“Chú ơi, cháu biết mình sai rồi.” Hứa Hằng Châu đi theo Tống Văn Bân đến chỗ không người, lập tức nhận lỗi.
Tống Văn Bân hé miệng, một bụng lời muốn nói bị anh làm cho nuốt ngược vào trong. Chú vốn định nói chuyện tử tế với đứa cháu trai lớn này, có năng lực thì đúng, nhưng mà lớn mật quá. Mới có bao lớn đâu, một mình chạy đi xa như vậy, cũng không nghĩ đến người nhà có lo lắng hay không.
“Chú, sau này cháu sẽ không tự ý đi xa bên ngoài mà giấu mọi người nữa, chú cứ phạt cháu đi.” Hứa Hằng Châu thẳng thắn nói.
Tống Văn Bân vò loạn mái tóc của mình, thở dài một cách chán nản: “Cháu lớn à, chú biết cháu khác với những đứa trẻ khác, cũng không gò bó cháu. Cháu muốn làm gì, chú cũng cố gắng hết sức ủng hộ cháu. Nói thật, chú vốn là một người lớn không hề làm tròn trách nhiệm. Chú ở một mình trong quân đội bao nhiêu năm, chưa từng nuôi trẻ con, cũng quên mất cuộc sống của những gia đình bình thường là như thế nào rồi.”
“Không phải đâu chú, chú…” Hứa Hằng Châu không nhịn được chen vào một câu, anh thấy Tống Văn Bân đối với anh em họ đã là hết lòng hết sức.
“Cháu nghe chú nói đã.” Tống Văn Bân giơ tay ngắt lời anh: “Chính chú cũng có nhiều điều chưa nghĩ tới và chưa làm được, cháu bình thường đã giúp chú rất nhiều. Cái nhà này,thay vì nói là chú là người lớn duy nhất, nhưng thực ra là cháu đã gánh vác một nửa rồi.”
“Hằng Châu à.” Tống Văn Bân vỗ vỗ vai Hứa Hằng Châu, lời lẽ chân thành nói: “Chú không cầu gì khác, chỉ mong cháu và em trai bình an khôn lớn, như vậy chú mới xứng đáng với những gì người cha đã khuất của cháu làm cho chú. Sau này cháu muốn làm gì thì nói trước với chú một tiếng, ít nhất cũng để chú biết rõ trong lòng.”
Hứa Hằng Châu rũ mi, hồi lâu sau mới ngẩng đầu lên nhìn Tống Văn Bân nói: “Chú ơi, là cháu sai, chuyện lần này cháu đã quá bốc đồng. Chú có lẽ cũng nhận ra, cháu không phải là một người an phận, sau này có thể còn làm những chuyện quá đáng hơn, nhưng chuyện như lần này sẽ không xảy ra nữa.”
Ánh mắt Tống Văn Bân giãn ra một chút. Những đứa trẻ quá thông minh thường cũng quá cố chấp, anh rất lo lắng đứa nhỏ nhà mình không nghe lọt lời khuyên. Hiện tại xem ra không tệ, dù anh có thông minh đến đâu, tính cách có cứng đầu đến mức nào, chung quy vẫn coi trọng người nhà.
Sau khi hai người đàn ông một lớn một nhỏ tiến hành cuộc trò chuyện chân thành, tình cảm càng thêm khăng khít hơn một chút. Lòng người đều được làm bằng thịt, tính tình Hứa Hằng Châu tuy lạnh nhạt nhưng ở chung với mọi người lâu, trái tim sắt đá cũng được sưởi ấm phần nào.
Đợi đến khi hai người với bầu không khí hòa hợp trở về phòng bệnh, Hướng Thần cố gắng chống lại cơn buồn ngủ chờ họ về, nhìn anh trai rồi lại nhìn chú, có vẻ không sao ha? Hứa Hằng Châu không nhịn được bật cười thành tiếng, Tống Văn Bân bực bội nói: “Sao? Sợ chú đánh đòn anh cháu à?”
Hướng Thần vội vàng lắc đầu, nở một nụ cười lấy lòng với Tống Văn Bân: “Chú là tốt nhất, sẽ không động tay với anh trai đâu.”
Tống Văn Bân vừa bực mình vừa buồn cười, đưa tay định xoa đầu Hướng Thần một cái thì nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của đứa nhỏ, động tác trên tay vô thức nhẹ nhàng hơn. “Chú về làm chút đồ ăn.”
Tống Văn Bân nói với Hứa Hằng Châu: “Cháu ở đây chăm sóc em trai, chú ăn cơm xong sẽ quay lại.”
Hứa Hằng Châu lúc này mới biết Tống Văn Bân chưa ăn cơm trưa, vội vàng đáp lời: “Vâng, chú ăn xong có thể nghỉ ngơi một lát, trước bữa tối qua là được, cháu sẽ về nấu cơm.”
“Cũng được.” Tống Văn Bân gật đầu đồng ý, “Vậy chú sẽ qua muộn hơn chút nhé.” Hướng Thần bị bệnh chỉ có một mìnhchú anh chăm sóc, hai ngày nay cơ bản là chưa ngủ ngon, thực sự rất mệt mỏi.
Tống Văn Bân trước khi đi lại nói vài lời tốt đẹp với bà cụ giường bên, nhờ bà giúp trông chừng đứa nhỏ nhà mình. Bà đồng ý ngay, bảo chú cứ yên tâm đi.
Đợi Tống Văn Bân đi rồi, Hứa Hằng Châu liền bảo Hướng Thần nhắm mắt ngủ. Thằng bé giường bên đã gào khóc mệt rồi, lúc này đang nghỉ giữa hiệp. Hứa Hằng Châu nhìn Hướng Thần vẻ mặt ủ rũ liền muốn dỗ dành cậu ngủ một lát. Hướng Thần lại biết lát nữa giường bên sẽ nhanh chóng náo loạn trở lại thôi.
Đứa trẻ kia cũng chẳng biết lấy sức lực ở đâu ra, tối qua gào cả đêm, mệt thì nghỉ một chút, nghỉ xong lại tiếp tục gào. Mấy phòng bệnh bên cạnh đều có người qua phản đối, thế nhưng chẳng có tác dụng gì. Bà nội nó nói cháu trai mình bị bệnh khó chịu, khóc cũng không cho khóc à? Có người tức giận muốn chạy đến bịt miệng đứa bé, bà lão lập tức nằm lăn ra đất, cũng khóc gào theo: “Giết người rồi!”
Cứ thế vật vã suốt một đêm, Hướng Thần cuối cùng cũng đã được mở mang tầm mắt. “Anh ơi, anh kể cho em nghe bên ngoài trông như thế nào đi.” Hướng Thần kéo kéo tay áo Hứa Hằng Châu, khẽ giọng nói. Hứa Hằng Châu tựa vào đầu giường, ôm nửa người Hướng Thần, chọn lọc kể cho cậu nghe những kiến thức dọc đường đi. Trên xe lửa trông ra sao, trong tòa nhà bách hóa bán những thứ gì, thành phố tỉnh lỵ và thành phố Hải lại có những món đồ hiếm lạ nào mà thành phố Thanh Giang của họ không có.
Thực ra với hiểu biết của Hướng Thần trước khi xuyên không chắc chắn sẽ không thèm khát những thứ Hứa Hằng Châu nói. Thế nhưng từ khi xuyên không đến nay, phạm vi hoạt động của cậu rất nhỏ, những gì thấy và nghe đều bị giới hạn trong môi trường sống chật hẹp. Hiện tại nghe Hứa Hằng Châu nói chuyện bên ngoài cũng mang đến một niềm vui khác biệt.
Hướng Thần chỉ xem đó là một trò vui để nghe, nhưng cả gia đình bên cạnh lại nghe đến say mê. Cô bé nằm cạnh Hướng Thần tên là Triệu Cầm Cầm, ở nhà không cẩn thận bị ngã khi đứng lên ghế lấy đồ, cánh tay bị đập gãy xương, đã nằm viện gần một tuần rồi, nghe nói sẽ sớm được xuất viện. Chăm sóc Triệu Cầm Cầm trong bệnh viện là mẹ và bà nội cô bé. Mẹ cô ấy là hộ khẩu nông thôn nên khó tìm việc làm ở thành phố, nên dứt khoát ở nhà chăm sóc người già và con cái. Lúc này nghe Hứa Hằng Châu kể chuyện bên ngoài, ba người nhà họ Triệu đều nghiêng tai lắng nghe. Nghe đến những điều hiếm có còn không nhịn được thốt lên kinh ngạc.
Hứa Hằng Châu kể xong thành phố tỉnh lỵ lại kể đến thành phố Hải. Hướng Thần nghe anh nhắc đến Cửa hàng Kiều bào, liệt kê những món hàng bên trong, không nhịn được hỏi: “Đã có coca rồi sao?”
Không ngờ Coca-Cola đã vào Trung Quốc từ thời đại này rồi. Hứa Hằng Châu liếc xéo cậu một cái, cười nói: “Muốn uống à?”
Hướng Thần toe toét miệng cười với anh trai mình, ý muốn biểu đạt rõ như ban ngày. Hứa Hằng Châu véo véo mũi cậu: “Đợi em hết bệnh rồi nói.”
Bà nội họ Triệu bên cạnh không kiềm được sự tò mò, chen lời hỏi: “Cái gì mà truyền hình ấy, dùng để làm gì? Có giống như cái màn chiếu phim tập thể không?”
Lúc bấy giờ trong nước vừa mới có thể sản xuất TV đen trắng được vài năm, TV đối với người thời đại này vẫn là một thứ hiếm lạ, nhiều người thậm chí còn chưa từng nghe nói đến.
“Không hẳn giống.” Hứa Hằng Châu giải thích với bà ấy: “Màn hình TV không lớn như màn chiếu phim, nhưng có thể đặt ở nhà để xem.”
Bà nội họ Triệu lập tức kích động, cô con dâu trẻ tuổi bên cạnh là mẹ Cầm Cầm cũng hỏi theo một câu: “Cũng có thể xem phim sao?”
Hứa Hằng Châu cũng không biết nội dung TV bây giờ chiếu những gì, nhưng anh nhớ hình như lúc đầu chỉ bắt được rất ít đài, có một đài trung ương thì là điều chắc chắn.
Thế là anh nói với hai người: “Có lẽ có thể xem, phải xem TV có bắt được mấy đài, nếu bắt được Đài Trung ương thì có thể xem. Nếu bắt được kênh khác có chiếu phim thì cũng có thể xem được.”
Hai người nghe nửa hiểu nửa không, nhưng cũng biết TV là một món đồ tốt.
“Vậy TV chắc chắn rất đắt tiền nhỉ.” Mẹ Cầm Cầm hỏi.
“Giá thì không biết, nhưng còn cần Phiếu Ngoại tệ.” Hứa Hằng Châu nói.
Hiện tại sản lượng TV quá ít, anh đến hai thành phố lớn chỉ thấy đúng một chiếc TV đen trắng nhỏ trong cửa hàng Kiều bào ở thành phố Hải.
Bà nội Triệu và con dâu tụm lại cảm thán một lúc, cảm thấy Hứa Hằng Châu rất dễ nói chuyện lại hỏi thêm vài câu hỏi khác. Đều là đồ ăn đồ mặc, những thứ khác họ cũng không nghĩ ra. Cứ thế huyên náo nói chuyện một lúc, ngay cả cặp bà cháu ồn ào không ngớt bên cạnh cũng im lặng, ngoan ngoãn nghe Hứa Hằng Châu nói.
Đợi Hứa Hằng Châu nhắc đến bánh ngọt mua ở thành phố tỉnh lỵ, hai đứa trẻ đồng loạt nuốt nước miếng. Cô bé thì còn đỡ, chỉ kéo kéo áo mẹ, thủ thỉ nói muốn ăn. Cậu bé kia lập tức khóc lóc ầm ĩ, nói nó cũng muốn ăn bánh quy.
Bà lão dỗ dành một lúc không được, quay sang oán trách Hứa Hằng Châu: “Cậu xem cậu kìa, nói gì không nói cứ phải nói chuyện đồ ăn, chọc cho cục cưng nhà tôi bắt đầu khóc, khóc hỏng giọng thì làm sao? Cậu đền à?”
Bà nội Triệu bênh vực lẽ phải: “Người ta không nói thì cháu bà cũng khóc thôi, khóc nhiều ngày như vậy cũng có thấy hỏng đâu, bà cố tình gây sự với con người ta phải không?”
“Con khọm già này, mày nguyền rủa cháu trai bà phải không?” Bà lão lập tức chửi rủa: “Tao biết ngay mà, chúng mày ghen tị vì tao có một đứa cháu trai ngoan, còn chúng mày sinh ra cái thứ của nợ, còn có mặt mũi đưa đến bệnh viện, lại còn được ăn trứng gà nước đường cơ đấy!”
Bà lão nói thế là vì có lần bà ta lợi dụng lúc người lớn nhà Triệu Cầm Cầm không có ở bên dung túng cháu trai mình cướp bát trứng gà đường đỏ của cô bé. Kết quả sau khi bà nội Triệu trở về, suýt nữa đập nát hết đồ đạc mà nhà bà ta mang đến, cuối cùng chỉ có thể đền cho nhà họ Triệu suất trứng gà của ngày hôm sau.
Thù mới hận cũ, bà nội Triệu nổi giận trong lòng, hai tay chống nạnh, khí thế kinh người: “Mụ chê con gái à? Vậy thì chính mụ cũng là thứ của nợ, người sinh cháu trai cho mụ cũng là thứ của nợ, có bản lĩnh thì bảo con trai mụ tự đi mà đẻ!”
Hướng Thần nghe tới đây không nhịn được cười, cậu vùi mặt vào lòng anh trai, vai run lên không ngừng. Cậu đến muộn nên chưa được chứng kiến lần nổi uy trước đó của bà nội Triệu, chỉ thấy cặp bà cháu kia làm loạn, giở trò vô lý đủ kiểu.
Bà lão bên kia tức đến run tay, hận không thể xông lên đánh nhau với bà nội Triệu, nhưng lần trước bà ta đã không đánh thắng, lần này không dám lên chủ động ăn hành nữa. Bà ta chỉ có thể trợn mắt, dùng ánh mắt biểu đạt sự phẫn nộ của mình.
Bà nội Triệu không hề sợ hãi bà ta, cố ý cười lạnh một tiếng, đúng tư thế ngồi trở về: “Giận rồi à? Có bản lĩnh thì đừng ở đây nữa! Cút về nhà đi thì sẽ không nhìn thấy tôi.”
Bà cũng đang đợi cả lò nhà bà già này mau chóng rời đi đây, đi rồi phòng bệnh này sẽ yên tĩnh, cháu gái mình cũng có thể an tâm dưỡng bệnh.
“Phì!” Bà già kia nhổ nước bọt vào bà: “Mày mơ đẹp đi, tao không đi đó, muốn đi thì chúng mày đi ấy, dựa vào đâu mà không cho chúng tao ở đây!”
Bà nội Triệu trợn trắng mắt, đây là bệnh viện, bệnh khỏi rồi còn cố bám víu không đi, lại còn nói như thể có lý lắm nữa chứ! Sau trận náo loạn này, phòng bệnh đương nhiên chia thành hai phe: nhà họ Triệu và nhà họ Tống là một phe, cặp bà cháu kia là một phe, không ai thèm để ý đến ai.
Hứa Hằng Châu cảm ơn bà nội Triệu, dù sao vừa nãy bà cũng đã giúp anh nói chuyện. Bà nội Triệu phẩy tay, nói đó chỉ là chuyện nhỏ, bà vốn dĩ đã không ưa con mụ già kia rồi. Hai gia đình sau vụ việc này quan hệ lại càng thân thiết hơn một chút.
Hướng Thần bị thằng bé kia quấy nhiễu không ngủ được, dứt khoát dựa vào người anh trai mình cùng cả nhà bên cạnh tán gẫu giết thời gian. Nói nói cười cười, thời gian cũng trôi qua rất nhanh.
Đến giữa buổi chiều, Tống Văn Bân đến thay ca, bảo Hứa Hằng Châu về chuẩn bị bữa tối cho Hướng Thần. Hứa Hằng Châu kéo Tống Văn Bân ra một bên, tóm tắt lại những chuyện xảy ra buổi chiều, Tống Văn Bân gật đầu ra vẻ đã hiểu, bảo anh về đi, còn mình thì đi vào cảm ơn bà nội Triệu lần nữa.
Hứa Hằng Châu trở về nhà, phát hiện chiếc túi anh mang về đã bị Tống Văn Bân xách vào phòng anh, nhưng đồ đạc có vẻ chưa bị động chạm, Tống Văn Bân chắc là chưa mở túi ra xem.
Anh lấy đồ ăn trong túi ra, sắp xếp vào vị trí tương ứng. Trước khi quay lại, Hứa Hằng Châu đã hỏi bác sĩ, trong tình trạng của Hướng Thần hiện tại thì thích hợp ăn gì, cần kiêng cữ những gì. Sau đó, dựa theo lời bác sĩ, anh bốc một nắm gạo để nấu cháo cho Hướng Thần.
Nghĩ đến việc Hướng Thần hai ngày nay cơ bản chưa ăn được đồ gì ngon, Hứa Hằng Châu lại cắt thêm một quả táo, cho vào nấu chung với cháo. Trong nồi đang nấu cháo, anh đi vào tủ chén lấy mấy cái bánh hấp để hâm nóng lên. Anh đặt một cái nồi nhỏ lên bếp than, lật tìm một miếng thịt ba chỉ còn da, sau khi sơ chế xong thì cho vào. Lại vớt ra một ít dưa cải chua từ không gian, rửa sạch cắt miếng, cho vào nồi. Cuối cùng cho miến đã ngâm từ đầu vào. Thêm gia vị, dùng bếp than từ từ hầm. Đợi bánh hấp trong nồi nóng lên, cháo nấu đến mức hạt gạo bung nở, món thịt heo hầm dưa chua và miến trong nồi nhỏ cũng đã hoàn thành. Nước sốt gần như đã cạn hết, miến đã nở ra thấm đẫm nước thịt, trông càng thêm ngon miệng.
Hứa Hằng Châu lấy ra hai cái cặp lồng giữ nhiệt, cái nhỏ đựng cháo cho Hướng Thần, cái lớn đựng món thịt heo hầm miến kia. Bánh hấp được chia ra đựng trong ngăn tách biệt trên cùng của hai cặp lồng.
Anh nhanh chóng thu dọn xong, rồi xách hai cặp lồng đầy thức ăn đến bệnh viện. Lúc đến vừa kịp giờ ăn tối, hai nhà bên cạnh đều đang ăn tối. Nhà ăn bệnh viện có mì hoặc cháo loãng không cần phiếu, cung cấp có hạn, bệnh nhân nội trú nào gia đình có điều kiện chút đều không bỏ qua phúc lợi này. Nhưng bát mì rất loãng kia rõ ràng không đủ để lấp đầy bụng, nên hai gia đình đều mua mì nhưng vẫn chuẩn bị những món ăn khác.
Hứa Hằng Châu cũng gặp bố mẹ của thằng bé hay quấy khóc kia. Cha nó lùn và gầy, có thể tuổi không lớn nhưng nhìn trông già. Mẹ nó nhìn cao hơn cha nó nửa cái đầu, rất khỏe khoắn, nhìn khung xương đã thấy lớn. Cả nhà đều quây quần bên cạnh thằng bé như thể phục dịch ông tổ vậy.
Bà nội Triệu thấy Hứa Hằng Châu, vội nói: “Cuối cùng cũng tới rồi, nhà bà có gửi đến cháo khoai lang loãng, bảo chú và em trai cháu cứ ăn một chút trước đi nhưng cứ nhất quyết phải đợi cháu tới.”
“Cháu cảm ơn bà.” Hứa Hằng Châu cười nói: “Cháu làm có dư, bà nếm thử không?”
Nói rồi mở cặp lồng giữ nhiệt lớn, lập tức một mùi thơm nồng nàn bay ra, vị chua của dưa cải k*ch th*ch sự thèm ăn, xen lẫn hương vị của thịt.
“Không… Vậy tôi nếm một chút.” Bà nội Triệu vừa định từ chối, ngửi thấy mùi thơm này, nước bọt lập tức lan tỏa trong khoang miệng, lời sắp nói đến miệng liền chuyển hướng, thốt ra đã thay đổi.
Hứa Hằng Châu cười, dùng chiếc thìa sạch mang theo của nhà mình múc cho bà nội Triệu gần đầy một bát, bên trong còn có mấy miếng thịt.
Bà nội Triệu liên tục nói: “Đủ rồi, đủ rồi.” Rồi bưng bát đó về, cười híp mắt đến gần cháu gái: “Cầm Cầm, nhìn này, đồ ăn ngon, mau cảm ơn anh trai đi.”
Cô bé nuốt nước miếng, vội vàng cảm ơn Hứa Hằng Châu, rồi ánh mắt tha thiết nhìn cái bát trong tay bà nội. Bà nội Triệu cười tủm tỉm đút từng thìa từng thìa cho cháu gái.
Triệu Cầm Cầm ăn hai miếng rồi đẩy đẩy tay bà: “Ngon quá, bà cũng ăn đi ạ.”
Bà nội Triệu lại đút cho con dâu hai thìa, mình ăn một thìa, còn lại toàn bộ đều để dành cho cháu gái nhỏ.
Bên này Hứa Hằng Châu mở cặp lồng nhỏ ra, đổ nửa bát cháo hoa quả cho Hướng Thần: “Em ăn cái này.”
Hướng Thần vừa nãy còn đang nhìn món miến thịt heo trong cặp lồng lớn, cậu tưởng mình cũng sẽ có một bát, ngửi mùi thơm biết bao! Nhận lấy bát cháo mà anh trai đưa tới, Hướng Thần ngây người: “Em không có thịt ăn sao?”
Hứa Hằng Châu liếc cậu một cái, nói: “Không chỉ hôm nay không có thịt ăn, trước khi khỏi bệnh đều không được ăn.” Hướng Thần lặng lẽ nhìn sang chú mình. Tống Văn Bân đã ôm bát ăn uống thơm phưng phức rồi.