Thái Trân có thai. Hôm đó Thái Trân được đưa đến bệnh viện, được chẩn đoán là có thai, nhưng vì cú ngã đó mà bị dọa sảy. May mắn là sức khỏe cô ả còn tốt, đứa bé đã được giữ lại.
Hướng Thần nghe tin này thì hoàn toàn không thể tin được. Cậu lén lút than phiền với Hứa Hằng Châu: “Hai người này không phải đang cãi nhau sao? Nghe nói sắp ly hôn rồi, sao lại có con được chứ!”
Hứa Hằng Châu nhếch mép, nhìn cậu một cái: “Là Trần Quốc Lương muốn ly hôn chứ đâu phải Thái Trân muốn ly hôn.”
“Vậy thì sao?”
“Chưa nghe câu đánh nhau đầu giường, làm hòa cuối giường à!” Hứa Hằng Châu vuốt rối mái tóc Hướng Thần, đuổi cậu bé đi chơi: “Đừng quan tâm chuyện nhà đó, phiền phức.”
Hướng Thần vẫn chưa hiểu rõ lắm, nhưng anh trai không cho hỏi, cậu bèn chạy đi tìm bạn bè chơi. Hứa Hằng Châu nhìn cậu chân ngắn cũn cỡn chạy lon ton ra ngoài, mới liếc nhìn sang nhà bên cạnh một cái, rồi cười khẩy một tiếng.
Điều này có gì mà không hiểu được, hai người vốn ngủ chung một giường, nếu người phụ nữ không có ý muốn ly hôn, muốn hàn gắn mối quan hệ, thì có cách nào đơn giản hơn việc lăn giường sao? Nếu ngược lại thì có thể làm kết quả tệ hơn nhưng như trường hợp nhà hàng xóm, tỷ lệ thành công của Thái Trân quá cao.
Loại đàn ông như Trần Quốc Lương này nhìn thì thật thà, thực ra lại khá gia trưởng. Dù trong lòng hắn ta có nghĩ đến chuyện ly hôn, nhưng Thái Trân chủ động sán lại, vợ mình mà, có gì mà không ngủ được? Nghĩ như vậy, việc Thái Trân mang thai hoàn toàn không phải ngẫu nhiên mà là tất yếu. Chỉ là cứ như vậy, chín phần mười cặp vợ chồng hàng xóm này không thể ly hôn được.
Quả nhiên, khi Thái Trân xuất viện, thái độ của Trần Quốc Lương đã thay đổi. Tuy chưa hoàn toàn phục hồi như trước nhưng cũng không còn đối chọi hay gây khó dễ cho Thái Trân khắp nơi nữa. Dù sao đi nữa, Thái Trân hiện đang mang thai con của hắn ta. Mặc dù khả năng rất nhỏ nhưng lỡ đâu, lỡ đâu lại là con trai thì sao. Trần Quốc Lương đã thất vọng quá nhiều lần rồi, lần này hoàn toàn không dám ôm hy vọng quá lớn. Chỉ chăm sóc cô ả như thường lệ, để nhiều việc nhà cho mấy đứa con gái làm. Trần Phân thi chuyển cấp không tốt, cha mẹ vì điểm số của nó mà cãi nhau, mẹ nó còn suýt sảy thai. Trần Phân nào dám giở tính khí gì nữa? Cả mùa hè đều khép nép mà sống, bảo làm gì làm nấy, ngoan ngoãn vô cùng.
Thực ra, Trần Phân có tâm trạng rất phức tạp về cái thai trong bụng mẹ. Một mặt, con nhóc biết nếu mẹ không mang thai, cha mẹ nó có thể sẽ ly hôn. Ly hôn! Sau này người ta nhắc đến nó sẽ nhắc đến việc cha mẹ ly hôn, thật mất mặt biết bao! Sau này nó tìm chồng cũng sẽ bị người ta khinh thường, thật quá thảm, nên nó chắc chắn không muốn họ ly hôn. Nhưng nó cũng không thể thay đổi suy nghĩ của cha mẹ. May mà mẹ nó mang thai, cuối cùng cũng không cần lo lắng nữa.
Nhưng mặt khác, Trần Phân lại rất sợ mẹ nó đẻ con trai. Cha mẹ nó đã không còn thương nó như trước nữa, nếu sinh thêm một em trai, thì cha mẹ nó chắc chắn sẽ chỉ thương thằng ranh đó thôi. Vì vậy, hãy sinh con gái đi. Trần Phân mỗi ngày đều lén lút cầu nguyện về cái thai trong bụng mẹ.
Thái Trân đang nằm nghỉ dưỡng trên giường cũng có nỗi niềm riêng. Gây gổ với chồng đến mức này tất nhiên không phải điều cô ả mong muốn, chuyện ly hôn cô ả không dám nghĩ đến. Nhưng Trần Quốc Lương dường như đã quyết tâm tuyên chiến với cô ả. Thái Trân nhịn mấy lần không nhịn nổi nữa, cuối cùng dẫn đến hậu quả như bây giờ. May mà cô ả thông minh, dỗ dành Trần Quốc Lương quan hệ với cô ả vài lần, cũng không biết lần nào thì cấn bầu. Xem ra Trời cũng đứng về phía cô ả.
Thái Trân cảm thấy, đứa bé này là Ông Trời giúp, vậy rất có thể là con trai rồi! Nhưng cô ả cũng không dám nói, sợ lại đẻ con gái lại làm Trần Quốc Lương thất vọng một lần nữa, e rằng lúc đó thực sự sẽ ly hôn.
Thái Trân giấu kín tâm sự trong lòng, nhìn mấy đứa con gái trong nhà càng nhìn càng không vừa mắt. Cô ả nghe người ta nói khi mang thai nên nhìn nhiều bé trai xinh đẹp và thông minh, như vậy đứa trẻ sinh ra mới giống như đã nhìn, là bé trai thông minh xinh đẹp. Thái Trân lại liếc nhìn mấy đứa con gái trong nhà, buồn bã nhắm mắt lại. Đều tại chúng nó, nhìn nhiều con gái như vậy làm sao sinh được con trai! Giá mà thằng nhóc bên cạnh có ở đây thì tốt. Thái Trân thầm nghĩ, xinh trai, đầu óc cũng thông minh, cô ả nhìn nhiều một chút, nhất định có thể sinh ra đứa con ưu tú hơn.
Hướng Thần không biết có người đang nhớ đến cậu, cậu đang làm thầy giáo nhỏ dạy học cho mọi người. Nhờ thành tích xuất sắc trong kỳ thi chuyển cấp lần này, danh tiếng thiên tài của Hướng Thần coi như đã hoàn toàn vững chắc. Người lớn trong khu tập thể nhìn cậu với ánh mắt vô cùng từ ái, rất nhiều người xin cậu dạy kèm cho con cái nhà họ.
Cậu đi tìm bạn bè chơi, phát hiện Hổ Tử đang nằm sấp trên ghế khóc thút thít. Hóa ra là thi cuối kỳ không đủ điểm lên lớp, về nhà bị cha thưởng cho ăn lươn. Hổ Tử khóc thảm thiết, nhưng cha mẹ nó thấy Hướng Thần lại cực kỳ nhiệt tình, vội vàng lấy đồ ăn cho cậu. Hạt dưa do bà nội Hổ Tử tự rang, thơm ngon vô cùng, bình thường chỉ dùng để đãi khách, nhưng mẹ Hổ Tử lại vốc đầy một nắm cho Hướng Thần. Hướng Thần bị nhét đầy tay, hai người lại nói lời hay với Hướng Thần, bảo cậu dạy kèm cho Hổ Tử. Hướng Thần vốn đã chơi thân với Hổ Tử, tất nhiên là nghĩ tốt cho bạn. Kỳ nghỉ hè cậu cũng không có việc gì làm, có thể giúp đỡ bạn bè thì cậu chắc chắn sẵn lòng.
Thế là mọi chuyện được quyết định như vậy, Hướng Thần bắt đầu lớp học phụ đạo hè của mình. Vừa khai giảng đã có sáu học sinh, bao gồm các bạn cậu: Lượng Lượng, Hổ Tử, Vương Bằng, hai anh em nhà họ Phong. Nữ sinh duy nhất là Triệu Cầm Cầm, cô bé tháng Chín mới vào tiểu học, bà nội Triệu nghe tin bèn bảo cô bé theo học trước để làm quen. Lẽ ra còn phải thêm Trần Tiểu Hoa, nhưng vì Thái Trân có bầu, tự cho mình là quý giá, nên lại bỏ gánh giữa chừng không chăm Trần Tiểu Thảo nữa. Trần Tiểu Hoa chỉ có thể ở nhà chăm sóc em gái nhỏ, dù sao hai người chị gái của cô bé cũng không chăm Trần Tiểu Thảo tử tế.
Lớp học nhỏ của Hướng Thần được đặt ở phòng khách nhà cậu. Chỗ đủ rộng, không như nhà người khác kê một cái bàn là không còn chỗ ngồi nữa. Tống Văn Bân cũng bày tỏ sự ủng hộ đối với việc này, chỉ dặn cậu đừng để bản thân quá mệt mỏi. Còn về Hứa Hằng Châu, việc đặt lớp học ở nhà là do anh đề xuất. Hướng Thần về nhà hăm hở nói với họ muốn làm thầy giáo nhỏ dạy thêm cho bạn bè, Hứa Hằng Châu liền nghĩ đến vấn đề địa điểm. Nhà người khác không đủ chỗ, mà dù có đủ chỗ anh cũng không muốn Hướng Thần phải chạy khắp nơi giữa trời hè nóng bức. Nếu không có chỗ thì rất có thể sẽ kê bàn ghế ra khoảng đất trống, nắng gắt như vậy, da Hướng Thần trắng trẻo sao chịu được. Ngoài ra, anh cũng không có ý định rảnh rỗi trong kỳ nghỉ hè. Chạy quanh thành phố, và các vùng nông thôn lân cận thêm một chút, không nói đến chuyện khác chỉ thăm dò đường đi cũng tốt.
Tất nhiên, mỗi lần Hứa Hằng Châu đi ra ngoài đều có thể mang về một số thứ: rau củ theo mùa ở nông thôn, vài quả trứng gà, thỉnh thoảng có thịt rừng. Một số là anh lấy từ không gian, một số thực sự là đổi từ người dân quê. Ban đầu chỉ có mình anh đi, sau này có thêm vài người: một người là anh họ của Lý Lượng, Lý Minh, mười lăm tuổi. Một người là anh ruột của Vương Bằng, Vương Đống, mười bảy tuổi. Còn một người là con cái trong khu tập thể, Trương Hưng Nghiệp, mười bốn tuổi, là bạn cùng lớp của Hứa Hằng Châu và Hướng Thần. Trong số mấy thiếu niên này, Vương Đống lớn tuổi nhất, giống như em trai mình cũng cao to vạm vỡ, nhìn không khác gì người lớn. Anh ta học không tốt, không thi đỗ vào làm ở xưởng được, mà nhà lại chỉ có cha anh ta làm công nhân, không có vị trí nào có thể nhường lại cho anh ta. Vì vậy, anh ta chỉ có thể làm việc lặt vặt, chạy việc cho người ta.
Lý Minh là anh họ của Lý Lượng, quan hệ giữa hai anh em họ khá tốt, Hướng Thần cũng đã gặp vài lần. Cậu ta có tính cách phóng khoáng, biết Hướng Thần chơi thân với em trai mình còn nói sẽ che chở cho cậu. Hướng Thần nghe Lý Lượng kể, anh trai nó đánh nhau rất giỏi, báo tên anh trai nó ra là bình thường không ai dám bắt nạt nó.
Trương Hưng Nghiệp là hàng xóm của bạn cùng lớp Hướng Thần. Nhà họ ở tầng hai, bình thường đi học đôi khi gặp nhau trên đường. Thành thật mà nói, cậu ta thực ra không phải là một đứa trẻ nổi bật, không có sự tồn tại trong lớp, mọi thứ đều chỉ ở mức trung bình. Mãi cho đến khi Hứa Hằng Châu đưa cậu ta đi cùng, Hướng Thần mới biết người này không biết từ lúc nào đã bắt được mối với anh trai mình, hơn nữa còn được đánh giá khá cao, nói cậu ta khá thông minh.
Hướng Thần bận rộn dạy thêm cho bạn bè mình, đợi đến khi cậu hoàn hồn, bên cạnh anh trai cậu đã có bang phái riêng. Cũng không biết Hứa Hằng Châu đã thu phục mấy người này như thế nào, dù là Vương Đống cao lớn nhất hay Lý Minh ngang bướng đều rất nghe lời Hứa Hằng Châu, dù anh là người ít tuổi nhất.
Hứa Hằng Châu dẫn mấy thiếu niên đi lại khắp Thanh Giang và mấy thị trấn lân cận. Sau khi có người giúp, anh có thể kiếm được nhiều thứ hơn. Cha mẹ của những thiếu niên đó thấy đồ chúng mang về tất nhiên rất đỗi vui mừng, càng không quản chúng chạy đi đâu. Thời đại này tuy cấm mua bán cá nhân nhưng trao đổi đồ của nhà mình với người khác để sử dụng thì không sao.
Hơn nữa, Hứa Hằng Châu và nhóm bạn không làm gì lớn, chỉ là đổi gạo mịn lấy gạo thô, gạo thô lấy rau củ, số lượng không nhiều, tính ra mỗi người chỉ đủ cho một bữa ăn gia đình, nên cũng không ai làm khó mấy đứa trẻ ranh vì chuyện này. Đương nhiên, Hứa Hằng Châu và họ không chỉ trao đổi những thứ này. Có lần anh thấy một cậu bé xách nửa thùng tôm hùm đất, anh dùng một cái bánh hấp vàng đổi hết tất cả về.
Mấy người kia rất khó hiểu. Lý Minh nói với anh: “Cậu đổi cái này làm gì? Cái này ít thịt thôi, nướng thì khó chín, khó làm lắm.” Hứa Hằng Châu cười, chỉ nói về nhà sẽ biết.
Về nhà xong, Hướng Thần thấy tôm hùm đất thì vui mừng khôn xiết, quấn quýt quanh anh trai. Hứa Hằng Châu giữ mấy người bạn ở nhà ăn cơm. Thời gian này quan hệ mấy người càng ngày càng tốt, thỉnh thoảng cũng có trường hợp mời nhau ở lại ăn cơm như thế này. Nhưng cũng không nhiều, dù sao lương thực ít, không dám tùy tiện ăn đồ nhà người ta.
Mấy cậu thanh niên đều đang ở độ tuổi ăn khỏe, bao nhiêu bánh hấp trong nhà mang ra mời cũng không đủ. May mà bình thường họ ở lại ăn cơm thì không ai đi tay không, nguyên liệu kiếm được trong ngày đều để lại hết. Một đống nguyên liệu, ngô thì luộc trực tiếp, chín là có thể ăn ngay. Củ cải trắng và cải thảo cắt miếng, cho vào nước xương hầm nấu chung. Cả một nồi canh bưng ra, thơm nức mũi, củ cải trắng và cải thảo ăn vào cũng rất ngon miệng.
Mấy người họ, mỗi người ôm một bát lớn, có thể uống hết mấy bát mà không nghỉ. Khoai tây và khoai lang thì nướng ăn trực tiếp, cào ra từ bếp, cầm trên tay còn nóng hổi, vừa thổi phù phù vừa bóc vỏ ăn thơm phưng phức. Tống Văn Bân vui vẻ ăn cùng mấy thiếu niên. Hướng Thần tay cầm bắp ngô, vừa gặm vừa nhìn về phía bếp. Cậu biết món thực sự ngon hôm nay vẫn chưa được dọn ra. Đợi đến khi mùi thơm bay ra từ bếp, mấy người kia đều đã ăn gần xong. Hương thơm từng đợt xộc vào mũi, mấy thiếu niên đều rướn cổ nhìn về phía bếp. Tống Văn Bân còn chưa đứng dậy, Hướng Thần đã chạy vào rồi. Hứa Hằng Châu đứng bên bếp, nồi tôm hùm đất đỏ au đang được nấu, mùi thơm nồng nàn lan tỏa khắp căn bếp.