Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 47

Hướng Thần bị tiếng chuông cửa kéo dài liên tục làm cho tỉnh giấc. Cậu ôm chăn lăn một vòng, đầu quay cuồng nặng trịch, còn hơi nhức. Chuông cửa bên ngoài cứ reo không dứt, tựa như nếu không có người mở cửa thì sẽ cứ rền rĩ mãi. 

Hướng Thần vật lộn bò dậy, cậu vẫn đang mặc bộ đồ tỏ tình của ngày hôm qua. Áo sơ mi dính mùi rượu, lại ngủ qua một đêm đã trở nên nhăn nhúm hết cả. Chiếc cà vạt nhỏ buông lỏng thõng xuống trên cổ, dây thắt lưng đã bị Hoắc Khải rút ra, chiếc quần chỉ mắc hờ trên eo và hông. Cậu chẳng màng chỉnh lý lại bản thân, chân trần đi mở cửa. 

Rốt cuộc là ai mà lại đi phá giấc mộng đẹp của người ta vào sáng sớm thế này! Hướng Thần vừa đi về phía phòng khách vừa nghĩ, chắc chắn không phải Hoắc Khải, cậu ta có chìa khóa, lẽ nào là ban quản lý? 

Hướng Thần với mái tóc rối bù mở cửa, người đàn ông dáng người cao ráo ở ngoài cửa làm cậu ngây người một chút, giây tiếp theo theo phản xạ hất tay đóng sầm cửa lại. 

Hứa Hằng Châu, người vừa định bước vào chào hỏi: “……” 

Cách một cánh cửa, Hướng Thần ôm đầu quay hai vòng bên trong. Mình say mèm rồi sao? Hay là mơ? Nam thần đến nhà tìm mình? Anh ấy không phải đã bảo mình cút đi sao? Một loạt câu hỏi nhanh chóng lướt qua trong đầu, Hướng Thần cảm thấy chỉ số thông minh của mình sắp không đủ dùng rồi, tình huống này là sao đây! 

Nghĩ một lúc mà không ra manh mối, Hướng Thần vò loạn mái tóc, quên đi, kệ đi, hỏi là biết thôi. 

Đặt tay lên tay nắm cửa, Hướng Thần lại một lần nữa đứng hình, cậu – vừa nãy – đã đóng sầm cửa sao? Cậu đã nhốt nam thần của mình ngoài cửa ư? Á á á á bản thân cậu điên rồi có đúng không vậy! 

Hướng Thần nhanh chóng kéo cửa ra. May quá, nam thần chưa đi. Hứa Hằng Châu đứng yên lặng ở cửa, vẻ mặt bình thản. 

Hướng Thần nặn ra một nụ cười, há miệng định nói với nam thần, mình vừa định hỏi gì nhỉ? Đúng, đúng rồi, “Anh ăn cơm chưa?”

Lời vừa thốt ra, Hướng Thần đã muốn cắn lưỡi. Trên khuôn mặt có phần lạnh nhạt của nam thần đối diện bỗng nở rộ một nụ cười, giọng nói ôn hòa một cách bất ngờ: “Anh ăn rồi, em ăn chưa?” 

Hướng Thần bị nụ cười hiếm hoi này mê hoặc, lắp bắp nói: “Ăn, không, chưa ăn…” 

Hứa Hằng Châu càng cười rạng rỡ hơn, đưa tay xoa đầu Hướng Thần, giúp cậu ấn xuống lọn tóc nhô cao nhất. Xem ra Bé Sao nhà anh không còn ký ức rồi, nhưng không sao, anh sẽ khiến cậu yêu anh lần nữa. Không cần kỳ duyên xuyên không kia, ở thế giới hiện thực này vẫn có thể sống hạnh phúc. 

Hướng Thần cảm nhận được trọng lượng trên đỉnh đầu thì vô thức đưa tay lên sờ, vừa chạm vào ngón tay Hứa Hằng Châu đã rụt tay về ngay lập tức. 

Động tác trên tay Hứa Hằng Châu dừng lại một khoảnh khắc, sau đó tiếp tục chỉnh trang tóc cho Hướng Thần dưới ánh mắt ngơ ngác của cậu, rồi mới hạ tay xuống, dịu giọng nói: “Có thể mời anh vào ngồi chơi không?” 

“Ồ ồ, được, mời vào…” Hướng Thần đã hoàn toàn đờ đẫn, cậu nghi ngờ trí nhớ của mình có vấn đề gì không, lẽ nào hôm qua cậu đã tỏ tình thành công rồi? 

Hứa Hằng Châu khẽ đẩy Hướng Thần đi vào, vừa nhìn đã thấy phòng khách đã dọn dẹp qua loa nhưng vẫn rất bừa bộn. Tối qua Hướng Thần và Hoắc Khải uống đến quá khuya, Hoắc Khải đã dọn dẹp một ít rác và mang đi nhưng phòng khách thì chẳng quan tâm mấy, nhìn có vẻ hơi lộn xộn. 

Hướng Thần nhìn theo tầm mắt của Hứa Hằng Châu, mặt đỏ bừng lên ngay lập tức, vội vàng đi tới định dọn dẹp ghế sofa, để dành ra một chỗ cho nam thần ngồi. Vừa bước chân đi, đã bị Hứa Hằng Châu kéo lại: “Đừng động đậy.” 

Hứa Hằng Châu nhìn bàn chân trần của cậu mà nhíu mày, dưới sàn bên kia hơi lộn xộn, anh sợ Hướng Thần đi qua sẽ bị cắt vào chân. 

Hứa Hằng Châu đi đến bên kệ giày, quay đầu nhìn Hướng Thần: “Đi đôi nào?” 

Hướng Thần mơ màng chỉ bừa một đôi, liền thấy Hứa Hằng Châu xách dép lê đến, ngồi xổm trước mặt cậu: “Nhấc chân lên.” 

Hướng Thần ngoan ngoãn đi dép vào, trong đầu rối như tơ vò, hoàn toàn không hiểu tình huống hiện tại là gì. Hứa Hằng Châu lại thoải mái vô cùng, anh rõ ràng đã sống trọn một đời với Bé Sao nhà mình rồi, hai người nắm tay nhau đến đầu bạc, tình cảm khăng khít không thể tả. Ngày anh nhắm mắt, điều duy nhất anh lo lắng là anh không còn nữa, Bé Sao nhà anh sẽ đau lòng đến mức nào. 

Kết quả vừa mở mắt lại đang ở trên một chiếc xe. Với kinh nghiệm xuyên không trước đây, Hứa Hằng Châu nhanh chóng kiểm tra cơ thể mình. Không gian đã đi theo anh suốt đời biến mất nhưng anh đã trở lại khoảng thời gian hơn hai mươi tuổi. Anh nhìn giờ trên điện thoại, tốt lắm, hôm qua vừa mới từ chối lời tỏ tình của Bé Sao nhà anh. 

Hứa Hằng Châu không dấu vết mà hỏi tài xế về điểm đến của họ. Mặc dù tài xế thấy hơi kỳ lạ, nhưng uy phong của Hứa Hằng Châu vẫn còn đó, tài xế thành thật nói lại địa chỉ Hứa Hằng Châu đã bảo anh ta lúc lên xe. Hứa Hằng Châu thở phào nhẹ nhõm, nếu không nhầm thì đây chính là địa chỉ nhà của Hướng Thần. 

Anh đã nói rồi, anh và Hướng Thần có duyên phận trời định, dù không xuyên không, họ cũng sẽ ở bên nhau. Vì vậy, mặc dù hiện tại Hướng Thần rất ngơ ngác, nhưng Hứa Hằng Châu đã sống cùng cậu cả đời, biết tất cả những thói quen nhỏ của cậu, chỉ cần ánh mắt khẽ động là biết cậu đang nghĩ gì trong lòng. 

Hứa Hằng Châu âm thầm gác lại kế hoạch ban đầu là xin lỗi rồi theo đuổi lại, quyết định liều lĩnh thử chiêu mới. 

Anh cố ý tiến sát Hướng Thần, phớt lờ sự căng thẳng của cậu, thân mật véo nhẹ mũi Hướng Thần, cười nói: “Mau đi rửa mặt đi, anh làm gì đó cho em ăn.” 

Hướng Thần kinh hãi sờ sờ chiếc mũi vừa bị nam thần véo qua, chớp chớp mắt nhìn anh, không hề nhúc nhích. 

Hứa Hằng Châu lộ vẻ nghi hoặc: “Sao thế? Bụng không đói à? Sao lại nhìn anh với vẻ mặt đó?” 

Hướng Thần lắp bắp: “Nam, nam thần, chúng ta…” 

Hứa Hằng Châu giả vờ không vui: “Vẫn gọi anh là nam thần à, chúng ta đã hẹn rồi, đợi em nghỉ phép sẽ sang nước ngoài đăng ký kết hôn, em vẫn định gọi chồng mình là nam thần sao?” 

“Đăng, đăng ký kết hôn?!” Hướng Thần lắc mạnh đầu, cậu uống rượu giả sao? Sao cảm giác ngủ một giấc đã mấy năm trôi qua rồi! 

“Em muốn đổi ý à?” Hứa Hằng Châu lập tức trưng ra vẻ mặt của người bị phụ bạc: “Hôm qua lúc em tỏ tình với anh, chúng ta đã nói rõ rồi, anh không phải là kiểu người trăng hoa, yêu đương là hướng đến cả đời. Em rõ ràng đã đồng ý với anh rồi, mới qua một đêm em đã chối bỏ rồi sao?” 

“Không, không phải.” Hướng Thần bây giờ đã không thể nói chuyện cho đàng hoàng nữa. 

Khuôn mặt tổn thương và ấm ức của nam thần bày ra trước mặt, cậu mơ mơ màng màng bị dụ nói: “Không, không chối bỏ, cũng không đổi ý đâu ạ.” 

Vấn đề là mình thực sự đã nói câu đó sao? 

“Vậy là tốt rồi.” 

Hứa Hằng Châu khôi phục vẻ mặt dịu dàng, cười tủm tỉm nói: “Vậy chúng ta thống nhất nhé, đợi em nghỉ phép, chúng ta sẽ sang nước ngoài lấy giấy đăng ký. Còn về đám cưới…” Anh dừng lại một chút, tiếp tục: “Tiệc cưới tổ chức ở đâu cũng được, cho em quyết hết, có cần mời người bạn thân đó của em không? Thiệp mời là em tự viết hay để anh giúp em viết? À, còn lễ phục nữa, nếu may đo thì thời gian khá gấp, em xem khi nào rảnh chúng ta đi…”

Hứa Hằng Châu nói với tốc độ không nhanh không chậm, nhưng rất nhanh đã đề cập đến chuyện sau kết hôn hai người sẽ ở nhà Hướng Thần hay chuyển đến chỗ anh. 

Hướng Thần cảm thấy mình như đang mơ một giấc mơ kỳ lạ. Một mặt, ký ức mách bảo cậu rằng hôm qua cậu tỏ tình thất bại, về nhà say rượu cả đêm. Nhưng hiện tại, đối tượng cậu tỏ tình lại đứng trước mặt cậu, một mực nói rằng mối quan hệ của cả hai đã thay đổi từ hôm qua, thậm chí cậu còn tự mình hứa hẹn một đời. 

Rõ ràng trong tình huống này cậu nên tin vào ký ức của mình, nhưng quá đỗi kỳ lạ, nam thần lẽ ra không nên biết nhiều về thông tin cá nhân của cậu. Tuy nhiên, thông tin tiết lộ qua lời nói của nam thần lại cho cậu biết, nam thần thực ra rất hiểu cậu, cứ như hai người đã ở bên nhau từ rất lâu. Tình huống hỗn loạn này khiến Hướng Thần không thể nào phán đoán được. Thêm vào đó, Hứa Hằng Châu liên tục dùng ngôn ngữ cơ thể và lời nói để tăng cường ám chỉ, khiến Hướng Thần ngày càng nghiêng về khả năng là do ký ức của chính mình đã xảy ra vấn đề. 

“Nhìn anh này, mải nói với em nhiều chuyện quá.” Hứa Hằng Châu lộ vẻ tự trách, “Mấy chuyện này có thể hoãn lại xử lý, em mau đi rửa mặt, anh đi làm chút đồ ăn cho em, buổi sáng không ăn sáng là không được đâu.” 

Hướng Thần lúc này mới nhận ra mình đã đứng trước mặt nam thần với cả người nồng nặc mùi rượu lâu đến thế, bèn nhíu mày muốn đi tắm rửa thay quần áo. Vừa bước chân đi, bước chân Hướng Thần đột nhiên khựng lại, không đúng, nếu cậu tỏ tình thành công thì uống rượu làm gì? 

Hứa Hằng Châu là người tinh ý đến mức nào, thấy sắc mặt Hướng Thần không ổn, lập tức nói chặn: “Hay là tắm một cái đi? Đã bảo em đừng uống rượu, cứ nhất quyết nói là chuyện vui phải chúc mừng. Đầu có đau không? Tối qua em cũng không chịu để anh đến chăm sóc, không thì anh đã có thể nấu cho em một chén canh giải rượu rồi.” 

Thật sự là chuyện này sao? Hướng Thần mơ mơ màng màng đi về phía phòng ngủ. Nếu cậu vui không phải nên uống sữa để chúc mừng sao? Uống rượu làm gì chứ? Tối qua vui đến mức hồ đồ rồi sao?! 

Nhìn Hướng Thần đã vào phòng ngủ, Hứa Hằng Châu mới nhếch mép nở một nụ cười đắc ý. Anh biết Hướng Thần hiện tại thực ra không thích anh nhiều lắm, anh không ngại theo đuổi lại một lần nữa, nhưng anh không thể chịu đựng được việc mối quan hệ giữa hai người định vị lại từ đầu. Đó là Bé Sao của anh, cho dù phải khiến cậu yêu anh lại lần nữa thì cũng nên xuất phát một danh phận không thể bị ai khác nhòm ngó. Cưới trước yêu sau gì đó, thực ra cũng rất thú vị đúng không? 

Hướng Thần lục trong tủ quần áo lấy ra một bộ đồ rồi đi vào phòng vệ sinh tắm. Cậu đã không chịu nổi cái mùi trên người mình nữa rồi. Phòng vệ sinh được thiết kế nửa vách ngăn, chỗ tắm và chỗ đánh răng rửa mặt giặt quần áo được ngăn cách bởi một cánh cửa trượt bằng kính mờ. 

Sau khi Hướng Thần đi vào, cậu nhanh chóng đánh răng rửa mặt trước, rồi c** q**n áo bẩn ném vào giỏ đựng đồ bên cạnh máy giặt, chuẩn bị lát nữa sẽ giặt. Vì bên ngoài còn có người đang đợi, Hướng Thần từ bỏ việc ngâm mình thoải mái hơn mà mở vòi sen để tắm nhanh. 

Vừa mới thoa sữa tắm xong, đột nhiên có người khẽ gõ vào cửa kính mờ bên ngoài. Lòng Hướng Thần căng thẳng lại, cất cao giọng hỏi: “Sao thế?” 

Giọng Hứa Hằng Châu xuyên qua lớp kính mờ truyền vào, dường như có hơi thay đổi: “Bé Sao, ăn mì được không?” Hướng Thần lần đầu tiên nghe anh gọi mình bằng cái tên thân mật này, trong lòng như bị ai chọc một cái, không đau, nhưng cảm thấy kỳ quái. Từ khi mẹ mất, ngay cả bà ngoại cũng ít gọi như vậy. 

Cậu sững sờ không nói gì, Hứa Hằng Châu bên ngoài lại gõ gõ vào kính, rồi nói: “Không muốn ăn mì sao? Trong nhà không có nhiều nguyên liệu, em muốn ăn gì anh đi mua cho.” 

“Không cần phiền phức.” Hướng Thần vội vàng nói: “Mì là được rồi, em không kén chọn.” 

“Được.” Giọng Hứa Hằng Châu truyền đến từ bên ngoài: “Vậy anh đi nấu mì, em tắm xong rồi ra.” 

Hướng Thần lại đáp một tiếng, lắng nghe tiếng bước chân bên ngoài đi xa rồi, mới mở vòi sen lại, tiếp tục tắm gội. Trong phòng khách, Hứa Hằng Châu mở rộng lòng bàn tay phải để lộ chiếc nhẫn vàng lấp lánh trong lòng bàn tay. Đây là thứ anh vừa móc ra từ túi quần của Hướng Thần, có cái này, hẳn là độ tin cậy trong lời nói của anh sẽ tăng lên rất nhiều. 

Hướng Thần tắm xong, vừa lau tóc vừa đi về phía phòng khách. Lúc nhỏ cậu không dùng máy sấy đã thành thói quen, sau này lớn lên thông thường cũng không dùng. Hứa Hằng Châu vừa lúc bưng bát ra khỏi bếp, thấy Hướng Thần liền đặt bát lên bàn, rồi đi đến, rất tự nhiên nhận lấy chiếc khăn mặt trên tay Hướng Thần, động tác thuần thục lau tóc cho cậu. Phải biết rằng, sau khi họ xuyên không, ban đầu không có máy sấy để dùng, Hướng Thần lúc đó cũng còn nhỏ, mỗi lần gội đầu đều là anh lau tóc cho cậu. Sau này tình cảm hai người càng ngày càng tốt, anh cũng sẵn lòng chăm sóc Hướng Thần, những việc nhỏ này tiện tay làm đã sớm trở thành thói quen. 

Nhưng Hướng Thần không rõ, tay cậu vừa trống không, chiếc khăn đã bị lấy đi, sau đó cậu cảm nhận được nước trên tóc mình đang được nhẹ nhàng lau khô. Người lau tóc cho cậu động tác rất dịu dàng, sẽ không giật tóc cậu, khi ngón tay lướt qua vành tai còn thân mật xoa xoa d** tai cậu. 

Rất nhanh, tóc Hướng Thần đã được lau hơi khô, Hứa Hằng Châu đặt khăn sang một bên, dắt cậu ngồi xuống bàn ăn: “Nếm thử xem có hợp khẩu vị không, nếu thích sau này anh sẽ tiếp tục làm cho em.” 

Vừa nói vừa nhét đôi đũa vào tay cậu. Hướng Thần chưa từng được ai chăm sóc chu đáo đến thế, nhất thời cảm thấy hết sức ngạc nhiên. Vì trong lòng đã cơ bản xác nhận lời Hứa Hằng Châu nói là đúng, xem anh là bạn trai mình, nên cậu không từ chối hành động của anh, còn nở một nụ cười rạng rỡ với Hứa Hằng Châu: “Vậy em ăn đây!” 

Hứa Hằng Châu kéo một chiếc ghế ngồi cạnh cậu, nghe vậy cười nói: “Ăn nhanh đi, không thì mì sẽ nhão mất.” 

Trong nhà Hướng Thần không có nhiều nguyên liệu mà chỉ có một đống mì gói, đương nhiên anh không thể nấu thứ này làm bữa sáng cho cậu. May mắn thay anh tìm thấy hai cuộn mì sợi, thấy vẫn còn hạn sử dụng bèn cắt cà chua, lại đập thêm hai quả trứng làm một bát mì trứng cà chua. Hứa Hằng Châu đã nấu ăn cho Hướng Thần gần hết cả đời, không dám nói tài nghệ nấu nướng đạt đến đỉnh cao, nhưng ít nhất anh biết khẩu vị Hướng Thần thích nhất là gì. Quả nhiên, Hướng Thần chỉ ăn một miếng đã không nhịn được giơ ngón cái với anh, sau đó còn không kịp nói lời nào, nhanh chóng ăn sạch bát mì lớn, ngay cả nước dùng cũng uống cạn. 

“Ngon thật.” Hướng Thần l**m môi, có chút chưa thỏa mãn nhìn chiếc bát rỗng. 

Hứa Hằng Châu cười đến cong cả mắt, rút một chiếc khăn giấy đưa cho Hướng Thần: “Thích là được rồi, sau này anh sẽ làm cho em nữa.”

Hướng Thần mắt sáng rực, cậu tự mình nấu ăn thì tàm tạm thôi, chỉ biết luộc mì, nấu cơm gì đó, có thể làm chín được, nhưng ngon hay không thì bàn sau. Thế nên cậu cũng chẳng mong nửa kia của mình nấu ăn giỏi giang đến mức nào, việc mình còn làm không được thì cưỡng cầu người khác làm chi. Nhưng mà bạn trai cậu lại biết nấu mì siêu ngon! Đây quả là một niềm vui bất ngờ. 

Tuy nhiên, niềm vui bất ngờ vẫn chưa kết thúc. Hứa Hằng Châu tay chân nhanh nhẹn dọn dẹp bát đũa, Hướng Thần vội vàng đứng dậy giúp đỡ. Hứa Hằng Châu cũng không từ chối, sau khi hai người cùng nhau mang bát đũa vào bếp, Hứa Hằng Châu như làm ảo thuật đưa cho cậu một bát sa lát hoa quả nhìn đã thấy rất đẹp mắt: “Ra ngoài chơi một lát đi, cái này đừng ăn quá nhanh, sữa chua lấy từ tủ lạnh ra hơi lạnh đấy.” 

Hướng Thần đứng ngay trong bếp, cầm thìa múc một miếng ăn thử, miếng hoa quả bọc trong sữa chua, hoa quả thanh ngọt, sữa chua đậm đà, hương vị tuyệt vời. 

“Ngon không?” Hứa Hằng Châu hỏi. Hướng Thần liên tục gật đầu, lại múc một thìa đưa qua hỏi anh: “Anh có muốn nếm thử không?” Nói xong cậu mới nhớ ra chiếc thìa mình đã dùng rồi, cười gượng một tiếng định rụt thìa về. 

Thế nhưng giây tiếp theo, chiếc thìa đã bị người kia ngậm lấy. Hứa Hằng Châu ăn xong sa lát mà Hướng Thần đút, khóe mắt mang theo ý cười: “Rất ngon.” 

Cả khuôn mặt Hướng Thần đỏ như cà chua, ấp úng nói: “Vậy em nhường cho anh ăn.” 

Hứa Hằng Châu nghiêng đầu nhìn cậu: “Em không thích à?” 

Hướng Thần khẽ nói: “Thích…” 

Hứa Hằng Châu cười đề nghị: “Mỗi người một nửa, được không?” 

Hướng Thần nhìn món ăn vặt sau bữa ăn được chuẩn bị đặc biệt trong tay, rồi nhìn người đàn ông ánh mắt dịu dàng trước mặt, trong lòng khẽ dâng lên một chút ngọt ngào, “Được.” 

Thế là Hướng Thần cùng Hứa Hằng Châu mỗi người một thìa chia nhau ăn hết nửa bát sa lát. Hứa Hằng Châu từ đầu đến cuối đều nhìn vẻ mặt xấu hổ nhưng lại cố tỏ ra bình tĩnh của Hướng Thần lúc đút cho anh. Vốn dĩ Hứa Hằng Châu sợ Hướng Thần bị đầy bụng nên làm không nhiều, hai người chia nhau ăn rất nhanh đã ăn hết. 

Hướng Thần rất hào phóng nhường thìa hoa quả cuối cùng cho Hứa Hằng Châu, còn mình thì dùng thìa cạo một chút sữa chua để ăn. 

Hứa Hằng Châu nuốt miếng hoa quả trong miệng xuống, cảm thấy hoa quả hôm nay thật sự ngọt không tả nổi. 

“Miệng anh dính sữa chua kìa.” Sau khi cùng nhau chia sẻ thức ăn, Hướng Thần bỗng nhiên thân thiết với Hứa Hằng Châu hơn rất nhiều, cũng không còn gò bó trước mặt anh nữa. 

“Ở đâu?” Hứa Hằng Châu hỏi cậu. 

Hướng Thần tiện tay rút một tờ khăn giấy, cười híp mắt nói: “Anh đừng động đậy, em lau cho.” 

Tay vừa vươn tới, đã bị Hứa Hằng Châu nắm lấy. 

Hướng Thần ngây người một chút, gượng gạo nói: “Vậy anh tự lau đi…” 

Hứa Hằng Châu lại không chịu nhận khăn giấy trên tay cậu, mà ngược lại ghé sát Hướng Thần, thì thầm: “Không cần khăn giấy.” 

“Vậy cần gì?” Hướng Thần ngốc nghếch hỏi. Giây tiếp theo, đôi môi mềm mại phủ lên môi cậu, Hứa Hằng Châu không hề khách khí lau sạch hết sữa chua dính bên môi mình lên môi Hướng Thần.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn