Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 61

Những người khác chưa kịp phản ứng gì với lời anh nói, nhưng Vệ Xảo Văn lại như mèo bị dẫm đuôi, bùng nổ ngay lập tức, hét lên: “Mày im miệng, mày nói bậy bạ gì đó?”

Phản ứng này của cô nàng càng khiến Hứa Hằng Châu khẳng định suy đoán của mình. Ban đầu anh cũng không chắc chắn, chứng cứ chưa đủ vẫn đang thu thập, anh vốn định đợi thêm một chút. Nhưng Hướng Thần bị thương quá đột ngột, anh đã nghĩ đến việc trả thù ngay khi ở bệnh viện. Nhà họ Vệ lại ép đến tận cửa hết sức hung hăng, anh không ra tay nữa thì người ta sẽ nghĩ anh ăn chay mất.

Ngay từ khi Vệ Xảo Văn bắt đầu quấy rầy Hứa Hằng Châu, anh đã nghĩ cách thu thập thông tin về người nhà họ Vệ. Cũng không định làm gì họ thật, chỉ để phòng ngừa bất trắc, biết đâu có thể tìm ra cách khiến Vệ Xảo Văn ngoan ngoãn hơn.

Mấy người bạn của anh năm đó, Vương Đống đi lính, Lý Minh không thi đậu vào xưởng. Gia đình cậu ta tìm chút quan hệ đưa cậu ta vào Ủy ban Phường làm chân chạy việc. Việc ít tiền cũng ít, quản lý lỏng lẻo. Cậu ta vẫn như cũ, suốt ngày tụ tập với một đám anh em bạn bè ăn chơi vô tích sự.

Riêng Trương Hưng Nghiệp trông bình thường nhất lại bất ngờ thi đậu vào làm công an, tuy là bộ phận văn phòng nhưng cũng rất không dễ dàng. Hứa Hằng Châu nhờ Lý Minh và Trương Hưng Nghiệp giúp đỡ điều tra thông tin nhà họ Vệ. Một người trong hệ thống nhà nước, một người đi khắp hang cùng ngõ hẻm quen biết khắp nơi. Những việc khác có thể không được, nhưng hỏi thăm tin tức thì không thành vấn đề.

Rất nhanh, Hứa Hằng Châu đã có một bản sơ lược thông tin về người nhà họ Vệ. Không nhắc đến những người khác, Hứa Hằng Châu phát hiện một chuyện thú vị trong hồ sơ của Vệ Xảo Văn. Người nhà họ Vệ nói Vệ Xảo Văn vốn đang ôn thi để chuẩn bị cho kỳ thi đại học, nhưng trên thực tế trước khi thông báo ngừng tuyển sinh đại học được công bố, Vệ Xảo Văn đã rời khỏi trường rồi. Và trước khi cô nàng rời trường, ở trường họ đã xảy ra một chuyện.

Trong lớp của Vệ Xảo Văn có một thầy giáo họ La vừa tốt nghiệp đại học, tuổi còn trẻ. Anh ta không nhận công việc tốt hơn do nhà nước phân công mà ngược lại quay về Thanh Giang dạy học cho một trường cấp ba bình thường. Thì ra, gia đình thầy giáo La trước đây rất nghèo, nghèo đến mức không thể đi học phải bỏ học. Thầy giáo của anh ta lúc đó thấy anh ta thông minh, bỏ học thì tiếc nên tự mình tài trợ, nuôi anh ta học đến đại học. Thầy La sau này cưới con gái của ân sư mình, hai người sống hạnh phúc êm ấm, còn sinh một đứa con đáng yêu. 

Sau khi tốt nghiệp đại học, theo yêu cầu của cha vợ kiêm ân sư, anh ta quay về tiếp quản lớp của ông, trở thành một giáo viên nhân dân vinh quang. Vì vậy, những người biết quá khứ của thầy La đều khen anh ta là người trọng tình trọng nghĩa, biết ơn báo đáp. Thế nhưng, chính người tốt này lại làm ra một chuyện khiến nhiều người kinh ngạc đến rớt hàm.

