Sinh nhật của Hướng Thần vào tháng Chạp âm lịch, sau sinh nhật không lâu là đến Tết. Ban đầu Hứa Hằng Châu định bí mật tổ chức cho cậu, không ngờ Tống Văn Bân lại nhắc đến trước. Hứa Hằng Châu lúc này mới nhớ ra, con trai út của Hứa Đại Sơn dường như cũng sinh vào mùa đông. Anh không lộ vẻ gì mà dò hỏi, quả nhiên, con trai út của Hứa Đại Sơn cũng sinh vào tháng này, ngày cụ thể thì Tống Văn Bân cũng không biết. Vậy thì đơn giản rồi. Hứa Hằng Châu cũng không biết đứa bé đó sinh ngày nào, Tống Văn Bân hỏi, anh liền báo sinh nhật của Hướng Thần ra.
Ngày sinh nhật Hướng Thần, Hứa Hằng Châu dày công làm một cái bánh kem cho cậu. Không có lò nướng, cái bánh hấp trong nồi không đủ độ xốp nên giống bánh trứng nướng hơn nhưng mùi vị rất ngon. Hướng Thần một mình ăn hết mấy miếng.
Trẻ con thời này sinh nhật mà được ăn một quả trứng gà đã rất vui rồi, cũng không câu nệ chuyện tặng quà sinh nhật. Nhưng Tống Văn Bân vẫn chuẩn bị một món quà cho Hướng Thần. Chú không có kinh nghiệm, sau khi hỏi Hướng Thần có muốn gì không, chú mua cho cậu vài cuốn sách. Sách ngoại khóa dành cho trẻ em ở thành phố Thanh Giang không nhiều. Tống Văn Bân phải chạy đến mấy lần hiệu sách mới mua được mấy cuốn này. Hướng Thần lật xem, là những câu chuyện có chút yếu tố khoa học viễn tưởng, in ấn sơ sài nhưng nội dung bên trong có vẻ rất thú vị.
Bữa tối, Hứa Hằng Châu làm mì sợi. Tống Văn Bân giúp nhào bột. Cả nhà quây quần bên nhau ăn một bữa mì trường thọ. Buổi tối nằm trên giường, Hứa Hằng Châu hỏi Hướng Thần có muốn món quà nào khác không. Vật tư trong không gian của anh gần như có thể đáp ứng mọi ước muốn của Hướng Thần. Hướng Thần nghiêng đầu suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng nắm tay anh trai nói nhỏ: “Lúc nhỏ em muốn có một người anh trai nhất, chơi với em, và không cho người khác bắt nạt em. Vì vậy bây giờ em đã rất mãn nguyện rồi.”
Ánh mắt Hứa Hằng Châu chứa đầy ý cười, nhẹ nhàng xoa đầu Hướng Thần. Tóc cậu rất mềm. Hứa Hằng Châu từng nghe người ta nói, đứa trẻ tóc mềm thì lòng cũng mềm.
“Còn ước muốn nào khác không?” Hứa Hằng Châu hỏi.
Hướng Thần nhìn anh một cái, nói nhỏ: “Anh kể cho em một câu chuyện đi.”
Hứa Hằng Châu do dự một chút. Anh thực sự chưa đọc truyện nào, cổ tích hay gì đó anh chưa nghe ai kể bao giờ, bản thân cũng chưa từng đọc.
“Kể cho em một chuyện mà anh từng trải qua nhé.” Hứa Hằng Châu đề nghị: “Thời niên thiếu anh từng tham gia trại hè quân sự, gặp phải một số chuyện cũng khá thú vị.”
“Oa, giống như lính trinh sát hả?” Hướng Thần tinh thần phấn chấn. Cậu thực sự không biết anh trai mình có kinh nghiệm này.
Hứa Hằng Châu ngẩn ra một chút, nghĩ đến sự yêu thích quân phục của Hướng Thần, liền hiểu tại sao cậu lại kích động như vậy. “Không hẳn.”
Hứa Hằng Châu chậm rãi bắt đầu kể: “Có một lần huấn luyện dã ngoại, bọn anh dựng lều…”
…
(5 năm sau)
“Hướng Thần ơi, nhanh lên nhanh lên!”
Trời còn mờ sáng, khu tập thể đã rộn ràng tiếng người. Hổ Tử cầm một cái giỏ tre khoác qua vai, không ngừng thúc giục: “Nhanh lên bạn ây, muộn là món ngon hết sạch đấy !”
“Đến đây đến đây!” Hướng Thần vội vàng dùng khăn lau qua loa nước trên mặt, một tay chộp lấy một cái giỏ, một tay đóng cửa, chạy theo Hổ Tử xuống dưới.
“Anh trai và chú cậu thương cậu thật đấy.” Hổ Tử vừa chạy vừa nói: “Mẹ tôi gọi tôi dậy từ nửa đêm rồi, nếu không phải tôi nói là sẽ qua gọi cậu thì giờ sớm đã bị lôi đi xếp hàng rồi.”
Sắp đến Tết rồi, các gia đình đều chờ lãnh lương tháng này và các loại phiếu được phát xuống để đi mua lương thực vật tư đón Tết. Hôm qua xưởng phát lương, lại có tin nói hôm nay vật tư cung cấp có nhiều đồ tốt nên từ sáng sớm các nhà đã đi xếp hàng rồi.
Hơn nữa, vì họ cần mua rất nhiều loại đồ không cùng một hàng, nên thông thường lúc này cả nhà cùng xuất phát, mỗi người xếp một hàng. Nhà họ Tống vốn đã ít người, nếu Hướng Thần không đi, chú và anh trai cậu sẽ tốn thêm bao nhiêu thời gian.
“Đồng hồ báo thức bị anh tôi tắt rồi.” Hướng Thần hơi bực bội. Hôm qua cậu cố ý đặt báo thức là do sợ anh trai không gọi cậu. Không ngờ sáng nay lúc Hổ Tử sang gọi dậy, người nhà đã đi hết rồi.
“Không sao, đừng lo.” Hổ Tử an ủi cậu: “Lượng Lượng với họ xếp hàng trước rồi, lát nữa cậu chen hàng vào, dù sao cậu thấp như vậy, người ta cũng không để ý đâu.” Lời này thà đừng nói còn hơn. Mặt Hướng Thần nghe xong càng khó coi hơn. Cậu năm nay đã mười tuổi rồi, nhưng chiều cao lại phát triển rất chậm. Mặt cũng tròn, nhìn vẫn còn rất trẻ con.
“Do tôi lớn chậm thôi, đợi đến khi tôi mười mấy tuổi là sẽ cao vọt lên liền!” Hướng Thần không phục nói: “Cậu nhìn anh tôi với chú tôi xem, làm gì có ai lùn? Tôi là chưa bắt đầu phát triển thôi!”
Cậu hoàn toàn phớt lờ sự thật rằng Tống Văn Bân và Hứa Hằng Châu thực ra không có quan hệ máu mủ với cậu. Nhưng trước khi xuyên không, cậu thực sự không lùn, tuy không đến 1m8, cũng được 1m76. Hơn nữa, cậu mới hai mươi, vẫn còn có thể cao lên được nữa.
“Đúng đúng đúng.” Hổ Tử không tranh cãi với cậu. Hướng Thần tính tình tốt nhưng hễ nói đến chiều cao là chắc chắn bùng nổ. Lúc này cứ chiều theo là được.
“Ê, đến rồi, cậu đi tìm chú cậu lấy phiếu, tôi đi tìm xem nhóm Lượng Lượng ở đâu.” Vừa nói chuyện đã đến nơi, người mua đồ xếp thành hàng dài. Hổ Tử đẩy Hướng Thần một cái, tự mình chạy về hướng ngược lại, thoáng chốc đã không thấy bóng.
Hướng Thần tìm một chỗ cao hơn một chút, nhón chân nhìn vào trong, rất nhanh đã thấy anh trai mình. Hứa Hằng Châu mặc áo bông quần bông màu xám, quàng khăn len trên cổ, yên tĩnh đứng giữa đám đông. Anh năm nay đã mười bảy tuổi, nhưng khí chất thiếu niên đã không còn nhiều. Chỉ đứng đó thôi đã thể hiện ra khí chất khác biệt so với những người xung quanh, rất dễ nhận ra.
Hướng Thần nhảy xuống bậc thang, chạy vụt tới: “Anh!”
Hứa Hằng Châu nhìn theo tiếng gọi, đợi Hướng Thần đứng lại trước mặt, liền cau mày nói: “Sao em lại đến đây? Không quàng khăn à, găng tay đâu?”
Nói rồi, anh tháo chiếc khăn trên cổ mình xuống, buộc vào cổ Hướng Thần. “Anh quàng đi.”
Hướng Thần vặn vẹo mấy cái không tránh khỏi tay Hứa Hằng Châu, đành phải quàng chiếc khăn còn mang hơi ấm cơ thể của anh.
Hứa Hằng Châu vẫn lải nhải: “Trời lạnh như thế em chạy ra ngoài làm gì? Cảm cúm mới khỏi, nếu lại ốm nữa lại chỉ khổ em thôi.”
“Anh, em biết rồi mà.” Hướng Thần thò tay vào túi áo Hứa Hằng Châu tìm phiếu, “Cho em phiếu đi, em cũng đi xếp hàng, chúng ta mua xong nhanh chóng về nhà.”
Hứa Hằng Châu lục trong đống phiếu tìm ra phiếu dầu và phiếu đường đưa cho cậu bé: “Em đi mua hai thứ này, bình dầu cũng đưa cho em.”
Anh lấy cái bình dầu từ giỏ của mình đặt vào giỏ của Hướng Thần. Nghĩ một lát, lại thò tay vào bao tải bên cạnh chân, lấy ra một gói giấy nhỏ đưa cho cậu: “Sáng sớm chưa ăn gì đúng không, ăn một chút lót dạ đi.” Hướng Thần mở gói giấy, thấy là mấy miếng bánh quy lớn, liền đoán được anh trai cậu chắc là vừa lấy từ không gian ra.
“Mọi người ăn chưa?” Hướng Thần hỏi: “Hay là em mang cho chú một ít?”
Hứa Hằng Châu nói: “Không cần, sáng sớm bọn anh ăn rồi mới đến.”
“Vậy em đi xếp hàng đây.” Hướng Thần gói giấy lại, bỏ vào giỏ của mình, vẫy tay với anh trai, rồi đi tìm bạn bè.
Vừa tìm được hai hàng, liền nghe thấy có người gọi cậu: “Hướng Thần, ở đây!” Hướng Thần nhìn theo tiếng gọi, hóa ra là Hổ Tử. Cậu ta và Lượng Lượng đang xếp hai hàng riêng, nhưng rất sát nhau.
Cậu chạy tới hỏi, hàng của Hổ Tử là thực phẩm phụ, hàng của Lượng Lượng thì có thể mua dầu. Nhờ thân hình nhỏ nhắn và linh hoạt, Hướng Thần chui qua. Lượng Lượng lùi lại nhường chỗ cho cậu đứng trước mình. Mấy người lớn phía sau nhìn họ một cái, thấy là hai đứa trẻ, cuối cùng cũng không nói gì.
Hướng Thần khoác giỏ lên cánh tay, mở gói giấy ra, rồi chia cho mỗi người bạn một cái bánh quy, mình cậu cũng lấy một cái ra từ từ gặm.
“Ngon thật.” Lượng Lượng đặt bình dầu xuống đất, một tay hứng vụn bánh quy: “Sáng tôi chỉ ăn một cái bánh hấp, đói muốn chết.”
“Cậu còn có bánh hấp mà ăn.” Hổ Tử bất bình nói: “Sáng tôi chưa ăn gì cả, mẹ tôi nói đợi chúng tôi mua xong đồ rồi về ăn sáng.” Cậu ta không kịp thưởng thức, ăn hết cái bánh quy trong tay trong chốc lát rồi đổ hết vụn bánh vào miệng, lẩm bẩm: “Đợi về đến nhà tôi sớm đã chết đói rồi.”
“Này, lấy thêm một cái đi.” Hướng Thần nghe vậy đưa gói giấy trên tay qua.
Hổ Tử nhìn mấy cái bánh quy còn lại, muốn ăn nhưng ngại không dám đưa tay. Hướng Thần sáng sớm cũng chưa ăn gì, bánh quy này cũng chẳng còn mấy cái.
“Ăn đi, không sao đâu.” Hướng Thần hào phóng đưa tay qua: “Buổi sáng tôi không thích ăn cái này, đợi về nhà ăn cơm.” Hổ Tử và Lượng Lượng lúc này mới mỗi người lấy thêm một miếng, từ từ gặm.
“Anh cậu đối xử với cậu tốt thật.” Hổ Tử vừa ăn bánh quy, lại khen Hứa Hằng Châu một lần nữa. Sáng cậu ta đi cùng Hướng Thần, không thấy cậu mang bánh quy theo.
Hướng Thần mím môi cười, tự hào nói: “Anh tôi tốt với tôi nhất, chú tôi cũng tốt với tôi.”
“Sau này chưa chắc đâu.” Lượng Lượng đột nhiên xen vào.
Hướng Thần nghi ngờ nhìn cậu ta: “Cậu nói vậy là có ý gì?”
Lượng Lượng lại gần hơn, hạ giọng nói: “Nghe nói, người ở công đoàn đó đang hẹn hò với chú cậu đó nha.”
“Không thể nào!” Hướng Thần lập tức phản bác: “Chú tôi mà hẹn hò thì chắc chắn sẽ nói với chúng tôi.”
Mấy năm nay cùng với việc họ sống ở xưởng cơ khí càng ngày càng lâu, ba người dần dần hòa nhập vào đại gia đình này. Tống Văn Bân, một người đàn ông không vợ dẫn theo hai đứa trẻ cũng không tránh khỏi việc bị mai mối các kiểu.
Tống Văn Bân thân hình cao lớn vạm vỡ, tính tình chính trực, phong cách làm việc đàng hoàng, năng lực làm việc cũng không tồi. Tuy tuổi hơi lớn một chút lại còn đang nuôi hai đứa trẻ con nhưng vẫn là chàng rể tốt trong mắt nhiều người. Mấy năm nay, Hướng Thần đã gặp nhiều cô chú, dì đến làm mối cho chú nhà mình, có vài cô gái điều kiện còn rất tốt.
Nhưng Tống Văn Bân kiên quyết không chịu bàn tới chuyện này. Hứa Hằng Châu và Hướng Thần sợ chú không chịu là vì họ nên trực tiếp tìm chú để nói rõ: cả hai đều không bận tâm, họ đều mong Tống Văn Bân sau này có được người thấu hiểu, quan tâm bầu bạn bên cạnh. Nhưng Tống Văn Bân vẫn từ chối. Ai nói cũng vô ích. Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cũng không thể ép chú, đành phải thôi.
Cho nên nếu Tống Văn Bân thực sự hẹn hò, với tính cách của chú thì không thể nào giấu người nhà, nhất định sẽ hỏi ý kiến hai đứa trẻ trước.
“Thật mà!” Thấy cậu không tin, Lượng Lượng không nhịn được cao giọng: “Tôi không lừa cậu, anh rể thứ hai của tôi chẳng phải cũng ở công đoàn sao, tôi nghe chị hai tôi nói với mẹ tôi đó.”
Cậu ta nói có bằng chứng rõ ràng, Hướng Thần hơi dao động: “Thật hả? Sao tôi chưa nghe nói bao giờ…”
“Nghe nói là một cán bộ mới thi vào.” Lượng Lượng gãi đầu, nhớ lại lời chị gái thứ hai: “Tên là gì đó Bình, hai mươi mấy tuổi…”
Hướng Thần tặc lưỡi, hai mươi mấy tuổi à, vậy là phải nhỏ hơn chú cậu hơn chục tuổi rồi? Nếu chuyện này là thật thì chú cậu coi như trâu già gặm cỏ non rồi. Hèn gì không chịu nói với họ.
“Tôi về hỏi xem.” Hướng Thần nói, rồi dặn dò Lượng Lượng: “Cậu đừng nói với người khác.”
“Tôi chắc chắn không nói.” Lượng Lượng giơ tay cam đoan, rồi nói thêm một câu: “Mẹ tôi tôi cũng không cho phép nói.”
“Bạn tốt!” Hướng Thần muốn vỗ vai Lượng Lượng nhưng thấy hơi vướng tay, đành ngượng nghịu rụt tay về.
“Nhanh lên nhanh lên.” Hổ Tử giục: “Sắp đến lượt các cậu rồi, chuẩn bị sẵn phiếu đi.” Hướng Thần cầm chắc bình dầu, tem phiếu cũng nắm trong tay. Đến lượt cậu, tiền, phiếu, bình cùng đưa qua, rất nhanh đã được rót gần nửa bình dầu mang về.
“Chà, tháng này được nhiều dầu thế!” Hàng của Hổ Tử còn hai người nữa mới tới lượt, cậu ta cảm thán nhìn bình dầu trong tay Hướng Thần.
“Sắp Tết mà.” Lượng Lượng cũng đã mua xong, nhận lấy bình dầu nhà mình, giơ lên xem một chút: “Không biết mẹ tôi có rán thịt viên cho tôi ăn không.”
Hổ Tử vừa đặt cải thảo vào bao tải nhà mình vừa càu nhàu: “Mơ hão ý, chút dầu này thì rán được mấy cái thịt viên chứ? Cậu ăn Tết có một bữa thôi à! Được gói bánh sủi cảo ăn là tốt lắm rồi, tôi chỉ muốn ăn một bữa sủi cảo thôi.”
Hướng Thần và Lượng Lượng đều giúp cậu ta xếp cải thảo vào. Đầy một bao tải lớn, ba người xếp xong chỉ có thể kéo sang một bên, chờ người lớn đến khiêng.
“Tôi giúp cậu ta kéo sang bên kia, cậu đi mua đường trước đi.” Lượng Lượng thấy trên tay Hướng Thần vẫn cầm phiếu đường thì đề nghị.
“Được.” Hướng Thần gật đầu, nói với Hổ Tử: “Tôi mà thấy người nhà cậu thì bảo họ qua đây.”
Thỏa thuận xong, Hướng Thần đi tìm hàng mua đường. Tìm mấy hàng, cuối cùng cũng tìm thấy. Hàng này cũng xếp dài, Hướng Thần quét mắt một lượt, không thấy người quen, đành ngoan ngoãn xếp ở cuối.
Hôm nay người đến mua đồ quá đông. Hướng Thần vừa đứng vào không lâu, phía sau lại có thêm nhiều người. Hướng Thần rảnh rỗi không việc gì, nhìn ngó xung quanh, rồi thấy một cô bé mười mấy tuổi đang khoác giỏ đi về phía cuối hàng của cậu.
“Tiểu Hoa!” Hướng Thần vội vàng gọi cô bé: “Ở đây, sao chị đi ra phía sau thế?”
Trần Tiểu Hoa vội vàng chạy tới, vừa chạy vừa nói: “Chị không thấy em còn tưởng em đi xếp hàng khác rồi.”
Hướng Thần lùi lại nhường chỗ, Trần Tiểu Hoa đứng vào. Một thím phía sau bất mãn nói: “Sao lại chen hàng thế!”
Trần Tiểu Hoa không vội không hoảng, cười tủm tỉm nói: “Thím ơi, em trai cháu xếp hàng lạc tới đây, người một nhà không lẽ lại xếp hai hàng ạ?”
Thím nhìn hai người một cái, lẩm bẩm: “Người một nhà… trông chẳng giống nhau chút nào…”
Hướng Thần nhịn cười, đưa miếng bánh quy còn sót lại cho cô bé: “Còn hai cái, chị ăn hết đi.” Cậu biết Trần Tiểu Hoa sáng sớm chắc chắn chưa ăn gì.
Trần Tiểu Hoa cũng không khách sáo với cậu. Mấy năm nay cô bé đã ăn không ít đồ của Hướng Thần, cũng nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ cậu. Trong lòng cô bé, Hướng Thần chính là em trai cô bé, sau này cô bé nhất định sẽ báo đáp cậu. Hướng Thần nhìn cô bé ăn ngon lành thì trong lòng cũng rất vui vẻ. Cậu luôn coi Trần Tiểu Hoa là em gái nhỏ.
“Hai cuốn sách chị muốn đó, em đã tìm ra rồi. Khi nào rảnh thì qua chỗ em lấy nhé.” Hướng Thần nói. Trần Tiểu Hoa ăn xong bánh quy thì gấp giấy lại bỏ vào giỏ, lúc này mới trả lời: “Hai hôm nay chị không có thời gian, cha nói năm nay về quê ăn Tết, vài ngày nữa là đi rồi.”
“Vậy đợi chị về rồi qua lấy.” Hướng Thần nói.
Nói xong cậu thuận miệng hỏi một câu: “Năm nay cả nhà lại về à? Mẹ chị cũng chịu ư?” Cậu nhớ Thái Trân rất bài xích việc về quê Trần Quốc Lương. Năm cậu ở nhà họ Trần, nghe nói Thái Trân đã mấy năm không về quê ăn Tết cùng Trần Quốc Lương rồi.
“Tại sao không chịu?” Trần Tiểu Hoa cười lạnh một tiếng: “Bà ấy giờ có con trai rồi, mang con trai về quê oai phong biết bao.”
Hướng Thần bừng tỉnh. Bốn năm trước, Thái Trân đẻ được một đứa con trai đặt tên là… Trần Hữu Tài.
Đúng vậy, cái tên này là do Thái Trân đặt. Đại danh là Hữu Tài, biệt danh ở nhà gọi là Khoai Lang. Có tiền có lương thực, gửi gắm ước nguyện tốt đẹp của Thái Trân dành cho cậu con trai cưng.
Từ khi Trần Hữu Tài ra đời, Thái Trân coi như hoàn toàn lật mình. Trần Quốc Lương được ôm cậu con trai cưng thì hớn hở, không nhắc đến hai chữ ly hôn nữa. Bà cụTrần nhận được tin, hiếm hoi mà hòa hoãn với Thái Trân, tự mình đến thành phố chăm sóc Thái Trân ở cữ. Còn mang theo nửa giỏ trứng gà mà bà cụ tích cóp được đến bồi bổ cho cô ả, chỉ sợ cô ả không có sữa làm cháu trai cưng nhà bà bị đói.
Thái Trân gả về đây nhiều năm như vậy, ngoài thời gian mới về nhà chồng thì làm gì có lúc nào thấy bà cụ từ ái như thế. Ban đầu còn hơi kinh ngạc, sau nghĩ lại, cô ả đã đẻ được đứa con trai duy nhất cho Trần Quốc Lương, là đại công thần của nhà họ Trần. Thế là lưng cũng thẳng hơn, đầu cũng ngẩng cao hơn, ngay cả lời nói cũng cứng rắn hơn vài phần. Trần Quốc Lương thay đổi hẳn thái độ lạnh nhạt trước đó, ngược lại trở nên mềm mỏng. Trong chốc lát, quan hệ vợ chồng nhà họ Trần lại hòa thuận trở lại.
Và việc Trần Tiểu Hoa tỏ ra hận thù như vậy có nguyên nhân. Trần Hữu Tài và con gái út nhà họ Trần là Trần Tiểu Thảo chỉ cách nhau chưa đầy hai tuổi, cùng một cha mẹ sinh ra, nhưng số phận lại khác nhau một trời một vực.
Trần Tiểu Thảo sinh ra, Thái Trân hầu như không chăm sóc bé. Lúc mới sinh thì cho bú vài lần, sau này Thái Trân hết sữa liền để mấy cô con gái lớn hơn cho bé ăn các loại bột loãng. Hai người chị lớn không đủ kiên nhẫn chăm sóc em gái nhỏ, chỉ có Trần Tiểu Hoa cầm cái thìa nhỏ đút từng thìa từng thìa cho em. Trần Tiểu Hoa chỉ lớn hơn Trần Tiểu Thảo năm tuổi mà chẳng khác gì một người mẹ nhỏ của bé nó vậy. Nếu nói trong gia đình đó cô bé có tình cảm sâu đậm nhất với ai, thì nhất định là Trần Tiểu Thảo mà cô bé tự tay chăm sóc lớn lên.
Khi Trần Hữu Tài hơn hai tuổi, Trần Quốc Lương dẫn cả nhà về quê ở nông thôn. Ngày hôm đó xảy ra chuyện gì thì Hướng Thần không rõ, sau này nghe Trần Tiểu Hoa kể mới biết tình hình. Cái thằng cháu cưng của nhà họ Trần, Trần Bảo Căn – đứa bé từng muốn đánh Hướng Thần – đã quăng hai đứa nhỏ nhất nhà Trần Quốc Lương vào cái chum nước lớn trong nhà. Trần Quốc Lương và Thái Trân vô cùng hoảng hốt, sau khi vớt được hai đứa lên thì họ ôm Khoai Lang của họ về thành phố.
Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, xác nhận con trai không sao rồi, hai người họ mới nhớ ra mấy đứa con gái vẫn còn ở quê. Đợi đến khi đón người về, ngay đêm hôm đó Trần Tiểu Thảo bắt đầu sốt. Thái Trân cho Trần Tiểu Thảo uống một viên thuốc không biết mua từ bao giờ. Bất kể Trần Tiểu Hoa cầu xin thế nào, cô ả cũng không chịu đưa bé đi bệnh viện, còn vì cô bé làm Trần Hữu Tài tỉnh giấc mà tát cô bé hai cái.
Trần Tiểu Hoa thức trắng đêm chăm sóc em gái. Sáng hôm sau lén chạy đi tìm Hướng Thần giúp đỡ. Tống Văn Bân đưa đứa bé đi bệnh viện, bác sĩ nói suýt chuyển thành viêm phổi. Thế mà Thái Trân còn chạy đến cãi nhau với Tống Văn Bân, ám chỉ mắng chú lo chuyện bao đồng. May mà đứa bé đã được chữa khỏi, Tống Văn Bân lười chấp nhặt với loại người này.
Tuy nhiên, không lâu sau, Trần Tiểu Hoa phát hiện có lúc cô bé gọi Trần Tiểu Thảo, bé nó cứ như không nghe thấy vậy. Trần Tiểu Hoa bất an trong lòng, thử vài lần, rồi lại lén lút đưa em đến bệnh viện, nhờ bác sĩ kiểm tra. Kết quả rất tệ, tai Trần Tiểu Thảo do sốt cao quá mà hỏng luôn rồi.