Trước mộ Hứa Đại Sơn.
Tống Văn Bân nghiêng đầu lau nước mắt, lại rót nốt nửa chai rượu còn lại trong chai kính hết cho Hứa Đại Sơn, rồi mới loạng choạng đứng dậy.
Hứa Hằng Châu một tay đỡ chú, Tống Văn Bân đứng vững xong thì đẩy anh: “Đi xem Thần Thần sao còn chưa về, đừng để lạc đường đấy.”
Hứa Hằng Châu trong lòng cũng hơi lo lắng, đáp lời một tiếng, bảo Tống Văn Bân nghỉ ngơi một lát rồi chuẩn bị tự mình đi tìm Hướng Thần.
Anh vừa đi được vài bước thì đột nhiên có mấy người xông tới, vây kín anh và Tống Văn Bân. Hứa Hằng Châu không nhận ra những người này, nhưng Tống Văn Bân thì nhận ra.
Tống Văn Bân trừng mắt nhìn cặp vợ chồng dẫn đầu, trên mặt lộ ra vẻ giận dữ: “Các người đến làm gì? Đến dập đầu nhận lỗi với Đại Sơn à?”
Hứa Lại Cẩu vừa nhìn thấy Tống Văn Bân thì vô cớ cảm thấy trên người đau nhói, sự hưng phấn vừa rồi cũng tan đi vài phần, bước chân cũng dừng lại.
Vợ Hứa Lại Cẩu thì chưa từng bị đánh trận đó, lúc này hăm hở xông đến trước mặt Tống Văn Bân, ấp úng nói: “Trưởng, Trưởng quan, tôi là em dâu Đại Sơn mà, đó là em trai anh ấy, anh còn nhớ không?”
Tống Văn Bân lộ rõ vẻ ghét bỏ trên mặt: “Đương nhiên nhớ.”
Chú nhớ chính là người phụ nữ này đã vứt bỏ con trai út của Hứa Đại Sơn, còn ngược đãi Hứa Cẩu Tử nên Hứa Cẩu Tử mới buộc phải ra ngoài tìm đồ ăn, cuối cùng bị lạc rồi bị bọn buôn người bắt đi.
Vợ Hứa Lại Cẩu dường như không thấy biểu cảm trên mặt Tống Văn Bân. Trong nhận thức của mụ ta, chỉ cần mụ ta vạch trần thân phận của hai kẻ mạo danh, Tống Văn Bân nhất định sẽ cảm kích rơi nước mắt với mụ ta, sau đó bồi thường cho cả nhà họ.
“Đại Mao, Nhị Ngốc, Thỉ Đản, nhanh lại đây.” Vợ Hứa Lại Cẩu giơ tay vẫy gọi mấy đứa con trai mình, đợi chúng đến gần, mụ ta vừa kéo tay con trai út vừa nói với Tống Văn Bân: “Anh xem, anh xem, đây là con nhà tôi, đó mới là cháu ruột của Đại Sơn! Nhìn xem, nó lớn lên khỏe mạnh biết bao, giống bác cả nó biết bao.”
Tống Văn Bân nhìn ba đứa con trai trước mặt, đừng nói là so với hai đứa trẻ nhà mình, ngay cả ngoại hình bình thường ba đứa này cũng không được tính. Ngoại hình không tốt thì thôi, khắp người dơ bẩn đến mức không nhìn ra màu sắc. Thấy chú nhìn qua, đứa con trai thứ hai lập tức toe toét miệng cười với chú, để lộ hàm răng vàng ố lởm chởm, khiến Tống Văn Bân ghê tởm không chịu nổi.
Tống Văn Bân cố nén phản ứng khó chịu của cơ thể, giọng nói lạnh nhạt vô cùng: “Ồ.”
Nụ cười trên mặt vợ Hứa Lại Cẩu khẽ cứng lại, cảm thấy người quân nhân này thật sự không biết điều, đợi cái lão này đón con trai nhà mình về thành phố rồi sắp xếp công việc cho nó đàng hoàng thì sẽ bảo con trai đuổi lão đi.
Mụ ta đang ủ mưu xấu trong lòng nhưng trên mặt không lộ ra chút nào, ngược lại còn cười theo, kéo tay Thỉ Đản nói với Tống Văn Bân: “Anh xem, con cháu nhà mình đều tốt như thế, anh dẫn chúng về thành phố, sau này chúng nhất định sẽ hiếu kính anh.”
Tống Văn Bân lộ vẻ kinh ngạc, còn cảm thấy chắc mình nghe lầm rồi, tại sao chú phải dẫn mấy đứa này về thành phố? Cha mẹ chúng đều đang lù lù ở đây, lại chẳng có ân tình gì với Hứa Đại Sơn, chú ăn no rửng mỡ hay gì mà dẫn chúng về thành phố?
Chú nghĩ vậy, và cũng hỏi như vậy: “Tôi dẫn chúng về thành phố làm gì?”
Vợ Hứa Lại Cẩu còn kinh ngạc hơn cả chú, chỉ vào Hứa Hằng Châu đang đứng một bên không nói gì mà nói: “Anh đã đưa cái đồ mạo danh này về nhà nuôi thì dựa vào đâu mà không nuôi con nhà tôi, chúng nó mới là cháu ruột của Đại Sơn!”
Tống Văn Bân giận dữ, một chưởng hất cái tay mụ đang chỉ vào Hứa Hằng Châu: “Mụ mất trí rồi à, năm xưa bắt nạt nó như vậy, bây giờ lại nói nó không phải con Đại Sơn, nó không phải thì ai phải? Mấy đứa con trai méo mó dị dạng nhà mụ à?”
“Mày nói cái gì?!” Vợ Hứa Lại Cẩu cũng tức giận, chỉ vào Tống Văn Bân chửi rủa: “Mày dựa vào đâu mà nói con nhà bà như thế? Đồ mù mắt chó má, không biết từ đâu rước về hai đứa con hoang còn nói là con của Hứa Đại Sơn. Hứa Đại Sơn uổng công cứu mày rồi, ngay cả cháu ruột của anh ấy mày cũng không chịu chăm sóc, sao mày lại vô lương tâm như vậy!”
Tống Văn Bân nghe mụ ta chửi Hứa Hằng Châu và Hướng Thần là con hoang tức giận đến mất hết lý trí, tiến lên tung một cước đá mụ đàn bà kia ngã ngửa.
Ba đứa con trai nhà họ Hứa vội vàng đỡ mụ ta, vợ Hứa Lại Cẩu bị đá trúng, nửa ngày mới phản ứng kịp, nằm vạ trên đất không chịu dậy, đập đùi khóc lóc thảm thiết: “Mất hết nhân tính rồi, ngay cả ân nhân cũng đánh!”
Những người trong thôn đang vây xem từ xa đã sớm vây lại gần, đều chỉ trỏ nhìn hai bên qua lại.
Tống Văn Bân chỉ vào vợ Hứa Lại Cẩu nói: “Tôi đánh mụ đó, nếu mụ còn dám chửi con cháu nhà tôi, tôi còn đánh mụ nữa chứ thế mà xong à!”
Vợ Hứa Lại Cẩu nghe vậy, cũng không khóc nữa, lồm cồm bò dậy: “Mẹ cái thằng mù mắt này, đã nói là mạo danh rồi còn cố tình không tin, bị hai thằng ranh con lừa rồi phải không!”
“Mụ nói là giả thì là giả chắc?” Tống Văn Bân hoàn toàn không tin lời mụ ta, một người là độc phụ tâm địa độc ác đã từng ngược đãi con cái của Hứa Đại Sơn, một người là đứa trẻ thân thiết mà chú đã nuôi dưỡng mấy năm, chú nên tin ai thì dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết.
Vợ Hứa Lại Cẩu hốt hoảng, mụ ta vốn tưởng mụ ta nói rồi Tống Văn Bân sẽ tin, nhưng tình hình rõ ràng không phát triển theo hướng mụ ta mong muốn.
“Chúng nó thật sự là giả mà!” Vợ Hứa Lại Cẩu chạy đến kéo Hứa Lại Cẩu lại: “Ông nói đi, đây có phải là cháu trai của ông không, nói mau!”
Hứa Lại Cẩu lén lút liếc nhìn chàng thanh niên cao gầy kia một cái, ánh mắt người đó lạnh băng, rõ ràng mới sàn sàn tuổi con trai thứ hai của hắn, thế mà lại khiến hắn có một cảm giác sợ hãi.
“Không, không phải.” Hứa Lại Cẩu lắc đầu nói: “Nó không phải Cẩu Tử.”
Vợ Hứa Lại Cẩu lộ vẻ đắc ý: “Bà đã nói là giả rồi mà, mày còn không chịu tin.”
Tống Văn Bân lắc đầu, cảm thấy gia đình này e rằng muốn tiền đến điên rồi, không kiên nhẫn dây dưa với họ nữa mà muốn dẫn Hứa Hằng Châu rời đi, trước tiên đi tìm Hướng Thần.
Vợ Hứa Lại Cẩu thấy chú định đi thì càng sốt ruột hơn, người này sao lại không chịu nghe lời chứ!
Trong lúc vội vã, vợ Hứa Lại Cẩu hét lớn: “Hứa Cẩu Tử chết từ lâu rồi! Hai đứa này thật sự là giả!”
Tống Văn Bân quay đầu, ánh mắt như dao: “Mụ nói cái gì?!”
Vợ Hứa Lại Cẩu nhớ đến lời chú vừa nói, sợ bị đánh nên run rẩy một cái, giọng nói vô thức hạ thấp xuống: “Thật, thật sự chết rồi, lời này tôi nào dám lừa anh? Thật sự chết rồi…”
Trong đầu Tống Văn Bân có hơi hỗn loạn, người này nói nhảm nhiều rồi, chú vốn không nên tin, nhưng bây giờ mụ ta lại nói Hứa Cẩu Tử chết rồi? Người chết là chuyện có thể nói linh tinh được sao? Cho dù mụ ta muốn chú đưa con mụ ta về thành phố như thế nào thì cũng không nên nói những lời như thế.
Tống Văn Bân quay đầu nhìn Hứa Hằng Châu một cái, Hứa Hằng Châu cụp mi không nhìn chú, trên mặt lại hoàn toàn không có biểu cảm gì.
Điều này không đúng, Tống Văn Bân nghĩ. Cháu trai lớn nhà chú không mềm mỏng như cháu trai nhỏ, ai chọc nó thì nhất định nó sẽ trả đũa. Tống Văn Bân không thấy tính cách này có vấn đề gì, vốn mình cũng không chủ động bắt nạt người ta, bị bắt nạt thì sao có thể không đánh trả?
Cho nên chú đã sớm chuẩn bị tâm lý lần này trở về, Hứa Hằng Châu có thể sẽ đến nhà Hứa Lại Cẩu gây chuyện một trận.
Nhưng điều kỳ lạ là, Hứa Hằng Châu không nhắc đến gia đình đó dù chỉ một lời, vừa rồi bị vợ Hứa Lại Cẩu chỉ thẳng vào mặt chửi là giả mạo cũng không cãi lại, cũng không có phản ứng gì khác.
Tống Văn Bân cố gắng đè nén sự bất an trong lòng, an ủi bản thân là mình nghĩ quá nhiều, chú cắn răng nói với vợ Hứa Lại Cẩu: “Mụ dựa vào đâu mà nói như vậy?”
Chú thấy vợ Hứa Lại Cẩu định mở miệng thì đe dọa: “Mụ phải nghĩ rõ rồi hãy nói, bịa đặt lung tung, tôi sẽ dẫn mụ đến đồn Công an!”
Vợ Hứa Lại Cẩu run lên một cái, có một khoảnh khắc muốn rút lui, nhưng khi nhìn thấy Hứa Hằng Châu đang đứng một bên, cảm giác đau lòng vì bị chiếm đoạt món hời đã át đi nỗi sợ hãi trong lòng.
“Tôi, tôi đã đi tìm nó.” Vợ Hứa Lại Cẩu đảo mắt một vòng, lắp bắp nói: “Đúng, tôi đã đi tìm nó. Nó bị lạc mà, trong lòng tôi buồn bã lắm, nên tôi cùng Đại Mao nhà tôi đi tìm.”
Vợ Hứa Lại Cẩu nói càng lúc càng trôi chảy, biểu cảm trên mặt cũng thay đổi theo, dường như thật sự cảm thấy đau lòng vì hoàn cảnh của Hứa Cẩu Tử vậy: “Tôi tìm, tìm rất nhiều ngày, mùa đông lạnh đến mức đóng băng cả tai luôn, cuối cùng cũng tìm thấy nó. Đáng tiếc là muộn rồi, đứa trẻ đó số phận không tốt, bị chó sói ăn đến biến dạng rồi…”
Trong đầu Tống Văn Bân ù đi một tiếng, không hiểu sao, lại nhớ đến lần đầu tiên chú đến, có một ông lão lén lút nói với chú, đã thấy chiếc giày dính máu của Hứa Cẩu Tử trong núi, trong núi đó có chó sói.
Trong khoảnh khắc, Tống Văn Bân đứng cũng không vững nữa, Hứa Hằng Châu tiến lên đỡ chú. Tống Văn Bân quay đầu, trong mắt đã có chút ánh sáng, không, người phụ nữ đó nhất định đang lừa chú, đứa trẻ đó rõ ràng đang đứng trước mặt chú, nó còn sống khỏe mạnh như này, sao có thể chết được?!
Tống Văn Bân nắm chặt cánh tay Hứa Hằng Châu, vội vàng nói: “Mụ ta đang nói dối đúng không? Mụ ta…”
Không đợi Hứa Hằng Châu trả lời, vợ Hứa Lại Cẩu vội vàng nói: “Tôi không nói dối đâu, Hứa Cẩu Tử thật sự chết rồi, thằng kia thật sự là giả mạo đó!”
Tay Tống Văn Bân đang nắm cánh tay Hứa Hằng Châu bắt đầu vô thức run rẩy, Hứa Hằng Châu im lặng một lát, khẽ nói: “Chú, cháu không phải Hứa Cẩu Tử, cháu xin lỗi.”
Tống Văn Bân đứng cứng đờ tại chỗ, bóng người trước mặt trở nên méo mó mờ ảo, chú loạng choạng hai bước. Hứa Hằng Châu định đỡ chú thì bị chú phất tay đẩy ra. Chú lùi lại cho đến khi chân bị vấp, suýt ngã xuống trước mộ Hứa Đại Sơn.
Vợ Hứa Lại Cẩu cười lớn, mụ ta cảm thấy mình đã vạch trần được kẻ mạo danh kia, sau này nên là nhà họ được hưởng phúc. Những người khác trong nhà Hứa Lại Cẩu cũng đang cười, họ đang tưởng tượng đến cuộc sống tốt đẹp trong tương lai.
Hứa Hằng Châu không quan tâm đến những người nhà họ Hứa đang cười lớn phía sau, cũng không quan tâm đến những người trong thôn đang chỉ trỏ, anh đi thẳng đến trước mặt Tống Văn Bân, cúi người trước mặt chú: “Xin lỗi, là cháu đã lừa dối chú.”
Tống Văn Bân dựa vào bia mộ Hứa Đại Sơn, hồi lâu không nói gì, mãi một lúc lâu, mới khàn giọng hỏi: “Vậy… Thần Thần thì sao? Thằng bé có phải…”
Mặc dù biết nếu Hứa Hằng Châu là giả, Hướng Thần cũng sẽ là giả, nhưng Tống Văn Bân không cam tâm, vẫn phải hỏi một câu.
“Em ấy không phải.” Giọng Hứa Hằng Châu rất bình tĩnh, cuối cùng lại nói thêm một câu: “Lừa dối chú là lỗi của một mình cháu, lúc đó em ấy còn nhỏ không biết gì cả, nó nghe theo lời cháu hết.”
Tống Văn Bân không nói, chú giơ tay ôm mặt dường như đang kiềm chế một cảm xúc nào đó, mãi một lúc lâu mới đứng thẳng lại. Hứa Hằng Châu lại phát hiện, sống lưng vốn luôn thẳng tắp của chú đang chùng xuống như thể có thứ gì đó đang đè nặng lên lưng chú vậy.
Hứa Hằng Châu nhắm mắt lại, đột nhiên cảm thấy may mắn Hướng Thần không có mặt ở đây, nếu để cậu nhìn thấy Tống Văn Bân như vậy chắc sẽ khóc ngất đi mất.
Anh vốn có thể không thừa nhận, chỉ cần cắn răng không nhận, Tống Văn Bân chưa chắc đã không tin anh. Dù sao gia đình kia không có lời nào có bằng chứng, cũng không thể đưa ra được bằng chứng gì.
Nhưng anh không thể không thừa nhận, không nói đến việc lần này anh đến vốn đã định thú nhận với Tống Văn Bân, còn đang đứng trước mộ Hứa Đại Sơn, anh lấy mặt mũi đâu mà mạo nhận là con trai người ta.
Điều quan trọng nhất, Hứa Hằng Châu đã phát hiện ra một chuyện, anh nghi ngờ cái chết của Hứa Cẩu Tử e rằng có liên quan đến gia đình Hứa Lại Cẩu.
Ban đầu vợ Hứa Lại Cẩu chỉ đích danh anh là giả mạo, không hề đề cập đến chuyện Hứa Cẩu Tử thiệt mạng, mãi đến khi Tống Văn Bân định đi, mụ ta mới bị ép phải nói ra. Tại sao phải che giấu chuyện này? Đây chẳng phải là bằng chứng mạnh mẽ nhất để chứng minh anh là giả mạo sao?
Hơn nữa, sau đó vợ Hứa Lại Cẩu nói mụ ta đi tìm Hứa Cẩu Tử, Hứa Hằng Châu không tin dù chỉ một chữ, ánh mắt láo liên, logic hỗn loạn, rõ ràng là bịa đặt ngay tại chỗ.
Vì vậy, Hứa Hằng Châu có lý do để nghi ngờ cái chết của Hứa Cẩu Tử có liên quan đến họ, ít nhất là có liên quan đến vợ Hứa Lại Cẩu. Nếu anh tiếp tục đội lốt thân phận Hứa Cẩu Tử thì nguyên nhân cái chết của Hứa Cẩu Tử sẽ tiếp tục bị che đậy, ai sẽ kêu oan cho cái chết oan ức của cậu ấy?
Anh đã hứa với Hướng Thần, nếu hai đứa trẻ kia còn sống nhất định sẽ bù đắp cho họ. Nhưng nếu đã không còn thì phải trả thù thay cậu ấy.
Hứa Hằng Châu xoay người nhìn gia đình Hứa Lại Cẩu đang hưng phấn đến mặt đỏ bừng. Vợ Hứa Lại Cẩu thấy anh nhìn qua thì đầy ác ý nói: “Đồ con hoang không biết từ đâu đến dám mạo danh con nhà người ta, chiếm đoạt nhiều món hời của nhà bà như vậy, nhất định phải nhả hết ra cho bà đây chứ đừng hòng nuốt hết!”
Rõ ràng, mụ ta đã xem gia sản của Tống Văn Bân là của nhà mụ.
Con trai thứ hai của mụ ta là Hứa Nhị Ngốc sớm đã thèm thuồng bộ quần áo trên người Hứa Hằng Châu rồi, hắn ta xông lên định lột quần áo Hứa Hằng Châu: “Đây là đồ của nhà tao, trả cho tao!”
Tống Văn Bân nghe vợ Hứa Lại Cẩu sỉ nhục Hứa Hằng Châu thì trong lòng quặn thắt lại, lại thấy con trai bà ta định bắt nạt Hứa Hằng Châu, lập tức bước nhanh qua, một tay hất văng Hứa Nhị Ngốc.
Vợ Hứa Lại Cẩu không thể tin được: “Anh làm gì thế? Nó là đồ giả mạo mà!”
“Không cần bà quản.” Tống Văn Bân lạnh lùng nói. Nói xong định dẫn Hứa Hằng Châu rời đi.
Cho dù là giả, là chú đã mang hai đứa trẻ này đến thì phải đưa chúng về đàng hoàng. Sau đó… đi hay ở, sẽ tính sau.
Trong lòng Hứa Hằng Châu dâng lên một cảm giác ấm áp, anh đứng yên tại chỗ, Tống Văn Bân không kéo được anh, quay đầu lại, mặt lộ vẻ nghi vấn.
“Chú đợi đã.” Anh xoay người, đối mặt với gia đình Hứa Lại Cẩu mặt mày méo mó nói: “Hứa Cẩu Tử chết như thế nào trong lòng các người rõ nhất, trước mộ cha ruột cậu ấy, các người còn tính nói dối sao?”
Lời anh vừa dứt, cả nhà Hứa Lại Cẩu biến sắc, ngay cả Tống Văn Bân đứng sau lưng anh cũng nhận thấy có gì đó không ổn.
Chú quan sát gia đình Hứa Lại Cẩu, cả nhà đó thấy chú nhìn qua, trừ đứa nhỏ nhất là Thỉ Đản không biết tình hình, thì những người khác đều cúi đầu, không dám đối diện với chú.
Lòng Tống Văn Bân lạnh giá, chú trừng mắt nhìn Hứa Lại Cẩu, gay gắt hỏi: “Hứa Cẩu Tử chết thế nào? Tao hỏi mày, Hứa Cẩu Tử chết như thế nào?”
Hứa Lại Cẩu bị chú hét cho run rẩy cả người, lắp bắp nói: “Lạnh, chết cóng…”
Tống Văn Bân bước nhanh qua mấy bước, một tay nhấc bổng cổ áo Hứa Lại Cẩu, mắt đỏ ngầu trừng hắn: “Vợ mày vừa nói bị chó sói ăn, mày lại nói là chết cóng?”
Hứa Lại Cẩu lập tức hối hận nói: “Là bị chó sói ăn, tôi nhớ nhầm, nhớ nhầm rồi…”
Tống Văn Bân cười thảm một tiếng, đã hiểu cái chết của Hứa Cẩu Tử không khỏi có can hệ tới gia đình này, nếu không một người làm chú lại có thể quên cháu trai mình chết thế nào sao? Đáng thương cho người anh em Đại Sơn của chú, đứa con để lại lại bị chính người thân ruột thịt của mình hại chết.
“Nhớ nhầm…” Tống Văn Bân nghiến răng nghiến lợi, chú giơ nắm đấm, không hề khách khí đấm từng quyền từng quyền vào người Hứa Lại Cẩu: “Tao cho mày nhớ nhầm này, cho mày nhớ nhầm này. Nói mau, đứa bé đó chết như thế nào? Có phải là do chúng mày hại nó không!”
Vợ Hứa Lại Cẩu ở bên cạnh la hét bảo mấy đứa con trai xông vào can, các con trai mụ ta đều đã lớn, tuy e dè khí thế của Tống Văn Bân, nhưng thấy chú chỉ có một mình thì nhìn nhau rồi đều xông lên định đánh chú.
Tống Văn Bân xuất thân thế nào chứ, không đợi Hứa Hằng Châu lên giúp, chỉ với hai, ba chiêu đã đánh gục 3 đứa kia ngã cắm mặt xuống đất.
Vợ Hứa Lại Cẩu sốt ruột, ở bên cạnh hét lên: “Chết cóng trước rồi bị chó sói ăn!”
Tống Văn Bân hoàn toàn không tin, gia đình độc ác này không biết đã hại đứa trẻ vô tội đó bằng cách nào.
Thấy Hứa Lại Cẩu bị đánh đến mặt đầy máu, Hứa Hằng Châu sợ Tống Văn Bân đánh chết người bèn tiến lên can ngăn một chút.
Tống Văn Bân th* d*c một hơi, tiện tay cởi dây lưng Hứa Lại Cẩu để trói hắn lại, rồi nói với Hứa Hằng Châu: “Chú phải đưa tên này tới đồn Công an.”
Mắt vợ Hứa Lại Cẩu tối sầm lại, mụ còn không hiểu chồng mình sao, về bản chất là một tên hèn nhát. Nếu thật sự đến đồn Công an thì chẳng phải hắn sẽ khai ngay mụ ta ra sao?!
Mụ ta cũng không thèm bận tâm đến nỗi sợ nữa mà nhào tới chặn Tống Văn Bân, hét lên thảm thiết với người trong thôn đang vây xem: “Các người cứ đứng nhìn sao? Hắn là người ngoài, còn đánh người trong thôn ta, còn muốn dẫn chồng tôi đi nữa kìa? Các người không can thiệp sao?”
Người trong thôn đứng hóng chuyện đã lâu, do dự nói: “Hứa Lại Cẩu đã hại con người ta…”
Vợ Hứa Lại Cẩu vội vàng nói: “Hắn nói bậy đó, là do hắn hận chúng tôi không chăm sóc tốt Hứa Cẩu Tử. Chuyện đó có thể trách chúng tôi sao, lương thực không có, ngay cả nhà chúng tôi còn không đủ ăn! Còn nói chúng tôi hại Hứa Cẩu Tử, hắn có bằng chứng không hả!”
Người trong thôn lộ vẻ nghi ngờ nhưng lại vô thức vây quanh Tống Văn Bân và Hứa Hằng Châu. Dù sao họ cũng là người cùng thôn, không thể để người ngoài vu oan giá họa cho người trong thôn.
Tống Văn Bân tức giận không chịu nổi, chú dù có đánh nhau giỏi đến mấy cũng không thể đánh lại cả một cái thôn, hơn nữa, đó đều là bách tính vô tội, bảo chú xuống tay thế nào đây.
“Tôi muốn đưa tên này tới đồn Công an.” Tống Văn Bân nói: “Lời gã nói là thật hay giả, Công an hỏi cung là biết ngay.”
“Chúng cùng một giuộc cả đấy!” Chú vừa nói xong, vợ Hứa Lại Cẩu lập tức nói. Lúc này, đầu óc mụ ta nhảy số nhanh hơn bao giờ hết.
Mụ ta hét vào mặt người trong thôn: “Chúng cùng một giuộc đó, chúng dẫn lão Lại nhà ta xuống núi rồi đánh đập ép nhận tội, chúng tôi biết đòi công bằng ở đâu đây”
Tống Văn Bân tức đến nghiến răng: “Mụ ăn nói hồ đồ!”
Vợ Hứa Lại Cẩu không chịu thua: “Mày đưa ra bằng chứng đi! Mày nói nhà tao hại Hứa Cẩu Tử, có ai nhìn thấy không? Mày bảo người đó đứng ra đi! Không có bằng chứng, mày dựa vào đâu vu oan cho bọn tao!”
Tống Văn Bân nghẹn lời, rõ ràng đã làm chuyện ác lại còn lý sự cùn như thế.
Chú quay đầu nhìn ngôi mộ Hứa Đại Sơn phía sau, nghĩ đến việc ngay trước mộ đồng đội biết được tin Hứa Cẩu Tử chết oan ức, lại không có cách nào trả thù thay cậu ấy, gần như muốn ói ra một ngụm máu tươi.
Hứa Hằng Châu đầu óc nhảy số cấp tốc, nhanh chóng suy nghĩ biện pháp. Nhưng tình hình hiện tại quá bất lợi cho họ, họ vốn không có chuẩn bị gì, lại đang ở địa bàn của người khác.
Hứa Hằng Châu kéo Tống Văn Bân, khẽ giọng khuyên: “Hay là chúng ta xuống núi trước, tìm Công an rồi nói.”
Tống Văn Bân không cam lòng nhưng lại không còn cách nào, chỉ có thể nén hết lửa giận trong bụng, gật đầu đồng ý đề nghị của Hứa Hằng Châu.
Thấy họ định đi, trên mặt vợ Hứa Lại Cẩu nhanh chóng lướt qua một tia vui mừng. Hứa Hằng Châu khựng lại bước chân, lời anh vừa nói người phụ nữ này đứng gần như vậy lẽ ra phải nghe thấy rồi, mụ ta vui mừng cái gì?
Hứa Hằng Châu thăm dò hỏi: “Chẳng lẽ các người muốn bỏ trốn sao!”
Sắc mặt vợ Hứa Lại Cẩu thay đổi, mụ ta thật sự nghĩ như vậy. Nơi họ ở rất hẻo lánh, cho dù Công an đến, họ trốn vào trong núi. Công an không thể cứ ở mãi đây được, đợi người ta đi rồi họ quay lại, sợ gì chứ!
Tống Văn Bân cũng thấy mụ ta biến sắc, tức giận đến mức gần như ngất đi. Chú cắn răng, xông đến trước mặt Hứa Lại Cẩu, xách Hứa Lại Cẩu đã bị đánh thành đầu heo lên, căm hận nói: “Hôm nay tao đánh chết mày trước, cùng lắm là đền mạng!”
Chú đã bị tức đến mất trí rồi, vợ Hứa Lại Cẩu nghe vậy lập tức la ó hét lên giết người rồi. Người trong thôn lập tức xông lên giúp đỡ, một đám người vây quanh, Hứa Hằng Châu che chắn cho Tống Văn Bân, bị vợ Hứa Lại Cẩu lén lút đá hai cái.
Mắt Tống Văn Bân đỏ hoe, trong lòng bất lực vô cùng. Đối diện họ là gia đình Hứa Lại Cẩu cùng với gần như cả một thôn, chú phải làm thế nào để trả thù cho đứa trẻ đáng thương kia.
Vợ Hứa Lại Cẩu thấy chú như vậy thì càng đắc ý hơn, lắc lư bước đến chính giữa. Mụ ta không dám đứng quá gần nên cứ đứng đó nói với Tống Văn Bân: “Bà nói mày nghe, quậy phá náo loạn làm gì. Không phải muốn báo ân à, nhà Hứa Đại Sơn đã chết hết rồi, mày không phải nên báo đáp em trai anh ta sao?”
Mắt Tống Văn Bân gần như muốn chảy ra máu, chú rít lên: “Mụ không sợ báo ứng sao? Trước mộ Đại Sơn và vợ anh ấy mà mụ nói lời này, không sợ họ đến tìm mụ sao?!”
“Đến đi!” Vợ Hứa Lại Cẩu cười lớn ngông cuồng: “Đến tìm tao đi! Hứa Đại Sơn? Lâm Tú Hà? Hứa Cẩu Tử? Hay là thằng bé sơ sinh kia? Ai đến hả? Các người…”
Mụ ta đang cười, biểu cảm trên mặt lại dần cứng lại thì ánh mắt lộ ra vẻ kinh hoàng, ngón tay run rẩy chỉ về phía sau chéo của Tống Văn Bân và Hứa Hằng Châu.
Tất cả mọi người nhìn theo hướng mụ ta chỉ, ở đó, đứng một đứa trẻ mặc đồ đỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn dính đầy máu, vô cảm nhìn về phía này.
Tóc đen, da trắng càng làm nổi bật vết máu trên mặt đứa trẻ, cả người áo đỏ nhìn cũng kinh khủng hơn.
Thấy mọi người nhìn về phía mình, cậu bé đột nhiên nghiêng đầu, toét miệng cười với vợ Hứa Lại Cẩu, mép cậu bé còn dính máu, giọng nói vừa nhẹ vừa mềm: “Tôi đến tìm bà đây…”