Anh ta ngoại tình với một nữ sinh của mình. Vợ thầy La tình cờ phát hiện thư từ tình cảm giữa chồng và một nữ sinh. Trong đó, thầy La kể lể sự u uất bất mãn của mình, cho rằng gia đình cha vợ đã cản trở tiền đồ của anh ta. Đồng thời, thầy La bày tỏ với nữ sinh “rất hiểu anh ta” rằng, vợ anh ta chỉ biết chăm sóc người già con cái, tư tưởng với học thức không đủ cao, hai người không có tiếng nói chung. Tình cảm của anh ta “như cỏ bồng không rễ, không nơi nương tựa”, cho đến khi gặp cô nàng nữ sinh đó mới hiểu được vẻ đẹp của tình yêu.

Những lời trong dấu ngoặc kép là lời nói gốc của thầy giáo La. Anh ta còn viết rất nhiều thơ tình cho nữ sinh đó, kiểu ngọt đến sâu răng. Trong khi đó, nữ sinh kia vừa dịu dàng an ủi “người đàn ông bị tổn thương tình cảm” này, vừa bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với thầy La, dỗ dành cho thầy La thề rằng sẽ không bao giờ phụ cô nàng, nhất định sẽ nghĩ cách ly hôn với vợ.

Có thể tưởng tượng vợ thầy La đã chịu cú sốc lớn đến mức nào. Cô ấy chỉ biết nữ sinh đó có chữ “Văn” trong tên, liền chất vấn thầy La nữ sinh đó là ai. Thầy La giấu giếm không nói, còn cướp lấy và đốt cháy phần lớn thư từ. Trong cơn đau khổ tột cùng, vợ thầy La đến trường gây rối, yêu cầu nhà trường giao ra nữ sinh phá hoại gia đình người khác, phải đuổi học nữ sinh đạo đức bại hoại đó.

Chuyện này ầm ĩ lên, hiệu trưởng đích thân chủ trì điều tra. Vì thầy La có học vị cao, nhà trường thiếu giáo viên, nên anh ta không chỉ dạy một lớp. Ba lớp cộng lại, nữ sinh có chữ “Văn” trong tên có bảy người. Thế nhưng, nhà trường chưa kịp điều tra ra kết quả, thầy La đã khai nhận. Anh ta chỉ ra một nữ sinh tên là Dương Văn Văn ở lớp 11.

Dương Văn Văn gia cảnh khó khăn nhưng ngoại hình thanh tú, tính cách hướng nội, thích thơ ca, có vẻ rất phù hợp. Nhưng cô ấy không thừa nhận, luôn miệng nói mình bị oan, cho đến khi thầy La tiết lộ một vết bớt bí mật trên cơ thể cô ấy. Vụ việc được định đoạt từ đó. Dương Văn Văn bị đuổi học, danh tiếng từ đó thối nát hoàn toàn. Gia đình cô ở nông thôn, vốn dĩ vì cô học giỏi mới cố gắng chu cấp. Về nhà không lâu, cô ấy bị gia đình ép gả cho một tên đàn ông lớn tuổi độc thân, suốt ngày bị đánh đập chửi mắng.

Sau khi Hứa Hằng Châu nghe chuyện này, trực giác mách bảo anh chuyện này không đơn giản như vậy. Vì thế, anh từng cố ý thử Vệ Xảo Văn khi chỉ có hai người, hỏi thăm cô ấy về chuyện thầy La và Dương Văn Văn. Lúc đó Vệ Xảo Văn ánh mắt lảng tránh, biểu cảm không tự nhiên, còn cố gắng chuyển chủ đề. Hứa Hằng Châu nhân cơ hội nói sang chuyện khác. Nhưng trong thâm tâm lại theo suy đoán của mình tìm người hỏi thăm. Quả nhiên, Dương Văn Văn ở nội trú, ở chung phòng với bạn khác lớp trong ký túc xá. Trong phòng ký túc xá đó có một người là bạn cùng lớp với Vệ Xảo Văn.

Đến lúc này, Hứa Hằng Châu đã xác định chuyện này chín phần mười có liên quan đến Vệ Xảo Văn. Phẩm chất mà đứa con gái này thể hiện hàng ngày khiến anh không thể không suy đoán cô nàng có ác ý. Anh tiếp tục thu thập thông tin trong bí mật. Tốt nhất là lấy được thư từ trao đổi của hai người năm đó. Mặc dù thầy La nói những bức thư đó đã bị đốt cháy hết nhưng lỡ có con cá lọt lưới thì sao. Nhưng anh chưa kịp thu thập được bằng chứng đáng tin cậy đã xảy ra mâu thuẫn với nhà họ Vệ.

Vệ Xảo Văn như phát điên, hận không thể nhào tới giết Hứa Hằng Châu, không cho anh nói thêm một lời nào nữa. Vệ Hồng Thăng bị bộ dạng điên cuồng của con gái làm cho giật mình. Bà Vệ hơi ngẩn người, dường như nhớ ra điều gì đó, sắc mặt khó coi kéo Vệ Xảo Văn lại, nói với Vệ Hồng Thăng: “Lão Vệ, chúng ta về thôi. Xảo Văn nó đã như thế này rồi, chúng ta về đi!”

Vệ Hồng Thăng không hiểu gì, vẫn đang nghĩ thầy giáo La mà Hứa Hằng Châu nói là có ý gì. Ông ta bận rộn công việc cũng không có tâm trí nghe chuyện phiếm, nhất thời không nghĩ ra chuyện này xảy ra bên cạnh Vệ Xảo Văn. Bà Vệ kéo Vệ Xảo Văn muốn đi, Hứa Hằng Châu làm sao có thể để bà ta toại nguyện. Mặt mũi hai bên đã xé toạc rồi, lần này không khiến họ chịu thiệt triệt để thì sau này còn đâu cơ hội tốt như vậy.

Bà Vệ thấy anh chặn lại, bất chấp phong thái quý phu nhân thường ngày, vừa mắng anh vừa giơ tay cào cấu anh. Hứa Hằng Châu ôm Hướng Thần không thể ra tay, lại không tiện động tay với một người phụ nữ như bà ta, nhất thời bị lúng túng. May mắn thay, lúc này Chung Bình lao tới giữ chặt bà Vệ. Bà Vệ bất chấp muốn đánh Chung Bình. Chung Bình cười lạnh một tiếng: “Tôi là phụ nữ, không cần phải lo quy tắc không đánh phụ nữ. Nếu bà còn không chịu yên thì đừng trách tôi không khách sáo!”

Bà Vệ nhiều năm như vậy chưa từng chịu khổ gì. Chung Bình vừa nói lời độc, tay lại dùng sức, bà Vệ lập tức thấy cổ tay đau nhói, kêu than rồi dừng tay.

Vệ Hồng Thăng thấy vợ bị người ta kiềm chế, mặt đầy bất mãn bảo Chung Bình buông vợ mình ra. Chung Bình không để ý đến ông ta, ánh mắt nhìn về phía Hứa Hằng Châu. Vệ Hồng Thăng đành phải bảo Hứa Hằng Châu nói chuyện. Hứa Hằng Châu cũng lười bảo họ xin lỗi nữa. Dù sao họ cũng sẽ không cảm thấy mình sai. Đã đắc tội rồi thì đắc tội cho trót luôn. “Trưởng ban Vệ xin chờ một chút.” 

Hứa Hằng Châu nói lớn: “Tôi kể cho mọi người nghe một câu chuyện nhé, kể xong các vị hãy đi cũng chưa muộn.”

Vệ Hồng Thăng không hiểu ý anh là gì. Bà Vệ và Vệ Xảo Văn ra sức lắc đầu từ chối và yêu cầu anh im miệng. Cứ như thế, quần chúng vây xem lại càng hứng thú, bao vây mấy người kín mít, hò reo bảo anh kể nhanh lên.

“Chuyện xảy ra ở trường cấp ba số Một trong thành phố chúng ta. Có lẽ một số người đã nghe rồi, nhưng xin cho phép tôi kể lại một lần nữa.” Thế rồi anh nói rõ ràng, mạch lạc, kể lại chuyện đó như một câu chuyện. Kể đến đoạn vợ thầy La gây rối ở trường, tìm nữ sinh có chữ “Văn” trong tên, Hứa Hằng Châu có ý ám chỉ: “Nói đến cũng thật trùng hợp, cô Vệ đây trong tên cũng có chữ “Văn”, cũng là học sinh của thầy La đó.”

“Mày nói bậy! Không phải tao, là Dương Văn Văn, là con đ**m đó! Vết bớt của nó còn bị người đàn ông kia biết rồi!” Vệ Xảo Văn sụp đổ la lớn. Hứa Hằng Châu cười một tiếng, lạnh nhạt nói: “Tôi không nói là cô, chỉ kể cho mọi người nghe một câu chuyện thôi. Thật tình cờ tôi có được một bức thư, nghe nói là do nữ sinh đó viết cho thầy La. Chị Dương đó chẳng phải luôn kêu oan sao. Chúng ta có thể đưa thư cho chị ấy đối chiếu nét chữ, cô thấy thế nào? Cô Vệ?”

Khuôn mặt đỏ bừng của Vệ Xảo Văn tức khắc mất hết màu máu. Cô nàng trừng mắt nhìn Hứa Hằng Châu như thể đang nhìn một ác quỷ muốn kéo cô nàng xuống địa ngục. Bà Vệ dùng sức hất tay Chung Bình ra, lao tới ôm Vệ Xảo Văn. Sau khi đến đây lâu như vậy, đây là lần đầu tiên bà ta hạ mình khẩn cầu Tống Văn Bân: “Anh Tống, anh là đồng đội với Lão Vệ nhà tôi lâu như vậy rồi. Chuyện này là Xảo Văn nhà tôi sai, nó không nên làm em trai bị thương rồi nói dối. Tôi sẽ bảo nó xin lỗi các người ngay. Nhưng danh tiếng của con gái không thể tùy tiện bôi nhọ! Anh mau bảo nó im miệng đi!”

Chưa đợi Tống Văn Bân mở lời, Hứa Hằng Châu lập tức làm ra vẻ tủi thân: “Bôi nhọ? Bà nói đùa rồi. Tôi đâu có nói chuyện này liên quan đến con gái bà đâu? Tôi chỉ muốn tìm người trong cuộc hiểu rõ tình hình. Nếu chị ấy bị oan thì trả lại sự trong sạch cho chị ấy. Bà lại nói tôi bôi nhọ, chẳng phải đây là sự bôi nhọ đối với tôi sao? Tôi là đàn ông nên có bị bôi nhọ danh tiếng cũng không sao à?”

Quần chúng vây xem cũng nghe ra được vài điều, chỉ trỏ vào Vệ Xảo Văn. Có người lên tiếng nói: “Nói đúng lắm! Trả lại sự trong sạch cho con gái nhà người ta đi.” 

Rõ ràng mọi người đã nhìn ra trong lòng nhà họ Vệ có điều mờ ám qua thái độ của họ.

Có thím nghe xong giận điên người. Lúc này, đối với đứa con gái phá hoại gia đình người khác còn vu oan giá họa cho người vô tội, nói là giày rách cũng không oan. Họ chính là người vợ trong câu chuyện, chỉ biết chăm sóc người già con cái và lo toan việc nhà nên càng cảm thấy đồng cảm. Thế là không biết từ đâu bay ra một chiếc giày, đế giày còn dính bùn đất rơi thẳng vào mặt Vệ Xảo Văn, in một vết chân đen thui trên mặt cô nàng.

Vệ Xảo Văn kêu lên một tiếng thất thanh, chộp lấy chiếc giày muốn lao đến đánh người, lại bị mẹ cô nàng kéo chặt. Mấy bà thím bên kia ai nấy xoa tay mài nắm đấm, nếu cô nàng lao tới khó tránh khỏi một trận đòn hội đồng.

Vệ Hồng Thăng không phải kẻ ngốc. Chuyện phát triển đến nước này làm sao có thể không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Dù không dám tin con gái ông ta, người tuy hơi kiêu căng nhưng những thứ khác đều tốt lại làm ra chuyện này, nhưng sự việc đã đến nước này, ông ta không bảo vệ nó thì còn làm gì được? Dù sao cũng là con gái ruột của mình.

Vệ Hồng Thăng lộ vẻ cầu xin với Tống Văn Bân: “Anh lớn, tình nghĩa của chúng ta bao nhiêu năm rồi. Xảo Văn cũng là cháu gái của anh mà! Không làm thông gia, chẳng lẽ muốn làm kẻ thù sao?” Ánh mắt Tống Văn Bân do dự trong một khoảnh khắc, nhưng lại nghĩ đến sự hung hăng hống hách của mẹ con nhà họ Vệ trước khi Hứa Hằng Châu tiết lộ chuyện nà cùng sự bàng quan của Vệ Hồng Thăng. Nghĩ đến bà Vệ thậm chí còn cố hắt nước bẩn lên Hứa Hằng Châu khi xin xỏ anh, Tống Văn Bân nghiến răng nói: “Chuyện này Hằng Châu quyết định, tôi không can thiệp.”

Sắc mặt Vệ Hồng Thăng thay đổi lớn, nghiến răng nói ra một từ “Được”. 

Ông ta nhìn Hứa Hằng Châu, giọng lạnh lùng: “Rốt cuộc cậu muốn chúng tôi làm gì?” 

Hứa Hằng Châu nhếch môi cười, vẻ mặt ngây thơ: “Chú nói thế làm tôi sợ quá, tôi có thể muốn các vị làm gì chứ. Tôi là đứa mồ côi, chịu ấm ức không bảo vệ được em trai cũng đành phải nhịn. Lại còn bị kẻ gây tội đánh đến tận cửa, tôi làm gì được.” 

Vệ Hồng Thăng tức đến mức suýt ngất xỉu. Đây là lần đầu tiên ông ta bị một người nhỏ tuổi hơn chỉ cây dâu mắng cây hòe đến mất mặt như vậy.

Vệ Hồng Thăng quay người kéo Vệ Xảo Văn, giọng lạnh lùng: “Xin lỗi đi!” 

Vệ Xảo Văn run rẩy đứng trước mặt Hứa Hằng Châu, không còn vẻ kiêu căng lúc đến nữa, gần như run rẩy nói với Hứa Hằng Châu: “Tôi, tôi xin lỗi.” 

Hứa Hằng Châu xoa tóc Hướng Thần. Vừa cúi đầu, đứa nhỏ nhà mình đang nhìn anh với vẻ mặt sùng bái. Tâm trạng bực bội vì giằng co với những người này lâu như vậy thoải mái hơn nhiều ngay lập tức. Anh liếc nhìn Vệ Xảo Văn, chậm rãi nói: “Người cô làm bỏng không phải tôi, xin lỗi tôi làm gì? Hơn nữa, xin lỗi phải nói rõ ràng chứ, chỉ một từ xin lỗi là thế nào? Người ta còn tưởng chúng tôi ép buộc cô đấy.”

Vệ Xảo Văn c*n m** d*** đến trắng bệch, ánh mắt hận thù dưới đáy mắt nếu có thể hóa thành dao có thể đâm Hứa Hằng Châu thành tổ ong rồi. “Xin lỗi…” 

Lời xin lỗi của Vệ Xảo Văn vừa thốt ra liền bị Hứa Hằng Châu ngắt lời. “Khoan đã.” Anh đặt Hướng Thần xuống đất bảo cậu đứng vững, rồi nói với Vệ Xảo Văn: “Nói đi.”

Xung quanh im lặng trong một khoảnh khắc. Ngay cả quần chúng vây xem vốn đang thì thầm cũng dừng lại, nhìn Vệ Xảo Văn cúi người trước Hướng Thần thấp bé: “Xin lỗi, chị không nên làm em bị thương rồi còn nói dối, xin em tha thứ cho chị.” 

Hướng Thần không muốn tha thứ cho cô nàng. Cậu rất ghét đứa con gái này, liền hừ hừ nói: “Chị đừng quấy rầy anh trai tôi nữa, anh ấy nói không thích chị rồi.” Vệ Xảo Văn còn dám quấy rầy Hứa Hằng Châu nữa sao. Trong mắt cô nàng, Hứa Hằng Châu có lẽ là người đáng ghét nhất trên đời. Đáng ghét lại đáng sợ, khuôn mặt đẹp trai đó còn đáng sợ hơn cả quỷ.

Vệ Xảo Văn liên tục gật đầu. Vệ Hồng Thăng vươn tay về phía Hứa Hằng Châu, ra hiệu anh giao thư ra. Hứa Hằng Châu làm gì có thư nào cho ông ta, chỉ là lừa họ thôi. Hơn nữa, xin lỗi một câu mà muốn xong chuyện sao. Vậy thì chẳng phải anh lãng phí công sức rồi sao?! Hứa Hằng Châu ôm Hướng Thần lên lại, chậm rãi nói: “Tôi còn hai câu hỏi muốn hỏi cô Vệ, đợi cô ấy thành thật trả lời rồi các vị hãy đi.”

Vệ Hồng Thăng nắm chặt tay, thật muốn cho thằng nhóc đáng ghét trước mặt này một trận ra trò, nhưng người ta đã nắm thóp nên ông chỉ có thể cúi đầu, ngoan ngoãn nghe lời. Ông ta đẩy Vệ Xảo Văn qua, ra hiệu Hứa Hằng Châu hỏi. Hứa Hằng Châu liếc nhìn Vệ Xảo Văn đang co rúm, cười một cái, nói: “Cô Vệ, câu hỏi thứ nhất của tôi là: Cô có biết Lưu Quyên không? Cô ấy cùng phòng với Dương Văn Văn, là bạn cùng lớp với cô.” 

Vệ Xảo Văn cúi đầu, trên mặt lộ ra vài phần hoảng sợ. Cô nàng không muốn trả lời, nhưng Hứa Hằng Châu đã chắn trước mặt cô nàng. Bên tai vang lên những lời ác ý, cô nàng chỉ muốn nhanh chóng về nhà.

Vệ Xảo Văn gật đầu qua loa. Hứa Hằng Châu xác nhận lại câu trả lời của cô nàng, để mọi người đều nghe rõ xong, mới hỏi câu tiếp theo: “Chuyện vết bớt trên người Dương Văn Văn là Lưu Quyên nói cho cô biết sao?” 

“Mày có ý gì!” Vệ Xảo Văn chưa kịp trả lời, bà Vệ đã nổi giận trước: “Mày đang cố ý muốn đổ tiếng xấu lên Xảo Văn nhà tao!” 

Hứa Hằng Châu suýt chút nữa bị bà ta chọc cười. Tiếng xấu này chẳng phải Vệ Xảo Văn đã đổ lên cô gái vô tội khác trước sao? Anh chỉ là khôi phục lại sự thật của sự việc thôi, cũng có thể nói là đổ tiếng xấu sao?

Hứa Hằng Châu âm thầm lướt qua biểu cảm của quần chúng vây xem, thấy họ đều có biểu cảm bừng tỉnh, biết mình đã đạt được mục đích. Hôm nay nhà họ và nhà họ Vệ xem như đã xé rách da mặt hoàn toàn, sau này khó tránh khỏi nhà đó báo thù. Hứa Hằng Châu làm sao có thể để lại cái đuôi này. Anh hôm nay muốn định tội chuyện của Vệ Xảo Văn, vài năm nữa càng hỗn loạn hơn, người trong sạch cũng chưa chắc có thể toàn thây mà rút lui, loại người như Vệ Xảo Văn không bị lôi ra diễu phố đã là may mắn rồi. Người nhà họ Vệ tự lo thân còn chưa xong, muốn tìm họ gây phiền phức thì chỉ là mơ giữa ban ngày.

Nhưng thực tế anh không có bằng chứng. Đến lúc đó dù có người tố cáo Vệ Xảo Văn, cô nàng tiếp tục đẩy Dương Văn Văn ra đỡ tội, chỉ cần chuyện vết bớt không giải thích rõ ràng, Dương Văn Văn sẽ không thể lật mình. Hứa Hằng Châu muốn tất cả mọi người đều biết, vết bớt của Dương Văn Văn là do Vệ Xảo Văn tiết lộ cho thầy La. Cô nàng không thừa nhận cũng không sao, người khác đều đã nghe thấy. Lỗ hổng đã mở ra, mọi người đã biết nguyên nhân, chuyện này cô nàng muốn chối cũng không được nữa.

“Không muốn trả lời thì thôi.” Hứa Hằng Châu vô tư nói: “Vì cô Vệ không muốn nói, tôi cũng không ép. Sau này có cơ hội, tôi sẽ đi hỏi bạn học Lưu vậy. Lời nói vô ý của cô ấy hại đời một cô gái vô tội, chắc hẳn trong lòng cũng rất hối hận. Tôi hỏi, cô ấy nhất định sẽ sẵn lòng nói với tôi.”

“Mày nói bậy! Con tiện nhân đó không thèm hối hận, nó…” Vệ Xảo Văn nghe lời Hứa Hằng Châu ngẩng đầu nói, lời chưa dứt đã bị Vệ Hồng Thăng tát một cái.

“Đồ ngu!” Vệ Hồng Thăng từ nhỏ đến lớn chưa từng động một ngón tay vào cô nàng. Hai đứa con trai trong nhà ông đã đánh gãy vài cái chổi, chỉ có đứa con gái này ông ta chưa từng đánh. Nhưng hôm nay ông ta phá lệ, và không hề hối hận chút nào.

Vệ Xảo Văn bị tát cho choáng váng, sau đó mới nhận ra mình vừa nói gì. Quả nhiên Hứa Hằng Châu cười toe toét, ngay cả sự khinh thường trong mắt cũng lười che giấu. 

“A! Mày là ác quỷ!” Vệ Xảo Văn hét lớn đầy phẫn uất về phía Hứa Hằng Châu.

“Đủ rồi!” Vệ Hồng Thăng giận dữ nói. Ông ta lườm Hứa Hằng Châu một cái thật mạnh, kéo Vệ Xảo Văn bỏ đi. Thư từ gì đó cũng không cần nữa, dù sao cũng vô dụng rồi, hơn nữa ông ta thực sự không muốn ở lại đây cho người ta chê cười nữa.

Bước qua bên cạnh Tống Văn Bân, Vệ Hồng Thăng chững lại một chút, cuối cùng không nói gì, đi thẳng. Bà Vệ vội vàng đi theo, cúi đầu khom lưng. Nếu người quen nhìn thấy bà ta lúc này, nhất định sẽ không nhận ra đây là người vợ của Trưởng ban luôn giữ vẻ kiểu cách kia.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn