chung Bình đặt hành lý xuống lau mồ hôi, từ trong túi lấy ra một tờ giấy đưa cho chú: “Em tự nguyện xin điều chuyển công tác, chi viện xây dựng biên cương.”
Tống Văn Bân nhìn lá thư điều chuyển đó, mắt đỏ hoe vì tức giận: “Hồ đồ! Em đến đó làm gì? Em có chút lý trí nào không vậy? Người khác đều muốn điều về, em thì hay rồi, tự mình chạy đến đó.”
“Anh mới là không có lý trí!” Chung Bình giật lại lá thư điều chuyển của mình, hét lớn vào mặt Tống Văn Bân: “Anh là gì của tôi, dựa vào đâu mà đòi quản tôi?”
Cô hét xong thở hổn hển vài hơi, không quay đầu lại xách hành lý của mình chen lên xe. Quá nhiều người lên xe, cô là một phụ nữ lại xách theo túi lớn bị chen lấn đến lảo đảo, nhìn mà thấy sợ.
Hướng Thần đã kinh ngạc đến mức quên cả khóc, nước mắt trên mặt cậu còn chưa khô, nhìn thấy Chung Bình, lại không kìm được mỉm cười.
Cứ coi như cậu ích kỷ xấu bụng đi, rõ ràng biết Chung Bình đi Tây Bắc chẳng khác nào tự hủy hoại gần hết tiền đồ của mình, nhưng nghĩ đến chú không cần phải chia cách với người mình yêu, có người bầu bạn bên chú, cậu vẫn cảm thấy vui vẻ.
“Chú mau đi giúp dì Chung đi ạ.” Hướng Thần cũng không còn quyến luyến nữa, đẩy Tống Văn Bân bảo chú nhanh đi giúp Chung Bình.
Tống Văn Bân ngây người một chút, vác hành lý của mình lên vai cho rảnh tay, nhờ vào thân hình cao lớn sức lực mạnh mà nhanh chóng chen đến bên cạnh Chung Bình. Chú dùng một tay xách chiếc túi lớn nhất trên tay Chung Bình, một tay che chắn nửa người cho Chung Bình để cô không bị người khác chen lấn quá đáng.
Chung Bình bị lấy mất hành lý thì giật mình, quay đầu thấy là Tống Văn Bân, cô khẽ hừ một tiếng, được chú che chở đi vào trong khoang tàu.
Tống Văn Bân vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng khi cúi mắt nhìn người phía trước, trong mắt lại thoáng qua một tia bất lực dịu dàng.
Chú cũng không ngốc, cũng không phải không biết Chung Bình từ bỏ tiền đồ tươi sáng đi theo chú đến Tây Bắc là vì điều gì. Chú chỉ không muốn liên lụy đến người mình quan tâm, có chuyện gì cũng thà tự mình gánh vác.
Chú biết Hứa Hằng Châu và Hướng Thần muốn đi cùng chú, cuối cùng không nói không chỉ vì chú đã nghiêm khắc từ chối, mà còn vì chú không muốn liên lụy hai đứa. Ở nơi xa xôi đó, tiền đồ của chú còn chưa biết sẽ ra sao, lại còn có ý địnhchăm sóc hai ông cụ có thân phận nhạy cảm.
Hành động của chú chẳng khác nào đi trên dây treo, không chừng ngày nào đó sẽ tự đưa mình vào rắc rối. Mang theo hai đứa trẻ đi cùng, chú sẽ càng thêm phân tâm.
Nói thật, bản thân Tống Văn Bân từng nghĩ, ngay cả khi Chung Bình đi Tây Bắc cùng chú, vì nghĩ cho cô, chú cũng nên vạch rõ ranh giới với cô, giống như những gì chú đã làm trong thời gian qua.
Nhưng chú không muốn.
Tống Văn Bân nghĩ, cứ như vậy đi, để chú ích kỷ một lần vậy. Người phụ nữ này đã trao cho chú một tấm chân tình, thứ chú có thể cho côtuy không nhiều, nhưng nửa đời còn lại, chú sẽ cho cô tất cả những gì chú có thể, chăm sóc cô yêu thương cô. Chỉ cần cô nguyện ý, cô chính là vợ hợp pháp của chú, đồng cam cộng khổ, không bao giờ chia lìa.
Tống Văn Bân và Chung Bình cùng nhau đi, ở nhà chỉ còn lại Hướng Thần và Hứa Hằng Châu. Mặc dù chỉ thiếu một người, Hướng Thần vẫn luôn cảm thấy ngôi nhà bỗng trở nên lạnh lẽo.
Hứa Hằng Châu nấu cơm cũng không tự chủ mà nấu nhiều hơn, Hướng Thần cũng vẫn ôm ba cái bát đặt lên bàn, đến khi bắt đầu ăn cơm mới chợt nhận ra chỉ còn lại hai người họ.
Hướng Thần lại lén khóc vài lần sau lưng Hứa Hằng Châu, cậu cũng không muốn khóc, nhưng có lẽ cơ thể nhỏ lại nên ngay cả tuyến lệ cũng phát triển hơn, nước mắt hoàn toàn không thể kiểm soát được. Hướng Thần cảm thấy mất mặt, khóc cũng phải trốn đi mà khóc lén.
Hứa Hằng Châu để ý đến lòng tự trọng của Hướng Thần, chỉ giả vờ như không biết gì cả. Anh cũng bận, bận tìm nhà, Tống Văn Bân đi rồi, anh và Hướng Thần ở trong căn nhà này danh không chính ngôn không thuận. Bây giờ vẫn có thể ở là do lãnh đạo xưởng nể mặt chú anh, nhưng anh nghĩ cũng không thể ở lâu nữa.
Quả nhiên, không lâu sau khi Tống Văn Bân đi, vài công nhân liên danh làm loạn đến Ủy ban Xưởng, nói anh và Hướng Thần không đủ tư cách ở đây.
Những người đó có hàng xóm cùng khu nhà tập thể với họ, bao gồm cả Thái Trân có thù oán từ trước, nhà họ La, nhà họ Mã từng bị từ chối khi nhờ Hướng Thần kèm cặp con cái họ. Còn có cha của đứa trẻ hư đốn đã gặp trong bệnh viện khi Hướng Thần bị đau bụng. Tên đàn ông thấp bé đó rụt rè trốn sau đám đông, thấy Hứa Hằng Châu nhìn qua liền cúi đầu rụt vai, hèn mọn đến mức Hứa Hằng Châu cũng không thèm để bụng.
Ngoài ra còn có một số người quen hoặc không quen, Hứa Hằng Châu cũng không có tâm trạng suy nghĩ tại sao họ lại làm vậy, dù sao thì căn nhà này không thể để anh và Hướng Thần tiếp tục ở.
Theo lý mà nói, tình trạng của anh bây giờ, có thể ở ký túc xá chung dành cho người độc thân của xưởng. Nhưng ký túc xá cho người độc thân đều là ở chung nhiều người một phòng, Hướng Thần chắc chắn không thể ở cùng. May mắn là anh đã thông qua Lý Ming đàm phán xong việc mua một căn nhà nhỏ với người ta nên không sợ không có chỗ ở, chỉ là ở hơi xa.
Điều Hứa Hằng Châu không ngờ là mặc dù xưởng thu hồi căn nhà họ đang ở nhưng lại phân cho anh và Hướng Thần một căn phòng khác. Không phải nhà lầu mà ở khu nhà tập thể cũ, một sân có nhiều hộ gia đình ở, anh và Hướng Thần được ở trong một căn phòng nhỏ hơn mười mét vuông.
Mặc dù không rộng rãi, nhưng đủ để che thân, anh và Hướng Thần cũng không cần chuyển ra khỏi khu tập thể. Ban đầu Hứa Hằng Châu còn lo lắng rằng khi anh đi làm, Hướng Thần ở nhà một mình không an toàn.
Điều tuyệt vời hơn là, khi đến xem phòng mới biết cái sân đó họ rất quen, vì ngay cạnh họ là nhà bà nội Triệu.