“Chú ơi, chúng ta đến nơi chưa?” Hướng Thần áp sát cửa sổ dụi đôi mắt ngái ngủ nhìn ra ngoài.
“Đến rồi, ngoài đó lạnh, mặc áo khoác vào.” Tống Văn Bân lấy áo khoác của Hướng Thần trên giường xuống đưa cho cậu.
Hứa Hằng Châu nhanh tay lẹ chân dọn dẹp hành lý, vừa đeo một cái túi lớn lên vai, đã bị Tống Văn Bân giành lấy. Chú luôn cảm thấy Hứa Hằng Châu vẫn còn là một thiếu niên, thân thể chưa phát triển hoàn thiện, không chịu để anh làm việc nặng, vác vật nặng.
Hứa Hằng Châu cười bất đắc dĩ, anh đã cao hơn mét tám rồi, nhưng Tống Văn Bân luôn xem anh như một đứa trẻ. Tuy nhiên, chú anh một lòng yêu thương che chở như thế, Hứa Hằng Châu cũng không phải người không biết điều.
“Đi thôi!”
Tống Văn Bân vai mang tay xách, chỉ muốn một mình tha lôi hết đống hành lý. Hứa Hằng Châu xách một cái túi không quá nặng, cúi người định bế Hướng Thần. Hướng Thần không chịu, một tay nắm lấy vạt áo Tống Văn Bân, một tay nắm tay Hứa Hằng Châu, đi giữa hai người họ, cùng dòng người chen chúc đi ra ngoài.
Ga tàu này dừng lại vào thời điểm không may mắn lắm, vào lúc bốn năm giờ sáng, bên ngoài sân ga còn tối đen. Dựa vào ánh đèn vàng vọt, Tống Văn Bân dẫn hai đứa trẻ nhà mình tìm được một nhà nghỉ. Tống Văn Bân lấy thư giới thiệu do xưởng cơ khí cấp, thuê một phòng tiêu chuẩn.
Ba người lấy chìa khóa vào, căn phòng không lớn nhưng trông khá sạch sẽ. Hai chiếc giường, Tống Văn Bân một chiếc, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu một chiếc. May mà Hướng Thần nhỏ không chiếm chỗ. Ba chú cháu chưa kịp c** q**n áo, cứ thế nằm èo uột trên giường ngủ thiếp đi.
Tối hôm qua nửa đêm xảy ra chuyện ầm ĩ như vậy, cả ba người đều không ngủ ngon. Đến ban ngày, trên tàu người ra kẻ vào không thể yên tĩnh, vừa ngủ được một lát lại bị đánh thức, mấy lần như vậy càng không thể ngủ. Mãi mới chịu đựng được đến tối, cũng chỉ ngủ được năm sáu tiếng, lại phải dậy chuẩn bị xuống tàu, tránh bị lỡ ga. Trên tàu không thể vận động giãn tay giãn chân, cứ như vậy hai ngày trôi qua, đừng nói là Hướng Thần, ngay cả Tống Văn Bân cũng cảm thấy cơ thể mệt mỏi không chịu nổi.
Đến nhà nghỉ, ba người lăn ra ngủ, ngủ một giấc đến gần trưa mới tỉnh. Hứa Hằng Châu tỉnh sớm nhất, anh sợ dậy sẽ làm ồn đến hai người kia, dứt khoát nằm thêm một lát. Hướng Thần có vẻ như mệt lử, rúc vào lòng anh ngủ rất say, hàng mi dài và dày yên tĩnh rủ xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo ửng hồng, một tay còn nắm chặt quần áo anh, trông vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu.
Hứa Hằng Châu ngây người nhìn, đứa nhỏ nhà anh bây giờ trông thật an nhàn, nhưng sắp có một cơn bão sắp ập đến. Trên tàu anh vốn nghĩ Hướng Thần sẽ bồn chồn lo lắng, không ngờ lại bị cặp mẹ con kỳ quái kia làm phân tán sự chú ý.
Không lâu sau, Tống Văn Bân cũng tỉnh, chú quay đầu lại liền thấy Hứa Hằng Châu nằm trên giường lặng lẽ nhìn Hướng Thần, chú hạ giọng: “Tỉnh rồi à? Đói không?”
Hứa Hằng Châu lắc đầu, nhẹ nhàng xuống giường đi giày, Tống Văn Bân cũng xuống giường, hai người lấy bàn chải, kem đánh răng và khăn mặt đi rửa mặt.
Rửa mặt xong quay lại, Hướng Thần đã tỉnh, đôi mắt ngái ngủ ngồi trên giường ngẩn ngơ. Hứa Hằng Châu cất dụng cụ vệ sinh cá nhân, rồi tìm bàn chải của Hướng Thần ra, “Dậy rửa mặt đi, chúng ta ăn cơm xong phải lên đường rồi.”
Hướng Thần dang hai tay ôm lấy Hứa Hằng Châu một cái, rồi mới trèo xuống giường cầm bàn chải, cốc đánh răng chạy ra ngoài, Tống Văn Bân gọi với theo sau: “Đến chỗ góc rẽ đó, có một cái nhà vệ sinh!”
Hướng Thần sửa soạn xong, quay lại ba người cùng nhau đi quán ăn quốc doanh ăn một bữa cơm nóng. Tống Văn Bân trước khi đi đã nhờ người đổi phiếu lương thực, là phiếu lương thực toàn quốc, các tỉnh đều dùng chung.
Giá cả ở quán ăn quốc doanh các nơi không khác biệt mấy, chỉ là món ăn được cung cấp khác nhau. Quán ăn quốc doanh này vậy mà lại có canh thịt dê, Tống Văn Bân gọi ba suất, lại gọi thêm hai món xào.
Chú vốn muốn gọi thêm mỗi người một bát cơm, dù sao không thường xuyên được ăn cơm gạo trắng, muốn cho hai đứa trẻ nhà mình nếm thử. Hứa Hằng Châu nhìn một cái, gạo đó chính là gạo cũ, người ở bàn bên cạnh đang ăn thì nhổ ra một viên sạn nhỏ, thế là anh bảo Tống Văn Bân họ ăn mì cho xong.
Tống Văn Bân liền gọi cho mỗi người một bát mì, mì nước trong, mùi vị bình thường, nhưng khẩu phần đầy đủ, cho vào canh dê ăn thì lại khá ngon. Thêm vào hai món ăn nữa, một mặn một chay, ba người ăn đến no tròn bụng.
Sau khi ăn no bụng, Tống Văn Bân dẫn họ về thu dọn hành lý trả phòng. Trước tiên ngồi xe đến huyện, rồi lại tìm người đưa họ đến thị trấn. Đến thị trấn thì trời đã tối, đi đường đêm lên núi không an toàn, nhưng ở thị trấn ngay cả nhà nghỉ cũng không có, cuối cùng vẫn là Tống Văn Bân móc ra thẻ công tác của mình, ba người mới được ngủ lại một đêm tại nhà một người dân trong trấn.
Sáng sớm ngày thứ hai, Tống Văn Bân xin chủ nhà chút nước nóng, ba người tùy ý ăn chút lương khô, sau đó lập tức xuất phát vào núi. Trong làng không có chỗ cho họ ở, phải đi trong ngày và về trong ngày, thời gian rất gấp.
Trước khi đi, Tống Văn Bân để lại cho nhà này hai đồng, nói là hẹn sẽ quay lại và vẫn ở nhà họ. Người đàn ông chủ nhà nắm tiền trong tay mặt tươi cười rạng rỡ, liên tục nói lúc nào cũng hoan nghênh.
Đường vào núi rất khó đi, may mà hành lý nặng hơn của họ đã gửi lại ở nhà người dân trong trấn, lên đường nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Chuyến đi này mất gần nửa ngày, đi từ lúc mặt trời còn chưa lên đến khi mặt trời xiên xiên treo trên nền trời. Giữa chừng, Hướng Thần mấy lần đi không nổi phải cố gắng chịu đựng, lại được anh trai và chú mình cõng đi một đoạn, đợi đến khi thở được thì lại giãy giụa đòi xuống tự đi.
Đến khi nhìn thấy nhà tranh đổ nát từ xa, không chỉ có Hướng Thần, hai người kia cũng hơi th* d*c.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy thôn xóm, Hứa Hằng Châu thì ổn, nhưng Hướng Thần lại như đột nhiên ý thức được việc đi vào nơi này có ý nghĩa gì đối với mình.
Cậu không sợ thân phận mình bị lộ tẩy, vốn dĩ là giả, là lừa gạt, bị trách mắng cũng là điều nên làm. Chỉ cần chú cậu, anh cậu vẫn còn bên cạnh, cậu có gì mà phải sợ.
Nhưng… nếu thực sự bị lộ tẩy, chú cậu có lẽ sẽ không còn là chú cậu nữa.
Ở thời không này, cậu tổng cộng chỉ có hai người thân, nếu chú không muốn nhận cậu, ghét cậu, vậy cậu chỉ còn lại một mình anh cậu.
Vừa nghĩ đến Tống Văn Bân sẽ dùng ánh mắt ghê tởm căm ghét nhìn mình, tất cả chuẩn bị tâm lý mà Hướng Thần đã làm từ trước đều bị nghiền nát thành bụi vụn. Cậu chỉ cảm thấy lưng lạnh toát, quần áo ướt đẫm mồ hôi dính vào người, lạnh đến mức cậu như thể nhảy vào hố băng, gần như run rẩy không ngừng.
“Đến rồi.” Tống Văn Bân không chú ý đến bất thường của Hướng Thần, nhìn ngôi làng nhỏ trước mặt lộ ra cảm xúc ngổn ngang.
Lần trước chú đến đây mang theo đầy rẫy đau thương rời đi. May mà trời cao có mắt, cả hai đứa trẻ chú đều tìm thấy, đợi đến trước mộ của Hứa Đại Sơn, chú cũng có thể miễn cưỡng ngẩng cao đầu nói chuyện với người bạn ấy được rồi.
“Đi thôi!” Tống Văn Bân đi nắm tay Hướng Thần, tâm trạng khá tốt, còn có tâm trí đùa với cậu: “Dẫn con đi gặp cha con, nói chuyện với ông ấy cho tử tế, nhớ phải khen chú đấy! Tránh một ngày gặp mặt dưới đó, ông ấy lại chê chú không chăm sóc tốt cho các con.”
Hướng Thần đứng im lìm, chân cậu như cứng đờ, không bước đi được. Sắc mặt tái nhợt, nếu không phải tự mình kiểm soát thì gần như muốn quay lưng bỏ chạy thục mạng.
“Sao thế này?” Tống Văn Bân phát hiện không ổn, cúi người sờ trán Hướng Thần: “Sắc mặt khó coi như vậy, có phải khó chịu ở đâu không?”
Hướng Thần há miệng, suýt nữa khóc ngay tại chỗ, cậu có đầy lời muốn nói với Tống Văn Bân, hận không thể nói rõ thân phận mình ngay tại đây cho xong, tránh để vào trong lại chịu thêm một trận dằn vặt.
Hứa Hằng Châu cúi người bế Hướng Thần lên, để cậu nằm sấp trong lòng mình, quay đầu nói với Tống Văn Bân: “Có lẽ mệt quá thôi, cháu bế một lát, chốc nữa sẽ ổn.”
Tống Văn Bân lo lắng nhìn Hướng Thần một cái, nếu bị bệnh ở trong núi này thì rất phiền phức, “Vậy còn đi nữa không? Hay là chúng ta quay về tìm bác sĩ khám cho Thần Thần thử xem?”
Hứa Hằng Châu hơi ngừng lại một chút, nói: “Không cần đâu, không có chuyện gì lớn, nghỉ ngơi một lát là được rồi.”
Hướng Thần nằm sấp trong lòng Hứa Hằng Châu không nói một lời nào, tuy cậu biết lúc này nếu nói mình khó chịu, chú cậu nhất định sẽ đưa cậu xuống núi khám bệnh. Không nói là hoàn toàn tránh được, ít nhất cũng có thể trì hoãn vài ngày, nhưng Hướng Thần không muốn.
Cứ, cứ thế này đi! Đã nói là sẽ thừa nhận sai lầm rồi, làm sai chuyện sao có thể không gánh chịu hậu quả, cậu đã tận hưởng sự quan tâm của chú suốt bấy nhiêu năm, lúc này không thể giấu giếm chú nữa.
Tống Văn Bân dẫn đường phía trước, Hứa Hằng Châu ôm Hướng Thần đi theo sau cậu, tay anh nhẹ nhàng vỗ về trên lưng Hướng Thần, nhẹ giọng an ủi bên tai cậu: “Bé Sao đừng sợ, có anh ở đây.”
Hướng Thần siết chặt cánh tay, cậu ôm Hứa Hằng Châu như đang ôm một cành gỗ nổi cứu mạng.
Thôn xóm rất nhỏ, đi vào không lâu đã gặp người trong thôn, họ thấy có mấy người ngoài đến thì cũng không dám lại gần, trốn sang một bên chỉ trỏ.
Tống Văn Bân không nhìn ngang ngó dọc, dẫn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần thẳng tiến về phía khu mộ của Hứa Đại Sơn.
Chú đối với người trong thôn ở đây có một phần oán giận, năm xưa vợ Hứa Đại Sơn khó sinh mà chết, hai đứa trẻ lại chịu đựng lăng mạ nặng nề. Mặc dù người động tay là em trai và em dâu Hứa Đại Sơn, nhưng sự làm ngơ của người trong thôn cũng là sự thật.
Nếu không phải ở trong thôn không còn một chút đường sống nào nữa, Hứa Cẩu Tử làm sao lại chạy ra ngoài một mình, cuối cùng bị bọn buôn người bắt được.
Nếu không phải trời xanh có mắt, để chú gặp được hai đứa trẻ này, còn không biết chúng sẽ gặp phải những chuyện xấu xa gì nữa.
Chú đối với người trong thôn chẳng có mấy thiện cảm, nhưng người trong thôn lại có ấn tượng về chú. Thôn nhỏ trong núi sâu này, có lẽ có người cả đời cũng không gặp được một người ngoài nào.
Năm xưa chú đến đón vợ con Hứa Đại Sơn, kết quả phát hiện người đã không còn thì đánh cho em trai Hứa Đại Sơn là Hứa Lại Cẩu một trận thừa sống thiếu chết, khiến hắn nằm liệt giường mấy tháng, người trong làng đương nhiên có ấn tượng sâu sắc. Sau đó một thời gian dài, chuyện nhà họ Hứa chính là chuyện phiếm bàn tán trong miệng người dân, thân phận của Tống Văn Bân cũng truyền đi khắp thôn.
Tống Văn Bân chân trước vừa dẫn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đến mộ Hứa Đại Sơn, chân sau tin tức “Đồng đội Hứa Đại Sơn lại đến, còn dẫn theo hai người” đã truyền khắp cả thôn.
Hứa Lại Cẩu đang làm việc ngoài ruộng, nghe tin còn tưởng Tống Văn Bân lại đến tìm hắn gây sự, sợ hãi vứt cuốc xuống chạy vội về nhà. Vợ hắn và hai con trai theo sau. Về đến nhà, bốn người họ xông vào đóng sập cửa lại, ngay cả đứa con trai út vẫn còn ở ngoài chưa về cũng không kịp lo.
Lúc Tống Văn Bân đánh Hứa Lại Cẩu, vợ hắn và hai con trai đều có mặt, trơ mắt nhìn nhưng không dám kéo. Tống Văn Bân lúc đó còn giữ một chút giới hạn, không đánh phụ nữ và trẻ con, nhưng nếu họ cứ xông lên, Tống Văn Bân đã phát điên chưa chắc đã không động thủ.
Chuyện lần đó đã để lại bóng ma tâm lý sâu sắc trong lòng họ, bây giờ nhớ lại, Hứa Lại Cẩu còn cảm thấy cánh tay bị đánh gãy lần đó vẫn đang âm ỉ đau.
Chuyện nhà này tạm thời không nhắc đến, Tống Văn Bân dẫn Hứa Hằng Châu hai người đã đến trước mộ Hứa Đại Sơn. Ngôi mộ này là do chú dựng lên, hợp táng hai vợ chồng, trước khi đi lại nhờ người trong thôn ở gần đó trông coi.
Chú đưa tiền hậu hĩnh, thôn dân đó còn tính chất phác, lại sợ thân phận của chú nên cũng không dám không chăm sóc chu đáo. Lúc họ đến, thôn dân đó nhận được tin cũng vội vàng chạy tới, đi theo phía sau không dám nói lời nào.
Tống Văn Bân nhìn qua một lượt, xung quanh được dọn dẹp sạch sẽ, chú hài lòng gật đầu, ra hiệu cho người đó có thể rời đi.
Lòng thôn dân đó nhẹ nhõm, nghe lời Tống Văn Bân đi sang một bên nhưng cũng không đi quá xa, cùng một đám dân trong thôn hiếu kỳ vây xem ba người Tống Văn Bân từ xa.
Tống Văn Bân thấy Hứa Hằng Châu từ khi vào thôn đến giờ chưa từng chào hỏi thôn dân nào, còn tưởng rằng anh cũng còn oán giận trong lòng, liền vỗ vai Hứa Hằng Châu an ủi.
