Thời tiết đầu xuân, ánh nắng vẫn chưa gay gắt, thôn nhỏ trong núi sâu không nhận được mấy phần ưu ái của mặt trời, âm u mát mẻ, lạnh đến mức lòng người cũng lạnh giá.
Mộ Hứa Đại Sơn nằm trong một mảnh đất hoang dựa vào núi, nơi đây không chỉ chôn cất vợ chồng Hứa Đại Sơn mà còn chôn cất nhiều người dân đã khuất trong núi này. Thời gian lâu rồi, những bia mộ cũ nát rải rác khắp nơi trên mảnh đất hoang lớn này.
Hướng Thần xuất hiện trong cảnh tượng như vậy. Cậu nghiêng đầu, khóe môi nhuốm máu cong lên, đôi mắt đen láy lại dán chặt ánh nhìn vào người vợ của Hứa Lại Cẩu, không hề xê dịch.
Mọi người kinh sợ, đồng loạt lùi lại, vợ Hứa Lại Cẩu đã sợ đến mức ngồi sụp xuống đất, tay chân bò lùi về phía sau, sợ rằng Hướng Thần sẽ nhào tới đòi mạng mụ ta. Tống Văn Bân nhận ra điều bất thường, chú bị khuôn mặt đầy máu của Hướng Thần làm cho hoảng sợ, muốn đi qua xem cậu bị thương ở đâu nhưng bị Hứa Hằng Châu giữ lại. Hứa Hằng Châu lắc đầu với Tống Văn Bân, rồi dùng ánh mắt ra hiệu cho chú đừng lên tiếng.
Hướng Thần dường như không nhìn thấy chú và anh trai đang đứng bên cạnh, ánh mắt cậu cứ thế chết dí vào nhà Hứa Lại Cẩu đối diện. Bên tai cậu vẫn còn văng vẳng lời nói của người phụ nữ trẻ mà cậu vừa nghe lén:
“…Sau khi vợ Hứa Đại Sơn chết, anh em Hứa Cẩu Tử được Hứa Lại Cẩu nhận nuôi. Nhà Hứa Lại Cẩu thường xuyên ức h**p với ngược đãi bọn họ. Một ngày nọ, Hứa Cẩu Tử vào núi nhặt củi, khi quay về mới phát hiện em trai bị vợ Hứa Lại Cẩu ném đi mất.”
“Hứa Cẩu Tử chạy ra ngoài tìm em trai, tìm rất lâu, cuối cùng mới tìm thấy ở một bãi đất hoang. Mụ già độc ác đó vì tiếc của nên khi ném đứa bé đi còn lấy luôn cả chiếc tã lót của đứa trẻ sơ sinh đi. Giữa ngày đông tháng chạp buốt giá, một đứa bé vừa sinh chưa lâu cứ thế tr*n tr**ng bị đông cứng suốt nửa ngày. Khi Hứa Cẩu Tử tìm được người, đứa bé đã tắt thở từ lâu…”
“Hứa Cẩu Tử ôm em trai vào lòng, chạy về tìm vợ Hứa Lại Cẩu liều mạng. Vợ Hứa Lại Cẩu dẫn theo hai con trai của mình, đấm đá Hứa Cẩu Tử túi bụi, cũng không biết là ai đã đánh trúng chỗ hiểm mà đứa trẻ đó bị đánh chết tươi.”
“Hứa Cẩu Tử, cùng với đứa bé trong lòng thằng bé bị vợ Hứa Lại Cẩu dẫn theo con trai cả ném vào trong núi. Mùa đông không có thức ăn, thường có sói xuống núi tìm mồi, ngày hôm sau không còn thấy xác hai đứa trẻ đó nữa…”
Hướng Thần khi đó đang ngồi xổm một bên, cậu đưa tay vào miệng, cắn chặt, cắn đến chảy máu tươi, mới không để mình bật khóc thành tiếng. Ba người đó nói xong thì trong lòng đều lạnh lẽo vô cùng, cũng không hóng hớt nữa mà vội vã cùng nhau rời đi.
Hướng Thần loạng choạng đứng dậy, cậu ngồi xổm quá lâu nên chân tê dại gần như không thể đi được. Sau khi hoàn hồn lại, Hướng Thần mang đầy lòng phẫn hận, chạy về phía mộ của Hứa Đại Sơn. Cậu phải báo thù, cậu phải khiến cả một nhà toàn kẻ giết người đó phải đền mạng cho hai anh em đáng thương kia!
Vừa chạy đến cách mộ không xa, Hướng Thần đã thấy một mụ đàn bà chua ngoa chỉ vào anh trai cậu mắng chửi, chưa kịp để Hướng Thần xông ra, tình thế đã nhanh chóng xoay chuyển. Thân phận cậu và Hứa Hằng Châu bị phanh phui, anh trai cậu lại phát hiện và vạch trần sự việc bất thường trong cái chết của Hứa Cẩu Tử.
Tiếp đến là nhà Hứa Lại Cẩu kiên quyết không nhận tội, lớn tiếng la lối rằng họ không có bằng chứng. Người trong thôn đứng về phía nhà Hứa Lại Cẩu, họ chưa chắc không nhìn ra bên nào nói dối nhưng cũng giống như ba người phụ nữ kia, họ đều là người cùng thôn, dù biết rõ những kẻ kia đã phạm tội, cũng sẽ không đứng ra tố cáo.
Trừ phi… Trừ phi khiến chính bản thân chúng phải nhận tội.
Hướng Thần nhìn chú cậu tức giận đến mức gần như muốn nôn ra máu, cậu nghiến răng, đầu óc nhảy số cấp tốc. Cậu trốn sang một bên, cởi chiếc áo khoác ngoài, để lộ chiếc áo len đỏ bên trong. Cậu vừa bị ngã, vết thương chưa kịp xử lý nên lòng bàn tay dính đầy máu. Bản thân cậu trong cơn tức giận để không phát ra tiếng động lại cắn rách tay mình, cậu siết nhẹ vết thương, cố tình nặn ra chút máu trét đầy lên mặt.
Hướng Thần nghĩ rất rõ ràng, lúc cậu đến được anh trai ôm, không ai nhìn thấy mặt cậu. Lúc đến trước mộ Hứa Đại Sơn, thôn dân đa phần đứng sau lưng cậu, dù có người nhìn thấy cậu thì nhiều nhất cũng chỉ là góc nghiêng. Giờ cậu lại dùng máu che đi, ai có thể nhận ra cậu chứ.
Cậu vừa chuẩn bị xong, vợ Hứa Lại Cẩu lại vừa hay đắc ý nói ra những lời không nên nói. Hướng Thần nhân cơ hội bước ra, dọa nhà Hứa Lại Cẩu sợ đến mức tè ra quần. Có lẽ ông trời cũng không đành lòng, hoặc là thật sự vợ chồng Hứa Đại Sơn có linh thiêng nên ngay lúc này, trên bầu trời đột nhiên trôi đến một đám mây, che khuất mặt trời vốn chẳng có mấy hơi nóng.
Trong khoảnh khắc, tất cả mọi người đều cảm thấy nhiệt độ giảm đi vài độ. Hướng Thần cởi áo khoác ra nên cảm thấy rất lạnh, nhưng trong lòng lại bùng cháy ngọn lửa giận dữ. Đầu óc cậu tỉnh táo hơn bao giờ hết, dựa trên kinh nghiệm xem những bộ phim kinh dị, cậu từng chút một điều chỉnh trạng thái của mình.
Cậu chậm rãi đi về phía nhà Hứa Lại Cẩu, bước chân cậu rất kỳ lạ, khi bước ra đầu ngón chân kiễng rất cao, khi hạ xuống lại nhanh và nặng, cứ như thể cậu đang nhảy lò cò tới vậy. Dân làng kinh hãi lùi lại phía sau, có vài người nhát gan, sợ đến mức làm ướt cả quần.
Nhà Hứa Lại Cẩu khóc lóc gào thét muốn bỏ chạy, Hướng Thần cố tình kéo dài giọng nói: “Mày gọi tao tới mà, chạy rồi tao đến nhà mày tìm mày được không?”
Giọng cậu vốn mềm mại, còn mang theo vài phần trẻ con, lúc này cố tình nén giọng và kiểm soát âm điệu, có lúc cao vút có lúc nhẹ bẫng, kết hợp với chất giọng đặc trưng của trẻ con thì càng lộ vẻ quỷ dị âm u.
Nhà Hứa Lại Cẩu không dám động đậy nữa, những thôn dân khác cũng sợ hãi đột ngột dừng lại, những người vốn còn muốn chạy cũng không dám chạy nữa. Chỉ sợ rằng vừa chạy, sẽ rước con ma trẻ con này vào nhà.
Có vài bà lão lớn tuổi hơn quỳ xuống trước Hướng Thần, không ngừng dập đầu cầu xin: “Đại tiên à, ngài có yêu cầu gì cứ nói, ngài tha cho chúng tôi đi!”
Cơ thể Hướng Thần không nhúc nhích, cổ từ từ ngoẹo về phía đó, rồi đột nhiên ngoẹo trở lại khiến mọi người giật mình. Cậu không thèm để ý đến bà lão đang quỳ lạy cậu, vẫn nhìn chằm chằm vào vợ Hứa Lại Cẩu.
Dân làng nhìn ra manh mối, lập tức đổi lời: “Đại tiên à, oan có đầu, nợ có chủ, ai hại ngài, ngài tìm người đó đi!”
Nhà Hứa Lại Cẩu bị bà ta nói cho run rẩy cả người, vợ Hứa Lại Cẩu muốn xông lên cào cấu, nhưng dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của Hướng Thần lại không dám động đậy.
“Tao lạnh quá!” Hướng Thần đột nhiên lên tiếng: “Tao lạnh quá, tại sao mày lấy hết quần áo của tao đi? Mày ném tao vào trong núi, làm tao chết cóng, tao lạnh quá…”
Lời cậu vừa thốt ra, tất cả mọi người đồng loạt biến sắc, đại khái đều đoán được thân phận của “đại tiên”. Vợ Hứa Lại Cẩu càng sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy như cái sàng. Phía sau cậu, Tống Văn Bân lập tức rơi nước mắt, chú mơ màng nhìn đứa trẻ trước mặt, đau lòng đến mức gần như không nói nên lời.
Hứa Hằng Châu siết chặt hai nắm đấm, anh biết Hướng Thần đang làm gì, nhưng nhìn thấy vết máu trên mặt Hướng Thần cùng khuôn mặt tái nhợt vì lạnh, anh chỉ muốn ôm cậu vào lòng, lau sạch vết máu trên mặt cậu, hỏi cậu đau ở đâu, dỗ dành và che chở cho cậu.
Nhưng anh không thể làm thế, vợ con đã chết thảm của Hứa Đại Sơn cần một sự công bằng, anh và Hướng Thần đều mang ơn nhà Hứa Đại Sơn, bọn anh nhất định phải báo thù cho họ!
Hướng Thần vẫn đang diễn, đôi mắt đen láy của cậu dường như chứa nước mắt, lại như ẩn chứa sự oán hận vô tận, cậu nhìn vợ Hứa Lại Cẩu, thúc giục bằng giọng the thé: “Nói đi, mày nói đi, quần áo của tao đâu? Trả lại cho tao! Trả lại cho tao!”
Vợ Hứa Lại Cẩu run rẩy đến mức suýt cắn phải lưỡi, dân làng thấy vẻ mặt tức giận của cậu thì lập tức có người thúc giục vợ Hứa Lại Cẩu: “Nói nhanh đi. Mụ chọc giận Đại tiên rồi, không muốn sống nữa à!”
Vợ Hứa Lại Cẩu nước mắt nước mũi giàn giụa, mụ ta vừa khóc vừa nói: “Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, tôi không cố ý ném ngài đi đâu mà. Ngài vừa sinh ra mẹ cháu đã chết, tôi biết tìm đâu ra lương thực để nuôi một đứa trẻ sơ sinh đây! Thật sự là không nuôi nổi! Quần áo của ngài đã may thành cái quần cho Thỉ Đản nhà tôi rồi, tôi về sẽ tìm lại cho ngài, ngài tha cho tôi đi…”
“Mày nói dối!” Hướng Thần hét lên chói tai: “Là tại mày, là tại mày hại chết mẹ tao, mày hại chết bà ấy!”
Dân làng xôn xao, vợ Hứa Lại Cẩu ánh mắt lảng tránh, nhưng lại không dám nói dối Hướng Thần, chỉ có thể khóc lóc nói: “Không phải, tôi không hề muốn hại chết chị ấy, tôi chỉ đẩy chị ấy một cái thôi, ai mà biết chị ấy lại ngã, tôi thật sự không muốn hại chị ấy!”
“Thế còn anh trai tao?” Giọng Hướng Thần bỗng nhiên nhỏ lại, nước mắt chảy dài trên khóe mắt cậu, hòa lẫn với vết máu trên mặt cứ như thể đang chảy ra huyết lệ: “Anh ấy ôm tao trong lòng, ấm áp thật, nhưng các người đã đánh chết anh ấy, cứ thế đánh chết anh ấy!”
Sắc mặt cậu trở nên méo mó và dữ tợn, hệt như quỷ đồng tử bò lên từ địa ngục, tiếng la hét kinh hãi vang lên khắp nơi trong thôn.
Vợ Hứa Lại Cẩu sợ đến mức giật mình, dưới thân tỏa ra một mùi hôi thối, mụ ta loạng choạng, run giọng nói: “Không phải tôi, không phải tôi, tôi không đánh vào đầu nó, nó không phải do tôi đánh chết, không phải tôi…”
Hướng Thần lập tức quay đầu nhìn hai đứa con trai lớn của Hứa Lại Cẩu: “Là bọn mày à?”
Hứa Đại Mao và Hứa Nhị Ngốc đồng loạt lắc đầu dưới ánh mắt Hướng Thần, chúng ăn ý chỉ vào mẹ ruột của mình, đồng thanh nói: “Không phải chúng tôi, là bà ấy đánh!”
Vợ Hứa Lại Cẩu không dám tin, mụ ta quay đầu nhìn hai đứa con trai mà mình đã yêu thương nuông chiều bao năm cứ như thể đang nhìn thấy quái vật. Không lâu sau, mụ ta thét lên một tiếng thảm thiết, không còn bận tâm Hướng Thần vẫn đang rình rập bên cạnh, lao về phía hai đứa con trai: “Hai thằng chó vong ân bội nghĩa này, tao đánh chết chúng mày!”
Hứa Đại Mao và Hứa Nhị Ngốc né tránh vài cái, bị mẹ đánh trúng vài cú đau điếng thì lập tức không kiên nhẫn nữa, nhanh chóng khống chế vợ Hứa Lại Cẩu, đè mụ ta quỳ xuống trước mặt Hướng Thần, bản thân chúng cũng quỳ xuống, dập đầu cầu xin: “Đại tiên, đều là tội lỗi do mẹ tôi gây ra, ngài muốn đòi nợ thì cứ tìm bà ấy đi, làm ơn tha cho chúng tôi.”
Vợ Hứa Lại Cẩu buông lời chửi rủa, rồi lại nói với Hướng Thần: “Là chúng nó đánh chết anh trai ngài, tôi đánh nó bao nhiêu lần rồi có lần nào đánh chết đâu? Là do chúng nó đánh vào đầu nên anh trai ngài mới chết, ngài tìm chúng nó mà trả thù đi Đại tiên…”
Hướng Thần nhếch mép, lộ ra một nụ cười quỷ dị âm u, cậu lạnh giọng nói: “Viết hết lại, cả nhà các người.”
Cậu lại quay đầu nhìn về phía thôn dân: “Và cả các người nữa, ta muốn lời khai của tất cả các người về việc mẹ ta , anh trai ta, và chính ta đã chết như thế nào. Ngay trước mộ cha mẹ ta, ta sẽ mời Diêm Vương đến xét xử, oan có đầu nợ có chủ, kẻ đáng đền mạng thì một người cũng không thoát được!”
Mọi người đồng loạt biến sắc, thôn dân thì đỡ hơn, nghe cậu nói oan có đầu nợ có chủ thì nghĩ rằng sẽ không tìm đến mình, đều sẵn lòng viết bản lời khai “cho Diêm Vương xem” đó. Nhưng đa phần họ không biết chữ, chỉ có thể cử một người đứng ra kể lại sự việc.
Hướng Thần lạnh lùng nói: “Một người viết, những người khác ấn dấu tay.”
Dân làng bàn bạc xem nhà ai có giấy bút, chuẩn bị cử người quay về lấy.
Hướng Thần hừ lạnh một tiếng, nghiêng đầu nhìn đống giấy vàng chưa cháy hết trước mộ Hứa Đại Sơn, âm u nói: “Đó không phải là giấy sao?”
Dân làng đồng loạt rùng mình, Hứa Hằng Châu lập tức lấy chiếc bút từ trong túi mình ra, rồi nhặt một xấp giấy vàng đưa tới.
Người già có trình độ văn hóa cao nhất trong thôn, liền kê giấy lên lưng người cùng thôn bắt đầu chép lại lời khai. Giải quyết xong thôn dân, Hướng Thần nhìn về phía nhà Hứa Lại Cẩu, Hứa Lại Cẩu lập tức run rẩy nói: “Viết, tôi viết…”
Cái chết của vợ Hứa Đại Sơn và Hứa Cẩu Tử đều do hắn chứng kiến, hắn cảm thấy mình không động tay thì không sai. Nhưng việc trơ mắt nhìn cháu trai bị vợ con đánh chết mà làm ngơ thì có thể thấy người này ích kỷ và độc ác đến mức nào. Hắn chạy đến chỗ dân làng, dân làng đồng loạt tránh xa cứ như thể hắn là bệnh dịch vậy. Hứa Lại Cẩu đành phải lùi lại vài bước, đợi dân làng viết xong.
Mấy người còn lại, Hứa Đại Mao và Hứa Nhị Ngốc tuy chột dạ nhưng dưới ánh mắt ép buộc của Hướng Thần đã run rẩy viết lời khai. Đương nhiên, chúng đổ hết trách nhiệm lên đầu mẹ ruột của mình. Kể cả bản cung và lời khai của Hứa Lại Cẩu và dân làng, cũng ghi hết ba mạng người lên đầu vợ Hứa Lại Cẩu.
Vợ Hứa Lại Cẩu đương nhiên không chịu viết, dù Hứa Cẩu Tử là do hai đứa con trai mụ ta đánh chết, nhưng hai mạng người phía trước đều do mụ ta gây ra. Mụ ta sợ rằng vừa đặt bút xuống, Diêm Vương sẽ phán mụ ta xuống địa ngục ngay lập tức.
Mụ ta không viết, Hướng Thần đương nhiên có cách để mụ ta phải viết. Thôn dân bây giờ đều đã thay đổi thái độ hết rồi, vừa nãy mụ ta lợi dụng dân làng ngăn cản Tống Văn Bân và Hứa Hằng Châu, bây giờ Hướng Thần cũng dùng thôn dân để ép mụ ta viết giấy nhận tội.
Người cả thôn, bao gồm cả chồng con, cha mẹ anh em của mụ ta đều mặt mày dữ tợn ép buộc mụ ta, sợ rằng mụ ta không viết thì quỷ đồng tử kia khi trả thù sẽ tìm đến mình. Cuối cùng, vẫn là Hứa Đại Mao, người duy nhất biết chữ trong nhà họ Hứa viết thay cho mụ ta, viết xong còn ép mụ ta cắn rách ngón tay ấn dấu vân tay.
Thôn dân cầm một chồng giấy vàng ghi lại lời thú tội cùng lời khai, run rẩy bước đến một nơi không xa Hướng Thần, nhưng lại không dám đến gần hơn.
Hướng Thần cười khẩy một tiếng, nói với Hứa Hằng Châu: “Anh! Chính là anh đó, cầm đồ vật này đến trước mộ cha mẹ ta, Diêm Vương tự khắc sẽ đến thu!”
Hứa Hằng Châu nhìn cậu một cái, đi qua cầm xấp giấy vàng lên, gấp vài lần trong tay, sau đó đứng lại trước mộ Hứa Đại Sơn. Chỉ thấy anh cúi lạy một cái, xấp giấy trên tay lập tức biến mất!
Thôn dân đồng loạt kinh ngạc kêu lên, ánh mắt nhìn Hứa Hằng Châu cũng mang theo vài phần sợ hãi. Hướng Thần quay sang dân làng, lạnh lùng ra lệnh: “Trói cả nhà Hứa Lại Cẩu lại, Diêm Vương đã nhận đơn tố cáo của ta, mấy ngày nữa sẽ đến xét xử, bọn họ đều là người có liên quan đến vụ án, dù chỉ một người trốn mất, cả thôn các người sẽ phải đền mạng!”
Trong tiếng kêu oan của Hứa Lại Cẩu và mấy đứa con trai hắn, thôn dân nhất loạt xông lên, trói chặt cả nhà bọn họ. Vợ Hứa Lại Cẩu vừa rồi bị ép viết đơn tố cáo đã phải chịu không ít trận đòn, thậm chí là từ chính người thân của mình. Mụ ta đã sớm nản lòng thoái chí, lười cả vùng vẫy.
Lúc này bị trói lại, mụ ta trừng mắt nhìn những người xung quanh, gằn giọng nói: “Cứ chờ đó, tao cũng sẽ biến thành quỷ. Tao cũng sẽ quay lại, chúng mày cứ chờ đấy!”
Màn kịch của Hướng Thần suýt nữa bị mụ ta làm cho sụp đổ. Cậu nghiến răng cười nhạo: “Diêm Vương đã định tội rồi thì làm gì có chuyện mày được thả về nhân gian?”
Cậu nói như vậy, dân làng mới yên tâm, xốc mấy người đó dậy, rồi lại cử người đến thỉnh chỉ thị từ Hướng Thần xem bước tiếp theo nên làm gì.
Hướng Thần ngẩng đầu nhìn trời, giọng nói chợt trở nên nhẹ nhàng: “Ta phải về rồi… Canh chừng bọn họ, đợi Diêm Vương đến thu…”
Nói xong, cậu giống như lúc đến, bước đi theo kiểu kỳ quái, chầm chậm quay trở lại. Đi được một đoạn thì biến mất trong đám cỏ. Thôn dân nhìn nhau vài lần, không ai dám cử động, Đợi thêm một lúc nữa, thấy không có động tĩnh gì, mới dám nhúc nhích tay chân.
Vài vị trưởng thôn có uy tín, sắp xếp người đưa cả nhà Hứa Lại Cẩu nhốt vào căn nhà trống trong thôn rồi lại bố trí người luân phiên canh gác, chờ “Diêm Vương đến xét xử người”.
Cũng không còn ai dám trêu chọc Tống Văn Bân và Hứa Hằng Châu nữa, từng người đều đứng cách xa hai người họ, còn lủi đi rất nhanh, trong nháy mắt nơi này chỉ còn lại hai người họ. Lòng Tống Văn Bân trăm mối cảm xúc lẫn lộn, nỗi đau xót khi đột ngột biết sự thật về cái chết thảm của vợ con người anh em tốt, sự hả hê khi thù lớn được báo, cùng với sự bối rối không hiểu rõ về tình trạng vừa rồi của Hướng Thần. Chú thậm chí quên cả hỏi Hứa Hằng Châu làm thế nào để làm tờ giấy biến mất.
“Thần…” Chú vừa thốt ra một từ, Hứa Hằng Châu lập tức ra hiệu im lặng với chú, hai người lại cùng nhau cúi lạy trước mộ Hứa Đại Sơn và vợ. Sau đó Tống Văn Bân đi theo Hứa Hằng Châu về phía nơi Hướng Thần biến mất. Đi chưa được bao xa, Hứa Hằng Châu vén đám cỏ rậm rạp, quả nhiên, bên trong có một cục tròn nhỏ đang ngồi xổm, trông đáng thương thê thảm vô cùng.