Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 226

Một trong những điều hạnh phúc nhất khi làm giáo viên, có lẽ chính là có thể giống như học sinh, sở hữu kỳ nghỉ đông và nghỉ hè dài đằng đẵng và hạnh phúc đối với dân đi làm, mà lại còn là nghỉ có lương nữa.

Đặc biệt là sau khi rời khỏi ghế nhà trường, hằng năm cứ đến lúc được nghỉ đông nghỉ hè mà bản thân vẫn phải miệt mài phấn đấu tại vị trí công tác, không tránh khỏi việc sẽ hoài niệm về khoảng thời gian tuổi thơ hạnh phúc.

Mà các giáo viên thì không có nỗi phiền muộn này, học sinh còn có bài tập các kỳ nghỉ phải làm, họ thậm chí đến bài tập cũng không có, đúng là không thể hạnh phúc hơn được nữa.

Đối với Hướng Thần mà nói, kỳ nghỉ của cậu không thể nhàn rỗi tới mức chẳng có việc gì làm. Dù sao phía phố ẩm thực cậu vẫn còn phải quản lý, nhưng với tư cách là một ông chủ thì thỉnh thoảng lười biếng ra ngoài chơi hai ngày hoặc ngủ nướng một lát thì đều có thể tha thứ được.

Huống hồ cậu cũng chẳng phải tự mình muốn ngủ nướng. Hôm qua đã khổ cực vận động cả một ngày, buổi tối về còn bị Hứa Hằng Châu lật tới lật lui giày vò, cuối cùng ngay cả bản thân đã ngủ thiếp đi như thế nào cậu cũng không rõ.

Sáng sớm tỉnh dậy đã là nửa buổi sáng. Hướng Thần nằm liệt trên giường chỉ cảm thấy chân đau lưng mỏi, chỗ nào cũng không thoải mái.

Đây là do vận động quá độ gây ra, đương nhiên không phải là… cái vận động trên giường kia. Dù sao thì cũng đã rèn luyện ra rồi, Hứa Hằng Châu cũng không thiếu chừng mực tới mức giày vò khiến cậu không xuống nổi giường.

Hôm qua trượt băng quá lâu, giữa chừng lại chẳng mấy khi nghỉ ngơi. Đột nhiên vận động mạnh như thế, cơ thể xuất hiện cảm giác khó chịu là chuyện bình thường.

Hứa Hằng Châu ngồi bên giường mát-xa cho cậu, Hướng Thần bị anh xoa bóp đến mức kêu hừ hừ hà hà, lúc thoải mái thì kêu lên mềm mại hai tiếng, lúc khó chịu thì vung chân đá Hứa Hằng Châu. Đôi chân trần cũng chẳng dùng bao nhiêu lực, chỉ là muốn xả tức một chút.

Trên mặt Hứa Hằng Châu mang theo nụ cười, anh không hề tức giận. Thỉnh thoảng anh còn túm lấy bàn chân đang đá tới mà gãi nhẹ mấy cái, ngứa đến mức Hướng Thần uốn éo thân mình muốn trốn, lại bị anh giữ chặt lấy, cuối cùng đành phải cất giọng mềm mỏng cầu xin tha thứ.

Hai người đùa giỡn một hồi, việc mát-xa vẫn được tiến hành một cách nghiêm túc. Thủ pháp của Hứa Hằng Châu thế mà lại rất chuyên nghiệp. Sau khi được anh xoa bóp, Hướng Thần cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn nhiều, cậu bò dậy cử động thân thể một chút rồi cùng Hứa Hằng Châu đi ra ngoài.

Trần Tiểu Hoa và Tập Võ đều đang ở trong sân cùng với Trần Tiểu Thảo, nói dăm ba câu chuyện phiếm vu vơ.

Đáng lẽ họ dự định hôm nay sẽ ra ngoài chơi dạo quanh thành phố này một chuyến, thế nhưng cuộc điện thoại của Triệu Cầm Cầm giống như một tảng đá đè nặng trong lòng Trần Tiểu Hoa, khiến cô đi chơi cũng không yên tâm. Cô dứt khoát đợi đến trưa gọi điện hỏi rõ tình hình xong, nếu không có chuyện gì mới an tâm ra ngoài chơi.

Thấy Hướng Thần lúc này mới dậy, Trần Tiểu Hoa không nói gì nhiều, chỉ giục cậu đi vệ sinh cá nhân, còn mình thì đứng dậy vào bếp bưng bữa sáng ra cho cậu.

Chuyện của Hướng Thần và Hứa Hằng Châu thì cả Trần Tiểu Hoa và Trần Tiểu Thảo đều biết. Trần Tiểu Thảo thường xuyên tiếp xúc với họ, Hứa Hằng Châu bình thường hành động ít khi kiêng dè, ai cũng biết cả nên chẳng việc gì phải giấu giếm một mình cô bé. Dù cô bé có chậm chạp đến đâu thì dần dần cũng nhận ra điểm bất thường, sau đó lại trải qua sự thừa nhận thẳng thắn của Hướng Thần, Trần Tiểu Thảo mới ngơ ngẩn mà chấp nhận chuyện này.

Sau đó nghĩ kỹ lại, cô bé thế mà lại cảm thấy khá tốt. Trần Tiểu Thảo luôn thấy Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đều vô cùng ưu tú, cô bé nhìn cô gái nào cũng thấy không xứng với họ. Bây giờ hai người họ ở bên nhau, Trần Tiểu Thảo cảm thấy rất hài hòa.

Còn về phần Trần Tiểu Hoa là do Trần Tiểu Thảo nói cho cô biết, bảo rằng trước đó cô bé đã hỏi qua Hướng Thần chuyện này có thể nói cho chị gái không, Hướng Thần không định giấu giếm Trần Tiểu Hoa nên bảo có thể nói. Thế là Trần Tiểu Thảo kể lại cho cô nghe.

Nhưng Trần Tiểu Hoa không nói với Tập Võ. Cô không bị tình yêu làm mờ mắt, dù Tập Võ là chồng tương lai của cô thì cô cũng nhớ rõ một điều: lòng người dễ đổi thay. Chuyện này một khi truyền ra ngoài sẽ gây ra tổn thương quá lớn cho Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, bản thân cô có thể giữ kín bí mật nhưng cô không dám đánh cược liệu Tập Võ có thay đổi hay không.

Cho nên lúc này dù có nghĩ đến điều gì, Trần Tiểu Hoa vẫn giữ im lặng, tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện đó. Tập Võ chỉ tưởng Hướng Thần hôm qua đi chơi mệt quá nên cũng không nghĩ ngợi nhiều.

Buổi sáng họ ăn cháo đậu xanh, muốn ăn ngọt thì thêm đường, muốn ăn mặn cũng có đủ loại dưa muối ăn kèm với cháo.

Cháo được để lại trong nồi lúc này vẫn còn chút hơi ấm, không đến mức làm lạnh bụng cũng không gây bỏng miệng, ăn từng miếng lớn vô cùng dễ chịu.

Hướng Thần ăn xong, mấy người liền ngồi dưới gốc cây hoa quế trong sân trò chuyện. Từng người kể về những trải nghiệm của mình trong những năm qua.

Đội công trình tuy vất vả nhưng được đi nhiều nơi, luôn gặp được một số chuyện thú vị. Trần Tiểu Hoa đem những chuyện đó ra kể, Tập Võ ở bên cạnh bổ sung khiến mọi người cười ha ha thích thú.

Hỏi đến Hướng Thần, cậu cảm thấy trải nghiệm của mình hình như rất nghèo nàn chẳng có gì đáng nói, chỉ kể sơ vài câu, nhưng Trần Tiểu Hoa lại nghe một cách say sưa.

Hướng Thần ban đầu ngẩn ngơ, sau đó nhìn thấy sự ngưỡng mộ trong mắt Trần Tiểu Hoa thì liền hiểu ra. Trần Tiểu Hoa từ nhỏ đã thích đi học, chỉ là với điều kiện gia đình cô khi đó Thái Trân có thể cho cô đi học tiểu học đã là do cô tốn bao công sức dỗ dành Thái Trân rằng học giỏi về còn dạy cho em trai mới được phép đi.

Về sau mất đi cơ hội đi học, cô vẫn chưa bao giờ từ bỏ việc học tập, nếu không đã chẳng có cô của ngày hôm nay.

Mặc dù bây giờ đã có công việc ổn định nhưng nghe Hướng Thần kể về những điều này, Trần Tiểu Hoa vẫn vô cùng ngưỡng mộ. Có lẽ đối với cô, điều đáng ngưỡng mộ nhất chính là kiểu cuộc sống bình lặng, mỗi ngày lo lắng về thành tích học tập như bao học sinh bình thường khác.

Hướng Thần do dự một thoáng, ngập ngừng nói: “Tiểu Hoa, chị có từng nghĩ tới việc đi học lớp học đêm hay gì đó không…”

Tình hình công việc và cuộc sống hiện tại của cô mà quay lại trường học chính quy thì không thực tế lắm, nhưng đi học lớp học đêm ngược lại là một lựa chọn không tồi.

Lớp học đêm vốn là nơi dành cho rất nhiều người đi làm theo học. Không giống như trường chính quy dạy kiến thức toàn diện và tỉ mỉ, nó tập trung nhiều hơn vào các khóa học chuyên môn dành cho những nhóm đối tượng đã đi làm này, thời gian yêu cầu tương đối ít hơn.

Trần Tiểu Hoa những năm nay đều là tự học, đến nghe người khác giảng bài thì có lẽ cũng có thể học thêm được điều gì đó.

“Lớp học đêm?” Trần Tiểu Hoa quả nhiên nảy sinh hứng thú. Cô chỉ mới nghe nói về cái này chứ chưa tìm hiểu kỹ, trước đây cũng không biết những người như mình lại vẫn có thể quay lại trường học.

Hướng Thần tỉ mỉ giảng giải cho cô một lượt về những tình hình mà cậu biết, đồng thời hứa rằng nếu cô muốn đi, cậu có thể giúp cô đăng ký. Hiện tại cậu ở trong hệ thống giáo dục cũng coi như có chút quan hệ, nhờ cậy đưa Trần Tiểu Hoa vào một lớp ở lớp học đêm không thành vấn đề.

Trần Tiểu Hoa nghe xong càng thêm rung động. Bao nhiêu năm qua cô chưa từng nghỉ phép, số ngày phép tích góp được cơ bản là chưa dùng tới. Hơn nữa lần này đội công trình của họ vừa hoàn thành một dự án lớn, chính là lúc đang sắp xếp lại cộng thêm ngày phép của bản thân đủ để cô học xong một khóa ngắn hạn ở lớp học đêm rồi.

“Hay là thế này, em cứ đưa chị đi xem tình hình trước rồi mới quyết định có được không?” Hướng Thần nhìn thấu tâm tư của Trần Tiểu Hoa, chủ động đề nghị đi thử một chuyến. Trần Tiểu Hoa liền gật đầu.

Tập Võ và Trần Tiểu Thảo đều rất ủng hộ Trần Tiểu Hoa đi xem thử. Họ đều hy vọng Trần Tiểu Hoa ngày càng tốt hơn, bất kể là thời buổi nào thì việc học hỏi kiến thức để nâng cao bản thân đều đáng được ủng hộ.

Mải mê trò chuyện, nửa buổi sáng đã trôi qua. Buổi trưa dì Hoàng ở lại bên tiệm đồ ăn vặt. Tiệm đồ ăn vặt hiện tại đã không thể gọi là tiệm đồ ăn vặt nữa rồi, quy mô đã mở rộng thêm mấy lần. Về sau vì hai bên cửa hàng đều đã bị chiếm dụng nên đành phải phát triển lên cao, xây thêm một tầng nữa.

Nơi đây cung cấp đủ loại cơm hộp kiểu Trung Hoa, cơm phần, bún, mì, miến cái gì cũng có. Khách đến nườm nượp, luôn duy trì một lượng khách vô cùng lớn.

Dì Hoàng hiện tại một mình quản lý nơi đó. Sau hai năm rèn luyện, dì đã trở nên vô cùng thạo việc, những cô bé phục vụ mới đến đều rất kính trọng mà gọi một tiếng quản lý cửa hàng.

Giữa mùa hè đỏ lửa mà đứng bếp nấu nướng thì cực kỳ hao tổn sức lực. Sau khi hỏi ý kiến của mọi người, Hướng Thần dứt khoát đưa họ ra ngoài ăn. Trần Tiểu Hoa và Tập Võ vốn đã nghe Trần Tiểu Thảo kể về phố ẩm thực từ lâu nên rất muốn đến để mở mang tầm mắt, Hướng Thần đương nhiên là người dẫn đường đi phía trước.

Giữa trưa mặt trời lên cao, xe buýt thời này cũng không có điều hòa. Đi suốt một quãng đường nóng như thế, dù bụng đói đến mức kêu sùng sục nhưng hứng thú ăn uống cũng đã vơi đi quá nửa.

Mấy món nóng sốt bây giờ chẳng ai muốn động vào, Trần Tiểu Thảo nói muốn ăn mì lạnh, thế là cả nhóm cùng nhau ghé vào tiệm ăn vặt. Không thấy dì Hoàng đâu, nhân viên thu ngân nhìn thấy Hướng Thần định chào hỏi thì bị cậu xua tay ngăn lại rồi tự mình đi lấy giấy gọi món.

Bánh đa thanh, mì lạnh, thạch rau câu, muốn ăn gì cũng có, lại còn có sữa đậu nành ướp lạnh, chè đậu xanh, nước ô mai, sữa dừa cùng đủ loại đồ uống khác, những món này vào mùa hè bán cực kỳ chạy.

Vị thanh mát xen lẫn chua cay, ngửi thấy mùi hương là cảm giác chán ăn liền tan biến, mỗi người đánh chén một đĩa lớn. Ăn xong, Hướng Thần quen đường quen lối dẫn họ đi mua kem que, bánh trôi xanh, bánh mochi cùng các loại bánh ngọt khác, cái cảm giác mát lạnh xen lẫn vị ngọt thanh ăn vào thật sảng khoái.

Loanh quanh một lát thấy thời gian đã gần một giờ trưa, Trần Tiểu Hoa vẫn canh cánh chuyện gọi điện thoại, Hướng Thần liền đưa họ đến tiệm lẩu.

Giữa mùa hè mà việc kinh doanh của tiệm lẩu vẫn vô cùng phát đạt. Hướng Thần đã bỏ ra số tiền lớn mua hai chiếc điều hòa đặt trong tiệm, tiếng ồn tuy hơi lớn nhưng hiệu quả làm mát khá tốt, dù vậy vẫn không ngăn nổi hơi nóng ngùn ngụt bốc ra từ các nồi lẩu.

Hướng Thần kéo dây điện thoại đặt máy sang một bên quầy để Trần Tiểu Hoa gọi điện. Cậu canh đồng hồ đúng mười hai giờ năm mươi chín phút, Trần Tiểu Hoa lập tức bấm số.

Điện thoại chưa reo quá hai tiếng đã có người nhấc máy, rõ ràng là Triệu Cầm Cầm đang đợi ở đầu dây bên kia. Đã nhiều năm không gặp, hai người chị em tốt chưa kịp ôn lại chuyện cũ đã vội vàng vào việc chính.

Triệu Cầm Cầm tìm Trần Tiểu Hoa cốt cũng vì những chuyện trong nhà cô. Hai ngày nay cô ấy đầu tắt mặt tối nhất thời không biết bắt đầu từ đâu, đành như “trút đậu ra khỏi ống” mà kể hết mọi chuyện cho Trần Tiểu Hoa nghe.

Đầu tiên nói đến việc chị hai của Trần Tiểu Hoa là Trần Phương không biết uống nhầm thuốc gì đột nhiên chạy đến tìm cô ấy đòi địa chỉ của Trần Tiểu Hoa, còn nói là muốn đi tìm em gái.

Lúc đó Triệu Cầm Cầm bị vẻ mặt điên điên khùng khùng của Trần Phương làm cho hoảng sợ. Đừng nói là cho địa chỉ, cô ấy trực tiếp bỏ chạy luôn.

Sau khi về nhà ngẫm lại thấy không ổn, cô ấy bèn đem chuyện này kể với bà nội mình.

Bà nội Triệu năm nay gần tám mươi nhưng sức khỏe vẫn còn tốt, trừ việc đi đứng hơi chậm chạp thì mắt không mờ tai không điếc, đầu óc lại càng minh mẫn vô cùng. Tuy không còn quản việc trong nhà nữa nhưng bà nói một câu, con cháu đều sẵn lòng lắng nghe.

Bà nội Triệu nghe Triệu Cầm Cầm kể xong lập tức cảm thấy có điềm chẳng lành. Trần Phương vốn không có đầu óc, làm việc không biết tính toán, muốn tìm Triệu Cầm Cầm để bỏ trốn mà cũng không biết che đậy một chút.

Khu tập thể người qua kẻ lại, ai mà chẳng biết mặt nhau. Cứ nhìn cái động thái lộ liễu như kia của cô ta chắc chắn không giấu nổi mắt Thái Trân, nhà đó e là lại sắp tới gây chuyện rồi.

Bà nội Triệu khi đó vẫn rất bình tĩnh. Ở cái tuổi này của bà, chuyện gì mà chưa từng thấy qua, Thái Trân có đến quấy rối bà cũng chẳng sợ, lại không phải chưa từng bị quấy rầy. Bà chỉ dặn dò Triệu Cầm Cầm trông chừng mấy đứa nhỏ trong nhà kẻo chúng bị dọa sợ.

Thế nhưng lần này lại nằm ngoài dự tính của bà nội Triệu, nhà họ Trần thế mà im hơi lặng tiếng chẳng có chút động tĩnh nào. Nhà bà đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi vậy mà phía nhà họ Trần cứ như không biết gì về chuyện này.

Bà nội Triệu thấy lạ trong lòng, bảo Triệu Cầm Cầm đi nghe ngóng một chút mới phát hiện Trần Phương không đi làm, nghe nói là xin nghỉ ốm.

Điều này lại càng kỳ lạ hơn. Xin nghỉ là bị trừ lương, với tính cách của Thái Trân, lúc Trần Phương bị bệnh thật ả ta còn chẳng cho nghỉ, huống hồ lần này Triệu Cầm Cầm đã thấy Trần Phương ngoài vết thương trên mặt ra thì không có vẻ ốm đến mức không lết nổi khỏi giường.

Đầy bụng nghi hoặc trở về, không biết nhà bọn họ đang giở trò gì, lại không thể lên nhà họ Trần mà hỏi nên chỉ có thể tự mình thắc mắc tò mò.

Thế nhưng không quá hai ngày, Triệu Cầm Cầm đã biết lần này rốt cuộc là có chuyện gì, cửa nhà cô ấy bị cạy rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn