Rời khỏi bưu cục, Hứa Hằng Châu đi thẳng đến nhà Từ Hữu Lương. Ban ngày đã nói nếu còn dư thì sẽ đổi thêm cho anh ấy một ít. Mặc dù những thứ anh lấy ra đã đổi hết từ lâu, nhưng Từ Hữu Lương không dám lục túi của anh, anh nói còn thì ai biết thật giả.
Chuyện ban ngày Từ Hữu Lương chắc là không dám kể với vợ, nhìn thấy Hứa Hằng Châu, Từ Hữu Lương có hơi rụt rè nhưng thái độ của vợ chú ta thì không đổi.
Nhân lúc vợ Từ Hữu Lương đang nấu cơm tối, Hứa Hằng Châu móc ra một gói nhỏ ném cho Từ Hữu Lương.
Từ Hữu Lương tò mò đón lấy mở ra xem, là một chiếc khăn lụa màu hồng. Ban ngày khi nhìn thấy trong bao tải chú ta đã muốn giữ lại một chiếc cho vợ mình rồi. Đẹp như vậy, vợ chú ta mà đeo thì tuyệt biết mấy. Ngoài ra còn có một ít gạo. Những thứ này dù có nhiều đến mấy chú ta cũng không chê.
Gói đồ nhỏ này rõ ràng là dành riêng cho chú ta, trong lòng Từ Hữu Lương dâng lên một tia cảm động. Lợi ích thúc đẩy chú ta giúp một đứa trẻ nhỏ hơn mình, nhưng người ta có tấm lòng như vậy, Từ Hữu Lương cũng không phải là người không biết tốt xấu.
“Cậu em Hứa này, sau này cậu có việc gì cần anh, cứ nói thẳng với Lão Từ này, anh…” Lòng trung thành của Từ Hữu Lương mới bày tỏ được một nửa thì bị Hứa Hằng Châu ngắt lời.
“Anh nghĩ em muốn anh làm gì?” Hứa Hằng Châu cười một cách thú vị: “Đừng lo, chúng ta coi như có duyên phận, kết giao bạn bè đi. Sau này anh có đi ngang qua tỉnh Lãm nhớ báo trước cho em một tin, em cũng có thể tiếp đãi anh, còn những thứ này…”
Anh chỉ vào gói đồ nhỏ trên tay Từ Hữu Lương, “Em không thiếu đồ, anh thấy có món đồ thú vị nào thì có thể mang cho em một ít, em nhất định sẽ không để anh thiệt thòi đâu.”
Từ Hữu Lương liên tục gật đầu, điều này thì có gì mà không được, nói ra vẫn là chú ta được lợi rồi, “Vậy cậu em cho anh xin cái địa chỉ được không?”
Hứa Hằng Châu suy nghĩ một chút, dứt khoát viết địa chỉ nhà cho chú ta rồi nói: “Đừng trực tiếp đến tìm em, nếu muốn gặp thì gửi điện báo hoặc viết thư cho em thông báo thời gian địa điểm, em sẽ đến.”
Từ Hữu Lương cũng không dám hỏi tại sao, hôm nay chú ta cũng đã phát hiện ra một số điều không đúng. Hứa Hằng Châu nói muốn xem những món đồ mới mẻ, nhưng thực tế đồ của anh mới là hàng tốt, ngược lại đồ anh đổi về lại khá bình thường. Nhưng bây giờ Từ Hữu Lương cũng không dám hỏi thêm, chuyện Hứa Hằng Châu rút súng ra đã thực sự dọa sợ chú ta rồi.
Buổi tối vẫn ngủ lại nhà Từ Hữu Lương, trước khi ngủ Hứa Hằng Châu lại sắp xếp lại không gian, phân chia các khu vật phẩm để tiện lấy dùng.
Sắp xếp xong, Hứa Hằng Châu tìm lại chiếc túi anh đã dùng để đi lại rồi nghĩ nên mang gì về.
Mục đích lần này anh ra ngoài là quần áo mùa hè, đồ mùa đông khó mang theo thì gửi về có thể hiểu được, còn bản thân anh tiện mang theo cái gì thì không mang là không được.
Quần áo mùa hè mỏng nhẹ, chiếc túi lớn của Hứa Hằng Châu có thể chứa rất nhiều đồ. Anh chuẩn bị cho Tống Văn Bân một chiếc áo sơ mi cộc tay, hai chiếc áo ba lỗ kèm quần short.
Của Hướng Thần là một bộ áo thủy thủ, áo ngắn tay bằng vải cotton trắng, cổ sau vuông vắn, cổ tay và cổ áo có thêm sọc xanh dương, kèm theo một chiếc quần short ngắn ngang gối màu xanh dương. Bộ đồ này Hứa Hằng Châu cố ý chọn, bộ quân trang tí hon mà Hướng Thần thích nhất không thể mặc vào mùa hè, Hứa Hằng Châu luôn phải tìm cách để làm cậu vui.
Ngoài ra, anh còn chuẩn bị cho Hướng Thần hai bộ quần áo nữa: một bộ quần yếm ngắn kèm áo phông cổ tròn in hình gấu nhỏ, một bộ áo ba lỗ sát nách kèm quần short nhỏ. Cùng một đôi dép sandal nhỏ, kiểu dáng đen trắng đơn giản, phối với bộ đồ nào cũng hợp.
Đến phần của anh, chỉ là áo sơ mi cộc tay đơn giản, áo ba lỗ sát nách và quần short cùng kiểu nhưng khác cỡ với Hướng Thần. Dép sandal cũng cùng kiểu với Hướng Thần, của anh màu đen chủ đạo, của Hướng Thần màu trắng chủ đạo. Anh nghĩ, hai anh em nên mặc cùng kiểu mới phải.
Sau khi cho hết những thứ này vào, túi mới chỉ đầy được hơn nửa. Hứa Hằng Châu lại nhét thêm hai chiếc thắt lưng da, Tống Văn Bân một cái, anh một cái. Một chiếc đồng hồ báo thức nhỏ cố ý chọn kiểu cũ, một chiếc đèn pin mua ở chợ đen mấy ngày nay, loại dùng pin lớn phía sau. Những thứ này ở thời đại của Hứa Hằng Châu đã dần ít được sử dụng, một chiếc điện thoại di động có thể giải quyết được tất cả, nhưng ở hiện tại, chúng vẫn là công cụ rất thực dụng.
Chỗ trống còn lại trong túi, Hứa Hằng Châu tiện tay nhét thêm một gói gạo nhỏ, một chai rượu và ít trái cây. Chiếc túi lớn chật ních này chính là hành lý mà Hứa Hằng Châu công khai mang về nhà lần này.
Ngày hôm sau, Hứa Hằng Châu dậy sớm để kịp chuyến tàu. Chuyến tàu từ thành phố Hải đến Thanh Giang khởi hành sớm nhưng cũng đến nơi sớm. Hứa Hằng Châu ra ga khi trời còn chưa sáng, Từ Hữu Lương đưa anh lên tàu. Đến Thanh Giang thì vừa đúng giờ ăn trưa.
Anh đã ăn hai miếng bánh quy nén trên tàu, thuần túy là để lấp đầy chiếc bụng đói, còn khiến đứa trẻ bên cạnh ch** n**c miếng nhìn anh suốt cả ngày. Vì vậy, bây giờ anh không đến nỗi đói, chỉ là tâm trạng hồi hộp một cách khó hiểu.
Lên xe buýt, càng lúc càng gần xưởng cơ khí, Hứa Hằng Châu nghĩ một lát, lấy ra một gói kẹo sữa Thỏ Trắng từ không gian lén lút nhét vào hành lý của mình.
Sau khi xuống xe, Hứa Hằng Châu xách chiếc túi lớn chạy như bay, chào hỏi chú bảo vệ ở gác chắn, rồi vội vã chạy về nhà.
Giờ này cục bông nhỏ nhà anh chắc đã ăn trưa xong, đang nghỉ trưa hoặc chuẩn bị nghỉ trưa. Nếu cậu ngủ rồi, anh sẽ lén lút vào xem rồi đặt quần áo mới ở đầu giường, đợi cậu tỉnh dậy nhìn thấy nhất định sẽ vui. Nếu cậu còn thức thì sẽ cho ăn kẹo trước rồi mới cho xem quần áo mới, như vậy cậu sẽ không còn nhớ ra chuyện giận anh nữa.
Đương nhiên, chú có thể sẽ phạt anh, nhưng không sao, chắc sẽ không phạt quá nặng, hơn nữa cục bông nhỏ nhà anh nhìn thấy nhất định sẽ xót xa, càng không giận anh nữa.
Hứa Hằng Châu tính toán đâu vào đấy trong lòng, đến khi về đến cửa nhà mới phát hiện có gì đó không đúng. Sao giờ này cửa lại khóa, không có ai ở nhà sao?
Hứa Hằng Châu móc chìa khóa ra mở cửa, tiện tay đặt túi bên cạnh cửa rồi cất tiếng gọi hai tiếng: “Chú ơi? Thần Thần?”
Không ai đáp lời anh. Hứa Hằng Châu nhíu mày đi vào phòng ngủ xem thử, xác nhận trong nhà không có ai. Chăn trong phòng anh và Hướng Thần trải lộn xộn trên giường, trong bếp bừa bộn, hoàn toàn không hợp với thói quen sinh hoạt của Tống Văn Bân.
Trong lòng Hứa Hằng Châu dấy lên một nỗi bất an, dường như có chuyện gì đó đã xảy ra.
Anh chạy ra khỏi nhà ra tới hành lang, lướt qua Thái Trân đang đứng gần nhất mà hỏi thẳng thím Ngô đang xách ấm nước sôi: “Thím ơi, thím có biết chú và em trai cháu đi đâu không ạ?”
“Ôi chao, Hằng Châu về rồi à!” Thím Ngô là người có giọng nói lớn, thấy Hứa Hằng Châu thì ngạc nhiên nói: “Nghe nói cháu đi thăm họ hàng phải không?”
Hỏi xong lại nhớ ra có gì đó không đúng, vội vàng nói: “À phải rồi, em trai cháu bị ốm rồi, đang ở bệnh viện đấy, cháu mau đi xem đi.”
Tim Hứa Hằng Châu đập thịch một cái, cố nén nhịp tim đang đập rất nhanh, hỏi gấp: “Thím có biết tình hình thế nào không ạ? Em trai cháu bị bệnh gì?”
Thím Ngô thấy sắc mặt anh khó coi thì vội vàng an ủi: “Không sao đâu, không sao đâu, nghe người ta nói hình như không phải bệnh nặng.”
Nói xong lại không nhịn được mà lải nhải thêm vài câu: “Chỉ là lúc đầu sợ quá, nửa đêm chú cháu đã bế nó đi bệnh viện rồi, cửa cũng chưa kịp đóng, vẫn là lão Ngô nhà thím đi đóng giúp đấy, cháu phải…”
“Cháu cảm ơn thím Ngô!” Thím chưa nói hết lời, thiếu niên trước mặt đã chạy vụt đi rồi.
Hứa Hằng Châu chạy như điên suốt quãng đường, đến cổng bệnh viện khu nhà xưởng mới cúi người th* d*c. Chưa kịp thở đều, anh lại bước nhanh đến quầy y tá để hỏi thăm tình hình.
Tình hình của Hướng Thần rất dễ mô tả. Người ta vừa nghe tới đứa trẻ được đưa đến vào nửa đêm, lại còn trắng trẻo mềm mại và cực kỳ dễ thương, là biết ngay là ai rồi.
Y tá thấy anh thở hổn hển vì chạy, sắc mặt cũng không tốt liền mềm lòng an ủi: “Đừng gấp, đừng gấp, em trai cháu không có bệnh nặng, nghỉ ngơi tầm hai hôm là khỏe thôi.”
Hứa Hằng Châu cảm ơn, trong lòng nhẹ nhõm một chút rồi lại có chút tò mò: “Sao cô biết đó là em trai cháu?” Anh vừa rồi chưa hề nói là tìm em trai mình.
Cô y tá mím môi cười, thực ra là thế này: chuyện Hướng Thần tưởng mình ăn kẹo bị đau bụng đã được bác sĩ kể lại như một chuyện cười cho đồng nghiệp nghe.
Hướng Thần ngoan ngoãn dễ thương, tính cách lại hiền lành. Tiêm thuốc, uống thuốc không bao giờ khóc lóc, khó chịu cũng tự mình chịu đựng. Người khác đâu biết về bản chất cậu là một người lớn, chỉ cảm thấy một đứa trẻ như vậy thật đáng yêu.
Chuyện ăn kẹo lại được truyền đi rất nhanh trong bệnh viện, vì vậy hầu hết nhân viên y tế đều biết câu chuyện nhỏ này của Hướng Thần. Đừng nghĩ chuyện này nhỏ không có gì đáng kể, thử nghĩ xem, một gia đình có thể tùy tiện cho con ăn nhiều kẹo thế thì yêu thương con đến mức nào! Khi mà con cái nhà khác cả năm chưa chắc được ăn kẹo một lần, chỉ riêng mấy chữ “ăn kẹo đến mức bị ốm” đã đủ trở thành huyền thoại rồi.
Có y tá rảnh rỗi đến chọc Hướng Thần, hỏi cậu là chú bé mua cho nhiều kẹo như vậy, khỏi bệnh rồi có ăn nữa không.
Hướng Thần liền nhỏ nhẹ giải thích, không phải chú mua, là anh trai cho, kẹo đã ăn hết rồi.
Y tá lại hỏi, anh trai cưng bé như vậy, sao bé bị ốm lại không đến thăm?
Hướng Thần bĩu môi, im lặng một lát mới nói anh trai đi xa rồi, không có ở nhà.
Trong lòng cậu mặc dù giận Hứa Hằng Châu một mình đi xa như vậy, còn không nói với cậu một tiếng nào, nhưng cậu cũng biết anh trai là thật lòng yêu thương cậu. Vì vậy, nghe y tá nói, cậu khó tránh khỏi giải thích vài câu.
“Anh trai cháu rất thương cháu.” Hướng Thần ngẩng khuôn mặt nhỏ nghiêm túc nói với cô y tá: “Anh ấy mà biết cháu bị ốm nhất định sẽ lo lắng lắm, sẽ bỏ mặc cháu đâu.”
Cậu càng nghiêm túc y tá càng muốn cười, quay đầu lại kể chuyện này như một phần tiếp theo cho người khác nghe. Thế nên mọi người đều biết Hướng Thần có một người anh trai, còn rất cưng cậu.
Đến khi Hứa Hằng Châu tìm người hỏi tình hình Hướng Thần, y tá thấy anh lo lắng đến thế liền đoán đó chính là người anh trai mà Hướng Thần nói đến. Hỏi ra quả nhiên không sai.
Hứa Hằng Châu nghe y tá giải thích, trong lòng vừa chua xót vừa mềm mại, lại còn có chút tức giận: mới không trông chừng một chút đã ăn uống bừa bãi. Kẹo đã cho không phải là không được ăn, sao cứ phải chọn nửa đêm rồi ăn hết sạch.
Nhưng ngẫm lại, Hứa Hằng Châu nhẩm tính thời gian, trong lòng lại có một sự hiểu ra mơ hồ. Ngày đó đáng lẽ anh phải về nhà nhưng lại lén lút bỏ đi. Trong lòng anh càng thêm khó chịu trong chốc lát.
Đang nói chuyện, họ đã đến phòng bệnh của Hướng Thần. Hứa Hằng Châu đang định bước vào thì đột nhiên có một người từ bên trong bước ra.
Tống Văn Bân nhìn thấy cháu trai lớn nhà mình cũng sững sờ một chút, rồi sắc mặt lạnh đi: “Cháu vào xem em trai đi, xem xong rồi ra đây chúng ta nói chuyện.”
Hứa Hằng Châu gật đầu đi ngang qua chú, đi thẳng vào phòng bệnh.
Thời đại này làm gì có phòng bệnh đơn. Phòng bệnh của Hướng Thần coi như còn tốt, bốn giường chỉ có ba bệnh nhân. Giường của Hướng Thần dựa vào tường, giường bên cạnh là một cô bé khoảng bảy, tám tuổi đang thì thầm trò chuyện với người nhà. Kế bên nữa là một cậu bé cỡ tuổi Hướng Thần, bị bệnh mà cũng không chịu yên, thỉnh thoảng lại hét to một tiếng, còn làm loạn đòi rút kim truyền nước.
Hứa Hằng Châu thoáng thấy đứa nhỏ nhà mình. Một người nhỏ xíu nằm trên giường bệnh mắt nhắm chặt, hàng mi dài và dày rũ xuống như hai chiếc quạt nhỏ, trông vô cùng ngoan ngoãn.
Hướng Thần hôm kia bị đưa đến lúc nửa đêm, còn vật vã cả đêm không ngủ, ngày hôm sau ban ngày không được ăn cơm nên đói bụng cũng không ngủ được. Chỉ mới tối qua lơ mơ ngủ được một lúc, đứa nhỏ giường bên lại ồn ào cả đêm làm cậu cũng không ngủ ngon.
Vừa nãy ăn xong chút bột loãng Tống Văn Bân mang đến, ăn được nửa chừng thì bắt đầu buồn ngủ. Cậu cố gắng ăn hết, súc miệng xong liền nằm xuống. Đứa nhỏ giường bên kia ồn ào đến vậy mà vẫn không thể làm cậu tỉnh giấc, chỉ khi có tiếng hét chói tai vang lên thì cậu nhíu mày một chút rồi lại tiếp tục ngủ thiếp đi.
Hứa Hằng Châu nhìn mà lòng đau nhói. Lúc anh đi cậu vẫn còn là mặt bánh bao đấy, trên mặt còn véo ra được hai miếng thịt mềm, sao mới mấy ngày mà cằm đã nhọn rồi.
Sắc mặt cũng không tốt, trước đây da tuy trắng nhưng huyết khí cũng đầy đủ, đâu như bây giờ, nhìn có vẻ rất nhợt nhạt yếu ớt.
Anh đi đến cạnh giường nhẹ nhàng sờ lên mặt Hướng Thần, ánh mắt quét qua bàn tay Hướng Thần đang đặt bên ngoài, tim lại đau thêm một chút.
Hướng Thần đã truyền nước hai ngày nay, tay cứ thay kim truyền một lần là lại để lại một vết thâm màu xanh. Thực ra cậu không đau lắm nhưng vết để lại nhìn khá đáng sợ, có thể nhìn thấy rất rõ trên cánh tay nhỏ của cậu. Hứa Hằng Châu nắm lấy bàn tay múp míp của Hướng Thần, cảm thấy mấy vết thâm xanh đó như chọc vào tim anh.
Hướng Thần đang ngủ, Hứa Hằng Châu cũng không dám đánh thức cậu. Thấy cậu ngủ không yên, anh nhẹ nhàng che tai cậu bằng tay mình. Quả nhiên, khi đứa nhỏ giường bên lại ồn ào, Hướng Thần có vẻ không còn khó chịu nữa.