Lấy đồ mà không hỏi thì là kẻ trộm, người nhà họ Trần hiển nhiên không có nhận thức này. Kẻ cạy cửa trộm đồ thậm chí không phải là Trần Phương mà là Thái Trân cùng đứa con trai cưng của ả ta – Trần Hữu Tài.
Triệu Cầm Cầm không hiểu nổi tại sao sau khi Trần Phương trở về thì nhà họ Trần lại im ắng như vậy, giống như việc Trần Phương mưu đồ bỏ trốn không hề tồn tại. Thật ra không phải người nhà họ Trần không có phản ứng, mà là phản ứng quá đà làm ra chuyện rồi.
Đúng như bà nội Triệu đoán, khu tập thể không có bí mật. Buổi sáng Trần Phương qua tìm Triệu Cầm Cầm đòi địa chỉ của Trần Tiểu Hoa, còn muốn cô ấy bỏ tiền mua vé tàu cho, buổi trưa Thái Trân về nhà, tin tức đã lọt vào tai ả ta.
Thực tế thì với vị trí Trần Phương chọn, nếu không phải bản thân cô ta mất kiểm soát cảm xúc thì người đứng xa cũng chẳng nghe thấy họ đang nói gì. Nhưng cô ta lại điên cuồng hét lên vài câu, người ta nghe không rõ ràng, truyền đến tai nhà họ Trần lại biến thành Trần Phương sắp được em gái đón đi hưởng phúc rồi.
Trần Hữu Tài ngay lập tức nổi khùng, ném đũa quát tháo Thái Trân: “Dựa vào cái gì mà đón nó, sao không đón con đi hưởng phúc! Mẹ, không phải mẹ nói tiền của tụi nó đều là của con sao?!”
Thái Trân trong lòng đang bốc hỏa, vừa trấn an Trần Hữu Tài vài câu vừa tiện tay vớ lấy cái chổi đi tìm Trần Phương hỏi tội.
Lúc mới nghe tin này, ả ta có một thoáng hoảng loạn. Tuy bình thường đối xử không tốt với Trần Phương, có chuyện gì tốt thì gạt cô ta ra, chuyện xấu thì không bao giờ thiếu phần, nhưng Thái Trân rõ ràng cũng biết trong nhà chỉ còn lại mỗi đứa con gái này là còn làm ra tiền. Nếu nó cũng chạy mất, trong nhà chỉ còn một m*nh tr*n Quốc Lương kiếm tiền nuôi gia đình.
Con trai cưng của ả ta còn phải đi học, học hết cấp hai còn phải học cấp ba, rồi đại học, tiền học phí, sinh hoạt phí, rồi sau này lấy vợ sinh con, bấy nhiêu đó tốn biết bao nhiêu là tiền. Chỉ dựa vào một mình chồng ả ta thì sao mà cung phụng cho nổi?!
Thực ra Thái Trân đã nghĩ quá nhiều rồi. Với cái thành tích của Trần Hữu Tài thì đừng nói là đại học, muốn thi đậu cấp ba thôi cũng không biết phải học lại bao nhiêu năm. Nếu thực sự muốn học theo thứ tự đó, ước chừng Trần Phương còn chưa đợi được đến lúc em trai kết hôn sinh con thì đã lao lực mà chết trước rồi.
Đương nhiên, Thái Trân không nghĩ như thế. Ả ta luôn cảm thấy con trai mình là thiên tài ngàn năm có một, học không tốt đều là do thầy giáo không biết dạy. Thậm chí từng có lần vì thầy giáo khuyên Trần Hữu Tài thôi học mà ả ta suýt nữa đã đánh nhau với thầy giáo.
Nói đi cũng phải nói lại, Thái Trân thực chất trong lòng rất hiểu những đóng góp của Trần Phương cho cái nhà này, nhưng tâm lý ả ta đã sớm méo mó mất rồi.
Nếu bảo rằng lúc liên tiếp sinh bốn đứa con gái bị người đời đàm tiếu, bị mẹ chồng ép phải nhận nuôi cháu trai, Thái Trân còn hơi đáng thương. Thì sau khi Trần Hữu Tài chào đời, sự trọng nam khinh nữ quá mức của ả ta đã lần lượt ép ba đứa con gái phải bỏ đi, chỉ còn lại mỗi đứa cuối cùng này.
Thái Trân luôn cho rằng con cái phải nhớ kỹ ơn sinh thành dưỡng dục, ả ta hận không thể thu hồi toàn bộ cái “ơn” của bốn người lên một mình thân xác Trần Phương.
Trần Phương cảm thấy Trần Tiểu Hoa nợ mình, Thái Trân cũng cảm thấy những đứa con gái bất hiếu này nợ ả ta, kiếm tiền về cho ả ta là lẽ đương nhiên. Có lẽ đây đúng là mẹ con ruột, tư tưởng đúc cùng một khuôn, chẳng cần giao lưu thì trong đầu nghĩ gì cũng y hệt nhau.
Cho nên lần này biết được Trần Phương định chạy trốn, có thể tưởng tượng được sau khi kinh hãi, Thái Trân đã phẫn nộ đến nhường nào. Cái gọi là “hỏi chuyện” của ả ta không phải dùng miệng mà là dùng tay, cây chổi lớn cứ thế quất tới tấp vào mặt vào đầu, giống như làm vậy có thể che đậy được một tia chột dạ trong lòng, Ả ta khí thế hừng hực chất vấn Trần Phương dựa vào đâu mà dám làm thế.
Trần Phương ngay từ lúc Thái Trân trở về đã biết là điềm xấu, lá gan của cô ta sớm đã bị dọa vỡ rồi. Đừng nhìn cô ta còn dám hét vào mặt Triệu Cầm Cầm, đó là bởi vì Triệu Cầm Cầm chưa bao giờ làm hại cô ta, thậm chí ban đầu nể mặt Trần Tiểu Hoa còn cho cô ta không ít lợi lộc.
Nhưng trong cái nhà này, cô ta chính là tận cùng của chuỗi thức ăn, ai cũng có thể dẫm một chân, đấm hai phát. Lúc Trần Hữu Tài gào thét với Thái Trân, cô ta sợ đến mức bủn rủn chân tay, đầu óc trống rỗng, vết thương trên mặt đau âm ỉ, ngay cả cơ thể cũng bắt đầu đau theo phản xạ tự nhiên, như thể biết rõ mình sắp sửa ăn đòn đến nơi rồi.
Quả nhiên đúng như cô ta dự đoán, khi cây chổi của Thái Trân giáng xuống người, Trần Phương thế mà lại thầm cảm thấy may mắn, dù sao thì chổi cũng nhẹ, đánh không đau lắm.
Thế nhưng cô ta đã vui mừng quá sớm. Sau khi xả giận xong, Thái Trân đòi Trần Phương đưa địa chỉ của Trần Tiểu Hoa. Trần Phương chỉ có thể lắp bắp giải thích lừa Thái Trân rằng cô ta không muốn trốn, chỉ là muốn hỏi Triệu Cầm Cầm đồ đạc mà Trần Tiểu Hoa gửi về, nhưng Triệu Cầm Cầm không đưa đồ, cũng không cho địa chỉ.
Lời này Thái Trân chỉ tin một nửa. Ả ta cảm thấy Trần Phương vẫn muốn bỏ trốn, thế là lại lục soát trên người Trần Phương một lượt, chẳng tìm thấy gì cả.
Buổi chiều, Thái Trân khóa cửa nhốt Trần Phương trong nhà, xin nghỉ ốm cho cô ta không cho đi làm. Tuy rằng xót tiền lương bị trừ do nghỉ việc nhưng nếu Trần Phương mà chạy mất thật thì tổn thất của họ sẽ không chỉ có bấy nhiêu tiền.
Buổi chiều Thái Trân đi làm, Trần Quốc Lương hiện tại buổi trưa đều không về nhà, sáng mang cơm đi tối mới về. Trần Hữu Tài được nghỉ học nhưng gã không chịu ở nhà, cứ đòi tiền Thái Trân để đi chơi. Nhà họ những năm nay nuôi nấng Trần Hữu Tài tốn không ít tiền nên thực tế sống chẳng dư dả gì, nhưng Thái Trân xót con trai nên vẫn bấm bụng đưa cho gã một đồng bạc.
Trần Hữu Tài cầm tiền mà không hài lòng lắm, thấy quá ít, nhưng đòi thêm thì Thái Trân không chịu đưa. Một đồng có thể ăn được hai bát mì thịt bò rồi, ít ở chỗ nào?
Trần Hữu Tài chỉ đành cầm tiền hậm hực ra khỏi cửa, rồi hẹn một hội chiến hữu thẳng tiến đến sân trượt băng.
Từ sau khi biết đến chỗ hay ho này, Trần Hữu Tài đã mê mẩn trượt băng, hận không thể xỏ giày suốt ngày không tháo. Gã ép thằng béo về nhà ăn trộm tiền chính là vì không có tiền đi trượt nên mới trấn lột trên người thằng béo.
Giờ chuyện này vỡ lở, phụ huynh thằng béo tìm đến trường khiến gã bị ăn một trận đòn. Trần Hữu Tài ôm hận trong lòng, định tìm cơ hội đánh thằng nhóc đó một trận, tiếc là không biết nó nói gì với cha mẹ mà ngày nào cũng có người đưa đón, thầy cô ở trường lại trông chừng nghiêm ngặt, gã đợi mãi đến lúc nghỉ hè vẫn không tìm được cơ hội.
Từ khi thằng béo rút khỏi nhóm nhỏ, mức sống của bọn chúng giảm sút hẳn. Đồ ăn thức uống đều cắt sạch, mấy đứa đàn em đều có ý bất mãn, cảm thấy là do Trần Hữu Tài ép người quá đáng.
Trần Hữu Tài để không mất đi địa vị đại ca đành phải tự bỏ tiền túi, tiếc là điều kiện nhà gã bày ra đó, cũng chẳng có gì tốt đẹp.
Lần này có chút tiền nên hẹn người đi trượt băng. Sân trượt ở thành phố Thanh Giang không lớn bằng thủ đô, giá cũng rẻ hơn, một đồng một người có thể chơi hơn một tiếng đồng hồ.
Nhưng bọn chúng đông người, chia ra mỗi đứa chưa đầy mười phút, chân còn chưa nóng đã phải xuống, đứa nào đứa nấy chơi không hề thỏa mãn.
Chơi trận này chẳng những không vui mà mặt đứa nào cũng chảy dài. Chạy quãng đường xa xôi đến đây mà chỉ có thể bám vào rào chắn đứng nhìn người ta chơi, thật quá chua xót.
Trần Hữu Tài lại càng không vui, tiền là gã bỏ ra, gã mới trượt được bao lâu đâu. Nhìn người ta lướt đi thoăn thoắt trong sân, lòng gã ngứa ngáy không chịu nổi.
Bám rào chắn nhìn hơn một tiếng đồng hồ, những đứa khác không chịu nổi nữa đòi về, Trần Hữu Tài luyến tiếc không thôi nhưng ở lại cũng chẳng được chơi, cuối cùng đành phải đi theo.
Về đến nhà, Thái Trân và Trần Quốc Lương vẫn chưa tan làm, Trần Phương buổi trưa bị Thái Trân trừng phạt không cho ăn cơm, đói đến mức hoa mắt chóng mặt đang tựa vào góc tường nghỉ ngơi.
Trần Hữu Tài nốc một bụng nước lã, nhìn thấy Trần Phương, tròng mắt gã đảo một vòng, nhớ lại chuyện buổi trưa. Tuy Trần Phương nói cô ta không đòi được đồ, Thái Trân cũng tin rồi, nhưng Trần Hữu Tài lại thấy biết đâu đồ được giấu ở bên ngoài thì sao?
Tiện lúc đang rảnh rỗi không có gì làm, cộng thêm cơn giận vì chơi không đã vẫn chưa tan, Trần Hữu Tài liền đi tìm Trần Phương gây sự.
Quá trình ở giữa xin được lược bỏ không nhắc tới, Thái Trân dù sao cũng là đàn bà, thủ đoạn đánh người chẳng qua là túm tóc tát tai, nhưng với hạng lưu manh như Trần Hữu Tài thì đánh nhau thượng cẳng chân hạ cẳng tay là chuyện quá đỗi bình thường.
Vì sự “dạy bảo” bằng cả lời nói và hành động của Thái Trân, gã vốn chẳng coi Trần Phương là người thân nên xuống tay không hề nể nang, đem toàn bộ bực tức trong lòng trút hết lên người chị gái.
Trần Phương ban đầu im lặng, sau đó không chịu nổi nữa đành phải cầu xin. Trần Hữu Tài cứ ép cô ta phải đưa tiền ra, cô ta lấy đâu ra tiền, vừa khóc vừa gào lên bảo gã đi mà tìm Triệu Cầm Cầm, nói Trần Tiểu Hoa kiếm được rất nhiều tiền, đều đưa cho Triệu Cầm Cầm tiêu hết rồi.
Lúc Trần Tiểu Hoa bỏ đi, Trần Hữu Tài đã gần mười tuổi, đương nhiên nhớ rõ ban đầu mình còn có hai người chị gái. Thậm chí gã còn nhớ vài câu chuyện Trần Tiểu Hoa từng kể cho mình nghe.
Sau này Trần Tiểu Hoa dẫn theo Trần Tiểu Thảo bỏ trốn, Thái Trân ở nhà chửi bới không ít còn đến nhà Triệu Cầm Cầm gây chuyện, Trần Hữu Tài có đi theo. Gã đã chuẩn bị sẵn tâm lý để được chia “tiền và đồ ngon chị nó gửi về cho nó” rồi, dù sao Thái Trân cũng nói với nó như thế.
Chỉ là người nhà họ Triệu quá hung dữ, Trần Hữu Tài và Thái Trân bị đuổi cho chạy trối chết, chỉ dám ở nhà chửi đổng chứ không dám tìm tới tận cửa nữa.
Nhưng lúc này nghe Trần Phương nhắc lại, Trần Hữu Tài lại nảy sinh mưu đồ. Thi thoảng gặp người nhà họ Triệu thấy họ ăn món gì ngon hay mặc quần áo mới, Thái Trân thế nào cũng phải chêm vào một câu rằng đó vốn dĩ phải là của nhà mình, Trần Hữu Tài đều ghi tạc trong lòng.
Đã là do chị gã gửi về thì những thứ đó đều phải là của gã, dựa vào đâu mà lại để cho đám họ Triệu kia hưởng lợi?!
Đối mặt trực diện với người nhà họ Triệu thì gã không dám, Trần Hữu Tài vận động cái bộ não vốn chẳng mấy khi dùng tới của mình, nghĩ ra một cách.
Không cướp được thì gã có thể trộm mà! Thừa lúc nhà họ Triệu không có ai trộm đồ về, không, phải gọi là lấy về mới đúng. Vốn dĩ là đồ đạc nhà mình, sao có thể gọi là trộm được?
Trần Hữu Tài tự đắc cho rằng đây là một diệu kế tuyệt đỉnh, chỉ là gã không rành nhà họ Triệu lắm, định bụng đợi Thái Trân về hỏi qua tình hình rồi mới tìm cơ hội ra tay.
Nghĩ thông suốt xong, Trần Hữu Tài lòng vui phơi phới, định về phòng đi ngủ, nằm trên giường mơ mộng về cuộc sống tươi đẹp sau khi có tiền.
Trước khi vén rèm vào phòng, Trần Hữu Tài còn lườm một cái nhìn Trần Phương đang nằm liệt dưới đất, gằn giọng ác độc: “Mau lau sạch vũng máu mày nôn ra sàn đi, gớm chết đi được. Nếu không lau kỹ mà làm bẩn giày tao, xem tao xử mày thế nào.”
Trần Hữu Tài đi ngủ, sẵn tiện làm một giấc mộng giữa ban ngày. Buổi tối Thái Trân về trước, Trần Hữu Tài gào lên đòi ăn, Thái Trân vội vàng mở cái tủ có khóa lấy đồ ăn cho đứa con trai bảo bối.
Mùa hè trời tối muộn, lúc này bên ngoài vẫn còn sáng, trong căn nhà cũ thấp bé tuy u ám nhưng Thái Trân vẫn chẳng buồn bật đèn vì sợ tốn điện. Ả ta chỉ liếc nhìn Trần Phương đang nằm sõng soài trong góc tường một cái rồi chẳng thèm đoái hoài gì thêm.
Mãi đến khi Trần Quốc Lương trở về, chê ánh sáng quá tối nên bật đèn lên. Lúc này họ mới phát hiện dưới góc tường có một vũng máu thấm loang lổ, cô con gái thứ hai tựa nửa người vào đó, dường như đã lịm đi chẳng còn động tĩnh gì.
Tim Trần Quốc Lương lúc đó suýt thì ngừng đập. Hắn lao tới kiểm tra hơi thở của Trần Phương, hơi thở rất yếu ớt, may mà người vẫn còn sống.
Trần Quốc Lương muốn đưa Trần Phương đi bệnh viện, dù có không ưa đứa trẻ này đến đâu thì dù sao cũng là con ruột, hắn không thể trơ mắt nhìn nó chết ngay trước mặt mình.
Thái Trân lúc này cũng phản ứng lại, ả vội lao tới ngăn cản Trần Quốc Lương. Lúc ả ta đi buổi trưa Trần Phương vẫn còn khỏe mạnh, tuy ả ta có ra tay đánh nhưng Trần Phương chỉ bị thương ngoài da, tuyệt đối không nghiêm trọng đến thế này.
Rốt cuộc là ai đánh cô ta thành ra thế này, Thái Trân chẳng cần dùng não cũng biết. Nếu thực sự đưa Trần Phương tới bệnh viện, chẳng phải danh tiếng của Hữu Tài nhà ả ta sẽ hoàn toàn tiêu đời sao!