Họ lấy đồ cúng ra bày biện, Tống Văn Bân lẩm bẩm trước mộ Hứa Đại Sơn, trước tiên cảm thán đã lâu không gặp, rồi lại chỉ vào Hứa Hằng Châu và Hướng Thần nói: “Cuối cùng cũng tìm lại được bọn trẻ rồi, tuy có muộn vài năm nhưng anh đừng trách tôi nhé. Chúng đều là những đứa trẻ tốt, không còn ai tốt hơn chúng nó nữa, tôi hận không thể biến chúng thành con trai ruột của tôi luôn đó. Nhưng con trai anh cũng chẳng khác gì con trai tôi…”
Hướng Thần đã được Hứa Hằng Châu đặt xuống từ sớm, cậu đứng trước mộ Hứa Đại Sơn, bên tai là tiếng Tống Văn Bân không ngừng khen ngợi. Chú thật sự cảm thấy hai đứa trẻ nhà mình rất tốt, nên đã khen thì không dừng lại được. Nhưng Hướng Thần nghe vào lại cảm thấy như đang đối diện trực tiếp với Hứa Đại Sơn.
Hướng Thần nhìn ngôi mộ Hứa Đại Sơn, trong lòng thầm nói: “Chào chú ạ, cháu tên là Hướng Thần, cháu không phải họ Hứa, cũng không phải con trai của chú, nhưng cháu đã mang thân phận con trai chú sống sáu năm. Có lẽ chú biết lai lịch của cháu, ở đây cháu phải nói lời xin lỗi với chú và vợ chú. Chú có lẽ không muốn tha thứ cho cháu, cháu có thể hiểu, cháu sẽ cố gắng bù đắp… Cháu chỉ mong chú đừng trách chú cháu, chú ấy bị cháu lừa, chú ấy là một người tốt…”
“Lại đây, Thần Thần qua nói chuyện với cha con đi.” Tống Văn Bân th* d*c, kéo Hướng Thần nói.
Hướng Thần lộ ra một nụ cười có phần tái nhợt, chậm rãi nói: “Cháu nói trong lòng thôi ạ.”
Tống Văn Bân tưởng cậu ngại ngùng nên buông tay, tự mình rót hai ly rượu đã mang theo, một ly kính Hứa Đại Sơn, một ly chú tự mình uống cạn. Chú càng uống càng rơi nước mắt, Hướng Thần không dám khuyên, quay đầu nhìn Hứa Hằng Châu.
Hứa Hằng Châu lắc đầu, một tay khoác lên vai Hướng Thần, Tống Văn Bân cần được giải tỏa.
Hướng Thần đứng một lúc, trong lòng quả thực khó chịu vô cùng. Thêm vào việc trên đường leo núi cậu uống khá nhiều nước, giờ lại hơi mắc tiểu, liền lấy cớ đi giải quyết nỗi buồn, nói với Tống Văn Bân một tiếng để đi ra một bên, tiện thể làm dịu tâm trạng. Chờ quay lại e rằng sẽ phải ngả bài với chú mình rồi.
Tống Văn Bân đáp lại một tiếng, bảo để Hứa Hằng Châu đi cùng. Hướng Thần hiếm khi từ chối, cậu sợ lát nữa mình sẽ khóc trước mặt anh. Hơn nữa, anh cậu cũng không dễ chịu gì, cậu cứ bày ra bộ dạng này kéo theo anh cậu cũng đau buồn theo thì không hay.
Khu mộ thường ở những nơi khá hoang vắng, Hướng Thần đi ra ngoài một lúc, tìm một góc giải quyết nhu cầu sinh lý, rồi thong thả đi dạo quanh khu vực này.
Đi dạo một lúc, Hướng Thần cảm thấy mình càng khó chịu hơn, nơi cậu tìm cũng khá hẻo lánh, xung quanh đều là cỏ cao ngang nửa người, cậu đi giữa, lá cỏ cứ quẹt vào mặt, chốc lát trên mặt đã để lại vết hằn.
Cậu sợ về sẽ bị anh trai cằn nhằn nên bước chân cũng nhanh hơn, muốn nhanh chóng đi ra ngoài. Càng vội càng dễ xảy ra chuyện, không chú ý liền bị vấp ngã một cú.
Cú ngã này khá thảm, tay bị trầy xước, Hướng Thần nằm bò trên đất, mãi một lúc lâu mới bò dậy. Mọi chuyện đều không thuận lợi, lòng cậu khó chịu cực độ, ngồi xổm tại chỗ nửa ngày không nhúc nhích.
Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng người truyền đến, hình như là mấy người phụ nữ.
Một giọng nói khá trẻ tuổi nói: “Nhanh lên nhanh lên, nghe nói ông quân nhân kia lại đến rồi, chúng ta đi xem thử.”
Một giọng phụ nữ thô ráp khác nói: “Có gì mà xem, mấy năm trước chẳng phải đã xem rồi sao.”
Giọng trẻ tuổi lập tức phản bác: “Không giống, lần này ông ấy dẫn về hai người, một thanh niên trẻ, một đứa trẻ con, cậu thanh niên đó rất tuấn tú, cực kì đẹp trai, tìm khắp mười dặm tám hương không ra người như vậy đâu. Nếu không phải tôi quay về cất đồ đã theo lên đó xem từ sớm rồi.”
“Ôi! Động lòng rồi đấy à!”
“Nói bậy bạ gì đấy?! Tôi đã kết hôn sinh con rồi, động lòng gì mà động lòng.” Người phụ nữ trẻ nói: “Tôi chỉ thấy cậu ấy đẹp trai, muốn nhìn thêm vài lần thì làm sao?”
Hướng Thần vốn định đứng lên, nghe đến đây ngược lại cảm thấy không được tự nhiên, dù sao hai người này đang thảo luận về anh trai cậu. Thế là cậu ngồi xổm không động đậy, định chờ người ta đi rồi cậu mới đi.
Tiếng cười đùa bên kia không ngừng, hơn nữa càng lúc càng gần. Người có giọng thô ráp kia vẫn đang cười cô gái trẻ, cô gái trẻ bị người đó cười đến hơi bực, giận dỗi muốn đấm người đó.
Lúc này, lại có một giọng nói vang lên, hình như là một người phụ nữ lớn tuổi hơn, bà ta ngăn hai người đang đánh trêu nhau lại, an ủi: “Có gì mà phải cãi vã, đã làm mẹ rồi, còn làm như thiếu nữ vậy.”
Người phụ nữ giọng thô ráp tiếp lời: “Chẳng phải sao, tôi nhìn từ xa một cái, xem tuổi tác, đứa nhỏ hơn chắc khoảng mười tuổi, nói không chừng là hai đứa con của Hứa Đại Sơn đấy. Nếu tính ra, người ta còn phải gọi cô một tiếng chị, cô không thấy ngượng sao?”
“Không thể nào!” Người phụ nữ trẻ lập tức phản bác: “Tuyệt đối không thể là con của Hứa Đại Sơn.”
Người phụ nữ giọng thô ráp vốn chỉ nói bừa, nghe giọng cô gái trẻ kiên quyết như vậy, ngược lại thấy hứng thú, cố ý gây gổ nói: “Chẳng phải chị gái cô gả cho con trai lớn của Hứa Lại Cẩu à, đến mức phải bênh vực họ như vậy sao?! Cả nhà người ta đều đi thành phố hưởng phúc rồi, cũng sẽ không quay về đòi cái nhà rách nát đó của nhà họ Hứa đâu.”
“Ai nói chuyện nhà cửa?” Cô gái trẻ tức giận nói: “Họ tuyệt đối không phải con trai Hứa Đại Sơn!”
“Vậy cô nói lý do xem! Tại sao lại không thể là con trai chú ta?” Người phụ nữ giọng thô ráp tiếp tục gây gổ.
Cô gái trẻ nghẹn lời, mãi mới nặn ra một câu: “Không giống nhau, Hứa Cẩu Tử làm gì được tuấn tú như thế.”
“Lời này không đúng đâu.” Người lớn tuổi kia nghe nãy giờ, cuối cùng cũng mở lời: “Mẹ Hứa Cẩu Tử rất đẹp mà, có lẽ nó giống mẹ nó.”
Mười năm trước Hứa Cẩu Tử vẫn còn là một đứa trẻ, qua lâu như vậy, người trong thôn cũng không nhớ rõ tường tận diện mạo của nó, chỉ có ấn tượng đại khái. Nhưng mẹ Hứa Cẩu Tử lớn lên trong làng, dung mạo xuất chúng, đương nhiên khiến người ta nhớ mãi.
Người phụ nữ giọng thô ráp lập tức tiếp lời: “Đúng, vợ Hứa Đại Sơn còn là một tiểu thư từ ngoài chạy nạn vào cơ mà, sao lại không đẹp được? Trong thôn chúng ta chỉ có cô ấy là đẹp nhất, Hứa Cẩu Tử có lẽ giống mẹ nó.”
“Lời này không đúng, nếu thực sự cô ta là tiểu thư chạy nạn, vậy Hứa Đại Sơn làm sao còn đi làm lính được!” Người phụ nữ lớn tuổi hơn phản bác: “Lính tráng đều phải thẩm tra chính trị đó các cô hiểu không? Thực sự cưới tiểu thư chạy nạn thì quân đội đã không nhận anh ta rồi. Đã nói là con gái một thầy lang què, chẳng phải cha cô ấy từng khám bệnh cho các cô sao?”
Người phụ nữ này có nhà ngoại ở thôn bên cạnh, cha bà ta từng làm bí thư chi bộ của thôn đó, bà ta nói vậy, hai người kia đều vô cùng tin phục.
“Chẳng phải sao, là một thầy lang, tôi nhớ mà. Một người đàn ông lớn tuổi dẫn theo một cô con gái, một mình vất vả nuôi lớn con gái cũng không dễ dàng.” Người phụ nữ giọng thô ráp cảm thán.
Cô gái trẻ cũng thở dài: “Hồi nhỏ ông ấy còn xem bệnh cho tôi nữa, người tốt lắm, chỉ là chết quá sớm.”
Người phụ nữ lớn tuổi liếc nhìn cô gái trẻ, lầm bầm: “Đúng vậy, chết quá sớm, nếu không vợ Đại Sơn cũng không đến nỗi một thân một mình không nơi nương tựa, đang mang thai còn bị hai vợ chồng kia bắt nạt, cuối cùng khó sinh mà chết.”
Cô gái trẻ lộ vẻ ngượng ngùng, cô biết người nhà chồng chị gái mình không tốt, nhưng hồi đó nhà cô khó khăn quá. Nếu không phải chị gái gả đi thì nhà cô chắc chắn phải chết đói vài người. Tuy chị gái ở nhà họ sống không tốt lắm, cô cũng không thích nhà đó, nhưng xét ra vẫn là họ hàng, nghe vậy đương nhiên thấy ngượng ngùng.
Người phụ nữ giọng thô ráp không chú ý đến sự ngượng ngùng của cô gái trẻ, tò mò hỏi: “Không phải nói nghe tin Đại Sơn mất mới bị khó sinh sao?”
Người phụ nữ lớn tuổi lại nhìn cô gái trẻ một cái, không thấy cô ấy ngăn cản mà trên mặt cũng mang vài phần hóng chuyện liền hạ giọng nói: “Đâu ra! Tôi nghe nói, là vợ Hứa Lại Cẩu lại bắt nạt Hứa Cẩu Tử, bắt một đứa trẻ giặt quần áo cho bà ta giữa mùa đông giá rét, nước đóng đầy vụn băng. Vợ Đại Sơn đến can ngăn bị vợ Hứa Lại Cẩu đẩy một cái, thế nên mới khó sinh.”
Mấy người mải nói chuyện phiếm nên sớm đã vô tình dừng bước. Vừa lúc ở nơi không xa không gần với Hướng Thần, đủ để cậu nghe rõ cuộc trò chuyện của họ.
Từ lúc người phụ nữ lớn tuổi nói về nguyên nhân cái chết của vợ Hứa Đại Sơn, Hướng Thần đã nín thở, đợi bà ta nói xong, Hướng Thần hít một hơi khí lạnh. May mà c** nh* người còn ngồi xổm trong bụi cỏ, từ bên ngoài không thể nhìn thấy bóng dáng. Hơn nữa, tiếng cảm thán kinh ngạc của hai người kia rất lớn, che lấp tiếng hít khí rất nhẹ của cậu.
“Cái gì?!” Người phụ nữ giọng thô ráp sửng sốt: “Thật sự là chuyện như vậy sao, sao cô biết? Vậy sao cô không nói cho người quân nhân kia biết?”
“Tôi nói gì được?” Người phụ nữ lớn tuổi cười nhạo một tiếng, đã nói đến đây rồi thì bà ta cũng không cần phải giấu, dù sao bà ta cũng không sợ gia đình Hứa Lại Cẩu: “Tôi nghe dì họ tôi kể thôi, bà ấy là người làng Hậu Sơn, chắc các cô cũng biết đấy, lần đó đến thăm họ hàng tình cờ nhìn thấy, còn là bà ấy giúp đưa vợ Hứa Đại Sơn vào nhà nữa.”
Bà ta ngừng lại một chút, tiếp tục nói: “Tin Hứa Đại Sơn mất đã truyền về từ lâu rồi, trưởng thôn ém lại không cho nói, vốn là chờ vợ Đại Sơn sinh con xong. Nếu không phải vì Hứa Đại Sơn đã mất thì vợ Hứa Lại Cẩu lại dám bắt nạt mẹ góa con côi người ta đến chết như vậy sao?”
“Vợ Hứa Lại Cẩu độc ác lắm.” Người phụ nữ lớn tuổi nói có chút nghiến răng: “Hồi trẻ con mụ đó đã hư hỏng rồi, vì vợ Hứa Đại Sơn xinh đẹp nên luôn tìm cách gây rắc rối, lúc đó tôi đã nhìn thấu mụ ta. Quả nhiên, làm vậy là hại chết người ta rồi còn gì.”
“Vậy sao cô không nói ra?” Người phụ nữ giọng thô ráp lại hỏi một lần nữa.
“Tôi cũng mới biết thôi!” Người phụ nữ lớn tuổi nói: “Cách đây một đoạn thời gian tôi đến nhà dì họ tôi, bà ấy bây giờ đầu óc không còn tỉnh táo nữa, bả lơ mơ kể cho tôi biết, còn nói thêm hồi đó vợ Hứa Lại Cẩu đã cho bả nửa rổ trứng gà, cảm ơn bả đã giúp đỡ đỡ đẻ. Mà bà ấy đâu biết đỡ đẻ, chẳng qua là phí bịt miệng thôi!”
“Người quân nhân kia chẳng phải lại đến rồi sao?” Người phụ nữ giọng thô ráp xúi giục: “Cô đi nói cho anh ta biết đi!”
“Tôi không đi.” Người phụ nữ lớn tuổi lắc đầu từ chối: “Đều là người cùng thôn, tôi nói với các cô thì không sao, chứ thật sự đi mách lẻo chuyện người trong thôn với người ta thì tôi thành ra cái gì? Sau này nhà tôi sống trong thôn thế nào? Hơn nữa, dì họ tôi còn nhận đồ của nhà họ Hứa, nhỡ đâu bị người quân nhân kia xem là đồng lõa mà bắt đi thì sao. Muốn đi thì các cô đi đi, dù sao tôi không đi, cũng đừng có mà khai tôi ra, tôi sẽ không nhận đâu.”
Hai người phụ nữ kia nhìn nhau, không ai dám lên tiếng, cười gượng hai tiếng rồi qua quýt kết thúc chủ đề này.
Hướng Thần hận đến nghiến răng, kẻ sát nhân che đậy tội ác, người biết chuyện thì che giấu không báo, mạng người trong mắt họ lại chỉ đáng giá nửa rổ trứng gà!
Cậu càng lúc càng không dám cử động, ngồi xổm đến tê cả chân cũng không dám nhúc nhích, cậu phải nghe xem những người đó còn nói gì nữa, cậu phải kể những tin tức này cho chú mình. Kẻ ác đã giết người kia nhất định phải đền mạng cho người vô tội chết thảm!
Người phụ nữ giọng thô ráp lại nhắc đến chủ đề vừa rồi, cảm thán nói: “Vợ Hứa Lại Cẩu cũng độc ác thật đấy, đó là chị dâu mụ ta mà! Sao có thể xuống tay được?”
Cô gái trẻ không phản bác thay họ hàng nữa, cô cắn môi, mặt đỏ bừng, că, hận nói: “Bà ta có gì mà không xuống tay được, ngay cả cháu gái ruột của mình còn có thể vứt bỏ, huống hồ là một người chị dâu không có huyết thống.”
Hai người kia đều không tiếp lời, hiểu rõ cô ấy đang nói gì. Năm thiên tai mất mùa, chị gái cô gái trẻ gả vào nhà Hứa Lại Cẩu năm đầu đã sinh một bé gái, nói là không nuôi sống được. Kỳ thực người trong làng đều biết là vợ Hứa Lại Cẩu ôm đi vứt bỏ. Gia đình cô gái trẻ còn cố ý đi tìm nhưng không tìm thấy, bà mẹ chồng độc ác kia cũng không biết đã vứt đứa trẻ ở đâu, hỏi bà ta bà ta cũng không nói.
Đây cũng là lý do người phụ nữ lớn tuổi dám nói xấu gia đình chồng của chị gái trước mặt cô ấy, chị cả của cô ấy ở nhà họ Hứa cũng không được sống an ổn, trong lòng không biết hận nhà họ Hứa đến mức nào.