Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 60

Nhưng Tống Văn Bân mềm lòng cũng chưa lâu. Chú vốn định nói trước với hai đứa nhỏ ở nhà, hỏi ý kiến của chúng rồi mới dẫn Chung Bình về gặp chúng. Không ngờ lại xảy ra chuyện của Hướng Thần trước. Chú vội vàng chạy đến bệnh viện, Chung Bình vì lo lắng cũng đi theo.

Hướng Thần mắt sáng rực nhìn hai người trước mặt. Cậu thật lòng hy vọng chú mình có thể tìm được một người tri kỷ, sau này về già cũng có bạn đồng hành. Dì Chung Bình trước mặt này tuy chưa tiếp xúc nhiều, nhưng có thể làm chú cậu mềm lòng chắc hẳn cũng không dễ dàng gì. Hơn nữa, qua những lời vừa nãy, người dì này có tính cách phóng khoáng và rộng lượng. Cô ấy cũng có hiểu biết nhất định về sự tồn tại của cậu và anh trai và không hề phản đối họ. Thế là đủ rồi. Chỉ cần cô ấy có thể sống tốt với chú thì dù không thích cậu cho lắm cũng không sao.

Hướng Thần cong mắt, giọng ngọt ngào nói với Chung Bình: “Chào dì Chung ạ, cháu cũng rất thích dì.” 

Chung Bình tính cách vô tư, lần đầu gặp đứa trẻ ngọt ngào như Hướng Thần, nhất thời có chút lúng túng. Nếu Hướng Thần nghịch ngợm hơn, cô ấy đã không luống cuống như vậy. Nhưng Hướng Thần trông rất ngoan, khoác một chiếc áo khoác lớn, lông mi dài vẫn còn dính nước mắt, nhìn càng thêm ngoan ngoãn và đáng yêu. Chung Bình thò tay vào túi áo cũng không mò ra được thứ gì, trong lòng thầm bực vì đến quá vội, ngay cả kẹo cũng chưa kịp mua cho đứa nhỏ.

Tống Văn Bân thấy họ hòa hợp với nhau thì thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, lại giới thiệu Hứa Hằng Châu. Hứa Hằng Châu dù sao cũng lớn tuổi hơn, không nhỏ hơn Chung Bình bao nhiêu nên giữ đủ sự tôn trọng là được. Sau đó Hứa Hằng Châu tóm tắt lời bác sĩ, Tống Văn Bân và Chung Bình giúp thu dọn đồ đạc và lấy thuốc. Hứa Hằng Châu ôm Hướng Thần, cả nhà chuẩn bị về nhà.

Trên đường đi, Tống Văn Bân hỏi về việc Hướng Thần bị thương như thế nào. Hứa Hằng Châu mặt đen lại kể cho chú nghe Vệ Xảo Văn đã làm gì. Mặt Tống Văn Bân cũng đen lại. Chú biết chuyện Vệ Xảo Văn theo đuổi đứa cháu lớn nhà mình, nhưng chú không biết lại là theo đuổi dai như vậy. Chung Bình cũng theo đuổi chú, nhưng nếu chú từ chối rõ ràng, Chung Bình tuyệt đối sẽ không quấy rầy chú, so sánh ra mới thấy cô mạnh mẽ và dứt khoát như nào.

“Cháu không cần phải kiêng dè chú,” Tống Văn Bân mặt lạnh nói: “Chuyện này chú sẽ đi tìm Vệ Hồng Thăng nói chuyện, nhất định phải bắt Vệ Xảo Văn xin lỗi Thần Thần nhà mình. Sau này nếu nó còn đến tìm cháu, cháu không cần khách sáo, muốn nói gì thì nói.” Quan hệ của chú với Vệ Hồng Thăng đúng là tốt, nhưng cũng không thể để con nhà người ta bắt nạt con nhà mình. Chú bây giờ không khác gì người làm cha mẹ của hai đứa, lúc này nên đứng ra chống lưng cho con nhà mình, làm sao có thể để con chịu ấm ức vì thể diện và tình bạn của mình chứ.

Bờ vai căng thẳng của Hứa Hằng Châu cũng thả lỏng một chút. Tống Văn Bân là người nặng tình cảm, anh chỉ sợ khi gặp chuyện này, chú do dự không quyết khiến mình khó xử.

Vì chú đã nói như vậy, nên anh cũng không cần khách sáo nữa. Vệ Xảo Văn nếu ngoan ngoãn đến xin lỗi, anh còn có thể giữ lại cho nhà họ Vệ hai phần thể diện. Nếu không đến thì đừng trách anh xé toạc mặt nạ của Vệ Xảo Văn quăng xuống đất cho người ta giẫm.

Nể mặt Tống Văn Bân, Hứa Hằng Châu nhịn cơn giận vẫn còn nghĩ đến việc chừa đường lùi cho người ta, đã là hết lòng hết nghĩa rồi, nhưng lại có người không biết điều.

Gia đình Tống Văn Bân vừa đi đến khu nhà tập thể, có hàng xóm quen liền sáp lại gần, trước hết hỏi han vết thương của Hướng Thần vài câu, rồi vẻ mặt kỳ lạ nói với anh, cô gái nhà họ Vệ đã dẫn người đến chặn cửa nhà họ. Chỉ cần nghe lời mô tả của hàng xóm, đều biết Vệ Xảo Văn đến không có ý tốt. Đợi mấy người họ lên lầu, đi đến cửa nhà, Tống Văn Bân nhìn thấy Vệ Hồng Thăng cũng ở đó, sắc mặt đã rất khó coi.

Trước cửa nhà họ Tống, ngoại trừ vợ chồng Vệ Vũ và em bé, cả nhà họ Vệ kể cả Vệ Hàng đều đã đến. Một tay Vệ Xảo Văn băng bó như một cái bánh ú, thoạt nhìn như thể bị thương rất nặng. Nếu Hứa Hằng Châu không nhớ nhầm, vết bỏng trên tay cô ta chỉ to bằng đồng xu, so với Hướng Thần thì không nói gì khác, diện tích nhỏ hơn rất nhiều.

Người nhà họ Vệ nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu nhìn thấy người nhà họ Tống, bà Vệ mặt đầy tức giận lao tới, chỉ vào Hứa Hằng Châu mắng xối xả: “Mày là đồ thất đức, nhà họ Vệ bọn tao đã làm gì có lỗi với mày, uổng công Lão Vệ nhà tao coi mày như nửa đứa con trai, mày báo đáp bọn tao như vậy sao?!”

Trên mặt Vệ Hồng Thăng cũng mang theo vài phần bất mãn, bước tới giả vờ can ngăn Bà Vệ, nhưng trong miệng lại nói: “Hằng Châu, không phải chú nói cháu, chuyện này thật sự cháu làm không đúng. Nếu cháu không thích Xảo Văn nhà chú thì cháu cứ nói thôi, cần gì phải ức h**p người ta như vậy, còn để em trai tạt nước nóng vào nó. Nó là con gái, để lại sẹo thì làm sao!” 

Nói xong lại quay đầu nói với Tống Văn Bân: “Lão Tống, làm anh em nửa đời người rồi, tôi cũng không nói lời sáo rỗng với anh. Con nhà anh thật sự nên dạy dỗ lại rồi. Tuổi còn nhỏ mà đã làm được chuyện như vậy, sau này thì sao?”

Ông ta tự cho rằng mình nói khá hàm ý, giữ đủ thể diện cho Tống Văn Bân, nhưng Tống Văn Bân và Chung Bình đã nghe chuyện trên đường đi thì đã tức điên rồi. Đạo lý gì đây, làm người ta bị thương rồi còn có mặt mũi đến nhà người ta bắt nạn nhân phải xin lỗi?

Chuyện này vẫn chưa xong, bà Vệ tiếp lời: “Không phải con ruột cũng không thể nuôi dưỡng sơ sài như vậy. Dạy dỗ thành như thế chẳng phải là hại người sao?” Tống Văn Bân giận đến mắt trợn tròn. Con nhà chú có gì không tốt? Ai gặp con nhà chú mà không khen?! Không phải con ruột thì sao? Con ruột của chú cũng chưa chắc tốt bằng hai đứa này đâu!

Hứa Hằng Châu cười gằn, một tay ấn đầu Hướng Thần vào lòng mình không để cậu thấy bộ mặt xấu xí của người nhà họ Vệ, châm chọc: “Đúng vậy, nuôi mà không dạy, chẳng phải là hại người sao? Bà Vệ hiểu biết như vậy, sao không thấy bà dạy dỗ con cái mình cho tốt?”

“Mày, mày…” Bà Vệ chỉ vào Hứa Hằng Châu tay run lẩy bẩy, hoàn toàn không dám tin anh làm chuyện đó mà còn dám nói như vậy. Vệ Hồng Thăng sắc mặt giận dữ, quay sang Tống Văn Bân nói: “Lão Tống, anh nói gì xem nào?” 

Tống Văn Bân cười lạnh một tiếng, bước tới chắn gió, kéo nhẹ chiếc áo đắp trên vai Hướng Thần để Vệ Hồng Thăng thấy: “Tôi nói gì? Tôi còn phải hỏi anh xem anh nói gì đấy? Anh nhìn con nhà tôi bị bỏng này, nó mới bao lớn, vậy cũng ra tay được!”

Vệ Hồng Thăng sững sờ. Ban đầu ông ta nhìn thấy Hướng Thần được Hứa Hằng Châu ôm nên không nghĩ nhiều. Con trai út nhà họ Tống được nuông chiều, phần lớn thời gian đều được anh trai ôm hoặc cõng. Thấy nhiều nên không thấy lạ nữa. 

Đợi đến khi nhìn thấy vết thương của Hướng Thần, Vệ Hồng Thăng hít một hơi như bị đau răng. Vết bỏng vốn dĩ đã trông rất kinh khủng, vết thương của Hướng Thần lại được bôi một lượng lớn thuốc mỡ nên thoạt nhìn gần như toàn bộ bờ vai và một phần da phía dưới đều không thể nhìn được. Da cậu trắng, người bé nhỏ, nhìn cũng mỏng manh. Vết thương như vậy trên người trông thật sự đáng sợ.

Sắc mặt Vệ Hồng Thăng càng khó coi hơn vài phần, quay đầu nhìn con gái mình. Vệ Xảo Văn ánh mắt lảng tránh, lắp bắp nói: “Nó, nó muốn tạt con mà, tự làm mình ra thành như vậy không trách con được.”

Thì ra Vệ Xảo Văn bị thương, lại thấy Hứa Hằng Châu không quan tâm đến cô nàng mà chỉ lo cho đứa nhóc kia thì trong lòng càng thêm tức giận. Cô nàng rất quý trọng cơ thể mình, vội vàng chạy đến bệnh viện băng bó trước, cố ý bảo bác sĩ quấn nhiều băng gạc hơn. Sau đó ôm một bàn tay như thể bị gãy khóc lóc trở về nhà than vãn với mẹ. 

Bà Vệ thấy tay cô nàng thì hoảng hồn, liên tục gặng hỏi. Không phải là đi hẹn hò với Hứa Hằng Châu sao? Sao lại thành ra thế này. Vệ Xảo Văn vừa khóc vừa mách tội với mẹ, cô nàng nói Hứa Hằng Châu thái độ tệ, thằng nhóc Hướng Thần cũng không yên phận. Cô nàng đến không tiếp đãi thì thôi, còn cứ làm ầm lên bắt anh trai nó giúp làm cái này cái kia. Lát thì muốn uống nước, lát thì muốn rót nước vào túi giữ nhiệt. Cô nàng chỉ uống một ngụm nước trong phòng khách, thằng nhóc đó liền lấy nước nóng tạt cô nàng, còn làm bỏng tay cô nàng.

Bà Vệ nghe xong nổi giận, chửi mắng thằng nhóc nhà họ Tống không biết điều, tâm địa độc ác. Vệ Hàng nghe bên cạnh nhíu mày, cậu ta cảm thấy Hướng Thần không phải là người như vậy bèn khuyên vài câu, Vệ Xảo Văn mắng ngược lại cậu ta là đứa vô ơn đi bênh người ngoài. Bà Vệ giận không chịu nổi, trực tiếp bảo Vệ Hàng đi gọi cha cậu ta về, muốn đi tìm người nhà họ Tống tính sổ ngay lập tức. Vệ Hồng Thăng trở về, nghe vợ và con gái kể lại sự việc thì cảm thấy có hơi kỳ lạ. Hai đứa trẻ nhà họ Tống đều được dạy dỗ rất tốt, Hướng Thần trông không giống người sẽ làm ra chuyện đó.

Nhưng Vệ Xảo Văn cứ ôm tay kêu đau, lại nói sự ngoan ngoãn của Hướng Thần đều là giả vờ, bình thường ở nhà rất nghịch ngợm, người nhà họ Tống còn rất cưng chiều nó. Trước đây cô nàng muốn tìm hiểu Hứa Hằng Châu nên nhẫn nhịn mọi thứ. Kết quả Hướng Thần càng ngày càng quá đáng, bây giờ còn làm cô nàng ra nông nỗi này. Vệ Hồng Thăng bị lời nói của cô nàng làm cho dao động. Dù sao cũng không phải con ruột, ông ta cũng không gặp Hướng Thần nhiều nên tình hình thực tế thế nào cũng không biết rõ? 

Hơn nữa, giữa con nhà người khác và con nhà mình, tất nhiên là tin con nhà mình. Vả lại con gái ông ta còn bị thương nặng như vậy. Bà Vệ và Vệ Xảo Văn, một người khóc không ngừng, một người ôm con gái bắt ông ta phân xử. Vệ Hồng Thăng cũng bất mãn trong lòng. Con nhà mình, con trai mạnh mẽ thì ông ta có thể tùy ý đánh tùy ý dạy, con gái thì từ nhỏ chưa hề đụng đến một ngón tay, làm sao có thể để người ngoài bắt nạt như thế.

Thế là Vệ Hồng Thăng dẫn vợ con đến nhà họ Tống chuẩn bị đòi một lời giải thích. Ông ta tự cho mình là bên bị hại, là người chính nghĩa, nhưng giờ mới phát hiện sự việc hình như không hoàn toàn giống như con gái ông ta nói. Không nói gì khác, lúc ở nhà, nó chưa hề nhắc đến việc con trai út nhà họ Tống bị thương, lại còn bị thương nặng như vậy.

Bà Vệ và Vệ Hàng cũng nhìn thấy vết thương của Hướng Thần. Họ tranh cãi ở hành lang. Những người hàng xóm rảnh rỗi vây quanh một vòng, lúc này đều xúm lại nhìn hai cái. 

“Tội nghiệp quá!” 

“Đứa bé nhỏ như vậy, sao nỡ ra tay.” 

“Đúng vậy, còn nói đứa bé tạt nước cô ta. Bình thường thằng bé này rất ngoan, phải gọi là ngoan nhất khu nhà tập thể này đấy.” 

“Phải đó, học hành cũng giỏi…”

Hàng xóm thi nhau bàn tán, sắc mặt người nhà họ Vệ khó coi thấy rõ. Vệ Hàng đỏ mắt, cố gắng chen vào để xem Hướng Thần lại bị mẹ cậu ta giữ chặt. Ánh mắt bà Vệ chớp động một cái, lên giọng nói: “Thôi thôi, nể tình con nhà ông cũng bị thương một tí, chúng tôi không truy cứu nữa. Lão Vệ, chúng ta về thôi.” 

Vệ Hồng Thăng mặt lạnh tanh, cũng không dám nhìn Tống Văn Bân nữa, cúi đầu định bỏ đi. Vệ Xảo Văn đi theo sau mẹ, vẫn ôm cánh tay mình, hận không thể giơ lên cho những người xung quanh nhìn rõ, rõ ràng cô nàng bị thương nặng hơn mà!

Hứa Hằng Châu bước ngang một bước, chặn người nhà họ Vệ đang định đi: “Khoan đã, muốn đi thì được, nhưng trước tiên phải nói rõ ràng, cái gì gọi là không truy cứu nữa? Trách nhiệm rốt cuộc là của ai? Người làm sai không cần xin lỗi sao?” 

“Anh còn muốn thế nào nữa?!” Hai người lớn nhà họ Vệ chưa kịp nói, Vệ Xảo Văn đã nhảy dựng lên: “Anh nhìn tay tôi này, đã thành ra thế này rồi, người phải xin lỗi phải là thằng nhóc nhà anh chứ” 

“Hừ!” Hứa Hằng Châu cười lạnh một tiếng, quay đầu nói với Vệ Hồng Thăng: “Tôi không biết Vệ Xảo Văn đã nói gì với các vị, trước hết, tôi chưa bao giờ bày tỏ thiện cảm với cô Vệ đây, và đã nhiều lần từ chối rõ ràng yêu cầu tìm hiểu của cô Vệ. Nể tình chú và chú của tôi có giao tình, tôi luôn nhẫn nhịn sự quấy rầy vô lý của cô ta.”

Hứa Hằng Châu dừng lại một chút, liếc nhìn Hướng Thần đang im lặng trong lòng, siết chặt cánh tay, tiếp tục: “Còn về chuyện xảy ra hôm nay, tôi nhìn thấy rất rõ ràng, là Vệ Xảo Văn đánh đổ cốc nước làm bỏng em trai tôi. Vì vậy, hôm nay cô ta phải xin lỗi!” 

Lời anh vừa nói xong, mặt Vệ Xảo Văn đỏ bừng. Xung quanh cũng truyền đến tiếng cười khẩy và thì thầm của hàng xóm. Dù sao thời đại này, theo đuổi người khác không phải là chuyện gì lớn. Nhưng một cô gái bị người con trai từ chối nhiều lần và bị người ta nói cho là quấy rầy vô lý giữa thanh thiên bạch nhật thì rất mất mặt.

“Đồ có mẹ sinh mà không có mẹ dạy!” Bà Vệ như phát điên chỉ vào Hứa Hằng Châu chửi rủa: “Mày là đồ mồ côi còn có mặt mũi chê Xảo Văn nhà tao sao?! Xảo Văn nhà tao để ý đến mày là phúc khí của mày, mày, mày…” 

“Cô nói ai là đồ mồ côi?! Tôi chưa chết đâu đấy!” Tống Văn Bân cũng nổi giận, nếu bà Vệ không phải là phụ nữ, thì chú sẽ không ngần ngại đánh bà ta hai quyền.

Hứa Hằng Châu sắc mặt chùng xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn hai mẹ con liên tục thăm dò giới hạn của anh, trầm giọng nói: “Bà nói đúng, tôi quả thật không xứng với con gái nhà bà. Tôi nghĩ ai xứng đây? Có phải là thầy giáo họ La kia không?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn