Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 46

Tống Văn Bân đợi bên ngoài một lúc, không thấy Hứa Hằng Châu đi ra thì cứ nghĩ anh đang trốn mình, bèn đi vào tìm.

Rồi chú thấy hai đứa nhỏ nhà mình tựa vào nhau, đứa lớn che tai cho đứa nhỏ để nó có thể ngủ ngon.

Tống Văn Bân đứng ở cửa, đứng nhìn một lúc lâu rồi im lặng rút lui.

Chú cầm hộp cơm đi rửa ở chỗ vòi nước. Bên cạnh có một người lớn tuổi đến lấy nước nóng, là bà ngoại của cô bé giường bên cạnh Hướng Thần.

Nước chưa sôi, bà đặt phích nước sang một bên rồi nói chuyện phiếm với Tống Văn Bân: “Giám đốc Tống à, đứa nhỏ vừa vào là cháu trai lớn nhà cậu phải không?”

Tống Văn Bân gật đầu: “Ừm, là đứa lớn.”

“Trông thật khôi ngô,” Bà khen ngợi: “Hai đứa trẻ nhà cậu đều đẹp, tình cảm cũng tốt.”

Tống Văn Bân nghe vậy thì nghĩ đến cảnh vừa thấy, không nhịn được cười: “Cũng khá tốt ạ.”

Bà đang đợi nước sôi, đứng rảnh rỗi không có việc gì làm bèn muốn nói chuyện với người khác. Bà nhìn xung quanh không có ai, không nhịn được ca thán với Tống Văn Bân: “Vẫn là con cái nhà cậu được dạy dỗ tốt, cậu nhìn cái đứa bên cạnh kìa, nghe nói còn lớn hơn đứa nhỏ nhà cậu một tuổi mà đến giờ còn không biết tự xúc cơm mà ăn. Tối qua còn tè dầm ra quần, lớn thế rồi mà, gia đình đúng là không biết dạy dỗ.”

Tống Văn Bân khóa vòi nước khựng lại. Chú cũng không thích đứa nhỏ nhà đó, không vì gì khác, cứ nửa đêm là nó tỉnh dậy làm ầm lên đòi ăn trứng gà, còn kêu la cả đêm khiến đứa nhỏ nhà chú không ngủ ngon.

Bà cụ vẫn lèm bèm nói: “Các cậu đến sau không biết tình hình chứ thực ra đứa bé nhà họ chỉ bị cảm cúm sốt bình thường thôi, đã khỏi lâu rồi, cứ chây ì ở bệnh viện không chịu ra. Bà già nhà họ cứ ép bác sĩ phải cấp giấy chứng nhận suy dinh dưỡng, chỉ vì chút trứng gà đường đỏ ở bệnh viện không cần phiếu.”

Tống Văn Bân sững sờ một lúc, mới hiểu ý bà nói gì. Bệnh viện khu nhà xưởng của họ, nếu điều trị cho công nhân hoặc người nhà công nhân thì hầu như không thu phí, tiền thuốc men đều do xưởng chi trả.

Hơn nữa, vì lúc này nhiều người bị suy dinh dưỡng, nếu có giấy chứng nhận của bác sĩ thì mỗi ngày sẽ được một bát trứng gà đường đỏ, chỉ tính tiền không cần phiếu, đây là một điều hiếm có.

Hướng Thần nhập viện vì viêm dạ dày ruột cấp tính, hôm qua kiêng ăn không được ăn gì, hôm nay cũng chỉ được ăn một ít bột loãng. Tống Văn Bân nhất thời không nghĩ ra điều này.

Khỏi bệnh rồi mà cứ chây ì không chịu đi, Tống Văn Bân không thích hành vi này nhưng cũng không bình phẩm nhiều, giờ nhà nào cũng thiếu thốn của ngon vật lạ, người ta chỉ muốn bồi bổ cho con cháu trong nhà, chú có thể nói gì chứ.

Rửa sạch bát đũa, Tống Văn Bân úp ngược bát để ráo nước. Bà cụ bên cạnh cũng lấy đủ nước rồi, tiện thể xách phích nước đi về cùng chú.

Chưa đi đến cửa phòng bệnh, từ xa đã nghe thấy thằng bé giường bên hét toáng lên khóc lóc, cũng không có nội dung cụ thể gì mà chỉ là những tiếng kêu la vang vọng.

Tống Văn Bân nhíu mày. Đứa nhỏ nhà chú còn đang ngủ, cứ ồn ào như thế làm sao ngủ được.

Thực ra, Hướng Thần đã tỉnh giấc từ sớm. Không lâu sau khi Tống Văn Bân rời đi, thằng bé giường bên bắt đầu làm ầm đòi ăn trứng gà đường đỏ. Nhưng phần của nó hôm nay nó đã ăn rồi. Bác sĩ đã bất mãn từ lâu vì họ cứ chây ì ở bệnh viện dù đã khỏi bệnh, nếu không phải bà nội thằng bé hay làm loạn ăn vạ thì đã cho xuất viện từ lâu, tất nhiên không thể nào cấp thêm một giấy chứng nhận khác cho họ.

Thằng bé không nói không rằng bắt đầu khóc lóc ầm ĩ. Bà nội nó biết rõ trong phòng bệnh có người đang ngủ nhưng cũng không nỡ mắng nó, còn ôm nó dỗ dành liên tục: “Cục cưng ơi, cháu ngoan của bà, mai chúng ta lại ăn trứng gà nước đường nhé…”

Thằng bé lăn lộn trên giường bệnh, bị bà ôm thì vừa đá vừa đạp. Đứa trẻ lớn thế này lực chân cũng không nhỏ, bà lão rõ ràng bị đạp đến nhăn nhó mặt mày vậy mà vẫn chiều chuộng nó.

Đến khi thằng bé nhận ra thực sự không có trứng gà để ăn liền bất chấp khóc gào, giọng chói tai, đâm thẳng vào tai người nghe.

Cô bé bên cạnh rụt mình vào lòng mẹ. Ngay cả tay Hứa Hằng Châu cũng không thể ngăn được sự xuyên thấu của âm thanh chói tai đó, Hướng Thần nhanh chóng bị làm tỉnh giấc.

Đứa nhỏ vừa tỉnh vẫn còn hơi mơ màng, ngây ngốc nhìn thiếu niên trước mặt. Mãi một lúc sau mới đưa tay dụi mắt, mềm mại gọi một tiếng: “Anh trai?”

Gọi xong liền đưa tay sờ mặt Hứa Hằng Châu, dường như muốn xem anh có thực sự tồn tại không hay chỉ là bản thân đang mơ.

Hứa Hằng Châu vội vàng bắt lấy tay cậu, ôm trọn bàn tay múp míp vào lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng bóp một cái, giọng ấm áp nói: “Là anh đây, anh về rồi.”

Hướng Thần tiếp tục ngây người, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, vô thức nở một nụ cười vui vẻ. Giây tiếp theo, cậu như nhớ ra điều gì lập tức rụt tay lại, cụp mi mắt xuống không chịu nói chuyện.

Lòng bàn tay Hứa Hằng Châu chợt trống rỗng, vô thức muốn nắm chặt, các ngón tay khẽ co lại, rồi lại rút tay về. Anh nhìn Hướng Thần, cảm thấy như mình đã nuôi một chú mèo con. Anh tự mình ra ngoài bỏ bé ở nhà, sau khi trở về thì chú mèo nhỏ giận dỗi, vung vẩy móng vuốt nhỏ bé tát anh một cái. Cơ thể nhỏ nhắn mềm mại, mượt mà lại bám chặt bên chân anh, chờ đợi anh ôm bé lên mà dỗ dành một cách tử tế. 

Hứa Hằng Châu nghĩ đến đó chợt muốn cười, nhưng lại không dám bộc lộ suy nghĩ trong lòng. Dù sao thì cục bột nhỏ nhà anh vẫn luôn nghĩ mình là một chú hổ con, chuyện giống mèo con gì đó chắc chắn sẽ không thừa nhận đâu. Trong lòng Hứa Hằng Châu càng thêm mềm mại, anh dứt khoát đạp giày ra, quay người nằm cạnh Hướng Thần, vươn tay ôm chặt bé: “Thần Thần không nhớ anh sao?” 

Hướng Thần nắm chặt bàn tay nhỏ, lúc này cậu nên đẩy Hứa Hằng Châu ra, nhưng lại không nỡ một cách khó hiểu, đành phải im lặng không nói, trưng ra một vẻ mặt không hề hợp tác. Hứa Hằng Châu cũng chẳng bận tâm, vô cùng thân thiết ghé sát mặt mình cọ cọ vào mặt Hướng Thần, rồi hạ thấp giọng nói: “Anh rất nhớ em, em không nhớ anh sao?” 

Hướng Thần cuối cùng cũng không nhịn được, trên khuôn mặt tái nhợt vì bệnh ửng lên một vệt hồng, giọng nói nhỏ bé nhưng khó giấu được sự tổn thương: “Anh nào có nhớ em, anh một mình đi xa đến thế mà không nói với em một tiếng, cũng không biết anh đi đâu, khi nào trở về, anh một mình, lỡ như…” 

Hứa Hằng Châu cảm thấy chột dạ, đây đúng là do anh đã suy nghĩ thiếu chu toàn, đương nhiên cũng là vấn đề tính cách của bản thân anh. Trước khi xuyên không anh vốn là người có tính cách nói một không hai, quyết định đã đưa ra thì không có thói quen thông báo cho người khác, chỉ có người khác phải thích ứng với anh, đừng mong anh đi cân nhắc cảm nhận của người khác. 

Sau khi xuyên không, anh càng ngày càng xem trọng Hướng Thần, nhưng về bản chất vẫn đặt Hướng Thần ở vị trí là người được bảo vệ. Anh cho rằng chuyện này vốn dĩ chưa được xác định nên không cần thiết phải nói với Hướng Thần, nhưng lại bỏ qua cảm xúc của Hướng Thần. 

Không chỉ sợ bị anh bỏ rơi, Hướng Thần càng lo lắng hơn là sự an nguy của anh. Bản thân anh không biết anh kiêu ngạo đến mức nào, rõ ràng đã trở thành thân thể thiếu niên nhưng vẫn luôn cảm thấy mình không gì không làm được. Nhưng còn Hướng Thần? Người cậu tin cậy nhất đáng lẽ phải về nhà thì lại không về, đã đi đến nơi mà cậu không hề hay biết. Việc anh muốn làm cũng không an toàn, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, cậu phải đi đâu để tìm anh trở về? 

Hứa Hằng Châu bị sự tổn thương trong lời nói của Hướng Thần chạm đến, phải mất một lúc lâu mới làm dịu giọng nói: “Thần Thần đừng giận nữa, anh đã mang rất nhiều đồ tốt về cho em, quần áo mới em chắc chắn sẽ thích…” 

“Em không cần quần áo mới.” Hướng Thần đột nhiên ngắt lời anh: “Em đã nói với anh rồi, em…” 

Vì còn có người khác trong phòng bệnh, Hướng Thần không dám nói quá rõ ràng, ngừng lại một chút, khẽ nói: “Vốn dĩ em cũng từng lớn lên trong hoàn cảnh tương tự thế này rồi, không cần quần áo mới cũng không sao.” 

Cậu vốn dĩ không phải là cậu ấm nhà giàu kim tôn ngọc quý, cậu đã từng mặc quần áo cũ của người khác, ăn bánh màn thầu với dưa muối rất lâu. Cậu chật vật lớn lên, khư khư giữ chặt lấy hai người thân duy nhất bên cạnh mình. Sau khi xuyên không, cậu trở về tuổi thơ không có sức lực cũng không có khả năng, không có ông bà ngoại, nhưng có chú và anh trai. Cậu có thể không cần quần áo màu mè sang quý đồ ăn ngon, cậu chỉ mong họ đều được bình an. 

Hứa Hằng Châu đã đọc hiểu được ý nghĩa chưa nói hết trong lời cậu, trong lòng trào lên một cơn đau âm ỉ. Chính vì anh biết Hướng Thần từng sống không tốt nên mới muốn tuổi thơ này của cậu được viên mãn nhất có thể, nhưng lại không cân nhắc đến suy nghĩ của chính cậu. “Sau này sẽ không thế nữa.” Hứa Hằng Châu xoa đầu Hướng Thần, giọng nói ôn hòa nhưng kiên định: “Anh hứa, sau này nhất định sẽ không giấu em. Vậy nên, đừng giận anh nữa có được không?” 

Hướng Thần nhìn anh một lúc lâu với vẻ nghiêm túc, rồi mới từ từ gật đầu: “Vâng.” 

Lòng Hứa Hằng Châu nhẹ nhõm hẳn, không giận là tốt rồi. Thực ra đứa nhỏ nhà anh thật sự rất dễ dỗ, lúc nào cũng ngoan ngoãn. “Ngoan quá.” 

Hứa Hằng Châu xoa mặt Hướng Thần, gầy đi nhiều đến mức anh không dám ra tay véo nữa: “Đợi hết bệnh phải ăn nhiều cơm vào.” 

Hướng Thần tựa vào lòng anh ngoan ngoãn gật đầu, một lúc sau đột nhiên ghé sát tai Hứa Hằng Châu, nói thầm thủ thỉ: “Em không phải ngoan, em là không nỡ giận anh…” 

Hứa Hằng Châu ngây người trong chốc lát, cánh tay siết chặt, lồng ngực như bị đánh mạnh một cái rồi lại được rót vào một vại mật đường. Cục bông nhỏ nhà mình đây là nhân mật ngọt sao! Hứa Hằng Châu thầm nghĩ, ngọt quá đi mất… 

Lúc Tống Văn Bân vội vàng cuống quýt chạy vào nhìn thấy chính là cảnh tượng này. Hai đứa nhỏ nhà chú ôm nhau thân thiết, dường như đang nói thầm gì đó, trên mặt đều nở nụ cười, hoàn toàn không thấy có mâu thuẫn gì. Tống Văn Bân vốn nghĩ khi cháu trai lớn về, cháu trai nhỏ nhất định sẽ gây chuyện một trận, chú ngây người ra, chuyện gì thế này? Thế là đã làm lành rồi sao? 

“Chú ơi.” Hướng Thần nhìn thấy Tống Văn Bân thì lập tức dùng giọng trẻ con mềm mại gọi một tiếng. Hứa Hằng Châu ngẩng đầu theo, lại ôm Hướng Thần thêm một cái vì chẳng nỡ rồi mới ngồi dậy đi giày, nói với Tống Văn Bân: “Chú ơi, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi.” 

“Được.” Tống Văn Bân đặt bát đũa trên tay xuống, Hứa Hằng Châu đắp chăn cẩn thận cho Hướng Thần, rồi theo anh ra ngoài. 

Hướng Thần đoán được họ định làm gì, trong lòng hoảng hốt, thời đại này người lớn dạy dỗ con cái đều thích động tay, chú sẽ không đánh anh trai mình chứ. Dù đúng là anh làm sai, nhưng đánh con nít là không tốt. 

“Chú ơi.” Cậu vội vàng gọi Tống Văn Bân lại, thấy hai người đều dừng bước nhìn mình, Hướng Thần mới ấp úng nói: “Hai người nói, nói chuyện tử tế nha…” 

Tống Văn Bân đầu tiên ngơ ngẩn một chút, sau đó phản ứng lại ý của Hướng Thần, lập tức vừa giận vừa buồn cười. Lúc người ta chưa về thì ngày nào cũng ấm ức trong lòng, người ta về dỗ dành hai câu thì lại chăm chăm bênh vực. Sao lại mềm lòng đến mức này chứ, sau này lỡ bị người ta lừa gạt thì làm sao đây?

Tống Văn Bân lo lắng không thôi, còn Hứa Hằng Châu trong lòng lại vui sướng khôn xiết, anh biết ngay cục bột nhỏ nhà mình xót anh mà.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn