“Tình hình gia đình cháu ổn chứ?” Tống Văn Bân nhận thư nhưng không mở ra ngay, hỏi thăm tình hình nhà họ Tưởng của Tưởng Miểu trước.
Thời tiết tháng Tư, nhiệt độ sáng sớm với tối muộn vẫn rất lạnh, mặt Tưởng Miểu bị lạnh đến tái mét. Nghe Tống Văn Bân hỏi, mắt cô đỏ hoe, sự kiên cường gồng gánh bấy lâu sụp đổ ngay lập tức.
“Không được tốt lắm…” Tưởng Miểu hít hít mũi, “Cháu…”
Cô mới nói được một câu, dường như không thể nói tiếp, đưa tay dụi mắt, nói với Tống Văn Bân: “Chú Tống, chú xem thư đi ạ, cha cháu đã viết hết rồi.”
Tống Văn Bân mở thư ra xem, Hướng Thần chạy đi rót cho cô một cốc nước nóng để cô uống làm ấm người, Hứa Hằng Châu đun nóng nồi canh xương đã hầm sẵn ở nhà, rồi nấu một vắt mì, bưng đến cho Tưởng Miểu.
Tưởng Miểu không kịp khách sáo, ôm bát ăn ngấu nghiến tô mì nóng hổi, vừa ăn nước mắt vừa rơi xuống bát, rồi lại bị cô lặng lẽ nuốt cùng với mì vào bụng. Tưởng Miểu còn chưa ăn xong mì, Tống Văn Bân đã đọc xong thư, chú nắm chặt thư, sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt nặng trĩu.
Hướng Thần bất an tiến lại gần Tống Văn Bân: “Chú ơi sao vậy ạ?”
Tống Văn Bân miễn cưỡng cười một cái, đưa thư cho Hứa Hằng Châu, cố ý nói theo cách lạc quan hơn với Hướng Thần: “May mà không nghe lời cháu, nếu không dì Chung của cháu đã bị chú hại rồi.”
Hướng Thần không hiểu gì, cậu đoán được nhà chú Tưởng có lẽ đã xảy ra chuyện qua thái độ của Tưởng Miểu, nhưng nhìn ý của chú cậu, hình như chính chú cũng gặp chuyện rồi? Cậu quay người, bám vào cánh tay Hứa Hằng Châu xem lá thư trên tay anh. Hứa Hằng Châu hạ tay xuống cho cậu đọc cùng, bản thân nhanh chóng lướt qua những dòng chữ trên giấy, lông mày không tự chủ nhíu lại.
“Chú, chú… định làm gì?” Hứa Hằng Châu đọc xong thư, đưa thư cho Hướng Thần, quay đầu hỏi ý định của Tống Văn Bân. Tống Văn Bân cười khổ một tiếng: “Lần này thực sự mắc nợ bác Tưởng của cháu rồi, là phúc không phải họa, là họa khó tránh, là đến lượt chú phải chịu một kiếp này.”
Hứa Hằng Châu nghe vậy không tiếp lời, nhíu mày suy nghĩ, muốn tìm một cách phá giải cục diện, nhưng không có, việc này là quá giới hạn đối với anh, anh chỉ có một thân sức lực mà không có đất dụng võ. Trong thư, Tưởng Thủ Bình đã nói với Tống Văn Bân một số thông tin rất quan trọng, đều không phải là tin tốt. Cấp trên cũ của Tống Văn Bân là ông Lý đã bị đưa đến vùng Tây Bắc, tình hình ở đó ai cũng biết là tệ, hơn nữa lại không phải đi với thân phận cũ, lần này ông cụ đi có lẽ sẽ phải chịu khổ.
Ngoài ra, vì chuyện lần trước, ông cụ Lý đã ra tay giúp Tống Văn Bân, lần này ông ấy xảy ra chuyện, cấp trên có thể sẽ điều tra đến Tống Văn Bân. Một khi điều tra ra sẽ còn nghiêm trọng hơn lần trước, dù sao lần trước họ tố cáo không có bằng chứng, lần này ông cụ Lý đã bị gán tội rồi. Tưởng Thủ Bình cũng muốn giúp chú, nhưng lực bất tòng tâm, cha ông ấy cũng xảy ra chuyện, ông ấy bị liên lụy. Hiện tại lệnh điều chuyển công tác của ông ấy đã được ban hành, đi đến một thành phố nhỏ rất hẻo lánh làm công việc văn phòng.
Các con trong nhà, hai cậu con trai lớn vốn đã đi làm và kết hôn, bao gồm cả con dâu, lần này cũng tai bay vạ gió, người bị điều chuyển, người bị sa thải, đều mạnh ai nấy lo. Hai đứa nhỏ bên dưới, Tưởng Thủ Bình suy đi tính lại, đã đăng ký cho chúng đi xuống nông thôn dưới diện thanh niên trí thức. Thành phố hỗn loạn rồi, nông thôn có lẽ sẽ tốt hơn một chút. Ông ấy tìm cách lo liệu một chút để hai đứa trẻ có thể đi đến cùng một nơi. Tưởng Lỗi đã đi theo nhóm sớm nhất sau khi đăng ký, cậu đi trước thăm dò tin tức để Tưởng Miểu không bị mù mờ mà chịu khổ khi đến đó.
Trong thư, Tưởng Thủ Bình còn nói, ông ấy khuyên Tống Văn Bân nên sớm làm báo cáo xin đi ra tỉnh ngoài, bây giờ vấn đề công việc của chú không thể giải quyết được, một là vì chuyện lần trước đã để lại một vết đen, hai là vì chức vụ của chú vốn rất béo bở, có thể bị người khác nhòm ngó. Nếu chú cố chấp không chịu rời đi, nhất quyết đợi khôi phục chức vụ cũ, có thể đợi đến khi điều tra đến chú, sẽ bị bên đó điều chuyển ngẫu nhiên, lúc đó thân phận sẽ rất khó nói. Hơn nữa đi đến đâu cũng không chắc, con cái ở nhà muốn tìm chú cũng không có tin tức. Ngoài ra, nếu muốn rời đi, cũng không thể đi đến nơi quá tốt, lý do tương tự, nếu được nơi hoặc chức vụ quá tốt, cấp trên sẽ không đồng ý cho chú đi. Nói ra, Tống Văn Bân được coi là người thân cận của ông cụ Lý, việc chuyển ngành có thể có được chức vụ tốt như vậy, cũng là nhờ nể mặt ông cụ Lý. Bây giờ là lúc tường đổ mọi người xô, sau lưng chú không còn chỗ dựa, không sớm tính toán thì sẽ bị người khác chia nhau ăn thịt.
Tống Văn Bân và Hứa Hằng Châu đều đang nhíu mày suy nghĩ, hiện tại lời khuyên của Tưởng Thủ Bình rất đáng để suy xét, ông ấy ở vị trí cao thấy nhiều biết rộng, giải pháp đưa ra về cơ bản đã là lựa chọn tối ưu nhất. Điều họ cần cân nhắc bây giờ là, nếu Tống Văn Bân phải điều chuyển công tác thì đi đâu là thích hợp nhất, chắc chắn là nơi càng xa xôi hẻo lánh thì khả năng được thông qua càng lớn. Hướng Thần nhanh chóng đọc xong thư, Tưởng Miểu cũng đã ăn xong một bát mì lớn, sắc mặt tái nhợt đã hồng hào lên trông thấy. Cô lau miệng, cảm ơn Tống Văn Bân rồi sửa lại quần áo, lại muốn cáo từ rời đi.
Tống Văn Bân nhìn ra ngoài trời đã nhá nhem tối, làm sao dám để một cô gái đi một mình vào lúc này, vội vàng lên tiếng giữ lại, bảo cô ở lại nhà một đêm. Tưởng Miểu do dự một chút, cha mẹ cô bé đã đi hôm qua, nhà cô cũng bị thu hồi, cô đến đưa thư, sau đó phải quay về tập hợp với các thanh niên trí thức khác để cùng nhau đi nông thôn. Cô đến đưa thư xong rồi, thời gian không quá gấp, nhóm thanh niên trí thức đợt này ngày kia mới khởi hành, mai đi cũng kịp.
Điều cô do dự là vấn đề vé tàu, điều kiện gia đình cô nói ra thì cũng tạm được, nhưng lần này hai anh trai bị điều đến nơi khác, chị dâu đi theo chắc chắn mất việc. Nhà anh cả có hai đứa con, đứa lớn tám tuổi, đứa nhỏ mới hơn ba tuổi, con nhà anh hai cũng mới năm tuổi, trước khi đi, cha mẹ đã đưa hết số tiền có thể đưa cho cô. Trên người Tưởng Miểu thực sự không còn nhiều tiền, mua xong hai tấm vé tàu thì số tiền còn lại cô cũng không dám tiêu. Ngày tháng còn dài như vậy, cô không có nguồn thu nhập, số tiền ít ỏi này là toàn bộ gia tài của cô và Tưởng Lỗi.
Hứa Hằng Châu thấy vẻ mặt cô do dự, tay thò vào túi quần v**t v*, rồi nhìn bộ quần áo mỏng manh trên người cô thì cũng lờ mờ đoán ra nguyên nhân.
“Ở lại đi.” Hứa Hằng Châu cũng khuyên nhủ: “Sáng mai em sẽ chuẩn bị một ít đồ ăn cho chị mang theo, ở dưới quê không dễ sống đâu. Tưởng Lỗi đi trước đã lâu như vậy, chị mang theo ít đồ ăn cho cậu ấy cũng tốt hơn.”
Tưởng Miểu lập tức động lòng, em trai cô từ nhỏ chưa từng chịu khổ gì, lần này đi xuống nông thôn không biết thế nào rồi. Cô không có nhiều tiền, phiếu lại càng ít, cho dù mua được lương thực cũng không có chỗ nấu nướng. Tống Văn Bân được lời của Hứa Hằng Châu nhắc nhở, con cái nhà người ta đi xuống quê luôn phải mang theo quần áo với ít lương khô chế biến sẵn để được lâu. Vợ chồng lão Tưởng đi gấp có lẽ không kịp chuẩn bị cho cô, chú là người làm chú cũng nên làm tròn bổn phận. Tống Văn Bân nghĩ đến đây cũng khuyên nhủ: “Cháu cũng biết quan hệ của chú với cha cháu mà. Đừng khách sáo với chú, tối nay ngủ lại một đêm, sáng mai chú đưa cháu ra ga. Thiếu gì cứ nói, đừng ngại, chú sẽ chuẩn bị cho cháu.”
Nước mắt Tưởng Miểu suýt rơi xuống, từ khi nhà họ gặp nạn đến nay không biết bao nhiêu người từng xưng huynh gọi đệ với cha cô đã thay đổi sắc mặt. Nhiều bạn học, bạn bè cũ của cô, những lời nói lúc trước nghe thật hay, kết quả bây giờ ngay cả để cô ở lại một đêm cũng không chịu, thậm chí ngay cả…
“Chú Tống, cháu cảm ơn chú.” Tưởng Miểu nghẹn ngào: “Cha cháu cũng nói, bảo cháu có khó khăn cứ nói với chú, cháu tưởng chú… chú sẽ giống như những người khác.”
Tống Văn Bân thở dài, biết cô đã bị tổn thương trong lòng. Tống Văn Bân dỗ dành Tưởng Miểu một lúc, thấy cô có vẻ mệt mỏi, hỏi ra mới biết, tối qua cô không có chỗ ngủ, đành phải nói khó với đồng nghiệp cũ của anh trai mới được ngồi ở đồn Công an suốt một đêm. Tống Văn Bân xót thương cô gái này, bảo cô mau đi ngủ.
Tưởng Miểu thực sự quá mệt mỏi nên không từ chối nhiều, sau khi rửa mặt sơ qua, liền vào phòng ngủ nghỉ ngơi. Sau khi Tưởng Miểu rời đi, Tống Văn Bân lại đọc thư một lần nữa, xác nhận không có thông tin nào bị bỏ sót mới đi vào bếp đốt thư. Hứa Hằng Châu nhìn chú đốt thư xong thì nhíu mày hỏi: “Chú đã nghĩ kỹ sẽ đi đâu chưa?”
Tống Văn Bân dùng kẹp than bới tro trong bếp đảm bảo thư đã cháy hết, nghe Hứa Hằng Châu hỏi, quay đầu nhìn anh một cái, cười: “Chú biết không giấu được cháu mà.”
“Tây Bắc ạ?” Hứa Hằng Châu hỏi.
Tống Văn Bân đặt kẹp than xuống, bước ra khỏi bếp. Hướng Thần đứng trong phòng khách, cậu cũng nghe thấy câu hỏi của Hứa Hằng Châu, ngẩng đầu chờ Tống Văn Bân trả lời. Dưới ánh đèn vàng vọt, khuôn mặt lạnh lùng của Tống Văn Bân được phủ một lớp ánh sáng dịu dàng, chú bế Hướng Thần lên, thấy cậu cũng nhíu mày nhỏ thì không nhịn được cười.
“Thần Thần, chú phải đi rồi.” Giọng Tống Văn Bân rất dịu dàng: “Anh trai cháu nói đúng, chú phải đi Tây Bắc.”
Hướng Thần hiểu ý chú, khẽ nói: “Không đưa chúng cháu đi cùng sao ạ?”
Tống Văn Bân lắc đầu: “Các cháu không thể đi, chú đi một mình, cháu ở với anh trai phải nghe lời nhé.”
Hướng Thần dang tay ôm chặt Tống Văn Bân, mắt đỏ hoe kìm nén không khóc. Cậu biết lần này chú rời đi sẽ không đưa cậu và anh trai theo, vì để không liên lụy đến họ, chú đã chuyển hộ khẩu của họ đi rồi, cho dù muốn rời đi thì lấy thân phận gì để đưa họ đi đây?
Hứa Hằng Châu bình tĩnh hơn nhiều, suốt thời gian này, anh không chỉ cân nhắc Tống Văn Bân đi đâu là thích hợp mà còn đánh giá ưu nhược điểm của các nơi. Thực ra điều kiện Tây Bắc không tốt, thậm chí có thể nói là tệ, một phần lớn lý do Tống Văn Bân muốn đến đó là vì cấp trên cũ của chú. Chú có thể vì báo ơn mà nhận nuôi con cái của đồng đội, cũng sẽ vì báo ơn mà đi Tây Bắc chăm sóc vị cấp trên cũ từng giúp đỡ chú rất nhiều. Hơn nữa, vừa rồi họ hỏi Tưởng Miểu mới biết, cha của Tưởng Thủ Bình cũng đến Tây Bắc, Tưởng Thủ Bình không nhắc đến trong thư, có lẽ là sợ ảnh hưởng đến phán đoán của Tống Văn Bân, nhưng cuối cùng chú vẫn chọn nơi đó.
“Khi nào chú đi ạ?” Hứa Hằng Châu hỏi, nếu Tống Văn Bân đã quyết tâm đi Tây Bắc, thì anh cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ trước. Nơi đó không giống chỗ họ ở hiện tại, điều kiện tự nhiên khắc nghiệt, nếu không chuẩn bị đầy đủ thì đi đến đó sẽ phải chịu khổ nhiều.
“Ngày mai sẽ đi làm báo cáo, khi nào cấp trên phê duyệt chú sẽ đi.” Tống Văn Bân là người tính cách quyết đoán, một khi đã hạ quyết tâm là làm luôn.
Ngày hôm sau, Hứa Hằng Châu dậy sớm chuẩn bị đồ cho Tưởng Miểu, Hướng Thần chạy lăng xăng phụ giúp anh. Tưởng Miểu phải đi xuống nông thôn, hơn nữa tình hình gia đình cô bây giờ mang theo đồ quá tốt sẽ bị chú ý. Vì vậy Hứa Hằng Châu làm khá nhiều bánh ngô chiên và bánh ngô hấp có nhân theo công thức đã làm lần trước khi đi xa cho cô. Bây giờ thời tiết vẫn còn khá lạnh, những thứ này sau khi chế biến vẫn có thể để được khá lâu, ăn cũng tiện, tuy làm tinh xảo nhưng nguyên liệu không quá nổi bật.
Tưởng Miểu nhìn bánh ngô hấp có nhân Hứa Hằng Châu làm, biết nhân toàn là đồ tốt thì cảm kích trong lòng. Sau đó Hứa Hằng Châu lại luộc cho cô hơn mười quả trứng để có thể bổ sung dinh dưỡng. Đóng gói xong thức ăn, anh lấy hai chiếc áo bông dày của mình đóng gói cho Tưởng Miểu. Anh đã hỏi Tưởng Miểu, Tưởng Lỗi bây giờ cao gần bằng anh, quần áo của anh Tưởng Lỗi cũng có thể mặc, buổi tối còn có thể đắp.
Sắp xếp hành lý cho Tưởng Miểu xong, Tống Văn Bân đưa cô ra ga xe lửa, Hứa Hằng Châu đi tham gia phỏng vấn tuyển công nhân xưởng Cơ khí chỉ để lại Hướng Thần ở nhà trông nhà.