Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 224

Sáng sớm hôm đó nhân lúc mặt trời chưa lên cao, không khí còn chưa quá nóng, nhóm Hướng Thần vội vàng lên đường tới sân trượt băng ở ngoại ô.

Chuyến đi lần này tổng cộng có năm người. Hứa Hằng Châu có việc bận không đi, ngoài Hướng Thần ra còn có chị em Trần Tiểu Hoa, Tập Võ và bé Bình An.

Trường của con bé đã nghỉ hè được hai ngày, nó cứ nháo nhào đòi đi trượt băng, bảo là rất nhiều bạn cùng lớp đã đi rồi. Chung Bình và Tống Văn Bân lại không có kỳ nghỉ hè thì lấy đâu ra thời gian đưa con đi chơi, càng không dám để con bé đi một mình, thế nên nhóc con chỉ có thể tơ tưởng mãi.

Lần này Trần Tiểu Hoa nói muốn đi mở mang tầm mắt, Hướng Thần cũng đi cùng, Bình An cứ giương cặp mắt mong chờ nhìn theo, thế là Hướng Thần dẫn con bé theo luôn.

Từ sáng sớm tinh mơ, Chung Bình đã đưa Bình An qua rồi mới đi làm.

Từ nhà họ đến đó phải chuyển tuyến buýt một lần. Vốn dĩ tuyến đường đi về phía ngoại ô này bình thường hành khách không đông, nhưng giờ đây lại vô cùng chật chội. Trên xe phần lớn là thanh niên, cũng có cha mẹ đưa con cái đi cùng nhưng khá ít.

Bác tài xế có lẽ cũng đã quen nên chẳng lấy làm lạ, hầu như khách cả xe đều có chung đích đến là sân trượt băng. Suốt dọc đường xe chẳng cần dừng, cứ như xe đưa đón riêng của sân trượt băng vậy, chạy thẳng một mạch tới nơi.

Đến trạm, tất cả mọi người đều xuống xe, vừa xuống đã thấy nơi này vô cùng náo nhiệt.

Xung quanh cổng sân trượt băng mọc lên đủ loại sạp hàng nhỏ, có bán bánh bao, màn thầu, bánh hoa cuộn, bánh nướng và đủ thứ đồ ăn lót dạ; có chỗ bán hạt dưa, lạc rang; lại có cả sạp bán kẹo hồ lô, bánh ngọt, nặn tò he.

Họ đã ăn sáng trước khi đi nên không mấy hứng thú với những món ăn no bụng, nhưng những người đi cùng xe rõ ràng có kẻ chưa ăn sáng, một đám người ùa vào mua bánh nướng ăn.

Nghĩ bụng chỉ trượt băng thôi thì cũng chán, Hướng Thần đi mua ít hạt dưa, lạc rang cho chị em Trần Tiểu Thảo cầm theo ăn, nhưng những thứ này không được mang vào trong trong sân trượt. Cậu lại mua cho Bình An một xiên kẹo hồ lô. Con bé thích thú cười híp cả mắt, cứ đòi Hướng Thần phải cắn một miếng mới chịu.

Sân trượt băng mở cửa từ rất sớm. Mùa hè trời sáng mau, lúc này mới hơn tám giờ một chút mà bên trong đã có không ít người.

Vừa bước vào, nhìn qua hàng rào chắn thấy sân trượt bên trong, Bình An đã “Oa” lên một tiếng, ngay cả Trần Tiểu Hoa và Tập Võ cũng lộ vẻ kinh ngạc.

Có hai khu sân trượt lớn, lúc họ đi vào thấy bên cạnh vẫn đang thi công, nghe nói còn định xây thêm hai khu nữa.

Quy mô sân trượt băng ở thủ đô vào thời điểm này được coi là rất lớn. Lúc đầu khi Hứa Hằng Châu nói ý tưởng này với Lâm Kiến Bang, tuy Lâm Kiến Bang tin tưởng anh, biết là sẽ kiếm được tiền nhưng cũng không dám bày ra quá lớn ngay lập tức.

Lâm Kiến Bang chính là ông chủ lớn hiện tại của sân trượt băng thủ đô, được tuyển vào khi công việc làm ăn của Hứa Hằng Châu mở rộng. Trước đây ông ta từng lăn lộn ngoài phố, tính tình rất bặm trợn nhưng không thiếu phần tinh ranh, có chút thông minh vặt.

Có lần Hứa Hằng Châu đi xuống phía Nam mang ông ta theo, trên đường gặp cướp, lốp xe bị mảnh thủy tinh vụn rải trên đường đâm thủng. Hai người bị bao vây trong xe, Lâm Kiến Bang rút từ dưới gầm ghế ra một thanh sắt, dùng một gậy quật ngã tên cầm đầu.

Có lẽ vì từng làm dân giang hồ nên Lâm Kiến Bang có khí chất cướp đường, nhưng cũng không thiếu lòng trung nghĩa. Đi theo Hứa Hằng Châu làm việc hai năm, chuyện gì anh giao phó ông ta cũng đều hoàn thành tốt, rất được trọng dụng.

Sau này thấy Hứa Hằng Châu kiếm tiền như nước, cộng thêm bản thân cũng tích cóp được chút vốn liếng, tâm trí bắt đầu rục rịch, cũng muốn kinh doanh gì đó.

Nhưng ông ta cũng đủ thông minh và biết lượng sức mình, biết bản thân không có đầu óc nhạy bén nên trực tiếp đi hỏi Hứa Hằng Châu xem có việc gì phù hợp với mình không.

Hứa Hằng Châu liền hiến kế này. Kinh doanh sân trượt băng một khi đã đi vào hoạt động thì quản lý không cần thao tác quá phức tạp. Mấu chốt là những nơi thế này thường dễ xảy ra chuyện, phải có người trấn giữ được, mà phương diện này thì Lâm Kiến Bang lại là tay chuyên nghiệp.

Lâm Kiến Bang rất tin tưởng Hứa Hằng Châu, nghe anh nói vậy liền quyết định làm luôn. Ông ta dùng toàn bộ tích cóp hai năm qua cộng thêm gia đình hỗ trợ một ít, phần thiếu hụt nhỏ còn lại Hứa Hằng Châu bù đắp cho, lúc đó coi như là trọn vẹn cái duyên hai năm đi theo anh.

Nhưng Lâm Kiến Bang rất biết điều, trực tiếp chia cho Hứa Hằng Châu 30% cổ phần. Ông ta cũng có toan tính riêng: chia cổ phần cho Hứa Hằng Châu thì sau này có chỗ nào vận hành không trôi thì đến cửa thỉnh giáo cũng thuận tiện hơn.

Hứa Hằng Châu chỉ nhận cổ phần chứ không lo việc quản lý. Lâm Kiến Bang có gì không hiểu đến hỏi, anh cũng không tiếc lời chỉ dẫn vài câu, còn việc quản lý hằng ngày thì anh tuyệt đối không nhúng tay vào.

Đầu năm nay, sau khi được xây dựng và trang trí đơn giản, sân trượt băng đã chính thức khai trương. Lúc đầu cũng gặp phải một đợt vắng khách. Bởi vì diện tích đất khá lớn, trong tay Lâm Kiến Bang không có nhiều tiền đến thế, nếu Hứa Hằng Châu đầu tư quá nhiều thì tỉ lệ cổ phần lại khó chia nên ông ta dứt khoát khoanh một miếng đất ở ngoại ô phía Tây.

Tuy nhiên địa điểm quá hẻo lánh, tuy không xa xôi bằng xưởng may nhưng dù sao cũng nằm ở rìa thành phố, xung quanh tuy có không ít cư dân nhưng thực tế điều kiện kinh tế của người dân sống ở đây đều không mấy dư dả.

Mà trượt băng vào thời điểm này vừa mới xuất hiện trong nước, rất nhiều người vốn còn không biết đó là cái thứ gì. Đối tượng mà nó hướng tới là nhóm thanh niên có tiền có thời gian, sẵn sàng trải nghiệm những điều mới lạ.

Về giá cả thực tế mà nói thì không tính là đắt, đại đa số mọi người đều có thể chi trả được. Dù sao cũng tính tiền theo thời gian, ai không có nhiều tiền thì chơi ít một chút, không đến mức không vào được cửa.

Chỉ là người dân thời bấy giờ, đặc biệt là những người lớn tuổi, vẫn chưa hình thành ý thức chi tiền cho việc giải trí. Trong mắt họ, xem một bộ phim còn không bằng mua cái gì đó ăn hay mặc, nói chi đến cái trò trượt băng không biết là thứ gì này.

Thế nên sau khi khai trương liên tiếp một tuần, sân trượt băng cơ bản chẳng có khách khứa gì, Lâm Kiến Bang lo sốt vó đến mức quanh miệng mọc đầy mụn rộp.

Lâm Kiến Bang vốn chẳng nghi ngờ Hứa Hằng Châu hố mình, chỉ nghĩ hay là do mình tham rẻ chọn miếng đất này nên bị sai lầm, hoặc là có chỗ nào đó làm chưa đúng.

Hết cách, ông ta đành cầu cứu Hứa Hằng Châu. Hứa Hằng Châu đã đến xem xét kỹ lưỡng, hai khoảng sân lớn, sân bãi dụng cụ đều không có vấn đề gì, tuy hơi hẻo lánh nhưng cách đó không xa cũng là điểm tập trung dân cư, xe buýt chạy thẳng đến nơi, sao lại không có khách được.

Hứa Hằng Châu suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Lúc khai trương đã tuyên truyền chưa?”

Lâm Kiến Bang cuống quýt: “Sao lại không tuyên truyền? Chúng tôi đốt hai dây pháo lớn, tôi đích thân đi mua đấy, tiếng nổ vang tận trời xanh luôn. Người dân sống gần đó còn đến hỏi có phải xây nhà máy không để xin vào làm việc nữa.”

Hứa Hằng Châu dở khóc dở cười: “Anh đốt pháo ở đây thì có tác dụng gì?”

Pháo có nổ to đến đâu thì những cư dân bên cạnh vốn chỉ quen trồng rau, đến tiền mua rau còn chẳng muốn bỏ ra thì cũng chẳng đời nào chịu bỏ một hai đồng bạc để chơi cái trò hiếm lạ này một lần.

Sau đó nghe theo lời khuyên của Hứa Hằng Châu, Lâm Kiến Bang cho in tờ rơi đem phát ở làng đại học, trước cổng các nhà máy và những nơi đông người trẻ.

Ông ta còn in thêm một số phiếu giảm giá, phiếu trải nghiệm miễn phí… coi như là hoạt động phúc lợi dịp khai trương. Sau khi phát ra, mọi người nghe nói có thể chơi miễn phí, lại có cả phiếu giảm giá dùng thay tiền mặt nên đều muốn đến thử một lần.

Trong thời đại mà các hoạt động giải trí vô cùng nghèo nàn này, sức hút của trò trượt băng thực sự quá lớn. Chơi một lần là muốn chơi mãi, dù đứng lên là ngã cũng vẫn muốn chơi, vừa ngã vừa cười. Đến khi hết thời gian miễn phí thì đã có phiếu giảm giá, tính ra sau khi dùng phiếu thì vẫn rất rẻ.

Phiếu giảm giá dùng hết, chơi đang lúc cao hứng, vừa mới mò ra được chút cách trượt hay nên chẳng nỡ rời sân, thế là tiếp tục bỏ tiền mua thêm thời gian. Người có tiền có khi chơi cả nửa ngày trời, nếu không phải vì bụng đói thì hận không thể ở lì trong sân không về.

Sân trượt băng cung cấp nước nóng và nước lọc miễn phí nhưng chỉ được uống ở khu vực bên ngoài, đồng thời cũng bán thêm một số loại đồ uống như chè đậu xanh nấu nồi lớn, chỉ có điều giá cả hơi cao một chút. Vốn dĩ những nơi vui chơi giải trí thế này thì đồ ăn thức uống bao giờ cũng đắt hơn vài phần.

Thời bấy giờ, một trong những phương thức truyền thông hiệu quả nhất chính là truyền miệng. Một người trong trường đi chơi, rất nhanh cả lớp sẽ biết có trò mới lạ này, rồi lan rộng ra khắp trường.

Một khi công việc kinh doanh đã được mở lối, khách khứa giống như dòng nước lũ vỡ đập, ào một cái tất cả đổ dồn về. Hai sân trượt nhanh chóng chật kín, khu vực chờ bên ngoài đầy rẫy người xếp hàng, ai nấy đều rướn cổ mong đợi nhìn người khác lướt đi vui vẻ trong sân.

Giày trượt băng cung không đủ cầu, vừa mới tháo ra khỏi chân đã có một đống người chen lấn lên phía trước đòi nhân viên đưa cho mình.

Lâm Kiến Bang lại bắt đầu lo sốt vó, đây toàn là tiền cả đấy! Sức chứa của sân trượt có hạn, người ta không đợi được người khác ra khỏi sân, không chơi được thì sẽ bỏ đi, chuyện này giống như mắt mở trừng trừng nhìn tiền mọc cánh bay đi vậy.

Lâm Kiến Bang cũng là người quyết đoán. Những năm gần đây người làm ăn ở thủ đô ngày càng nhiều, có người lỗ kẻ có lời, người đi theo phong trào cũng đông như kiến. Ông ta biết nếu không thừa cơ làm lớn thì cái thị trường mình khó khăn lắm mới khai thác được sẽ bị kẻ khác nhảy vào tranh phần.

Thế là ông ta quyết định dứt khoát, tiền vừa thu về còn chưa ấm chỗ đã lại đầu tư ra, tiếp tục xây thêm sân trượt bên cạnh để mở rộng quy mô.

Lượng người đông lên, chỗ bọn họ chỉ quản uống không quản ăn, có người tự mang theo đồ ăn, có người thì cầm tiền ra khu dân cư bên cạnh mua đồ.

Dần dần, bên ngoài sân trượt băng xuất hiện một vòng các hàng quán bán rong, thứ gì cũng bán, làm ăn rất khấm khá.

Hướng Thần cũng nắm rõ tình hình này, cậu giới thiệu đơn giản cho nhóm Trần Tiểu Hoa, nhưng không nhắc tới chuyện Hứa Hằng Châu có cổ phần trong đó.

Cậu và Trần Tiểu Thảo đều đã đến chơi rồi nên trước tiên dẫn những người khác đi nộp tiền lấy thẻ và nhận giày trượt. Thẻ là một tấm thẻ tròn nhỏ có vòng da có thể đeo vào cổ tay, khi nhân viên đăng ký thẻ sẽ ghi lại thời gian, lúc trả giày sẽ dựa vào thời gian để tính tiền và trừ phí.

Tiền đặt cọc nộp bao nhiêu cũng được, tối thiểu là nửa tiếng nhưng đến giờ nhân viên sẽ thông báo bạn ra ngoài. Nếu muốn chơi lâu hơn có thể nộp thêm tiền, hoặc ngay từ đầu nộp nhiều tiền cọc một chút, lúc trả giày thì thiếu bù thừa trả.

Giày trượt băng ở đây chỉ có loại hai hàng bánh xe. Hướng Thần hồi nhỏ có một đôi giày trượt một hàng bánh xe do người anh hàng xóm đi học đại học không chơi nữa tặng cho. Chỉ là dù giày có điều chỉnh cho bánh xe thu ngắn hết cỡ thì với cậu vẫn quá rộng, không cố định được. Cậu cứ đợi mãi để lớn lên mới chơi, đến khi lớn rồi thì thanh điều chỉnh kéo giãn ở giữa đã gỉ sét, không tài nào kéo dài bánh xe ra được nữa.

Nghe nói loại hai hàng bánh dễ trượt hơn loại một hàng, Hướng Thần cũng không biết có đúng không, dù sao lúc cậu học cũng bị ngã không ít lần. Cuối cùng khi có thể lướt đi tiêu sái giữa sân nhận lấy những ánh mắt ngưỡng mộ của người khác thì chút đau đớn đó chẳng là gì nữa, thậm chí trong lòng còn thấy lâng lâng.

Trần Tiểu Thảo dạy Trần Tiểu Hoa và Tập Võ xỏ giày, Hướng Thần thì xỏ cho bé Bình An. Giày trượt băng đời sau thường là loại giày liền bánh xe, chỉ cần đút chân vào là xong. Nhưng loại bây giờ lại là loại cố định lên chính đôi giày mình đang đi.

Ở cổ chân có một dây nhựa bản to có răng khóa để điều chỉnh độ chật rộng, phần mũi giày hơi giống phần mũi của dép xăng đan nhựa, chỉ là ở giữa có dây buộc để thắt lại, cũng dùng để điều chỉnh độ ôm.

Tấm đế giày ở giữa có thể co giãn để thích ứng với các cỡ chân khác nhau, cho nên giày trượt ở đây chỉ có hai cỡ: cỡ người lớn và cỡ trẻ em.

Đồ bảo hộ là hoàn toàn không có, lúc Hướng Thần mới học cũng nơm nớp lo sợ, sau khi bị ngã thì lại càng rụt rè. Về sau nhìn lại mới thấy hóa ra trẻ con mới là đối tượng học nhanh nhất, có lẽ vì chúng không biết sợ, ngã rồi lại lồm cồm bò dậy ngay.

Phía trước mũi giày có một miếng đệm cao su dùng để phanh. Nếu trượt quá nhanh không hãm lại được, người chơi có thể kiễng gót chân lên, dùng miếng đệm phía trước ma sát với mặt đất để dừng lại.

Những chỉ dẫn này đều được dán trên tường ở phòng chờ, nhân viên phục vụ cũng lặp đi lặp lại không ngừng, Hướng Thần còn tỉ mỉ hướng dẫn lại một lần cho mấy người lần đầu đến chơi.

Ngay từ lúc nhìn thấy sân trượt, mấy người bọn họ đã vô cùng phấn khởi. Đợi đến khi thay giày xong, ai nấy đều hừng hực khí thế muốn thử sức ngay.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn