Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 230

“Cậu thực sự phải về sao?” Hướng Thần nhìn Trần Tiểu Hoa thu dọn hành lý, không nhịn được mà hỏi lại.

Trần Tiểu Hoa cười khổ một tiếng, tay vẫn không ngừng thu xếp: “Không còn cách nào khác. Lần này bà nội Triệu bị thương, nhà Cầm Cầm lại bị chúng nhắm vào. Lần này là đột nhập trộm cắp, không biết lần sau chúng còn làm ra chuyện gì nữa. Dù sao cũng là do chị mà ra, không thể để người nhà Cầm Cầm đứng mũi chịu sào thay chị được.”

Hướng Thần khẽ thở dài theo. Thái Trân và Trần Hữu Tài làm ra chuyện tày đình như thế, nhưng cuối cùng cũng chẳng thể làm gì được họ. Sau khi đền bù tiền thuốc men cho bà nội Triệu, dưới sự khuyên bảo của giám đốc nhà máy, hai bên buộc phải hòa giải. Dù sao gia đình Triệu Cầm Cầm còn phải kiếm kế sinh nhai tại nhà máy, không thể không nể mặt giám đốc.

Cứ như vậy, họ khăng khăng đây là chuyện riêng tư của gia đình, là xích mích hàng xóm, lại đã bồi thường tiền, nhà họ Triệu đồng ý hòa giải nên công an cũng đành chịu, chỉ giáo dục một phen rồi thả về, thế là thoát được cảnh ngồi tù.

Chưa nói đến việc nhà họ Triệu phẫn nộ ra sao, Trần Tiểu Hoa sau khi biết tin chỉ có thể thu dọn hành trang chuẩn bị quay về. Cô cứ ngỡ trốn khỏi gia đình đó là sẽ được đến với trời cao biển rộng, nhưng thực tế máu mủ lại trở thành xiềng xích. Chuyến đi về này bất kể lành ít dữ nhiều, cô nhất định phải đối đầu trực diện với người nhà họ Trần một trận.

Hướng Thần nhận ra sự kiên định trong ánh mắt cô, chỉ biết ủng hộ: “Cần em giúp gì cứ việc nói.”

Trần Tiểu Hoa gật đầu, nở nụ cười cảm kích với Hướng Thần.

“Chị cũng đừng vội quá.” Hướng Thần tiếp tục: “Sáng nay em ra bến tàu, vé hôm nay đã bán hết sạch rồi. Em đã mua cho chị chuyến sớm nhất nhưng cũng phải chiều mai mới khởi hành được.”

Trần Tiểu Hoa dù nôn nóng đến mấy cũng chẳng còn cách nào khác, nghĩ bụng Trần Hữu Tài và Thái Trân vừa bị giáo huấn xong chắc không đến mức gây chuyện ngay lập tức đâu. Nghĩ vậy, lòng cô hơi nhẹ nhõm, động tác thu dọn cũng chậm lại đôi chút.

Trần Tiểu Thảo biết chuyện muộn hơn nên sau khi hiểu rõ tình hình, cô bé nhất quyết đòi về cùng chị gái. Nhưng Trần Tiểu Hoa khăng khăng không chịu vì sợ em gái lại sa vào vũng bùn đó lần nữa.

Khuyên nhủ suốt một buổi chiều, hai chị em vẫn chưa đạt được đồng thuận, không khí trên bàn ăn ngày hôm sau vô cùng trầm mặc. Đúng lúc hai ngày này công trình trung tâm thương mại sắp khánh thành, Hứa Hằng Châu bận tối mắt tối mũi ít khi có mặt ở nhà, tối mịt mới về nên Hướng Thần cũng chưa đem những chuyện phiền lòng này kể cho anh nghe.

Nhận thấy bầu không khí bất thường, Hứa Hằng Châu đưa mắt hỏi Hướng Thần. Cậu lắc đầu, ra hiệu để khi khác nói riêng.

Bữa cơm chưa ăn xong, ngoài cửa có người lấp ló ngó nghiêng, Hứa Hằng Châu hình như quen biết người này nên vẫy tay gọi vào.

Người tới là để truyền tin, anh ta bước đến bàn nói với Hứa Hằng Châu: “Sếp Lý bảo tôi tới tìm anh, nói là đưa chị em nhà họ Trần đi nghe điện thoại gấp, có chuyện lớn.”

Sếp Lý chính là Lý Minh, chị em nhà họ Trần đương nhiên là Trần Tiểu Hoa và Trần Tiểu Thảo. Đều là những đứa trẻ lớn lên từ khu tập thể nhưng họ không có nhiều giao lưu, lời nhắn này của Lý Minh có hơi kỳ lạ.

Hứa Hằng Châu không kịp nghĩ nhiều, bảo Trần Tiểu Hoa và Trần Tiểu Thảo đi cùng mình. Hướng Thần cũng vội buông bát: “Em cũng đi.”

Để tiện đi lại, Hứa Hằng Châu cũng có một chiếc xe riêng, anh chở cả người đưa tin thẳng tiến đến tòa nhà văn phòng mới xây.

Tòa nhà văn phòng nằm không xa trung tâm thương mại sắp khánh thành, tương lai chắc chắn sẽ là một khu thương mại sầm uất. Hứa Hằng Châu thâu tóm đất xây nhà lầu ở đây có thể nói là một vốn bốn lời, vừa để tự dùng vừa để cho thuê sau này.

Xưởng may hiện nay đã đổi tên thành Công ty Trách nhiệm hữu hạn Thời trang Hằng Tinh, dưới trướng nó ngoài xưởng may Ánh Dương còn mở thêm các dây chuyền sản xuất giày, túi xách và phụ kiện.

Chưa kịp cảm thán vẻ uy nghi của tòa nhà, cả nhóm chạy thẳng đến văn phòng Lý Minh. Lý Minh đang đợi họ, thấy mọi người đến, cậu ta lập tức gọi lại một dãy số, vừa bấm máy vừa giải thích: “Điện thoại của Hưng Nghiệp, nhà họ Trần xảy ra chuyện rồi.”

Có những lời cậu ta không tiện nói nhiều, Trương Hưng Nghiệp dù sao cũng có thân phận người nhà nước, để anh ta nói sẽ thích hợp hơn.

Nghe lời cậu ta, Trần Tiểu Hoa và Trần Tiểu Thảo còn chưa kịp tiêu hóa hết câu “nhà họ Trần xảy ra chuyện” thì điện thoại đã thông, Lý Minh đưa máy cho Trần Tiểu Hoa.

Không biết Trương Hưng Nghiệp đã nói gì, sắc mặt Trần Tiểu Hoa biến đổi dữ dội, từ kinh ngạc đến bàng hoàng, cuối cùng chuyển thành lạnh lùng.

Cuộc gọi kéo dài hơn nửa tiếng, Trần Tiểu Hoa chỉ thỉnh thoảng hỏi ngắn gọn vài câu. Nhưng từ những câu chữ ngắn ngủi đó, Hướng Thần nghe ra được vài thông tin chẳng lành, hình như nhà họ Trần có người chết.

Cậu nghe ra được, những người khác cũng nghe ra được. Trong văn phòng im phăng phắc, không khí đặc quánh lại, ngoài vài câu ngắn ngủi của Trần Tiểu Hoa thì không còn tiếng động nào khác.

Đến khi cô đặt ống nghe xuống, không khí như đóng băng hoàn toàn.

Trần Tiểu Hoa đột ngột hít một hơi gấp gáp như thể nãy giờ vẫn đang nín thở. Lúc ngẩng đầu lên, gương mặt cô lại trống rỗng.

Trần Tiểu Thảo lo lắng tiến lại gần định nắm tay chị, nhưng Trần Tiểu Hoa đột nhiên lên tiếng: “Chết hết rồi.”

“Cái… cái gì… chết hết rồi…” Trần Tiểu Thảo càng sợ hãi hơn, cô bé lắp bắp hỏi: “Chị, chị đang nói gì vậy, cái gì chết hết rồi?”

Biểu cảm trên mặt Trần Tiểu Hoa rất lạ, vừa như đắc ý, vừa như bàng hoàng, lại dường như có hơi ai oán: “Người nhà họ Trần: cha, mẹ, Trần Hữu Tài… đều chết sạch rồi.”

Trần Tiểu Thảo đứng sững tại chỗ như hóa đá. Trần Tiểu Hoa bắt đầu kể lại mọi chuyện mà Trương Hưng Nghiệp vừa nói với mình một cách máy móc.

Thái Trân và Trần Hữu Tài vào đồn công an, Trần Quốc Lương mới biết họ đã làm ra chuyện gì. Đợi khi họ được thả về, hắn lập tức cãi nhau một trận kịch liệt, còn định động tay động chân với Trần Hữu Tài.

Trong nhà nhốn nháo rối tinh rối mù, không ai phát hiện ra Trần Phương thế mà đã tỉnh lại. Có lẽ vì từ nhỏ đã sống như cỏ dại nên cô ta có sức sống mãnh liệt của loài cỏ dại, nhờ chút nước cháo Trần Quốc Lương đút cho và mấy viên thuốc kháng viêm nghiền nát chẳng rõ còn hạn hay không, Trần Phương đã tỉnh lại một cách thần kỳ.

Chỉ là lần này cô ta bị thương quá nặng, cứ nửa tỉnh nửa mê, tinh thần sa sút, cộng thêm bên ngoài cãi vã dữ dội, cô ta nằm trên giường chẳng muốn động đậy, lại mơ màng thiếp đi.

Khi lấy lại ý thức một lần nữa, cơn đau x*c th*t khiến đầu óc Trần Phương dần tỉnh táo. Nhà quá hẹp, chỉ cần một cử động nhỏ bên ngoài cũng nghe rõ mồn một.

Trần Phương nằm im không nhúc nhích. Cách tấm rèm mỏng, cô nghe thấy mẹ và em trai đang nói chuyện, cha cô ta không biết đã đi đâu, chắc là đi làm rồi.

Ban đầu toàn là những lời chửi rủa, hình như là mắng chửi gia đình Triệu Cầm Cầm. Trần Phương lạnh lùng lắng nghe, âm thầm chịu đựng cơn đau để không phát ra tiếng r*n r*, vì sợ sẽ dẫn đến một trận đòn khác từ Thái Trân và Trần Hữu Tài.

Chẳng bao lâu sau, Thái Trân và Trần Hữu Tài chuyển chủ đề. Họ hình như đang lên kế hoạch cho một chuyến đi, định lên thủ đô tìm em ba Trần Tiểu Hoa, sau đó còn mơ tưởng về việc sau khi tìm thấy Tiểu Hoa sẽ bắt cô nuôi nấng cả nhà, để cả gia đình được sống sung sướng.

“Hóa ra Trần Tiểu Hoa ở thủ đô sao?” Trần Phương nghĩ thầm trong sự ngỡ ngàng. Có lẽ nếu đến thủ đô, cuộc sống của cô ta sẽ tốt hơn một chút. Dù sao cô ta cũng đã gánh chịu thay Tiểu Hoa và Tiểu Thảo bao nhiêu đau khổ, họ chắc chắn sẽ sẵn lòng báo đáp mình.

Nghĩ đến đây, biểu cảm trên mặt Trần Phương dịu lại đôi chút, ngay cả vết thương trên người hình như cũng bớt đau phần nào.

Thế nhưng ngay lúc đó, cô ta nghe thấy Trần Hữu Tài đột ngột nhắc đến mình: “Thế cái đứa đang nằm trong kia thì tính sao? Cha chắc chắn không nỡ bỏ nó lại đâu, thật phiền phức.”

“Không sao, mẹ có cách.” Giọng Thái Trân vang lên, mang theo vài phần đắc ý: “Cứ nói với cha con là gửi nó vào bệnh viện chăm sóc rồi. Chúng ta lên đường đi xa không thể mang theo bệnh nhân được, làm vậy cũng là tốt cho nó thôi.”

Trái tim Trần Phương lạnh lẽo từng tấc một, nhưng Trần Hữu Tài hình như vẫn không hài lòng với ý kiến của Thái Trân: “Nằm viện tốn bao nhiêu tiền chứ! Tiền nhà mình chẳng phải đền hết cho mụ già chết tiệt kia rồi sao, để lại cho nó thì chúng ta ăn cái gì?! Mẹ muốn bỏ đói con à?”

“Hì, ai bảo để tiền lại cho nó đâu.” Thái Trân khẽ cười khẩy: “Cứ vứt tạm ở bệnh viện thôi, ở đó người ta cơm bưng nước rót chăm sóc tử tế cho nó. Sau này nếu bệnh viện đến tìm chúng ta thì tính sau. Đến lúc đó con cứ dỗ cha con đi trước, đợi ở bến xe chờ mẹ, mẹ sẽ quay lại đón nó từ bệnh viện về khóa trong nhà rồi mới đi tìm hai cha con.”

Nói xong Thái Trân còn thở dài: “Thời gian gấp quá, không thì cứ nuôi nó thêm cho khỏe lại tí đã. Lão Vương ở xưởng của cha con đang muốn cưới thêm vợ, lúc đó gả nó đi còn thu được một khoản tiền sính lễ.”

“Lão Vương nào?”

“Thì là bác Vương của con đấy, con trai út lão là bạn học của con…”

Những lời sau đó Trần Phương không còn nghe rõ nữa. Cô ta nằm trên giường như một xác chết, một giọt nước mắt lăn xuống từ khóe mắt chảy qua vệt máu chưa lau sạch trên mặt, trông giống như một giọt huyết lệ.

Nhưng cũng chỉ có duy nhất một giọt đó. Sau đó, đáy mắt cô ta sạch sành sanh không còn gì cả, không nước mắt, cũng chẳng còn chút cảm xúc nào.

Tiếng nói chuyện rì rầm bên ngoài dừng lại từ lúc nào không hay. Trần Hữu Tài nói với Thái Trân là muốn ra ngoài chơi, sau tiếng mở cửa thì không còn nghe thấy tiếng nó nữa.

Giữa chừng Thái Trân có vào một lần, Trần Phương nằm im bất động, Thái Trân không hề phát hiện ra cô ta đã tỉnh.

Bên ngoài lại truyền đến vài âm thanh khác, Trần Phương phân biệt rõ được đó là tiếng lấy chậu, chắc là chuẩn bị đi giặt quần áo. Những việc này bình thường đều do Trần Phương làm, cô ta quá quen thuộc nên biết rõ từng bước tiếp theo.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Trần Phương vô cùng bình tĩnh chống tay ngồi dậy. Người cô ta rất đau, nhưng dường như những cơn đau đó ở nơi nào xa lắm. Cô ta giống như một người đứng xem, quan sát cái xác của chính mình đang hành động.

Tiếng bước chân rất nặng nề, nhưng không sao, tiếng nước giặt đồ sẽ che lấp tất cả. Căn nhà vừa nhỏ vừa loạn, nhưng cô ta đã sống ở đây mười mấy năm, thân thuộc với mọi thứ.

Bụng rất đói, trong tủ có thức ăn nhưng tủ đã khóa, Trần Phương cũng chẳng buồn đi tìm thức ăn trong vô vọng.

Trong chiếc giỏ mây rách ở góc tường đựng đủ thứ đồ lặt vặt. Trần Phương thuần thục lục lọi một hồi, tìm thấy một gói giấy vàng. Cô ta bóp nhẹ gói giấy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười quái dị.

Hồi trước Tết, dưới quê có thư gửi lên bảo trong nhà có chuột, sợ thịt để dành Tết bị ăn mất nên bà nội bảo cha cô mua ít thuốc chuột gửi về. Thái Trân bủn xỉn thành thói, cố tình nhân lúc Trần Quốc Lương không để ý đã đổ lại một nửa để dành lúc nhà mình có chuột thì dùng. Tiếc là nhà ả ta đến chuột cũng chẳng thèm ghé, nên gói thuốc này vẫn luôn để đó.

Trần Phương đi đến bên lò sưởi, trên đất có một ấm đun nước, bên trong đầy ắp nước sạch. Đây là nước uống của cả nhà, ai khát cũng đều uống ở đây.

Trần Phương mặt không cảm xúc mở gói giấy ra, đổ hết thuốc vào bên trong ấm, sau đó đậy nắp lại. Vỏ ấm đã che giấu mọi bí mật bên trong.

Cô ta nắm chặt mảnh giấy gói thuốc trong lòng bàn tay quay trở lại giường nằm xuống, tĩnh lặng nhắm mắt lại như thể chưa từng tỉnh giấc.

Cô ta không ngủ, vẫn luôn thức, mọi động tĩnh truyền vào tai đều được bộ não phác họa thành hình ảnh tương ứng.

Trần Hữu Tài về rồi, gã kêu đói kêu khát, Thái Trân rót nước cho gã uống rồi mở tủ chuẩn bị nấu cơm.

Tiếng uống nước của Trần Hữu Tài cực kỳ lớn. Gã uống hết một bát, lại rót thêm bát nữa, lần này chỉ uống một nửa. Thái Trân đi ngang qua, thuận tay cầm lên uống cạn rồi lại rót đầy bát khác để sẵn cho Trần Quốc Lương, hắn sắp tan làm rồi.

Trần Quốc Lương về rồi, hắn đang lau mồ hôi. Hắn đi đến bên bàn bưng bát nước lên uống cạn một hơi. Một bát không đủ, hắn lại tiếp tục uống thêm bát nữa.

Đôi mắt vẫn luôn mở trừng trừng của Trần Phương từ từ khép lại. Cô ta thấy buồn ngủ rồi, cô ta muốn ngủ một lát, trong mơ nhất định sẽ có chuyện tốt xảy ra.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn