“Chú mang đồ về trước, hai đứa đi chậm thôi, đợi chú đến đón.” Tống Văn Bân vác nửa bao tải lương thực vừa mua lên vai, lại xách một bao cải thảo lớn, nói với Hướng Thần và Hứa Hằng Châu một tiếng, rồi quay đầu sải bước về nhà.
Hướng Thần khoác hai cái giỏ ở hai tay. Một cái đựng dầu, muối, tương, giấm, đường, diêm, xà phòng… Những thứ này nhìn thì nhỏ cũng không đáng bao nhiêu tiền, nhưng đã khiến cậu bận rộn cả buổi sáng. Cái giỏ còn lại đựng một miếng thịt, cùng vài dải sườn, tai và đuôi heo linh tinh… Người bán thịt đã nhận ra nhà họ, còn cố ý chừa cho họ một dải xương ngon. Hứa Hằng Châu cũng xách một cái bao tải lớn, bên trong toàn là củ cải trắng. Vào thời điểm không có nhà kính trồng rau này, các loại rau ăn được vào mùa đông chỉ có cải thảo và củ cải.
Chạy đi chạy lại bận rộn cả buổi sáng, trên trán Hướng Thần lấm tấm mồ hôi. Cậu muốn tháo khăn quàng cổ ra nhưng Hứa Hằng Châu không đồng ý. Anh sợ cậu vừa ra mồ hôi lại bị gió lùa, ốm mất thì sao. Hướng Thần không thể cãi được anh trai, chỉ có thể ngoan ngoãn chịu đựng cái nóng mà đi về nhà.
“Anh, Tết này nhà mình gói sủi cảo không?” Hướng Thần nghĩ đến lời Hổ Tử, liền hỏi Hứa Hằng Châu. Cậu cũng muốn ăn sủi cảo rồi.
“Gói chứ.” Hứa Hằng Châu đổi tay xách cái bao tải trên tay: “Muốn ăn nhân gì? Hay vẫn là thịt heo cải thảo?”
“Được ạ.” Hướng Thần hớn hở gật đầu.
Nhân mà anh trai cậu làm ngon tuyệt vời, dù là gói bánh bao hay gói sủi cảo đều vô cùng ngon miệng. Nghĩ đến đồ ăn, bụng Hướng Thần bắt đầu kêu.
Cậu l**m môi nói: “Anh, mình đi nhanh lên đi, em đói rồi.”
Hứa Hằng Châu liếc nhìn cậu: “Không phải anh đưa bánh quy cho em rồi sao? Lại chia hết cho Hổ Tử và Lượng Lượng rồi à?”
Hướng Thần cười hì hì hai tiếng, nói nhỏ: “Còn Tiểu Hoa…”
“Chỉ có em hào phóng thôi, cho họ rồi không biết quay lại tìm anh lấy thêm à?” Hứa Hằng Châu nghe là biết cậu chắc là chưa ăn được hai miếng. Vừa mắng thầm trong miệng, bước chân lại nhanh hơn. Anh không phải tiếc mấy cái bánh quy, mà là cảm thấy đứa em nhà mình bị đói.
“Họ chưa ăn sáng mà.” Hướng Thần nhỏ nhẹ: “Lượng Lượng và Hổ Tử thì còn đỡ, về nhà còn có đồ ăn, Tiểu Hoa thì chỉ có thể chịu đói thôi.”
Nói xong, cậu nhớ lại cuộc trò chuyện với Trần Tiểu Hoa vừa nãy, trong lòng lại hơi buồn: “Anh, tai của Tiểu Thảo thật sự không chữa khỏi được sao?”
Cậu có thể tưởng tượng được cuộc sống của một cô bé bị điếc trong thời đại này sẽ khó khăn đến mức nào.
Hứa Hằng Châu nghĩ một lát rồi nói: “Hy vọng hồi phục hoàn toàn không cao, nhưng nếu tìm danh y chữa trị có lẽ sẽ hơi tốt hơn một chút.”
Dù sao Trần Tiểu Thảo cũng không phải là hoàn toàn không nghe thấy, nếu đứng gần hơn và nói to hơn, bé vẫn có thể nghe được một chút.
Hướng Thần nghe vậy, tinh thần tươi tỉnh hơn một chút: “Vậy em đi nói với Tiểu Hoa, Tiểu Hoa buồn lắm, biết tin này chắc sẽ đỡ hơn, chỉ cần có hy vọng là được.”
“Đừng nói vội.” Hứa Hằng Châu nghe thấy ý định của cậu thì ngay lập tức can ngăn.
Hướng Thần không hiểu: “Tại sao?”
“Tìm bác sĩ chữa bệnh rất tốn tiền, hơn nữa còn phải tìm danh y ở tỉnh ngoài.” Hứa Hằng Châu chỉ thẳng ra điểm yếu lớn nhất của họ hiện tại.
Hướng Thần hiểu ra ngay lập tức. Nhà họ Trần tuyệt đối sẽ không tiêu tiền cho Trần Tiểu Thảo, nếu không ngay từ đầu đã không để tình trạng sốt của bé bị kéo dài đến mức bị khiếm thính. Trần Tiểu Hoa hiện tại cũng chỉ mới mười mấy tuổi, dù thông minh nhưng chắc chắn không có tiền để chữa bệnh cho em gái.
Ngay cả khi cậu có thể thuyết phục anh trai đưa tiền cho họ, không có giấy giới thiệu thì Trần Tiểu Hoa muốn lén đưa Trần Tiểu Thảo đi khám bệnh cũng là chuyện không thể. Nếu vậy, cậu nói tin này cho Trần Tiểu Hoa, chỉ càng làm tăng gánh nặng tâm lý cho cô bé chứ không có tác dụng lớn gì. Chi bằng cậu tự mình để ý trước, đợi khi có tin tức, hoặc đợi Trần Tiểu Hoa lớn hơn một chút có thể tự quyết định rồi hãy nói với cô bé.
Cậu nói như vậy với anh trai, Hứa Hằng Châu siết chặt túi đồ trên tay, không mấy lạc quan về tình trạng chữa bệnh của Trần Tiểu Thảo. Năm nay đã là năm 66 rồi. Gần đây tin đồn rất căng thẳng. Tống Văn Bân cũng nhận thấy có điều không ổn, thường xuyên liên lạc với đồng đội và lãnh đạo cũ, dò hỏi tình hình. Hứa Hằng Châu mấy năm nay cũng mở rộng thêm vài kênh thông tin, những tin tức nghe ngóng được không mấy tốt đẹp.
Nếu theo diễn biến lịch sử, Trần Tiểu Hoa muốn tìm bác sĩ chữa bệnh cho Trần Tiểu Thảo thì đi bệnh viện là không được rồi. Tìm kiếm ở các vùng nông thôn, nông trường có lẽ sẽ dễ tìm được bác sĩ giỏi.
* *Chú thích: Nói qua một chút về bối cảnh năm 1966 – 1976 tại Trung Quốc, đây là giai đoạn Đại Cách mạng Văn hóa Giai cấp Vô sản, bên cạnh mặt tích cực thì phong trào này cũng gây ra những vụ bạo động, sự hỗn loạn và tổn thất lớn, nên nó cũng được gọi là “10 năm hỗn loạn”, “10 năm thảm họa”. Giai đoạn này hồng vệ binh nổi lên, nhiều kẻ đập phá, bài trừ văn hóa cũ một cách cực đoan, trường học đóng cửa, bài trừ tư sản, đấu tố trí thức (Giáo sư, nghệ sĩ, bác sĩ, nhà khoa học bị quy chụp là “phản bội”, bị đưa đi nhốt hoặc cải tạo), trường học đóng cửa, hàng loạt thanh niên thành thị bị gửi lên núi hoặc gửi về nông thôn để học lao động
Nghĩ đến đây, Hứa Hằng Châu nhắc nhở thêm một câu: “Sau Tết chúng ta phải đến nhà họ Vệ, nếu em không muốn đi thì nói trước với chú nhé.”
Vệ Hồng Thăng là đồng đội của Tống Văn Bân, quan hệ hai người rất tốt. Ông ấy chuyển ngành về làm trưởng ban ở Phòng Vũ trang thành phố Thanh Giang, tính tình phóng khoáng rộng rãi, đối xử với Hướng Thần và Hứa Hằng Châu cũng rất tốt.
Khi Tống Văn Bân mới đến Thanh Giang, nhiều thứ là do Vệ Hồng Thăng giúp sắm sửa. Bộ quân phục nhỏ mà Hướng Thần thích nhất chính là quà của Vệ Hồng Thăng, và cũng chính bộ quần áo đó đã gây ra tai họa.
Bộ quân phục nhỏ đó thực ra là vợ Vệ Hồng Thăng đã tích cóp phiếu vải rất lâu để may cho con trai út nhà mình là Vệ Hàng. Vệ Hàng cùng tuổi với Hướng Thần nhưng lớn tháng hơn. Bộ quần áo đó, bà Vệ chuẩn bị đợi đến sinh nhật Vệ Hàng thì tặng cho thằng bé.
Ngày Tống Văn Bân mới chuyển đến, chú ra ngoài tìm quần áo cho Hướng Thần, nghĩ nhà Vệ Hồng Thăng có hai cậu bé, chắc sẽ có quần áo cũ cho Hướng Thần mặc. Khi chú tìm đến nhà, Vệ Hồng Thăng không nói hai lời đưa luôn bộ quần áo mới đó cho Tống Văn Bân.
Tống Văn Bân không hiểu rõ tình hình. Vệ Hồng Thăng chỉ nói là quần áo nhà làm cho con, cứ lấy mặc trước cũng không sao. Tống Văn Bân liền mang bộ quân phục nhỏ đó về cho Hướng Thần. Kết quả là mặc vào lại sinh chuyện.
Vệ Hàng là con trai út nhà họ Vệ. Một anh một chị trên thằng bé lớn hơn nó những hơn mười tuổi, nên nó được gia đình cưng chiều đặc biệt. Từ sớm nó đã biết là mẹ may cho nó một bộ quân phục nhỏ, lại còn là do thằng bé tự yêu cầu, mẹ nó mới tìm cách đổi vải màu xanh lá cây để may.
Kết quả là mong đợi mãi, đến ngày sinh nhật thì quần áo biến mất. Vệ Hàng làm loạn một trận lớn ở nhà, vợ chồng nhà họ Vệ khuyên can thế nào cũng vô ích. Vệ Hồng Thăng bị thằng bé làm cho nổi nóng, xách thằng bé đến đánh một trận.
Vệ Hàng mất quần áo, lại còn bị ăn đòn. Không thể trách cha mẹ mình, nó liền trút hết chuyện này lên đầu Hướng Thần.
Tết năm Hướng Thần năm tuổi, Tống Văn Bân dẫn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đến chúc Tết nhà Vệ Hồng Thăng. Vệ Hàng nói trước mặt mọi người rằng Hướng Thần là thằng ăn mày, cướp quần áo của nó.
Lúc đó không khí vô cùng ngượng nghịu. Hướng Thần nghe thằng bé nói mới biết nguyên nhân sự việc. Nếu biết là như vậy, cậu thà mặc bộ quần áo rách rưới của mình chứ không bao giờ mặc quần áo mới của Vệ Hàng.
Vệ Hồng Thăng sắc mặt tái mét, trước mặt mọi người xách Vệ Hàng lên đánh một trận. Tống Văn Bân vội vàng can ngăn. Bà Vệ cũng nói giúp, bảo ngày Tết không nên đánh con cái.
Lúc đó Tống Văn Bân muốn đưa hai đứa con về, nhưng Vệ Hồng Thăng khăng khăng níu kéo, lại kéo Vệ Hàng đến xin lỗi Hướng Thần. Dù sao hai người họ quen biết bao nhiêu năm, không thể nào cắt đứt quan hệ vì một câu nói của con nít.
Hướng Thần nghĩ lại, tuy cậu không hiểu rõ tình hình nhưng cậu đã mặc quần áo của Vệ Hàng là thật, người ta có oán hận trong lòng cũng đúng thôi. Vì mối quan hệ của hai nhà như vậy, cùng lắm thì cậu nhường Vệ Hàng một chút. Dù sao cậu cũng không phải là trẻ con thật, không cần chấp nhặt với cậu bé.
Nhưng từ đó về sau, Vệ Hàng dường như đối đầu với Hướng Thần. Mỗi lần hai nhà gặp nhau vào dịp lễ Tết, Vệ Hàng luôn tìm cách gây chuyện với Hướng Thần. Dù bị cha đánh, cậu bé cũng nhất quyết phải đến chọc ghẹo Hướng Thần một chút.
Hướng Thần phiền không chịu nổi, về nhà năn nỉ anh trai, tìm cách kiếm vải xanh lá cây may lại một bộ quân phục nhỏ khác gửi qua. Nhưng Vệ Hàng nhận quần áo rồi lại càng làm tới, Hướng Thần tránh thằng bé, nó còn theo cha nó đến tận nhà gây sự.
Phụ huynh mong muốn các con hòa thuận với nhau, nhưng Hướng Thần thực sự không thể hòa hợp với Vệ Hàng. Nghe anh trai nhắc đến chuyện sau Tết phải đến nhà họ Vệ, Hướng Thần lập tức ủ rũ.
“Em không muốn đi…” Hướng Thần cau mày nói: “Nhưng nói vậy chú sẽ không vui, mà thằng bé đó tìm đến tận nhà còn phiền phức hơn.”
“Vậy thì cứ đi đi.” Hứa Hằng Châu không bận tâm nói: “Chỉ là ăn một bữa cơm, em đi theo anh, ăn xong mình về.”
Hướng Thần nghĩ lại thì chỉ còn cách này thôi. May mà Vệ Hàng không hiểu vì sao lại khá sợ anh trai cậu. Có anh trai ở đó, ít nhất cậu ta cũng biết kiềm chế một chút.
Hai anh em vừa nói vừa cười. Khi sắp đến khu tập thể, Tống Văn Bân để đồ xuống rồi quay lại đón họ. Chú nhận lấy cái bao tải lớn trên tay Hứa Hằng Châu, Hứa Hằng Châu lại cầm lấy giỏ của Hướng Thần xách hộ.
Hướng Thần nhìn thấy Tống Văn Bân liền nhớ ngay đến lời Lượng Lượng. Cậu nhịn một chút, đợi vào đến cửa, liền sốt ruột hỏi: “Chú ơi, chúng cháu sắp có cô rồi đúng không ạ?”
Tống Văn Bân sặc một cái, đặt bao tải xuống, quay đầu nhìn Hướng Thần: “Cháu nghe ai nói đó?”
Mắt Hướng Thần sáng lên. Có chuyện rồi!
“Chú ơi chú, là cô gái như thế nào ạ? Chú thích cô ấy không?” Hướng Thần ngẩng mặt lên tò mò hỏi.
Mặt Tống Văn Bân hiếm thấy lộ ra một chút lúng túng. Chú đẩy Hứa Hằng Châu đang đứng bên cạnh xem kịch vui, đánh trống lảng: “Đi làm gì đó cho Thần Thần ăn đi, thằng bé chưa ăn sáng mà đúng không?”
“Con không vội ăn đâu.” Hướng Thần nắm tay Tống Văn Bân không cho chú đi: “Chú nói cho con biết đi, con sẽ không gây rối đâu.”
Tống Văn Bân nhìn hai đứa con nhà mình, do dự một chút, mới nói: “Chưa có gì chắc chắn, hai đứa đừng nói linh tinh kẻo làm hỏng danh tiếng người ta.”
Đồng chí Phương Bình là một cô gái tốt, là chú không xứng với người ta, nói chuyện này còn quá sớm.
Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đều gật đầu đồng ý. Họ không phải là người không biết nặng nhẹ.
Nói chuyện xong, Hứa Hằng Châu đi làm bữa sáng cho Hướng Thần. Tống Văn Bân và Hướng Thần sắp xếp những đồ vừa mua về.
Lẽ ra giờ này họ đang phải đi học, nhưng hỗn loạn đã bắt đầu từ đầu năm nay. Đến nửa cuối năm, trường học đã không còn giảng bài nhiều nữa. Vào tháng Sáu, cấp trên ra thông báo, công tác tuyển sinh đại học năm đó bị hoãn lại. Hơn mười ngày sau, phương pháp thi tuyển sinh đại học hiện hành được tuyên bố bãi bỏ, các trường đại học ngừng tuyển sinh.
Năm đó, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đáng lẽ ra phải học lớp 12. Trường học hỗn loạn, đại học không tuyển sinh nữa, họ đành nghỉ học về nhà.
Hướng Thần tuổi còn nhỏ, chỉ có thể ở nhà vài năm. Hứa Hằng Châu thì chuẩn bị đi thi tuyển làm công nhân tại xưởng.
Dịp Tết, Hướng Thần được ăn sủi cảo như ý nguyện. Không chỉ có nhân thịt heo cải thảo, mà còn có củ cải đậu phụ. Đậu phụ là do Triệu Cầm Cầm mang đến. Bà ngoại cô bé gửi cho mấy miếng đậu phụ, bà Triệu bảo cô bé mang một nửa sang cho nhà họ Tống.
Khi Triệu Cầm Cầm đến, Hứa Hằng Châu đang kho thịt, liền vội vàng bảo Hướng Thần múc một bát cho cô bé mang về. Hai gia đình đều không thích lợi dụng người khác, cứ qua lại như vậy, mối quan hệ ngày càng thân thiết hơn trong những năm qua.
Sau Tết, Tống Văn Bân dẫn Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đến chúc Tết nhà họ Vệ. Hướng Thần trong lòng không vui lắm nhưng không thể hiện ra ngoài. Ngày hôm đó, đại gia đình nhà họ Vệ đều có mặt. Con trai lớn nhà họ Vệ là Vệ Vũ đã kết hôn sinh con. Con gái thứ hai là Vệ Xảo Văn, hai mươi tuổi, thi trượt cấp ba. Cô nàng vốn định học lại để thi đại học nhưng cuối cùng đại học ngừng tuyển sinh, chỉ có thể ở nhà chờ các xưởng tuyển công nhân.
Vào đến nhà họ Vệ, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần trước tiên chúc Tết vợ chồng nhà họ Vệ. Vệ Hồng Thăng lấy bao lì xì đưa cho họ. Hứa Hằng Châu từ chối không nhận. Anh tuổi mụ đã mười tám rồi, sao còn không biết ngại mà nhận lì xì. Vệ Hồng Thăng nhét mạnh bao lì xì vào túi anh, rồi lại cười híp mắt nhét lì xì cho Hướng Thần, sau đó mời họ ăn uống. Bên ngoài trời lạnh, Hướng Thần mặc quá dày, đội mũ quàng khăn, mặt tròn xoe, trông giống như một chú gấu nhỏ ngây thơ đáng yêu.
Vệ Hàng đẩy vào lưng cậu một cái, còn cười nhạo: “Hứa Hướng Thần, mày là một quả bóng à? Tao đẩy mày sao mày không lăn đi!”
Hướng Thần phải vịn vào cánh tay anh trai mới đứng vững được. Cậu quay đầu lườm Vệ Hàng một cái, không thèm để ý đến cậu ta nữa, tự mình cởi mũ quàng khăn. Đây là kinh nghiệm cậu đúc kết được trong mấy năm nay: càng đối đầu với Vệ Hàng, cậu ta càng hăng máu. Bị cha đánh cậu ta còn không sợ, nhất định phải chọc cho Hướng Thần đỏ mắt mới vui.
Vệ Hồng Thăng nghe thấy lời Vệ Hàng nói, giơ tay tát một cái vào đầu cậu ta: “Ăn nói kiểu gì thế? Nói linh tinh nữa thì cút ra ngoài cho tao.” Vệ Hàng bĩu môi, thò tay nắm một nắm đậu phộng từ từ bóc vỏ ăn. Đợi cha cậu ta đi rồi, ánh mắt lại láo liên nhìn quanh Hướng Thần.
Hướng Thần ngồi xuống bên cạnh Hứa Hằng Châu. Trong nhà có lò than, ngồi một lúc liền nóng lên, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi. Vợ của Vệ Vũ nhìn thấy thì bảo cậu cởi áo khoác ra, trong nhà ấm áp, lát nữa ra ngoài thì mặc vào. Hướng Thần nhìn anh trai, được cho phép mới thò tay cởi áo bông. Bên trong cậu mặc một chiếc áo len đỏ. Hứa Hằng Châu thấy cậu mặc màu đỏ đẹp, áo len chuẩn bị cho cậu mỗi năm đều là màu đỏ.
Hướng Thần thực sự hợp với màu đỏ. Da cậu trắng, tóc đen và mềm, màu mắt cũng sâu. Mặc một bộ đồ đỏ càng tôn lên vẻ tinh tế, đẹp đẽ của khuôn mặt, như một em bé trong tranh Tết vậy.
“Hai đứa trẻ này thật sự tuấn tú.” Vợ Vệ Vũ thu quần áo của Hướng Thần cất vào phòng ngủ, quay sang nói với chồng mình: “Hai đứa con nhà chú Tống chẳng biết sao mà lớn khéo thế chứ. Cùng là do cha mẹ sinh ra, con nhà người ta lại đẹp như vậy. Nghe nói học hành cũng giỏi, tính tình cũng tốt. Con cái nhà mình lớn lên nếu được một nửa như thế thôi là em hài lòng rồi.”
Vệ Vũ bế cậu con trai cưng mới hai tuổi nhà mình lên, cười híp mắt nói: “Nhà mình cũng không tồi mà. Anh trông cũng đâu có xấu, Tiểu Hàng nhà mình cũng đẹp trai. Đợi con trai mình lớn lên, chắc chắn là một chàng trai tuấn tú.”
Vợ Vệ Vũ xoa xoa má con trai, trong lòng cũng thấy con trai mình sau này ngoại hình không tệ. Cô đeo cho con trai một cái yếm nhỏ để lát nữa ăn cơm dùng.
Cô nghĩ đến chuyện vừa thấy ngoài kia, không nhịn được nói với chồng: “Anh nói Tiểu Hàng bị làm sao vậy? Chuyện quần áo qua lâu như vậy rồi, Hướng Thần người ta cũng đền cho nó một bộ rồi, sao nó cứ gây sự với người ta mãi thế?”
Vệ Vũ cười khẩy một tiếng, nói: “Thằng nhóc ngu ngốc ấy mà! Nó đâu phải muốn gây sự với Hướng Thần, là muốn làm bạn với người ta nhưng ngại không dám nói. Cứ gặp người ta là giở thói bắt nạt, bây giờ thì hay rồi, Hướng Thần nhìn nó như nhìn cái gì ấy. Tránh còn không kịp, nói gì đến làm bạn.”
Nói xong lại cảm thấy em trai mình thực sự quá ngu, Vệ Vũ lại giơ con trai mình lên, dỗ dành: “Con trai, con đừng học chú út con nhé! Giống cha con tốt biết bao, thông minh lanh lợi!”
Vợ Vệ Vũ không tin: “Không thể nào! Làm bạn kiểu gì được, Tiểu Hàng chưa bao giờ nói chuyện tử tế với Hướng Thần, toàn bắt nạt người ta thôi.”
“Em trai anh anh còn không hiểu chắc?” Vệ Vũ cười nói: “Ban đầu đúng là vì chuyện quần áo nên nó có khúc mắc trong lòng, tìm Hướng Thần gây sự. Hướng Thần không chấp nhặt với nó. Sau này tự nó nghĩ thông suốt rồi muốn chơi với Hướng Thần. Nhưng Hướng Thần không thèm để ý nó nữa, nó liền cuống lên. Lời hay không biết nói mà chỉ biết đi trêu chọc người ta, em nói xem có ngu không.”
Vợ Vệ Vũ mở to mắt, thở dài: “Đúng là ngốc thật, là em em cũng không thèm để ý đến nó.”
Ban đầu cô cảm thấy tính cách cậu em chồng không tốt lắm, cha mẹ chồng lại quá nuông chiều. Trong lòng cô thực ra không ưa Vệ Hàng. Bây giờ nghe chồng nói vậy, cô liền thấy thảo nào cha mẹ chồng nuông chiều. Con cái ngốc như vậy, làm cha mẹ không chăm sóc nhiều hơn thì làm sao được!
Trong phòng khách, Vệ Hồng Thăng và Tống Văn Bân đang chơi cờ một bên. Vệ Xảo Văn mang một cốc nước đến đưa cho Hứa Hằng Châu: “Anh Hứa, anh uống nước đi.”
Hướng Thần ngồi bên cạnh cố gắng nhịn cười rất vất vả. Cậu không muốn đến nhà họ Vệ, anh trai cậu cũng không muốn đến. Cậu là vì Vệ Hàng, còn anh trai cậu là vì Vệ Xảo Văn. Cô gái này lớn hơn anh trai cậu hai, ba tuổi. Lần đầu tiên gặp mặt, Hứa Hằng Châu còn nhỏ, Vệ Xảo Văn chưa có ý nghĩ gì. Thái độ đối với hai anh em họ bình thường. Hướng Thần cảm thấy cô nàng hình như có hơi coi thường họ, không biết có phải ảo giác không. Cùng với sự tăng trưởng tuổi tác, chiều cao của Hứa Hằng Châu tăng vọt, ánh mắt Vệ Xảo Văn nhìn Hứa Hằng Châu dần thay đổi.
Cũng không trách cô nàng rung động. Hứa Hằng Châu năm nay chưa đầy mười tám nhưng đã cao 1m8. Tính cách trầm ổn, khí chất xuất chúng, không có sự bồng bột của thiếu niên, còn trông trưởng thành hơn tuổi thực một chút. Anh lại có vẻ ngoài như vậy. Không phải Hướng Thần tự tâng bốc chứ cậu ở đây năm năm rồi chưa thấy chàng trai nào đẹp trai hơn anh trai mình.
Năm ngoái, lần đầu tiên Vệ Xảo Văn gọi Hứa Hằng Châu là anh Hứa, Vệ Hàng ngay lập tức không nể mặt chị mình mà cười phá lên. Vệ Xảo Văn tức giận đứng dậy đánh cậu ta một trận. Bây giờ Vệ Hàng bị mẹ gọi vào bếp giúp đỡ, thực ra là sợ cậu ta lại trêu chọc Hướng Thần làm cha nổi giận, Vệ Xảo Văn liền mang trà nước đến tỏ vẻ ân cần.
Vẻ mặt Hứa Hằng Châu không hề thay đổi. Bàn tay đặt bên cạnh bí mật nhéo vào cánh tay Hướng Thần một cái. Hướng Thần hiểu ý, nhanh chóng nhận cốc trà rồi uống một ngụm: “Chị Vệ, em khát, cốc nước này cho em uống trước nhé.”
Sắc mặt Vệ Xảo Văn hơi khựng lại nhưng vẫn cười nói: “Em uống đi, chị đi rót cho anh trai em cốc khác.” Nói rồi đứng dậy chuẩn bị đi rót nước tiếp.
Hứa Hằng Châu lập tức cầm lấy cốc nước trên tay Hướng Thần, uống một ngụm, nói: “Không cần phiền nữa, em và Thần Thần uống chung một cốc là được rồi.”
Vệ Xảo Văn đành ngồi xuống lại, rồi tìm một chủ đề liên quan đến học tập để hỏi Hứa Hằng Châu.
Hứa Hằng Châu cụp mi mắt, giả vờ như không biết mục đích thật sự của Vệ Xảo Văn, lãnh đạm nói: “Xin lỗi, thành tích của em không tốt, còn chưa tốt nghiệp cấp ba nữa. Em trai em rất thông minh, hay là để em ấy giảng cho chị nhé?”
Sắc mặt Vệ Xảo Văn càng khó coi hơn. Dù sao cô nàng cũng tốt nghiệp cấp ba rồi, để một đứa nhóc ranh giảng bài cho mình thì ra thể thống gì? Chẳng qua là nhảy lớp thôi, cấp một dễ như vậy có gì mà ghê gớm chứ.
“Không cần đâu.” Vệ Xảo Văn cười gượng: “Tôi đột nhiên nhớ ra hình như giáo viên có giảng rồi, tự tôi nghĩ lại là được.”
Nói xong, cô nàng muốn tìm thêm một chủ đề khác để nói chuyện tử tế với Hứa Hằng Châu, tốt nhất là đẩy Hướng Thần ngứa mắt kia đi chỗ khác. Thật là không biết điều, thảo nào em trai cô nàng ghét nó.
Nghĩ gì được nấy, Vệ Hàng từ bếp đi ra, chạy đến kéo tay Hướng Thần: “Thằng nhà quê lại đây, tao có đồ chơi hay cho mày mở mang tầm mắt.”
“Tôi không đi.” Hướng Thần hất tay cậu ta ra, “Tôi ở đây chơi được rồi.”
Vệ Xảo Văn hùa theo Vệ Hàng khuyên cậu: “Em ngồi đây có gì thú vị chứ? Tiểu Hàng có đồ tốt thì cứ để nó cho em xem, về nhà còn có thể khoe với bạn học.”
Hướng Thần khoác tay Hứa Hằng Châu, kiên quyết không chịu đi. Cậu mà ở cùng Vệ Hàng một lúc chắc chắn sẽ cãi nhau. Hơn nữa, Vệ Xảo Văn này vẫn đang nhắm đến anh trai cậu, cậu phải bảo vệ anh trai mình thật tốt.
Vệ Hàng thấy cậu không nhúc nhích, liền dùng tay trực tiếp kéo cậu: “Sao mày giống con gái thế, ngoại hình giống mà tính cách cũng giống luôn. Rời khỏi anh trai mày không sống nổi à?”
Vệ Xảo Văn cũng đứng dậy giúp Vệ Hàng kéo cậu. Hai người kéo một bên cánh tay Hướng Thần, không nhẹ không nặng, kéo làm Hướng Thần cau mày kêu đau một tiếng.
Vệ Hàng lập tức buông tay, nhưng Vệ Xảo Văn vẫn dùng sức kéo cậu. Hứa Hằng Châu nhíu chặt mày, nắm lấy cổ tay Vệ Xảo Văn hất tay cô nàng ra: “Chị kéo đau thằng bé rồi.”
Vệ Xảo Văn liếc nhìn Hướng Thần đang xoa xoa cánh tay, lẩm bẩm: “Thật là yếu ớt, kéo tay có một chút thôi mà.”
Sắc mặt Hứa Hằng Châu khó coi, giúp Hướng Thần vận động cánh tay. Anh cảm thấy người này phiền vô cùng. Vì mối quan hệ của Tống Văn Bân, anh không tiện nói lời nặng lời với cô nàng, nhưng đứa con gái này cứ như không hiểu ý người khác, lần lượt sán lại gần. Trong lòng kìm nén lửa giận, Hứa Hằng Châu nói chuyện với Vệ Xảo Văn không còn khách sáo nữa: “Chị Hai nhà họ Vệ, em trai tôi không muốn chơi với em trai chị, có thể để chúng tôi yên tĩnh ở đây một lát được không?”