Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 66

Lời nói chia làm hai bên.

Bên này, Hướng Thần ngồi xổm trong bụi cỏ cao nửa người, nghiến răng nghiến lợi làm người nghe lén, hận không thể khắc từng lời của ba người kia vào tai, để về báo cho chú mình, báo thù cho người vợ của Hứa Đại Sơn đã chết oan.

Bên kia, Tống Văn Bân và Hứa Hằng Châu cũng có biến cố.

Trước đó, Tống Văn Bân dẫn hai đứa con nhà mình đến thắp hương cho Hứa Đại Sơn, sau lưng theo một đám thôn dân xem náo nhiệt. Họ không dám đi quá gần, nhưng đông người, nên cũng không cách xa là bao.

Khoảng cách đó nói thế nào nhỉ, không thể nghe rõ hoàn toàn ba người Tống Văn Bân nói gì, nhưng lờ mờ cũng có thể nghe thấy vài câu lẻ tẻ.

Tống Văn Bân lải nhải nói chuyện với Hứa Đại Sơn suốt nửa ngày, giữa chừng không chỉ một lần nhắc đến Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, gọi đều là con trai nhà anh, thằng bé nhà anh. Số lần nhiều, thôn dân đều nghe rõ.

Thôn dân nghe xong, trước hết là than thở một phen về kỳ duyên của hai anh em nhà họ Hứa. Một đứa bé bị vứt bỏ, một đứa trẻ bị thất lạc, đều là giữa tháng chạp rét buốt vậy mà đều còn sống, còn được người quân nhân này tìm thấy, lại bảo không kỳ diệu đi?

Phải nói là Hứa Hằng Châu và Hứa Cẩu Tử có ngoại hình khác nhau, nhưng khi Hứa Cẩu Tử bị lạc còn chưa đầy tám tuổi, đường nét trên khuôn mặt còn chưa trổ mã hết. Bản thân cậu ta lại giống mẹ, tướng mạo không tệ, mấy vùng lộ ra ngoài như mặt mũi tay chân cũng không có dấu hiệu đặc biệt nào. Cách ngày đó đã hơn mười năm, nhìn thoáng qua một lần, thôn dân tuy kinh ngạc với dung mạo đẹp đẽ của Hứa Hằng Châu, nhưng làm gì có ai dám đứng ra nói anh không phải Hứa Cẩu Tử?

Còn về Hướng Thần thì càng đơn giản hơn, con trai út nhà họ Hứa vừa sinh ra không lâu đã bị đen đi vứt, người từng thấy thằng bé cũng chẳng được mấy người, trẻ con từ khi đỏ hỏn đến khi lớn thay đổi rất lớn, ai mà nhận ra được.

Người trong thôn biết thân phận của Tống Văn Bân, nghe chú nói vậy đều cho rằng Hứa Hằng Châu và Hướng Thần chính là hai đứa con trai nhà Hứa Đại Sơn.

Nhìn hai người sáng sủa lịch sự như vậy, có thôn dân không biết là có ý tốt hay ý xấu, xô đẩy một cậu bé mười một mười hai tuổi đang xem náo nhiệt trong đám đông: “Này thằng Thỉ Đản, mau về nói với cha mày, hai đứa con trai của anh cả nó về rồi, mau trả lại nhà cửa cho người ta đi!”

Thằng bé tên Thỉ Đản đang hứng thú hóng chuyện trong đám đông, vừa nghe người trong thôn nói vậy thì chớp chớp mắt không hiểu chuyện gì. Những người khác trong thôn nghe xong cũng cười đùa bảo nó mau về báo tin.

Họ thật sự không có ý tốt, ai cũng biết nhà Hứa Lại Cẩu đã ngược đãi con cái nhà Hứa Đại Sơn, nếu hai đứa con nhà đó trở về thì làm sao có thể hòa thuận với gia đình kia được.

Hai vợ chồng Hứa Lại Cẩu một người lười biếng một người độc ác nên vốn không được lòng người, thôn dân dù không làm gì họ, nhưng cũng khó có thiện cảm. Bây giờ có thể thấy họ gặp xui, ai nấy đều muốn hóng chuyện không chê chuyện lớn.

Thỉ Đản bị người ta xô đẩy mấy lần, tuy không hiểu họ nói gì nhưng vẫn chạy về nhà. Lúc hai anh em Hứa Cẩu Tử xảy ra chuyện nó mới hai tuổi, còn chưa nhớ được gì cả.

Về đến nhà, cửa nhà mình giữa ban ngày lại đóng. Thỉ Đản đẩy hai cái không mở được mới biết cửa bị khóa từ bên trong.

Nó đứng ở ngoài đập cửa, vừa đập vừa kêu: “Mẹ? Cha! Mở cửa cho con!”

Kêu một lúc, cửa sân mở ra một khe hở, vợ Hứa Lại Cẩu liếc ra ngoài từ khe hở đó, thấy ngoài cửa chỉ có một mình con trai út nhà mình mới mở hé cửa nhanh chóng kéo người vào.

“Cái thằng hỗn xược này, vừa chạy đi đâu vậy?! Vợ Hứa Lại Cẩu kéo cánh tay con trai út mắng: “Cả ngày không thấy mặt, việc nhà cũng không làm, lần sau đi theo tao xuống đồng!”

Thỉ Đản bị mụ ta kéo, vẫn vẻ mặt trơ trẽn như cũ. Tính nó giống bố, không thích làm việc, rất lười. Mười mấy tuổi đầu rồi, con cái nhà người ta đáng lẽ đã phải làm việc như lao động chính trong nhà rồi, nó vẫn như một đứa trẻ con ngày nào cũng chạy đi chơi.

“Mẹ, con đi hóng chuyện mà.” Thỉ Đản bị vợ Hứa Lại Cẩu kéo vào nhà, thấy cha mẹ, anh trai với chị dâu mình đều ở nhà. Nó hơi kinh ngạc một chút, miệng vẫn léo nhéo không ngừng, “Hôm nay không phải có người ngoài đến thôn mình sao, con đi xem, đám chú Căn Tử cứ trêu con, còn bảo con về nói với cha mẹ, nói gì mà con trai Hứa Đại Sơn về rồi, bảo nhà mình trả lại nhà cho chúng nó.”

Nó làm người mơ hồ, lớn chừng này còn không biết mình có một người bác ruột, còn có hai người anh em họ. Thỉnh thoảng cũng nghe cha mẹ anh chị nhắc đến cái tên này, nhưng đều tai này lọt tai kia.

Thỉ Đản vẫn lầm bầm ca cẩm với cha mẹ: “Hứa Đại Sơn là ai vậy, sao nhà mình phải trả nhà cho con trai ông ta, nhà mình cũng đâu có nợ ông ta.”

Nó nói nghe nhẹ nhàng, nhưng vợ chồng Hứa Lại Cẩu cùng hai người con trai lớn lại đều rịn ra mồ hôi lạnh.

Hứa Lại Cẩu không màng đến con trai út chưa biết tình hình còn ở trong nhà, run rẩy hỏi vợ: “Sao, sao lại thế? Không phải bà nói, nói hai thằng nhóc kia đều chết, chết rồi sao…”

Vợ Hứa Lại Cẩu cũng sợ đến toát mồ hôi lạnh, mụ ta làm quá nhiều chuyện xấu nên trong khoảnh khắc còn tưởng là ác quỷ tìm đến tận nơi. Đứng tại chỗ run lẩy bẩy, không dám mở miệng trả lời.

Con trai lớn của Hứa Lại Cẩu là Hứa Đại Mao gan lớn hơn một chút, vợ gã đứng ngay bên cạnh cũng run rẩy liên tục. Gã đẩy vợ một cái, quát lên: “Đi đỡ mẹ đi.”

Rồi nói với Hứa Lại Cẩu: “Cha, cha đừng hoảng, con trai nhà đó chắc chắn đã chết rồi, con tận mắt thấy, không thể sai được.”

Hứa Lại Cẩu càng sợ hơn: “Vậy, vậy cái gì tìm đến tận cửa vậy?!”

Hứa Đại Mao là con trai cả nhà Hứa Lại Cẩu, từ nhỏ đã rất tinh ranh giống mẹ gã. Đáng tiếc tâm địa cũng giống mẹ, là người độc ác.

Mắt Hứa Đại Mao đảo quanh, thấy cửa sổ cửa cái nhà mình đều đóng chặt, mới hạ giọng nói: “Cha, con nghĩ hai người kia chắc là giả mạo.”

“Cái gì? Giả mạo?” Hứa Lại Cẩu kinh ngạc: “Sao có thể, họ mưu đồ vậy được gì chứ?”

“Mưu đồ tiền bạc chứ gì nữa!” Vợ Hứa Lại Cẩu đột nhiên chen lời. Mụ ta được con dâu lớn đỡ cho nghỉ ngơi một lát, lúc này đã hoàn hồn. Nghe Hứa Đại Mao nói vậy lập tức cảm thấy có lý, cũng không sợ nữa, toàn thân cũng có sức lực.

Vợ Hứa Lại Cẩu đẩy con dâu lớn ra, đi mấy bước đến trước mặt Hứa Lại Cẩu, giọng nói kích động: “Ông ơi, ông nghĩ mà xem, cái người quân nhân đó giàu có đến mức nào chứ! Nghe nói còn là cán bộ. Lần trước anh ta đến thôn mình, còn dẫn theo lính, cái phong thái đó đặt vào thời cổ đại chẳng phải là tướng quân sao.”

Hứa Lại Cẩu bị vợ nói đến choáng váng, cảm thấy có lý, nhưng lại không thể hiểu rõ hai người kia đã mạo danh bằng cách nào.

Vợ Hứa Lại Cẩu cũng không nghĩ ra, nhưng điều đó không ngăn cản mụ ta coi đó là sự thật. Nếu không thì sao, chẳng lẽ mụ ta phải thừa nhận ác báo đã đến, oan hồn đang gõ cửa sao?

Mụ đàn bà này lại ngồi xuống ghế đẩu, đập đùi cảm khái: “Nghe nói anh cả nhà ông vì cứu anh ta mà chết, hai đứa con hoang không biết chui từ đâu ra đã chiếm không biết bao nhiêu lợi lộc vốn của nhà mình rồi!”

Hứa Lại Cẩu nghe vậy, cảm thấy trong lòng nóng rát như thể đồ của nhà mình thật sự bị người ta chiếm đoạt. Không chỉ hắn, vợ và con trai hắn cũng có chung một tâm lý, chỉ cần nghĩ đến việc nhà mình còn chưa được hưởng lợi lại để hai kẻ không biết từ đâu chạy ra chiếm đoạt, thì xót của như thể bị xẻo thịt vậy.

Con trai thứ hai của Hứa Lại Cẩu là Hứa Nhị Ngốc xông đến trước mặt Hứa Lại Cẩu, căm phẫn tột độ nói: “Không được, nhà mình không thể để yên như vậy, đó là bác cả nhà mình dùng mạng đổi lấy, sao có thể để hai đứa con hoang đó chiếm hời?! Chúng ta phải vạch trần chúng!”

Hắn nhớ lại cái nhìn thoáng qua từ xa lúc hắn chạy về, đứa lớn kia chắc cũng sàn sàn tuổi hắn, bộ quần áo đó, cái quần đó, đôi giày đó, đến giờ hắn còn chưa từng được mặc đồ tốt như vậy! Hắn là cháu ruột của bác cả, hắn còn chưa được có, hai đứa con hoang kia dựa vào đâu mà được hưởng những thứ đó?

Hứa Lại Cẩu động lòng nhưng lại do dự, hắn há miệng, ú ớ nói: “Nhưng, nhưng mà, Cẩu Tử chúng nó, chúng nó là…”

“Sợ gì chứ.” Vợ Hứa Lại Cẩu cười lạnh một tiếng: “Trừ nhà mình…”

Ánh mắt mụ ta lướt qua con dâu một vòng, rít giọng nói: “Trừ người nhà mình, chỉ có mày biết, mày đã gả vào nhà này thì dù có chết cũng phải chết trên đất nhà này. Nếu mà để cho người khác biết được, hừ!”

Mụ ta lạnh lùng hừ một tiếng, không nói tiếp câu sau. Nhưng chỉ cần tự tưởng tượng chút thôi cũng khiến người phụ nữ đáng thương kia toát mồ hôi hột, gần như muốn ngất đi. Cô ta mấy lần há miệng muốn nói ra, nhưng nghĩ đến thủ đoạn của mẹ chồng và chồng thì chỉ có thể nuốt lời trong lòng xuống, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải tìm cơ hội dặn dò em gái ngàn vạn lần đừng có lỡ lời.

Vợ Hứa Lại Cẩu kh*ng b* con dâu xong, lại tiếp tục nói với Hứa Lại Cẩu: “Đó là thứ mà anh cả của ông dùng mạng đổi lấy, anh ấy giờ coi như tuyệt hậu rồi, sao còn có thể để hai đứa con hoang chiếm hời của anh ấy. Dù thế nào cũng phải là của nhà mình, con cái nhà mình mới là cháu ruột của anh cả ông, người quân nhân kia dù muốn nuôi con trả ơn thì cũng nên nuôi con nhà mình chứ!”

Hứa Lại Cẩu đã hoàn toàn bị thuyết phục, hắn nhìn có vẻ như bị người vợ cường thế áp chế, mọi chuyện xấu đều do vợ hắn làm. Nhưng trên thực tế, hắn cưới một người vợ như vậy về, khiến cho gia đình Hứa Đại Sơn rơi vào hoàn cảnh này, chẳng lẽ không có lỗi của hắn sao?

Ví dụ như lúc này, trong lòng hắn đang nghĩ, không sai, hai đứa nhỏ nhà anh cả hắn không có phúc, chết thì chết rồi, cũng không phải hắn động tay, có hỏi tội thì cũng hắn cũng chả liên can. Nhưng lợi ích mà anh cả hắn dùng mạng đổi lấy, hắn là em trai ruột duy nhất của anh cả thì sao có thể không chia cho hắn một chút nào chứ?

Lúc Tống Văn Bân đến lần đầu tiên, vợ chồng Hứa Lại Cẩu đã muốn bám vào chú để kiếm chác, nhưng lúc đó vợ con Hứa Đại Sơn đều đã mất rồi, Tống Văn Bân lại hỏi thăm xung quanh một phen, biết chuyện thì tức giận trong lòng, còn đánh Hứa Lại Cẩu một trận.

Nhưng bây giờ không giống, có người mạo danh! Họ đi tố cáo, người quân nhân kia ít ra cũng phải cảm kích họ chứ. Con hoang không còn, người quân nhân kia nếu còn muốn báo đáp Hứa Đại Sơn thì chẳng phải nên bắt đầu từ những người có máu mủ với Hứa Đại Sơn à.

Gia đình Hứa Lại Cẩu cảm thấy mình đã suy nghĩ thấu đáo vô cùng, cổ vũ lẫn nhau, xoa tay hăm hở đi vạch trần hai đứa lừa đảo kia, đòi lại lợi ích vốn là của nhà mình nhưng bị chúng chiếm đoạt.

Thế là, Hứa Lại Cẩu và vợ hắn dẫn đầu, phía sau là mấy đứa con trai cùng con dâu, mặt mày hồng hào khí thế hung hăng đi về phía mộ Hứa Đại Sơn.

Cùng lúc đó, tại một mảnh đất hoang không quá xa mộ Hứa Đại Sơn có ba người phụ nữ vẫn đang buôn chuyện. Họ sớm đã quên việc tụ tập ở đây là để đi hóng chuyện người ngoài đến thôn mà cứ đứng ở mảnh đất hoang không người này, thì thầm thì thầm kể cho nhau những chuyện riêng tư không ai biết.

Người phụ nữ lớn tuổi nói xong nguyên nhân cái chết khó sinh của vợ Hứa Đại Sơn, mấy người cùng nhau chỉ trích sự độc ác của vợ Hứa Lại Cẩu. Đến lúc này thì dù giữa họ có một người còn là thông gia với nhà Hứa Lại Cẩu, nhưng đều có một phần ghét bỏ đối với nhà họ Hứa.

Sau khi chia sẻ bí mật, mối quan hệ của ba người dường như cũng thân thiết hơn một chút. Hai người kia thấy cô gái trẻ sắc mặt khó coi, nghĩ đến việc chị gái cô ấy phải chịu khổ ở nhà họ Hứa thì không khỏi an ủi vài câu.

Khi người ta buồn bã, càng an ủi thì lại càng uất ức, cảm xúc cũng dễ bị kích động. Cô gái trẻ này cũng vậy, trong lòng cô chua xót và chất chứa, chỉ cảm thấy có những lời không nói ra không được, cứ giấu mãi trong lòng thì sắp tự mình nghẹn đến sinh bệnh rồi.

Cô nhìn ngó xung quanh, khu đất bỏ hoang nhìn lướt một cái có thể thấy hết xung quanh, trừ ba người họ ra không nhìn thấy ai khác.

Cô gái trẻ vẫy tay với hai người kia, hạ giọng nói: “Tôi nói chuyện này, các cô phải thề độc không được nói ra, ai nói ra người đó sẽ bị thối miệng, sẽ chết không được tử tế.”

Cô ép người ta thề độc ác nghiệt như vậy, hai người kia không hề muốn. Nhưng thấy bộ dạng này của cô, biết là một tin tức ghê gớm, trong lòng ngứa ngáy không chịu được nên do dự một lúc lâu, rồi cũng đều nói lời thề.

Thề xong, hai người hối thúc cô gái trẻ nói nhanh.

Cô gái trẻ th* d*c một hơi, khẽ nói: “Các cô không biết đâu, Hứa Cẩu Tử không phải bị lạc, nó bị vợ Hứa Lại Cẩu đánh chết rồi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn