Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 228

Trần Quốc Lương cuối cùng vẫn không đưa Trần Phương đi bệnh viện.

Rõ ràng người bị thương hôn mê bất tỉnh là Trần Phương, nhưng Thái Trân lại ôm lấy Trần Hữu Tài gào khóc thảm thiết, cứ như thể đứa con trai cưng của ả ta mới là người chịu ấm ức không bằng.

“Ông làm cha mà muốn hại chết Hữu Tài nhà mình sao?!” Thái Trân hùng hồn nói lý lẽ: “Chị em trong nhà xô xát, va chạm là chuyện quá bình thường, ông làm rùm beng lên tới bệnh viện, người ta nhìn Hữu Tài nhà mình thế nào. Nó còn phải đến trường đi học đấy!”

Thái Trân lải nhải không ngừng: “Vốn dĩ thầy cô đã thiên vị rồi, Hữu Tài nhà mình ở trường luôn phải chịu thiệt thòi. Ông mà hủy hoại danh tiếng của nó thì sau này nó làm sao đến trường được nữa? Làm sao thi cấp ba, thi đại học? Làm sao cưới vợ sinh con?!”

Trần Quốc Lương bị một tràng chất vấn của ả ta làm cho á khẩu. Hắn biết thừa Thái Trân nói sai nhưng lại chẳng biết phải phản bác thế nào.

Đó là bởi vì bình thường hắn luôn phớt lờ tất cả những gì Trần Phương phải chịu đựng, mặc kệ để hai mẹ con này ngược đãi cô ta. Hắn thực chất cũng coi như một kẻ tiếp tay. Vì vậy, thực ra hắn và mẹ con Thái Trân mới là người một nhà, hắn chẳng có tư cách gì để đứng ra đòi công bằng cho Trần Phương, dù cho hắn là cha đẻ của cô ta.

Trần Quốc Lương im lặng không nói, Thái Trân thừa thắng xông lên: “Hơn nữa, nhà mình lấy đâu ra tiền chứ! Bảo là xưởng sẽ chi trả viện phí, nhưng tiền cơm mình phải tự túc, cơm bệnh viện đắt đỏ biết bao nhiêu. Thà rằng mình để tiền mua chút đồ bổ dưỡng về nhà tẩm bổ cho nó còn hơn. Đứa con gái nhà nghèo mà thôi, làm gì mà quý giá đến thế.”

Thái Trân vốn luôn tự đắc mình xuất thân từ gia đình cán bộ, sau khi gả cho Trần Quốc Lương vẫn luôn giữ bộ mặt cao quý. Lúc này để thuyết phục chồng, ả ta lại bắt đầu tự nhận mình là nhà nghèo.

Trần Quốc Lương đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng nhìn cô con gái vẫn đang hôn mê, thở dài một tiếng rồi bế cô ta vào phòng trong đặt nằm trên chiếc giường của hắn và Thái Trân, xem như ngầm đồng ý với lời ả ta nói.

Thái Trân thấy vết máu trộn lẫn bụi tường và bùn đất trên người Trần Phương dính vào tấm ga giường của mình thì trong mắt lóe lên tia chán ghét, nhưng khó khăn lắm mới khuyên được Trần Quốc Lương nên ả ta cũng không dám nói thêm lời thừa thãi nào làm hắn phật ý.

“Tôi đi nấu quả trứng cho gái hai nhà mình ăn.” Thái Trân vì muốn giữ chân Trần Quốc Lương nên vội vàng thể hiện, nén đau lòng lấy trứng ra nấu. Trời mới biết đã bao lâu rồi ả ta không gọi Trần Phương như thế, cũng may mà ả ta còn nhớ.

“Cho thêm chút đường đỏ rồi đánh thành trứng hoa đi.” Trần Quốc Lương dặn dò. Hắn nhìn khuôn mặt tái nhợt không chút màu máu của Trần Phương mà cau mày, cảm thấy nên làm món gì bổ máu cho cô ta.

Thái Trân ra ngoài đun nước nấu trứng, Trần Hữu Tài lặng lẽ bám theo. Gã sợ cha gã tìm gã gây sự nên từ nãy tới giờ chẳng dám ho he tiếng nào.

Phòng bếp ở khu tập thể là dùng chung, nhưng nấu một quả trứng thì không cần dùng tới cái nồi to như thế. Thái Trân đặt một cái lò ngay giữa lối đi nhỏ hẹp dùng làm gian tiếp khách rộng chưa đầy hai mét vuông, bên trên đặt một cái nồi nhỏ, bình thường nhà ả ta hay dùng cái này hơn.

Khi Trần Hữu Tài đi ra, Thái Trân đang nhóm lửa, nhà người ta thường để ít than trong lò để luôn giữ lửa cho tiện, Thái Trân thì tuyệt đối không nỡ làm vậy.

Cũng may ả ta nhóm lửa đã quen tay, lửa nhanh chóng bùng lên. Thấy con trai cưng đi ra, ả ta vội gọi nó: “Mẹ cũng đánh cho con một quả trứng, con ăn nhiều vào cho khỏe.”

Trần Hữu Tài trong lòng đang tính toán chuyện lớn, có tiền rồi thì món ngon gì mà chẳng có, một quả trứng này thấm tháp vào đâu?!

Gã liếc nhìn vào trong, ngăn cách bởi bức rèm cửa, bên trong tĩnh lặng như tờ, chắc là cha gã đang chăm sóc Trần Phương.

Trần Hữu Tài biết, thực ra tai của cha gã đã hơi nghễnh ngãng rồi. Lao động cường độ cao, làm việc lâu ngày trong môi trường tiếng ồn lớn đã làm tổn thương thính giác của Trần Quốc Lương, tuy không tới mức không nghe thấy gì nhưng chắc chắn thính lực yếu hơn người thường.

Trần Hữu Tài hạ thấp giọng, vẫy tay bảo Thái Trân ghé tai lại. Gã thì thầm vào tai ả ta, đem “chuyện tốt” mà mình đã nghĩ suốt cả buổi chiều kể cho Thái Trân nghe.

Thái Trân nghe xong nét mặt rạng rỡ hẳn lên. Ả ta vỗ mạnh vào cánh tay Trần Hữu Tài một cái: “Vẫn là con trai mẹ thông minh, đứa có học đúng là có khác.”

Nếu để thầy giáo của Trần Hữu Tài nghe thấy câu này, chắc ông sẽ phải kêu oan thấu trời, ông làm sao mà dạy ra nổi cái loại hư hỏng như Trần Hữu Tài này được.

“Nhỏ tiếng thôi!” Trần Hữu Tài liếc nhìn vào phòng trong, sợ nhất là để cha gã nghe thấy. Cha gã vốn tính bướng bỉnh, thà chết vì sĩ diện chứ không chịu nhục. Đó là con gái hắn, nuôi hắn là lẽ thường tình chứ chẳng hiểu sao phải xoắn xuýt. Nếu gã mà là cha gã thì đã sớm đến đó quậy một trận ra trò rồi.

“Biết rồi, biết rồi.” Thái Trân nheo mắt gật đầu.

Trần Hữu Tài lại thấp giọng hỏi han về tình hình nhà Triệu Cầm Cầm, chuẩn bị tìm thời cơ thích hợp để đến nhà cô ấy “lấy” lại những thứ thuộc về mình.

Vẻ mặt Thái Trân đầy khinh miệt: “Nó với cái thằng chồng ăn bám nhà nó ban ngày đều đi làm, hai đứa nhỏ thì đi học, lúc tan học cũng chỉ có cái thân già nhà nó dắt chắt đi dạo loanh quanh khắp nơi. Cứ đợi lúc cha mẹ nó không có nhà thì chúng ta đi vào ban ngày, chắc chắn không có ai đâu.”

Nói đến đây thì phải kể qua tình hình nhà Triệu Cầm Cầm, cô ấy là con gái độc nhất trong nhà, vào thời đại này có thể nói là chuyện rất hiếm thấy.

Năm đó khi mẹ Cầm Cầm mang thai cô ấy, cha Cầm Cầm gặp tai nạn ở xưởng, mẹ Cầm Cầm vì bị hoảng sợ mà khó sinh, hai vợ chồng đều phải nằm viện. Cha Cầm Cầm nhanh chóng thoát khỏi nguy hiểm, ngược lại mẹ Cầm Cầm bị băng huyết suýt nữa thì mất mạng, nhưng sau đó thì không thể sinh nở được nữa.

Bà nội Triệu suy nghĩ rất thoáng, cháu gái nuôi dạy tốt thì cũng có tiền đồ như thường. Hơn nữa mẹ Cầm Cầm lớn lên trong môi trường trọng nam khinh nữ, không có con trai trong lòng cũng có hơi hoảng hốt, phải nhờ bà nội Triệu khuyên bảo cặn kẽ một hồi bà mới nghĩ thông suốt được.

Bà nội Triệu dạy dỗ cha Cầm Cầm rất tốt, tuyệt đối không trọng nam khinh nữ. Thời bấy giờ người ta coi trọng việc đông con nhiều phúc, chỉ có một đứa con tuy rằng có hơi tiếc nuối nhưng không đến mức phát điên vì sinh con trai như Thái Trân.

Người nhà họ Triệu nghĩ thoáng, nhưng đáng tiếc người khác không nghĩ vậy. Sau khi Triệu Cầm Cầm lớn lên, vấn đề hôn nhân cũng đã phải trải qua không ít sóng gió.

Như đã nói ở trước, Trần Tiểu Hoa và Triệu Cầm Cầm quen biết nhau thông qua Hướng Thần. Chính xác mà nói, lúc đó Triệu Cầm Cầm đã gia nhập nhóm nhỏ của Hướng Thần và trở thành bạn thân với tất cả mọi người.

Lớn lên cùng nhau từ nhỏ, Triệu Cầm Cầm và Trần Tiểu Hoa trở thành đôi bạn thân thiết, còn với mấy cậu con trai khác thì là thanh mai trúc mã.

Cầm Cầm là một cô gái tốt, tướng mạo thanh tú đáng yêu, tính cách ôn hòa lương thiện. Sau khi lớn lên, đám con trai bắt đầu biết rung động, thích cô bạn thanh mai trúc mã là chuyện quá đỗi bình thường.

Tiểu Hổ Tử, một người bạn cũ của Hướng Thần sau này đã nảy sinh tình cảm với Triệu Cầm Cầm. Tiểu Hổ Tử tính tình chất phác thẳng thắn, luôn chăm sóc Triệu Cầm Cầm chu đáo, lại lớn lên cùng nhau nên cô gái nhỏ nảy sinh tình cảm cũng chẳng có gì lạ.

Đáng tiếc là đôi thanh mai trúc mã lưỡng tình tương duyệt ấy lại không tu thành chính quả. Gia đình Tiểu Hổ Tử phản đối kịch liệt. Họ cảm thấy với hoàn cảnh nhà Triệu Cầm Cầm như vậy, sau này chẳng phải cha mẹ, thậm chí là bà nội của Cầm Cầm đều phải do Tiểu Hổ Tử nhà họ nuôi dưỡng hay sao?

Thậm chí mẹ Tiểu Hổ Tử còn đến tận nhà họ Triệu quậy phá, thiếu điều chỉ thẳng mặt Triệu Cầm Cầm mà bảo cô ấy đừng có mơ tưởng, Tiểu Hổ Tử nhà bà ta tuyệt đối sẽ không cưới cô.

Nếu Hướng Thần còn ở đây, chắc chắn cậu sẽ không thể tin được rằng người thím họ Trương hiền lành thân thiết trong ký ức của mình lại có một mặt đáng sợ như vậy.

Nhưng con người là thế, ai cũng có những giới hạn không thể chạm tới. Đối với mẹ Tiểu Hổ Tử, con trai bà ta chính là giới hạn đó. Hướng Thần tốt với Tiểu Hổ Tử, nên bà ta ân cần hỏi han, khâu áo đóng giày cho Hướng Thần. Cảm thấy Triệu Cầm Cầm sẽ làm khổ con trai mình, bà ta sẽ lập tức lật mặt ngay.

Sau trận huyên náo đó, chuyện của Tiểu Hổ Tử và Triệu Cầm Cầm đương nhiên là hỏng bét. Dù Tiểu Hổ Tử có luyến tiếc đến đâu thì Triệu Cầm Cầm cũng không chịu nữa.

Lúc đó Triệu Cầm Cầm mới chỉ mười tám mười chín tuổi, trẻ tuổi chưa hiểu sự đời nhưng cũng rất cứng rắn. Cô ấy ở nhà khóc một trận tơi bời, sau đó dứt khoát cắt đứt với Tiểu Hổ Tử, rồi tuyên bố sẽ tuyển rể, sau này sẽ phụng dưỡng cha mẹ và bà nội.

Việc tuyển rể này bậc bề trên nhà họ Triệu ban đầu không đồng ý. Thời này những người đàn ông chấp nhận ở rể thường bị người đời coi khinh, điều kiện bản thân thường rất kém, nếu không ai mà chịu đi ở rể.

Họ một lòng mong Triệu Cầm Cầm được hạnh phúc, sao có thể cam tâm để cô vì họ mà tùy tiện gả cho một người đàn ông không ra gì.

Nhưng chính Triệu Cầm Cầm đã truyền tin ra ngoài, lời nói như nước chảy mây trôi đã nói ra là không rút lại được, loại tin tức này lúc nào cũng lan truyền cực kỳ nhanh.

Thế nhưng trong cái rủi lại có cái may, ai mà ngờ được nhân duyên thực sự của Triệu Cầm Cầm lại nằm ở chính chỗ này.

Tin tức Triệu Cầm Cầm muốn tuyển rể truyền ra chưa được bao lâu, trong khi nhiều kẻ xấu bụng còn đang chờ xem kịch vui thì đã có người tự mình tìm đến ứng cử.

Người này tên là Tôn Thất, nghe tên là biết rồi, anh ta xếp thứ bảy trong nhà, dưới còn có hai người em nữa.

Tôn Thất ngoài hai mươi tuổi, lớn hơn Triệu Cầm Cầm một chút, tướng mạo không thể nói là quá tuấn tú nhưng ngũ quan đoan chính, đôi mắt có hồn, trông rất chính trực.

Cha của Tôn Thất là công nhân xưởng đúc gang, cũng giống như Trần Quốc Lương là người từ dưới quê được tuyển lên. Chỉ có điều Trần Quốc Lương cưới con gái phó giám đốc xưởng, còn cha Tôn Thất có vợ dưới quê, còn đẻ một lèo chín đứa, nuôi sống được tám nhưng những thứ khác thì chịu chết không lo nổi.

Nhà họ Tôn có sáu con trai hai con gái. Con trai cả trì hoãn đến tận hai mươi bảy hai mươi tám tuổi mới về quê kết hôn. Con trai thứ hai giờ cũng đến tuổi đó rồi mà chuyện hôn sự vẫn chưa đâu vào đâu. Không phải cha mẹ nhà họ Tôn không biết tính toán mà là trong nhà thực sự không lo nổi tiền sính lễ, cũng chẳng có chỗ cho gia đình các con trai ở sau khi kết hôn.

Tôn Thất đã thầm thương trộm nhớ Triệu Cầm Cầm từ lâu. Hai xưởng nằm gần nhau, khu tập thể cũng sát vách, đám trẻ con hay chạy nhảy khắp nơi nên từ nhỏ đã quen biết, lớn lên thì dần dần để ý đến nhau.

Đáng tiếc là Triệu Cầm Cầm lại thân thiết với Tiểu Hổ Tử. Tôn Thất tự biết hoàn cảnh nhà mình, hơn nữa anh ta chưa từng đi học, cảm thấy bản thân không xứng với Triệu Cầm Cầm, nên chút tình cảm ấy cứ giấu kín suốt mấy năm trời, chỉ dám âm thầm dõi theo chứ không dám nói ra nửa lời.

Kết quả là ông trời mở cho anh ta một lối đi, Triệu Cầm Cầm chia tay với Tiểu Hổ Tử lại còn muốn tuyển rể!

Tôn Thất mừng rỡ quá đỗi. Sau khi xác nhận tin tức là thật, anh ta về nhà thưa chuyện với cha mẹ ngay. Cha mẹ anh ta vô cùng tán thành. Con trai quá nhiều, họ ngày nào cũng lo chuyện cưới xin cho chúng đến mất cả ngủ.

Thằng Bảy tự mình giải quyết được là chuyện tốt, còn việc ở rể thì dù sao nhà họ cũng đông con trai, không lo không có người nối dõi tông đường, cứ ở rể đi cũng được.

Tôn Thất cứ thế trở thành người con rể ở rể của nhà họ Triệu. Tuy anh ta chưa từng đi học nhưng đầu óc rất thông minh, tay chân lại linh hoạt, tự mình tìm được một công việc ở xưởng đồ gỗ. Dù không phải công nhân chính thức nhưng cũng tự mình làm ra tiền.

Tôn Thất toại nguyện ước mong, đối xử với Triệu Cầm Cầm cực kỳ tốt, tình cảm vợ chồng ngày càng mặn nồng. Anh ta cũng hết sức kính trọng và hiếu thảo với cha mẹ vợ và bà nội Triệu. Bậc bề trên nhà họ Triệu đều vô cùng yêu quý anh ta, thấy anh ta tốt với Triệu Cầm Cầm thì lại càng hài lòng. Cả gia đình chung sống vô cùng hòa thuận, dù người ngoài có nói ra nói vào, Tôn Thất cũng chưa bao giờ bận tâm.

Sau này Triệu Cầm Cầm sinh hai đứa con, bà nội Triệu đã chủ động đề nghị để con trai lớn theo họ Tôn của Tôn Thất, con gái nhỏ theo họ Triệu của Triệu Cầm Cầm, rõ ràng là vô cùng coi trọng Tôn Thất, không hề có ý xem thường anh ta ở rể.

Vì thế sau này cũng chẳng ai nhắc lại thân phận ở rể của Tôn Thất nữa, chỉ có Thái Trân lúc này cố tình khơi ra nói người ta là kẻ ăn bám, chẳng qua là cố ý nói lời cay nghiệt để xả nỗi oán hận trong lòng mà thôi.

Trần Hữu Tài thì chẳng thèm để ý những chuyện đó. Gã chỉ nghe Thái Trân bảo không có vấn đề gì là trong lòng lập tức yên tâm hẳn, cứ như thể tiền đã đến tay, sắp sửa giàu to đến nơi rồi.

Trong lúc nói chuyện thì nước đã sôi, Thái Trân múc hơn nửa thìa đường đổ vào nồi, sau khi tan ra thì màu sắc nhàn nhạt. Ả ta do dự một chút, lại bủn xỉn thêm vào nửa thìa nữa.

Sau đó ả ta đánh bông trứng vào nước đường, tổng cộng đánh hai quả. Nước sôi sùng sục nhanh chóng làm trứng chín tới, ả ta thuận tay dùng thìa vớt chỗ nhiều trứng nhất múc đầy hơn nửa bát đưa cho Trần Hữu Tài: “Mau, tranh thủ uống lúc còn nóng đi.”

Trần Hữu Tài đón lấy uống một hơi thật lớn, vừa hít hà kêu nóng vừa phàn nàn là không ngọt. Thái Trân vội vàng múc thêm một thìa đường đỏ vào bát cho gã, cười híp mắt nhìn gã uống: “Đợi đến khi lấy lại được tiền của nhà mình, mẹ ngày nào cũng nấu trứng nước đường cho con, muốn thêm bao nhiêu đường tùy thích.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn