Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 229

“Sao thế? Cầm Cầm nói gì vậy, có chuyện gì xảy ra sao? Sao sắc mặt chị lại tệ thế này?” Trần Tiểu Hoa vừa gác máy, Hướng Thần đã tiến lại gần lo lắng hỏi han. Quả thực sau khi nghe điện thoại xong, sắc mặt cô vô cùng khó coi, khiến cậu không thể không lo lắng.

Trần Tiểu Hoa nhìn Hướng Thần với ánh mắt đầy hối lỗi, đem toàn bộ những chuyện Cầm Cầm kể trong điện thoại nói lại một lượt cho cậu nghe.

Sau ngày Trần Phương đến tìm Triệu Cầm Cầm gây hấn một trận thì không còn động tĩnh gì nữa, Triệu Cầm Cầm tuy lo lắng nhưng nhờ có lời của bà nội Triệu trấn an nên cũng không mấy sợ hãi. Dù sao ngày trước Thái Trân cũng chẳng phải chưa từng đến quấy nhiễu, chẳng phải vẫn bị họ đuổi về đó sao, lần này cũng chẳng việc gì phải sợ.

Mặc dù phải đề phòng người nhà họ Trần nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, gia đình Triệu Cầm Cầm vẫn như thường lệ, ai đi làm thì đi làm, ai đi học thì đi học.

Chẳng ai ngờ được, Trần Hữu Tài và Thái Trân lại to gan lớn mật đến thế, dám nảy sinh ý đồ cạy cửa đột nhập.

Vì cha Cầm Cầm năm xưa từng bị tai nạn lao động, khi Cầm Cầm đủ tuổi trưởng thành, ông đã làm thủ tục nghỉ hưu sớm để nhường suất làm việc lại cho con gái. Mẹ Cầm Cầm không có việc làm, ở nhà chăm sóc người già và trẻ nhỏ, cộng thêm bà nội Triệu nên bình thường nhà họ Triệu luôn có ba người túc trực.

Cũng thật trùng hợp, hôm đó mẹ Cầm Cầm đột nhiên nhận được tin từ quê báo lên rằng bà ngoại Cầm Cầm bị bệnh, cha Cầm Cầm bèn đưa vợ về quê ngoại, trong nhà chỉ còn lại một mình bà nội Triệu.

Trần Hữu Tài lông bông không học không việc làm theo dõi nhà họ Triệu suốt hai ngày cuối cùng cũng chớp được cơ hội này, liền vội vàng chạy về gọi Thái Trân, Thái Trân nghe xong liền đi theo ngay.

Khu tập thể bảo là náo nhiệt nhưng tầm nửa buổi sáng, người đi làm đã đi làm, kẻ đi học đã đi học, những người ở nhà thường là các cụ già làm chút việc khâu vá dọn dẹp nhà cửa, cũng chẳng có mấy ai rảnh rỗi đi dạo lung tung bên ngoài.

Thái Trân đi theo Trần Hữu Tài tới nơi, vẫn còn đang lo lắng làm sao để dụ bà nội Triệu đi thì vừa khéo có một cụ bà ở sân bên cạnh đứng ngay cổng gọi bà nội Triệu, nhờ bà sang xem giúp mẫu thêu giày. Bà nội Triệu thuận tay khép cửa lại rồi đi theo luôn.

Thái Trân và Trần Hữu Tài mừng rỡ quá đỗi, cảm thấy ông trời đúng là có mắt, thấy họ bị chiếm đoạt tài sản nên đang ra tay giúp đỡ.

Hai người rón rén lẻn vào khu tập thể, trong sân có một bà cụ đang ngồi trước cửa rửa rau, tuổi cao mắt kém, cứ ngỡ là cha mẹ Cầm Cầm đã về, bèn lên tiếng chào hỏi: “Ông bà nội nhà Tráng Tráng đấy à, sao về sớm thế?”

Trần Hữu Tài đang lúc đắc ý đâu có sợ một bà lão răng rụng gần hết thế này. Gã trợn mắt nhìn bà cụ một cái đầy hung tợn, gằn giọng: “Liên quan gì đến bà! Mụ già chết tiệt…”

Thái Trân thì dù sao vẫn có chút chột dạ, ậm ừ đáp lại vài tiếng rồi đẩy đẩy Trần Hữu Tài bảo nó đừng có gây thêm chuyện. Hai người chẳng thèm đoái hoài gì đến bà cụ đang ngẩn ngơ vì bị mắng, đi thẳng về phía nhà họ Triệu.

Bà nội Triệu chỉ là sang sân bên cạnh lượn một vòng, trong sân lại toàn là hàng xóm lâu năm nên bà thậm chí còn chẳng khóa cửa, chỉ tùy ý khép lại rồi móc cái móc khóa bên ngoài vào.

Trần Hữu Tài gẩy gẩy cái móc khóa, phát hiện ra ngay cả chùm chìa khóa vạn năng mình mang theo cũng chẳng cần dùng tới. Gã đắc ý cười với Thái Trân, cảm thấy hôm nay đúng là vạn sự hanh thông, sắp phát tài đến nơi rồi.

Các gian nhà trong khu tập thể đều có cấu trúc tương đương nhau. Nhà họ Triệu đông người, cộng thêm khoản tiền bồi thường tai nạn lao động năm xưa của cha Cầm Cầm nên căn hộ của họ là loại hai phòng nhỏ rộng chừng ba mươi mét vuông, lớn hơn nhà họ Trần nhiều.

Thái Trân đầy vẻ ghen tị đảo mắt nhìn quanh một lượt, chạm chỗ này sờ chỗ kia, còn cố tình đem đống tro bếp dính trên tay lau vào tấm rèm cửa sạch sẽ của người ta.

Căn nhà của họ Triệu cũng được ngăn cách bằng rèm, kê ba chiếc giường, lần lượt là phòng của cha mẹ Cầm Cầm, vợ chồng Triệu Cầm Cầm, và bà nội Triệu ngủ cùng hai đứa chắt nhỏ.

Đồ đạc của mỗi người đều được cất giữ trong không gian riêng của mình. Chẳng hạn như đầu giường của Triệu Cầm Cầm có đặt hai chiếc rương gỗ do Tôn Thất đóng cho cô ấy, bên trong đựng quần áo của hai vợ chồng và một số đồ đạc quan trọng.

Trần Hữu Tài chỉ nghĩ đến tiền, vừa vào cửa là bắt đầu lục lọi. Căn nhà không lớn nên gã nhanh chóng lùng sục một vòng, kết quả là chẳng tìm thấy gì.

Thái Trân cũng vào giúp một tay. Ả ta dựa theo kinh nghiệm giấu đồ thường ngày của mình mà lật tung gầm giường, dưới đệm, dưới gối một lượt, cuối cùng cũng tìm thấy vài đồng tiền lẻ bọc trong khăn tay dưới gối bà nội Triệu, Trần Hữu Tài nhanh tay giật lấy nhét tọt vào túi áo.

Nhưng ngoài những thứ đó ra, số tiền lớn mà chúng tưởng tượng chẳng thấy đâu cả.

Nhà họ Triệu thực sự không chỉ có bấy nhiêu tiền, nhưng Trần Tiểu Hoa quả thực chẳng gửi mấy tiền về cho Triệu Cầm Cầm, ngoại trừ khoản tiền riêng trả lại cho Triệu Cầm Cầm làm lộ phí năm xưa. Sau này Trần Tiểu Hoa chủ yếu là gửi đồ đạc về, làm gì có chuyện gửi tiền trực tiếp, mà dù cô có gửi thì Triệu Cầm Cầm cũng chẳng nhận.

Trần Hữu Tài và Thái Trân vẫn luôn đinh ninh rằng nhà họ Triệu đã nhận được rất nhiều tiền của Trần Tiểu Hoa, tìm mãi không thấy nên trong lòng vừa tức vừa cuống, miệng thì chửi rủa, tay chân thì làm mạnh hơn, thậm chí còn cố tình hất tung chăn đệm của người ta xuống đất, lục lọi lung tung để tìm xem tiền giấu ở đâu.

Rất nhanh sau đó, Thái Trân tìm thấy hai chiếc rương có khóa, một cái ở đầu giường Triệu Cầm Cầm trông mới hơn, một cái ở trong phòng mẹ Cầm Cầm.

Trần Hữu Tài liếc nhìn mấy cái rồi vỗ vào cái rương mới: “Mở cái này trước đã.”

Gã nghĩ nếu mình có tiền chắc chắn sẽ thích dùng rương tốt để đựng, dùng cái rương cũ kia làm gì, sơn sắp bong tróc hết cả ra, vừa xấu vừa cũ.

Thực tế, chiếc rương cũ kia mới là vật mà bà nội Cầm Cầm truyền lại cho mẹ cô ấy, bên trong mới thực sự chứa toàn bộ tiền tiết kiệm của cả nhà họ Triệu. Nhà họ tích góp bao nhiêu năm trời có đến hơn một nghìn đồng, là một khoản tiền khổng lồ.

Ngược lại, trong chiếc rương mới chỉ đựng mấy món đồ kỷ niệm và vật dụng quan trọng của Triệu Cầm Cầm, ví dụ như chiếc khăn lụa thời thượng Hướng Thần gửi tặng, cô ấy không nỡ dùng nên khóa kỹ trong rương, hay chiếc kèn harmonica Trần Tiểu Hoa tặng cùng với những lá thư họ liên lạc suốt những năm qua.

Tất cả đều là bảo vật của Triệu Cầm Cầm, thế nhưng sau khi Trần Hữu Tài cạy được rương ra, gã lại thất vọng tràn trề. Lục lọi lung tung một hồi, đừng nói là khoản tiền lớn, đến một cọng lông cũng chẳng thấy.

Trần Hữu Tài tức đến mức thở hổn hển, hai mắt đỏ sọc như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, Thái Trân vội vàng an ủi gã: “Vẫn còn một cái rương nữa, chúng ta mở nốt cái đó xem sao.”

Trần Hữu Tài đá mạnh vào cạnh giường một cái để xả cơn giận, rồi lầm lũi quay sang xử lý chiếc rương cũ. Nghề mở khóa này gã học lỏm từ một tên côn đồ lang thang, học không tới nơi tới chốn nên mở rất chậm. Tuy nhiên ổ khóa thời này đều là loại cũ, kiểu dáng đơn điệu nên mới dễ ra tay.

Lúc này tâm trạng gã đang tệ, động tác không tránh khỏi nôn nóng mà mở khóa lại là việc cần sự tỉ mỉ, càng vội lại càng không mở được.

Thái Trân vừa an ủi gã vừa lật xem mấy lá thư trong rương của Triệu Cầm Cầm. Ả ta nghĩ biết đâu tiền lại được kẹp trong phong bì không chừng.

Mới bóc được vài bao thư, Thái Trân vô tình liếc thấy mấy chữ ở đầu tờ giấy: “… Sắp đến thủ đô…”

Thái Trân trước đây từng đi học, tuy chỉ hết tiểu học nhưng cũng nhận mặt được vài chữ. Ả ta vội vàng gọi Trần Hữu Tài lại xem.

Trần Hữu Tài nhíu mày nhìn một lúc. Chín năm tiểu học không phải là học phí công, ít ra cũng nhận được mặt chữ, gã vừa đoán vừa mò đọc ra nội dung: “Nói là sẽ đến thủ đô ở vài tháng, đi gặp một người tên Hướng Thần, bảo gửi thư đến chỗ họ Hướng đó, đại khái là ý này.”

“Tao nhổ vào! Tao đã bảo cái thằng ranh con đó không phải loại tốt lành gì mà, chắc chắn là nó đã dụ dỗ hai đứa ăn cháo đá bát kia bỏ đi!” Thái Trân vừa nghe đến tên Hướng Thần là bắt đầu chửi rủa. Lúc Hướng Thần rời đi Trần Hữu Tài còn nhỏ nên không có ấn tượng gì về cái tên này, nhưng Thái Trân thì vẫn còn ôm hận trong lòng.

Trần Hữu Tài tò mò hỏi: “Hướng Thần là ai hả mẹ?”

“Một thằng ranh con không cha không mẹ.” Thái Trân không khách khí nói: “Hồi đó con chưa ra đời, bà nội con đã bỏ một đống tiền mua nó từ tay bọn buôn người về làm con nhà mình. Cái loại vong ân bội nghĩa thế mà dám gọi người đến đối phó với chúng ta, chúng ta chính là ân nhân cứu mạng của nó đấy!”

Nói xong Thái Trân cầm lá thư run bần bật vì tức giận: “Không ngờ thằng ranh này cũng mò được đến tận thủ đô rồi, hồi đó không làm thịt nó luôn đúng là lỗ vốn.”

Trần Hữu Tài đảo mắt một vòng: “Thế thì chúng ta đi tìm nó đi! Thủ đô toàn người giàu, nhà mình cứu mạng nó, nó chẳng phải nên trả ơn một ít hay sao!”

Thái Trân ngẩn người, trong lòng thầm dao động, nhưng rồi lại nghĩ đến Hứa Hằng Châu. Ả ta luôn thấy cái thằng con lớn nhà họ Tống kia có hơi đáng sợ, ánh mắt nhìn ả ta luôn lạnh lẽo lại còn mang theo vài phần cao ngạo, giống như nhìn lũ kiến bên đường vậy, lúc nào cũng khiến người ta thấy khó chịu.

“Mở rương trước đã.” Thái Trân lảng sang chuyện khác, trong lòng vô cùng bài xích việc phải đối mặt với Hứa Hằng Châu.

“Mẹ tìm xem địa chỉ của thằng họ Hướng kia ở đâu.” Trần Hữu Tài lúc này đầu óc lại nhảy số rất nhanh: “Con thấy bức thư vừa rồi thời gian gần lắm, chị ba chắc chắn vẫn đang ở nhà thằng họ Hướng đó. Không tìm nó thì tìm chị con cũng được mà.”

Thái Trân vỗ đùi một cái, chẳng phải là thế sao. Ả ta vốn không biết địa chỉ của Trần Tiểu Hoa, nếu không đã sớm tìm tới rồi. Thế là ả ta vội vàng lục lọi, nhanh chóng phát hiện ra một xấp phong bì để riêng ghi địa chỉ gửi từ thủ đô, chữ ký cuối cùng bên trong chính là Hướng Thần.

Thái Trân gấp phong bì lại nhét vào túi áo mình rồi lại hối thúc Trần Hữu Tài. Trần Hữu Tài cầm sợi dây thép nhỏ chọc vào lỗ khóa, miệng lẩm bẩm: “Được rồi, được rồi.”

Đúng lúc này, bà nội Triệu trở về. Bà nói chuyện mẫu thêu xong lại bị một nhà khác giữ lại tán dóc chuyện phiếm nên ở bên sân đó hơi lâu.

Vừa về đến sân nhà mình, bà cụ lãng tai mắt mờ ở đầu đông nói với bà: “Bà nội Cầm Cầm à, con trai bà về rồi đấy. Hôm nay sao mà hung dữ thế, còn mắng cả tôi nữa cơ.”

Bà nội Triệu thấy lạ trong lòng, con trai bà tính tình rất tốt sao có thể quát mắng với người lớn, vả lại lúc này về thì quá sớm.

Bà xin lỗi bà cụ hàng xóm rồi đi về phía nhà mình, vừa đẩy cửa ra liền phát hiện nhà cửa bị lục lọi đảo lộn hết cả lên.

Bà nội Triệu thất kinh lập tức lao vào trong. Ngay lúc này, Trần Hữu Tài vừa chọc mở được chiếc rương. Chưa kịp vui mừng thì bà nội Triệu đã xông vào.

Lén lút vào nhà người ta lục đồ mà bị bắt quả tang ngay tại trận, Thái Trân có một thoáng chột dạ, thế nhưng Trần Hữu Tài lại là kẻ hoàn toàn không có liêm sỉ, thậm chí còn ngang nhiên lục rương ngay trước mặt bà nội Triệu.

Bà nội Triệu tức đến mức suýt nhảy dựng lên, vừa hô hoán vừa lao vào ngăn cản Trần Hữu Tài, lại bị gã đẩy một cái ngã lảo đảo.

Hướng Thần nghe đến đây lo lắng hỏi: “Bà nội Triệu không sao chứ?”

Trần Tiểu Hoa nhíu chặt lông mày, mặt đầy vẻ ưu sầu: “Cầm Cầm bảo bà bị thương ở chân, những thứ khác thì vẫn ổn, nhưng chị nghĩ người già tuổi cao rồi sao chịu nổi va đập cơ chứ.”

Kẻ làm người khác bị thương là người thân máu mủ của cô, còn người bị thương lại là ân nhân luôn quan tâm đối tốt với cô, thậm chí tai họa bất ngờ này cũng coi như vì cô mà ra, Trần Tiểu Hoa không tài nào yên lòng cho nổi.

“Thế còn Thái Trân và Trần Hữu Tài? Đã bị bắt chưa?” Hướng Thần gọi thẳng tên. Cậu đoán Trần Tiểu Hoa cũng chẳng muốn nghe cậu nói những lời như “mẹ và em trai chị”.

Trần Tiểu Hoa càng rầu rĩ hơn, trên mặt còn thoáng hiện vẻ giận dữ: “Bắt thì bắt rồi, nhưng chúng cãi chày cãi cối là không phải đến trộm tiền, mà là… vì nhớ chị.”

Trần Tiểu Hoa nói đến đây rõ ràng là thấy ghê tởm, nhưng chỉ có thể nén lại mà nói tiếp: “Nhưng vì người nhà họ Triệu không chịu cho địa chỉ nên chúng chỉ còn cách tự mình vào tìm.”

Công an chỉ lục được trên người Trần Hữu Tài vài đồng tiền lẻ của bà nội Triệu, số tiền lớn chúng còn chưa kịp lấy được, trong túi Thái Trân lại đang nhét mấy lá thư của Trần Tiểu Hoa có thể dùng làm bằng chứng.

Cha của Thái Trân còn nhờ lãnh đạo xưởng cơ khí đứng ra hòa giải, nói đây chỉ tính là việc riêng của gia đình, mong các đồng chí công an xử lý nhẹ tay.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn