Hướng Thần ở bệnh viện gần một tuần mới xuất viện. Sau khi cặp bà cháu kia đi rồi, những ngày Hướng Thần dưỡng bệnh cũng dễ chịu hơn nhiều. Mặc dù bị yêu cầu kiêng khem, nhiều món ngon không được ăn. Nhưng anh trai cậu luôn có cách làm cho những món ăn thanh đạm trở nên ngon miệng.
Hứa Hằng Châu cũng không chọc thèm Hướng Thần nữa, những ngày còn lại, anh và Tống Văn Bân thật thà ăn bánh hấp và cháo bột ngô. Giữa chừng đến ngày lĩnh lương, Tống Văn Bân cầm phiếu thực phẩm phụ về nhà cùng nửa bao cải thảo lớn.
Hứa Hằng Châu dùng cái này để làm món ăn: canh cải thảo, cải thảo xào giấm, cải thảo xào thanh,… Ăn đến mức Tống Văn Bân lén lút than phiền rằng mình sắp biến thành cải thảo luôn rồi. May mắn là Hướng Thần sắp xuất viện, Tống Văn Bân vui vẻ đi nhà lão Chu lấy về khá nhiều sườn, thịt ba chỉ, chân giò và tai heo các loại, ăn không hết có thể kho mà ăn, thịt kho cũng ngon mà.
Ngày Hướng Thần xuất viện, Hứa Hằng Châu làm đầy một mâm thức ăn. Tống Văn Bân được như ý nguyện, ôm bát thịt kho tàu ăn đến mức gần như rớt nước mắt. Đương nhiên, Hướng Thần lúc này chắc chắn không thể trực tiếp ăn đồ ăn quá béo ngấy. Thịt chỉ được phép ăn một miếng, và đó là miếng nhỏ nhất được chọn riêng cho cậu.
Cơm cũng được làm riêng cho cậu, một bát mì sợi nhỏ, nước dùng xương heo làm nền, bên trên thêm hai quả trứng ốp la, một nắm rau cải xanh nhỏ, trông cũng rất hấp dẫn. Hướng Thần rất thích món mì do anh trai làm, dù là loại mì nào, anh trai cậu luôn có khả năng làm cho nó trở nên thơm ngon tuyệt vời. Hướng Thần ăn xong một bát mì là hết sạch những bực bội kiêng ăn của cả tuần.
Hướng Thần ở bệnh viện tuy gặp phải đứa trẻ hư nhưng cũng gặp được người tốt như gia đình bà nội Triệu giường bên. Ngày cậu xuất viện, bà nội Triệu lén lút nhét cho Tống Văn Bân một cái giỏ, trong giỏ có một con gà rừng và vài loại trái cây rừng. Đây là đồ do nhà mẹ đẻ của con dâu bà – Trần Hiểu Mai – mang đến.
Trần Hiểu Mai là hộ khẩu nông thôn nhưng là con út trong nhà, trên có bốn người anh trai. Cha mẹ thương cô, anh trai với chị dâu cũng đối xử tốt. Gia đình biết cô khó khăn khi lấy chồng vào thành phố, thỉnh thoảng lén lút kiếm được ít thịt rừng đều dành dụm mang đến cho cô.
Cũng vì nhà họ Triệu có tấm lòng nhân hậu nữa, mấy năm thiên tai đói kém này, nhiều nơi ở nông thôn người còn chết đói như rạ. Người thành phố được phân phát lương thực, ít nhiều gì cũng có đồ ăn. Nhà mẹ đẻ Trần Hiểu Mai nhiều con, không sống nổi qua năm đói, cứng rắn tìm đến nhờ cậy cô con gái đi lấy chồng xa.
Bà nội Triệu là người hiểu chuyện, cắt đi một nửa khẩu phần lương thực của nhà mình tiếp tế cho nhà họ Trần mang về quê. Nửa phần lương thực này, coi như là cứu mạng cả nhà già trẻ nhà họ Trần. Từ đó về sau, nhà họ Trần vô cùng biết ơn nhà họ Triệu, có chút đồ tốt nào cũng mang đến cho họ.
Con gà rừng và trái cây rừng này là do nhà họ Trần mang đến hai hôm trước. Lúc này mọi thứ ở nông thôn đều là của tập thể, động vật hoang dã và trái cây dại trên núi thông thường không cho phép cá nhân săn bắt hay hái lượm. Cũng vì hai năm đói kém này, lương thực không đủ ăn, chỉ còn cách tìm miếng ăn trên núi, nên việc quản lý mới không quá nghiêm ngặt. Nhưng có nhiều người tranh giành, kiếm được những thứ này cũng rất khó khăn.
Tống Văn Bân thỉnh thoảng cũng lén lút mua đồ từ nhà quê về nên làm sao chú không biết rõ, tất nhiên là không chịu nhận. Bà nội Triệu lại khăng khăng bắt chú phải nhận, nhà bà đã ăn nhiều đồ ăn của người ta như vậy, bánh quy và kẹo, đều là của ngon vật lạ mua từ thành phố tỉnh lỵ về. Cầm Cầm nhà bà lớn chừng này mới được ăn lần đầu, thế nào cũng phải cảm ơn người ta thật tốt.
Bà nội Triệu nài nỉ mãi, gần như phát cáu với Tống Văn Bân, Tống Văn Bân bất đắc dĩ chỉ đành nhận lấy cái giỏ đầy tấm lòng này. Sau khi về nhà, Tống Văn Bân lại đi nhà Lão Chu lấy thêm một ít thịt ngon, rồi bảo Hứa Hằng Châu dùng cái giỏ đó đựng một ít mang sang cho nhà họ Triệu.
Đồ vật không nhiều, nhưng cũng là một tấm lòng. Nhà họ Triệu ở trong một khu tập thể khác không xa khu tập thể nhà họ, đi bộ từ nhà họ Tống qua chưa đầy mười phút. Bà nội Triệu từ chối không được nên nhận thịt, nhưng lại đặt vào giỏ Hứa Hằng Châu rất nhiều dưa chua do nhà bà tự muối.
Hứa Hằng Châu mang về nếm thử, không hề thua kém những món ăn kèm của thương hiệu lớn trong không gian của anh, hương vị rất tuyệt. Cứ qua lại như vậy, hai nhà cũng gọi là có giao tình.
Triệu Cầm Cầm là một cô bé tính cách ôn hòa, cũng khá hợp với Hướng Thần. Sau này có một lần Hướng Thần lén lút giảng bài mà Trần Tiểu Hoa không hiểu cho cô bé nghe, vừa lúc Triệu Cầm Cầm đến tìm cậu chơi, hai bên gặp nhau, Hướng Thần tiện thể giới thiệu hai cô bé với nhau. Chỉ lần đó, hai cô bé lại trở thành bạn thân.
Trần Tiểu Hoa nhỏ hơn Triệu Cầm Cầm hai tuổi, nhưng tính cách lại trầm ổn hơn. Triệu Cầm Cầm vì gia đình hòa thuận nên tính cách lại ngây thơ hơn. Hai cô bé chơi với nhau, cơ bản người chủ động đều là Trần Tiểu Hoa. Hướng Thần phải đi học, Trần Tiểu Hoa và Triệu Cầm Cầm không cần. Đến khi cậu gặp lại hai cô bé, họ đã thân thiết như thành một thể vậy. Hướng Thần thấy thế cũng vui vẻ, cả hai đều là những cô bé ngoan, quen biết nhau cũng là duyên phận. Tình cảnh nhà Trần Tiểu Hoa như vậy có một người bạn tri kỷ cũng rất tốt.
Những ngày tháng thanh bình luôn trôi qua rất nhanh, thời gian vội vã trôi đi. Mùa hè dần đến, nhiệt độ cũng tăng lên từng ngày. Mọi người lần lượt cởi bỏ áo dày, áo dài tay thay bằng áo ngắn. Những gia đình điều kiện không tốt, ba mùa xuân hạ thu chỉ có một chiếc áo thì xắn tay áo lên.
Trẻ con trong khu tập thể quẳng giày vải, các bé trai thậm chí không mặc áo, có đứa c** tr*n luôn. Các bé gái ý tứ hơn một chút, vài đứa mặc váy ngắn, còn phần lớn đều là quần áo dài và rộng mà anh chị lớn không mặc vừa nữa.
Hướng Thần từ khi nhìn thấy bộ áo sơ mi thủy thủ mà anh trai mang về, đã bắt đầu mong mùa hè đến sớm. Từ nhỏ cậu đã thích các loại đồng phục uy nghiêm và ngầu lòi. Hồi đại học, nếu không phải do không đủ điểm thì cậu đã đăng ký vào trường quân sự rồi. Tống Văn Bân và Hứa Hằng Châu thấy bộ quần áo đó quá mỏng, cố kéo dài đến khi hầu hết các bé trai đều c** tr*n rồi mới cho cậu mặc bộ đó.
Hôm đó Hướng Thần mặc quần áo mới, dép lê mới, vui vẻ chạy đi tìm bạn bè. Giữa một đám con trai lấm lem bùn đất mồ hôi, da bị phơi nắng đen nhẻm, Hướng Thần trắng trẻo trong bộ áo sơ mi thủy thủ quả thực là nổi bật giữa đám đông.
Lúc này bọn trẻ con đâu có biết áo sơ mi thủy thủ là gì, đều tưởng bộ đội chỉ mặc quân phục màu xanh. Hướng Thần ngước cái cằm nhỏ lên phổ cập kiến thức cơ bản cho bạn bè: bộ đồ cậu đang mặc là quần áo của các chú lính hải quân, những quân nhân đi tàu lớn!
Ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè sắp làm Hướng Thần bay lên rồi, cả bọn vây quanh cậu, ríu rít hỏi chuyện về hải quân.
Hứa Hằng Châu từ lúc Hướng Thần xuống lầu đã đứng ngoài hành lang nhìn, giữa một đám trẻ con, đứa em trai nhà mình là đứa nổi bật nhất. Cao nhất trong số bạn cùng lứa, xinh xắn nhất, ăn mặc chỉnh tề. Trong lòng Hứa Hằng Châu dâng lên một cảm giác thỏa mãn, nhìn em trai của anh được nuôi dưỡng tốt biết bao.
Tháng Bảy, trước kỳ nghỉ hè, nhà họ Tống chào đón một sự kiện quan trọng: Hướng Thần và Hứa Hằng Châu phải tham gia kỳ thi chuyển cấp từ tiểu học lên cấp hai. Về thành tích của hai đứa trẻ nhà mình, Tống Văn Bân luôn rất tự tin. Sắp thi rồi, các phụ huynh khác đều căng thẳng, chú chỉ dặn dò hai đứa phát huy tốt là được.
Ngày thi, Tống Văn Bân cố ý xin nghỉ để đưa hai đứa đến trường. Thời đại này kỳ thi chuyển cấp không có nhiều môn như vậy, chỉ thi Ngữ văn và Toán, nửa ngày là xong. Thi xong, chờ nhận bảng điểm là kỳ nghỉ hè đến. Đối với học sinh các khối lớp khác, thi xong coi như được giải phóng. Mặc dù sẽ nhận được sự đối xử khác nhau ở nhà tùy theo điểm số cao hay thấp, nhưng sau khi bị ăn đòn xong vẫn có thể vui vẻ trải qua kỳ nghỉ hè.
Nhưng đối với học sinh tham gia kỳ thi chuyển cấp, không đỗ có thể dẫn đến kết quả là nghỉ học. Mặc dù gia đình chưa chắc đã thiếu chút tiền học phí đó, nhưng nếu không học được thành tựu gì ở trường thì thà nghỉ sớm ra ngoài học cái nghề làm chút gì đó còn hơn. Cũng mười mấy tuổi gần bằng người lớn rồi, cũng coi là nửa sức lao động trong nhà rồi.
Hứa Hằng Châu và Hướng Thần tất nhiên không có nỗi lo này. Thi xong là về thẳng nhà chờ kết quả, quả nhiên cả hai đều đạt điểm tuyệt đối, thuận lợi đỗ vào Trường Trung học trực thuộc xưởng Cơ khí. Vì danh tiếng thiên tài nhỏ của Hướng Thần được lan truyền rộng rãi, nên việc cậu đạt được điểm số này không gây ra sự chú ý lớn. Mọi người nhắc đến, chỉ nói một câu: Đứa nhỏ nhà họ Tống xứng đáng là thiên tài nhí, không chỉ nhảy lớp mà thi chuyển cấp còn đạt điểm tuyệt đối.
Dưới quầng sáng thiên tài của Hướng Thần, thành tích của Hứa Hằng Châu ngược lại không được mấy ai quan tâm nữa. Dù sao tuổi của Hướng Thần rành rành ra đó, mặc dù Hứa Hằng Châu ít hơn các bạn cùng lớp một hai tuổi, nhưng quầng sáng của Hướng Thần quá chói lọi, người chú ý đến anh thực sự không nhiều. Hứa Hằng Châu lần đầu tiên nghe người khác gọi mình là anh trai Hướng Thần, anh trai của thiên tài thì cả người có hơi ngơ ngác, rồi trong lòng không nhịn được muốn cười. Anh lần đầu tiên được định vị như là người phụ thuộc của một người khác, bất ngờ là cảm giác lại không tệ.
Nhà họ Tống hân hoan một vùng, nhà họ Trần bên cạnh lại gây rối rồi. Thực tế, mấy tháng nay nhà bên cạnh chưa từng yên ổn. Ba ngày một trận cãi vã nhỏ, năm ngày một trận cãi vã lớn. Trần Quốc Lương bị Thái Trân làm cho lạnh lòng, trong lòng đã có khoảng cách, cộng thêm Bà cụ Trần liên tục nói xấu sau lưng, nên càng nhìn cô ả không vừa mắt.
Thái Trân cũng không phải hoàn toàn ngu ngốc, mặc dù không hiểu suy nghĩ trong lòng Trần Quốc Lương, nhưng cô ả vẫn nhận ra chồng mình ngày càng lạnh nhạt. Ban đầu cô ả còn nhỏ nhẹ chiều chuộng vài lần, nhưng một khi đàn ông đã thay lòng đổi dạ, muốn gây sự với cô ả thì cô ả làm gì cũng thành sai.
Thái Trân gả về đây nhiều năm, luôn cảm thấy thân phận mình cao hơn Trần Quốc Lương một bậc. Bị gây khó dễ hai lần như vậy, cô ả không thể nhịn được nữa. Hai vợ chồng coi như hoàn toàn trở mặt, đối đầu hoàn toàn, đồ đạc trong nhà cũng bị đập phá nhiều. Trần Tiểu Hoa nói với Hướng Thần, cha cô bé đã đề cập đến chuyện ly hôn mấy lần, mẹ cô bé không chịu. Hướng Thần cảm thấy, cứ cãi vã như vậy, sớm muộn gì hai vợ chồng này cũng tan vỡ.
Hôm đó lại gây rối, không vì lý do gì khác, chính là chuyện thi chuyển cấp. Nhà họ Trần năm nay cũng có một thí sinh, chính là đứa con lớn nhất – Trần Phân. Hai vợ chồng nhà họ Trần trước đây yêu thương con nhóc nhất, cho rằng con nhóc thông minh, sau này nhất định sẽ đỗ cấp ba, vào nhà máy làm cán bộ.
Nhưng thực tế, chỉ số thông minh của Trần Phân chỉ ở mức trung bình. Cố gắng một chút, chương trình tiểu học lại không quá khó nên đạt được thành tích khá là không thành vấn đề. Trước đây con nhóc một lòng nghĩ đến lời mẹ dạy, học hành chăm chỉ vì cuộc sống tốt đẹp sau này. Việc nhà không ai bắt nó làm bao giờ, ngay cả Trần Tiểu Hoa còn phải làm nhiều hơn nó, nó chỉ cần học là được. Nhờ vậy thành tích của cô bé mới duy trì được trong top 10 của lớp.
Kết quả là nửa năm cuối cấp này, nhà họ Trần náo loạn, không có thời gian quản con nhóc. Bản thân Trần Phân cũng phân tâm, không đặt tâm trí vào việc học. Đến lúc thi cuối cùng, nhờ vào kiến thức nền tảng trước đây tuy không đến mức đội sổ, nhưng điểm số rất khó coi.
So sánh với hai anh em nhà bên, Thái Trân cảm thấy con nhóc quá không biết tranh đua, mắng nó một trận thậm tệ ở nhà. Trần Phân lần trước bán đứng Thái Trân trước mặt cha, khiến mẹ nó xa lánh nó, từ đó về sau chỉ có thể khúm núm mà sống. Lần này cũng vậy, Thái Trân mắng con nhóc xong nó chỉ có thể ngoan ngoãn mà nghe. Đợi Trần Quốc Lương về, Thái Trân than phiền vài câu anh không quản con cái. Trần Quốc Lương cười lạnh nói cô ả cũng có quản đâu, rồi hai người cãi nhau.
Cãi nhau một hồi, cảm xúc kích động nên động tay chân. Trần Quốc Lương cũng không làm gì Thái Trân, chỉ là đẩy cô ả một cái khi Thái Trân nhào tới cào mặt hắn. Không ngờ Thái Trân đứng không vững nên ngã. Cú ngã này không tầm thường, Thái Trân vốn còn muốn trèo dậy chiến đấu tiếp, đột nhiên nghe thấy tiếng hét chói tai của Trần Tiểu Hoa. Cô ả nhìn theo hướng ngón tay Trần Tiểu Hoa chỉ, một vũng máu đỏ sẫm đang lan rộng dưới người cô ả.