Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 225

“Đừng đừng, đừng thả tay ra á á á á á!” Một chuỗi âm thanh cao vút suýt chút nữa xuyên thủng mái nhà, kèm theo một tiếng “bộp” nặng nề, Tập Võ ngã ngồi bệt xuống đất.

Trần Tiểu Hoa dùng một tay vịn vào thanh lan can bên cạnh, đôi chân lướt đi vững vàng vài nhịp, không khách khí chút nào mà cười vang thành tiếng, chẳng để lại chút thể diện nào cho anh người yêu.

Trần Tiểu Thảo ở bên cạnh che miệng cười khẽ, ngay cả bé Bình An cũng nở nụ cười, điêu luyện lướt một vòng hình số tám rồi trượt đến bên cạnh Tập Võ để kéo anh ta dậy.

“Để chị, để chị.” Trần Tiểu Hoa vội vàng ngăn lại. Bình An còn nhỏ, lại nhẹ cân, với cái vóc dáng to khỏe kia của Tập Võ, con bé kéo không được lại ngã theo thì không hay.

Lúc Hướng Thần cầm bình nước quay lại, ba cô gái dùng một tay vịn lan can, cùng nhau hợp lực mới kéo được Tập Võ đứng lên. Quá trình đó cũng đầy gian nan: đang đứng dậy được một nửa thì chân Tập Võ lại trượt đi suýt nữa thì ngã thêm lần nữa, cuối cùng cả ba người cùng ra sức mới giúp anh ta vịn được vào lan can đứng vững.

Trên mặt ba cô gái đều rạng rỡ nụ cười, không phải họ chế giễu anh ta mà là dáng vẻ ngã “đủ kiểu” của Tập Võ trông thật sự quá buồn cười. Ban đầu Trần Tiểu Thảo và Bình An còn cố nhịn, nhưng thấy Trần Tiểu Hoa dẫn đầu cười to, hai người cũng cười theo luôn.

Hướng Thần đưa bình nước cho từng người, bên trong là nước ô mai mang từ nhà đi, cực kỳ giải nhiệt. Họ tựa vào lan can mà uống, uống xong thì cất bình nước đi vì trong sân không cho phép ăn uống.

Mọi người đều đã uống xong, chỉ có Tập Võ là chưa bắt đầu. Anh ta dùng một tay cầm bình nước, một tay bám chặt lan can không dám buông, sợ mình đứng không vững lại đo đất tiếp.

Hướng Thần nheo mắt cười, giúp anh ta vặn nắp bình rồi mới đưa qua. Nói thật, nhìn Tập Võ ngã thảm hại thế này, chút khúc mắc trong lòng cậu đối với anh ta dường như tan biến hết, tâm trạng trở nên cực kỳ tốt.

Tuy nhiên cậu cũng rất thông cảm cho Tập Võ. Những hoạt động như trượt băng này cũng giống như đi xe đạp, có người học một cái là biết ngay, có người ngã vài lần cũng học được, nhưng có người lại như bị “khắc” những thứ này, cứ ngã liên toạch, lúc tập không phải đang ngã thì cũng là đang chuẩn bị ngã.

Điển hình là Tập Võ.

Hướng Thần vốn tưởng rằng anh ta dù sao cũng từng học võ, chính anh ta đã kể lúc nhỏ bị ông nội bắt đứng trung bình tấn rồi tập đi trên cọc hoa mai, có kinh nghiệm như vậy thì chắc chắn phải học nhanh hơn chứ. Cậu còn mong chờ anh ta học xong trước để dắt theo Trần Tiểu Hoa hoặc Bình An.

Kết quả, người học được đầu tiên lại là Bình An. Khả năng thăng bằng của con bé cực kỳ tốt, vừa xỏ giày trượt vào nắm lấy tay Hướng Thần, không cần dạy bảo nhiều đã tự biết bắt chước người khác trượt vài bước. Lúc Hướng Thần đang dạy Tập Võ, con bé tự mình vịn lan can trượt đi trượt lại, chẳng mấy chốc đã có thể để Hướng Thần dẫn đi trượt vòng quanh sân.

Giờ đây không cần Hướng Thần dắt, con bé đã có thể tự do lướt đi, chỉ có điều kiểm soát hướng chưa tốt lắm nên không dám đến chỗ đông người.

Trần Tiểu Hoa cũng khá khẩm, ngã vài lần nhưng giờ cũng có thể tự mình chầm chậm lướt quanh sân, có điều không dám ra giữa sân mà thỉnh thoảng vẫn phải vịn lan can một chút.

So với họ, Tập Võ đúng là “tấm gương ngược lại” điển hình. Không những bản thân không học được, mà lúc Hướng Thần dạy còn bị anh ta kéo ngã một lần, vấp ngã một lần làm Hướng Thần suýt chút nữa cũng quên luôn cách trượt.

Tập Võ vẻ mặt đầy tuyệt vọng. Ngã thì không sao, anh ta không sợ đau, lúc nhỏ học võ còn khổ hơn nhiều. Vả lại trên sân này đâu phải mình anh ta ngã, mọi người cùng ngã thì chẳng thấy xấu hổ gì.

Chỉ là anh ta không ngờ, ngay cả Trần Tiểu Hoa và Bình An đều học được rồi mà anh ta lại là kẻ đứng bét. Ban đầu lúc mới vào thấy những anh thanh niên nắm tay bạn gái dạy kèm một một mà anh ta ngưỡng mộ vô cùng, hừng hực ý chí định học nhanh để dạy Tiểu Hoa, kết quả bây giờ…

Thôi không nghĩ nữa, nghĩ đến lại thấy đau lòng.

Sau khi bổ sung nước, mấy người nghỉ ngơi một lát rồi lại tiếp tục trượt. Trần Tiểu Hoa và Bình An vừa mới biết trượt đang lúc cao hứng, dù chỉ trượt vòng quanh mép sân cũng thấy rất vui.

Trần Tiểu Thảo mới chơi qua vài lần, chỉ gọi là biết chứ chưa thành thục, lúc này thấy mọi người chơi vui cũng bắt đầu thấy ngứa ngáy chân tay.

Hướng Thần bảo cô bé cũng vào chơi đi, rồi hỏi Tập Võ có muốn học nữa không. Tập Võ cảm thấy bản thân chắc vẫn còn có thể “cứu vãn” được một chút nên lại theo Hướng Thần học thêm một hồi. Khó khăn lắm mới vịn được lan can tự đi vài bước không ngã, anh ta liền bảo Hướng Thần cứ tự đi chơi đi, thực sự không nỡ để cậu chứng kiến cảnh mình ngã đủ tư thế nữa.

Ngụp lặn ở sân trượt băng cả buổi sáng, mấy cô gái chơi đến mồ hôi nhễ nhại. Hướng Thần gọi dừng lại, họ còn luyến tiếc trượt thêm một vòng nữa mới chịu ra rìa sân chuẩn bị thay giày.

Bình An lưu luyến tháo giày ra, hỏi Hướng Thần: “Anh ơi, chiều mình có chơi tiếp không?”

Hướng Thần lấy khăn tay lau mồ hôi cho con bé, mỉm cười hỏi: “Chân em không mỏi à?”

Phải biết rằng loại giày trượt này rất nặng, Bình An đi đôi cỡ nhỏ nhưng cũng không nhẹ hơn là bao, trượt cả buổi sáng chắc chắn là phải mệt rồi.

Nhưng Hướng Thần đã đánh giá thấp sức hút của trò trượt băng trong cái thời đại thiếu thốn trò chơi giải trí này. Không chỉ Bình An lắc đầu lia lịa bảo không mệt chút nào, mà ngay cả Trần Tiểu Hoa cũng nói chiều vẫn muốn chơi tiếp.

Thực ra Hướng Thần hơi muốn về. Tuy bên trong lắp rất nhiều quạt điện lớn thổi vù vù, nhưng thời tiết nóng như này, trong sân lại đông người. Vận động cả buổi sáng xong mồ hôi đầm đìa, cậu chỉ muốn về tắm rửa thay quần áo.

Nhưng thấy mọi người đều muốn chơi, Hướng Thần liền đồng ý: “Vậy chiều chúng ta chơi thêm một lát nữa rồi về sớm.”

Bình An reo hò một tiếng. Mấy người thay giày xong, giờ ăn trưa này vẫn còn một đống người đang đứng đợi, thấy có người ra là họ ùa tới như muốn nhanh chóng đến lượt mình.

Hướng Thần nhìn cái điệu bộ này, cảm thấy nếu họ quay lại thì chắc chẳng còn đôi giày nào, bèn dứt khoát nói với cô nhân viên ở bàn phục vụ rằng tiền cọc cứ để đó chưa rút, lát nữa họ quay lại chơi tiếp.

Chỉ nói khơi khơi như vậy thì đương nhiên người ta sẽ không giữ giày lại cho họ. Hướng Thần cũng chẳng muốn vì chút chuyện nhỏ này mà lôi Hứa Hằng Châu ra làm lá chắn, bèn bảo nhân viên phục vụ cứ giữ giày lại đó, thời gian này vẫn tiếp tục tính tiền cho họ.

Chẳng qua là tốn thêm chút tiền thôi, Hướng Thần không bận tâm chuyện này. Những người đang xếp hàng tuy có hơi không cam lòng nhưng người ta đã bỏ tiền ra rồi, họ cũng chẳng có cách nào khác.

Hướng Thần đã tới đây vài lần, cũng từng ăn cơm ở khu này nên biết quán nào ngon. Cậu hỏi xem mọi người có kiêng gì không, tất cả đều bảo cứ nghe theo cậu. Thế là cậu dẫn cả nhóm cùng đi ăn mì trộn.

Sợi mì chần qua nước lạnh ăn kèm với dưa chuột thái sợi và mầm rau, trộn cùng dầu ớt đã phi thơm, rắc thêm chút lạc rang giã nhỏ và vừng, nhỏ vài giọt giấm thơm, tùy theo khẩu vị mỗi người mà quyết định có thêm rau mùi hay không. Giữa mùa hè mà được ăn món này thì không còn gì thoải mái hơn.

Mấy người ăn đến mức mồ hôi đầm đìa trên trán. Tập Võ và Trần Tiểu Hoa đã rèn thành thói quen ở đội công trình nên ăn rất nhanh, ăn xong liền ngồi sang một bên nghỉ ngơi chờ những người khác.

Bụng dạ đã no nê, Tập Võ uống một ngụm chè đậu xanh rồi thoải mái thở dài một tiếng: “Giá mà có con sông thì tốt quá, thời tiết này đi bơi là sướng nhất.”

Hướng Thần cũng gật đầu tán thành. Cậu cũng muốn được ngâm mình trong nước. Đáng tiếc là cơ sở vật chất ở đây chưa đủ hoàn thiện nên chỉ có mỗi một sân trượt băng, nếu có thêm một bể bơi thì tốt biết mấy.

Bể bơi ư?

Đôi đũa của Hướng Thần khựng lại một chút. Đúng rồi, nếu xây một bể bơi ngay bên cạnh thì chẳng phải là có sẵn mối làm ăn sao. Ngay cả lượng khách cũng không cần lo lắng, vì sân trượt băng đã kéo khách đến đây từ trước rồi.

Nhưng bây giờ không phải lúc nói chuyện này. Hướng Thần ghi nhớ việc này trong lòng, định bụng khi về sẽ hỏi ý kiến của Hứa Hằng Châu.

Đồng thời cậu cũng thầm đắc ý nghĩ rằng mình cũng là người có khả năng phát hiện ra cơ hội kinh doanh đấy chứ, xem ra mình cũng có chút năng khiếu làm kinh tế đấy.

Ăn xong nghỉ ngơi một lát sau đó quay lại chơi tiếp hơn hai tiếng đồng hồ, cả nhóm mới chuẩn bị lên đường trở về nhà.

Lúc chơi thì không thấy gì, đến khi chân chạm đất mới cảm thấy nhẹ bẫng, đôi chân thấy hơi rã rời.

Tầm này Chung Bình và Tống Văn Bân vẫn chưa tan làm, Hướng Thần dứt khoát đưa bé Bình An về nhà mình. Mấy người lần lượt đi tắm rửa thay quần áo sạch sẽ, vừa ăn trái cây được ngâm mát lạnh bằng nước giếng vừa trò chuyện, không gì có thể thong dong hơn.

Muộn hơn một chút dì Hoàng trở về, thấy mọi người đều có mặt ở trong sân thì ngạc nhiên nói: “Dì cứ tưởng mọi người vẫn chưa về cơ, biết vậy dì đã về sớm hơn một chút rồi.”

Hướng Thần tưởng dì sợ mấy người bọn họ ở nhà bị đói nên muốn về nấu cơm cho họ ăn, bèn vội vàng nói: “Dì cứ nghỉ ngơi đi ạ. Con đã hâm bánh bao đang để trong nồi hấp rồi, dì đừng lo cho bọn con. Lớn bằng chừng này rồi chẳng lẽ lại để bản thân chết đói sao.”

“Không phải, không phải đâu.” Dì Hoàng xua tay liên tục: “Buổi trưa có một cuộc điện thoại gọi đến cửa hàng nói là tìm con, dì bảo con không có nhà. Cô ấy nhắn con trưa mai đúng một giờ gọi lại cho cô ấy, bảo là có việc tìm con.”

Hướng Thần hơi ngẩn ra, người biết số điện thoại của cậu vốn chẳng có mấy ai. Rốt cuộc là ai đột ngột tìm cậu nhỉ?

“Người đó có để lại thông tin gì không ạ?” Hướng Thần hỏi.

Dì Hoàng vỗ tay một cái: “Xem cái trí nhớ của dì này, suýt chút nữa thì quên mất. Là giọng của một cô gái, bảo tên là Triệu Cầm Cầm.”

Hướng Thần chợt hiểu ra. Cậu quay đầu hỏi Trần Tiểu Hoa, người cũng đang nhìn sang khi nghe thấy tên Triệu Cầm Cầm: “Có phải là tìm chị không?”

Tuy cậu đã cho Triệu Cầm Cầm số điện thoại cửa hàng nhà mình, nhưng bao nhiêu năm qua cô ấy chưa từng gọi tới bao giờ.

Trần Tiểu Hoa gật đầu: “Có khả năng đó. Trước khi đi chị có gửi cho cô ấy một bức thư nói là sẽ đến thủ đô, chắc cô ấy đoán được chị sẽ đến tìm em.”

Gương mặt Trần Tiểu Hoa thoáng hiện vài phần ưu tư Ban đầu trong thư cô đã hẹn với Triệu Cầm Cầm rằng sau khi ổn định ở thủ đô sẽ gửi lại địa chỉ mới, hoặc gửi thư đến chỗ Hướng Thần cũng được.

Nếu thực sự là tìm cô mà Triệu Cầm Cầm lại chọn cách gọi điện cho Hướng Thần thì chắc chắn là có chuyện gì gấp gáp lắm.

Hướng Thần cũng nhìn thấu tâm tư của Trần Tiểu Hoa, liền đưa ra ý kiến cho cô: “Hay là bây giờ chúng ta gọi lại đi, xem chủ cửa hàng có thể giúp gọi Cầm Cầm đến nghe máy không.”

Nhà Triệu Cầm Cầm không có điện thoại, chắc là cô ấy gọi từ cửa hàng bên ngoài. Thời điểm này điện thoại thu phí vẫn còn rất đắt, người bình thường đều rất xót tiền nên nói chuyện đều phải tranh thủ từng chút một để tránh tốn thêm tiền.

Trần Tiểu Hoa suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn lắc đầu từ chối: “Thôi bỏ đi, giờ này chắc Cầm Cầm vẫn đang đi làm. Cứ đợi đến ngày mai vậy.”

Chắc cũng không phải chuyện cực kỳ khẩn cấp. Nếu không Triệu Cầm Cầm nhất định sẽ canh chừng bên máy điện thoại để đợi họ gọi lại bất cứ lúc nào.

Trần Tiểu Hoa nghĩ như vậy, nhưng trong lòng vẫn cứ canh cánh không yên.

Buổi tối Hứa Hằng Châu trở về, mọi người cùng nhau dùng bữa tối. Chung Bình sang đón bé Bình An về, cái giá của việc đi chơi cả ngày chính là một tuần tiếp theo con bé phải ở nhà làm bài tập.

Lúc Hướng Thần vừa mới nghĩ ra ý tưởng mở bể bơi, trong đầu cậu thậm chí đã quy hoạch xong cả bể bơi chỉ đợi ngày khởi công. Kết quả sau khi về nhà, ăn xong một bữa cơm là cậu quên sạch sành sanh.

Nằm trên giường, Hướng Thần gãi đầu suy nghĩ: “Hình như mình quên mất chuyện gì đó thì phải…”

Hứa Hằng Châu vừa tắm xong bước vào, mang theo hơi nước đầy mình trực tiếp đè Hướng Thần xuống dưới thân: “Quên dạy học cho anh rồi đấy. Nào, thầy Hướng, hôm nay chúng ta học tư thế nào đây…”

Hướng Thần lại bị ép buộc vận động đến mức vã mồ hôi hột. Hôm nay đôi chân này của cậu quả thực là vất vả quá rồi. Ban ngày thì trượt băng ròng rã nửa ngày, buổi tối lại bị ép làm động tác nâng cao đùi tới lui, thật là khổ sở mà.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, Hướng Thần mơ màng nhớ lại hình như mình đã nghĩ ra một ý tưởng kiếm tiền rất hay, nhưng bộ não đang mụ mẫm của ậu thực sự không tài nào nhớ nổi ý tưởng đó là gì nữa.

Vận động hài hòa đúng là làm ảnh hưởng đến chỉ số thông minh. Hướng Thần phẫn nộ nghĩ thầm, phát hiện ra cơ hội kinh doanh thì có ích gì chứ, cậu quên mất tiêu rồi!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn