Giữa buổi sáng, Triệu Cầm Cầm đang giặt quần áo ở nhà. Hôm nay là cuối tuần không phải đi làm, cô gọi hai đứa nhỏ trong nhà tắm rửa thay bộ đồ sạch sẽ để nhân lúc rảnh rỗi cô giặt hết luôn một lượt.
Mùa hè nắng gắt giặt chẳng mấy chốc là khô, ngày mai lũ trẻ đi học vẫn có đồ đẹp để mặc.
Con trai lớn Tráng Tráng tắm xong thay đồ là chạy biến đi chơi, con gái nhỏ Nguyệt Nguyệt xõa mái tóc còn hơi ướt ngồi xổm bên cạnh cô, cần mẫn giúp mẹ đưa đồ.
Đợi đến khi giặt chiếc váy nhỏ của mình, cô bé thỏ thẻ nói: “Mẹ ơi mẹ giặt nhẹ tay thôi nhé, đừng làm hỏng váy của con.”
Triệu Cầm Cầm phì cười, động tác trên tay quả nhiên nhẹ nhàng hơn, không dám chà mạnh trên bàn giặt mà chỉ dùng tay vò vài cái.
Giặt xong, Triệu Cầm Cầm dùng ngón tay dính bọt xà phòng chấm nhẹ lên mũi con gái, trên mũi cô bé lập tức dính một vệt trắng: “Có nhớ chiếc váy này là ai mua cho con không?”
“Nhớ ạ!” Nguyệt Nguyệt dõng dạc: “Là dì Tiểu Hoa ạ. Còn cả đôi giày da nhỏ nữa, cũng là dì Tiểu Hoa mua, còn kẹo ngon nữa. Còn cái cặp sách là chú Thần Thần mua ạ.”
Triệu Cầm Cầm nói: “Vậy sau này con lớn lên cũng phải hiếu thuận với cô chú, đối tốt với họ biết chưa?”
“Biết ạ!” Cô bé gật đầu mạnh mẽ: “Con sẽ mua thật nhiều thật nhiều kẹo chia cho cô chú ăn.”
“Ngoan lắm.” Triệu Cầm Cầm mỉm cười khen con gái một câu.
Những năm qua, gia đình cô nhận được không ít đồ đạc do Trần Tiểu Hoa và nhóm Hướng Thần gửi về. Mấy năm trước tình cảnh của Trần Tiểu Hoa không được tốt, nhóm Hướng Thần ở nông thôn không tiện nên qua lại ít hơn.
Sau này lương của Trần Tiểu Hoa ngày càng cao, phúc lợi ngày càng tốt, đồ gửi cho gia đình Triệu Cầm Cầm cũng không hề ít. Lúc đó nhóm Hướng Thần cũng đã đến thủ đô, kinh tế dư dả, thường xuyên gửi đồ cho những người quen biết.
Đồ ăn thức uống, đồ dùng, thực tế Hướng Thần không chỉ gửi cho gia đình Triệu Cầm Cầm mà còn gửi cho những người ở thôn Đại Hà vốn rất thân thiết, gia đình Tưởng Miểu, vợ chồng Cao Dương, gửi đi khắp nam bắc, mỗi lần ra bưu điện là cả một đống đồ.
Năm Triệu Cầm Cầm kết hôn, lúc đó nhóm Hướng Thần còn ở nông thôn nên không kịp về, chỉ gửi quà bù. Sau này hai đứa trẻ lần lượt ra đời, đồ ăn đồ dùng của trẻ con Hướng Thần gửi về cho họ thực sự rất nhiều.
Bà nội Triệu tuổi đã cao nhưng vẫn còn minh mẫn, bà biết Hướng Thần và Hứa Hằng Châu là đang báo đáp sự giúp đỡ của gia đình bà dành cho hai người họ năm xưa. Bà thầm dặn dò người nhà rằng Hướng Thần và Hứa Hằng Châu không nợ nần gì gia đình mình cả, dặn người nhà đừng coi lòng tốt của người ta là chuyện đương nhiên.
Đồ gửi đến là tấm lòng của Hướng Thần, nhận thì nhận nhưng phải ghi nhớ, không được lấy không của người ta cái gì. Lúc rảnh rỗi bà nội Triệu cũng sẽ tự tay làm vài đôi giày vải, bà nhớ Hướng Thần rất thích đi vì bảo êm chân, hoặc khi họ hàng dưới quê gửi món gì ngon, bà lại làm khô sạch sẽ rồi gửi lên thủ đô cho Hướng Thần.
Cho nên tuy hai đứa nhỏ vẫn chưa được gặp nhóm Hướng Thần, nhưng chúng đều biết có mấy cô chú là bạn tốt của mẹ, lại còn đối xử với chúng cực kỳ tốt.
Giặt xong quần áo, Triệu Cầm Cầm đặt chậu cạnh dây phơi, Nguyệt Nguyệt giúp mẹ đưa đồ, con bé đưa một chiếc, Triệu Cầm Cầm phơi lên một chiếc.
Quần áo cả nhà giặt chung nên được một chậu lớn, mới phơi được một nửa thì con trai lớn Tráng Tráng đã lao vút vào như một chú nghé con, rúc đầu vào lòng Triệu Cầm Cầm lớn tiếng kêu lên: “Mẹ ơi, ngoài kia có một người quái dị tìm mẹ, đáng sợ lắm!”
Triệu Cầm Cầm nhướng mày, tay không ngừng nghỉ nhưng mắt đã nhìn ra phía ngoài cổng: “Người quái dị nào, có nói chuyện với con không?”
Thấy mẹ rồi, Tráng Tráng bèn bớt sợ, khua tay múa chân miêu tả: “Một người quái dị tóc dài, mặt thì như thế này này…”
Thằng bé áp tay vào một bên má, ý bảo một bên mặt to một bên mặt nhỏ, “Trên cổ có máu, đáng sợ lắm, đôi mắt cũng đáng sợ nữa…”
Thằng bé còn quá nhỏ không phân biệt được giữa đôi mắt và ánh mắt, chỉ cảm thấy lúc người quái dị đó nhìn mình trông cực kỳ đáng sợ.
Triệu Cầm Cầm lập tức đặt quần áo xuống, ngồi xổm xuống kéo con trai xoay một vòng: “Người đó không bắt nạt con chứ?”
“Không ạ.” Tráng Tráng lắc đầu: “Người đó bảo con về gọi mẹ, nói là có việc tìm mẹ. Mẹ có quen người quái dị đó không?”
Triệu Cầm Cầm cũng không hiểu thằng bé đang nói đến ai, nhưng khu tập thể này bao nhiêu năm qua chưa từng xảy ra chuyện gì. Vả lại ban ngày ban mặt đâu đâu cũng có người, cô cũng chẳng sợ.
“Mẹ ra ngoài xem một chút, con ở trong sân đừng chạy lung tung, trông em cho tốt.” Triệu Cầm Cầm dặn dò thêm mấy người hàng xóm trong sân nhờ trông hộ hai đứa nhỏ rồi vẩy nước trên tay đi ra ngoài.
Đi đến nơi Tráng Tráng chỉ, từ xa đã thấy ở góc vắng vẻ đó có một người đang ngồi xổm, tóc tai xõa xượi, cúi gầm mặt xuống không nhìn rõ dung mạo.
“Này, là cô tìm tôi phải không?” Triệu Cầm Cầm không bước lại gần, đứng từ xa gọi vọng lại.
Người đang ngồi xổm trên mặt đất đột nhiên ngẩng đầu, lộ ra một khuôn mặt bầm dập xanh tím. Chẳng trách Tráng Tráng bảo một bên mặt to một bên mặt nhỏ, nửa bên mặt người này sưng húp lên, ngũ quan bị kéo lệch đi trông vừa kỳ dị vừa đáng sợ.
Triệu Cầm Cầm cảm thấy người này trông có hơi quen mắt, nhìn kỹ một hồi mới nhận ra, kinh ngạc thốt lên: “Trần Phương đấy à? Cô tìm tôi có việc gì?”
Còn về vết thương trên mặt cô ta, Triệu Cầm Cầm cũng chẳng buồn hỏi, còn phải hỏi nữa hả? Chắc chắn là bị mẹ cô ta đánh rồi. Trần Hữu Tài tuy cũng đánh cô ta nhưng dù sao cũng là đàn ông, đánh cô ta thường không thích dùng tát bằng tay mà toàn dùng gậy gộc đánh thẳng xuống.
Trần Phương ngồi xổm dưới đất không nhúc nhích, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm Triệu Cầm Cầm. Ánh mắt toát ra mấy phần âm trầm khiến cô cảm thấy nổi da gà, cảm thấy Trần Phương giờ trông cứ có nét ác độc thế nào ấy.
“Không có việc gì thì tôi về đây, cô cũng sớm về nhà đi.” Triệu Cầm Cầm nói xong định bỏ đi.
Mặc dù Trần Tiểu Hoa đối xử với gia đình cô rất tốt nhưng với Trần Phương thì cô chẳng có lấy một chút thương hại. Khoan nói đến lúc Trần Tiểu Hoa còn ở nhà họ Trần, rõ ràng cả ba chị em đều bị bắt nạt vậy mà Trần Phương lại còn cứ thích bắt nạt hai đứa em gái nhỏ tuổi hơn.
Ví dụ như đồ ăn bị Trần Hữu Tài cướp mất, Trần Phương sẽ đi cướp lại của Trần Tiểu Thảo. Tiểu Thảo lúc đó không nghe thấy gì, lại vì thính lực bị tổn thương nên thời gian dài nói năng không rõ ràng, bị cướp đồ ăn đến tiếng khóc cũng chẳng có mà chỉ lẳng lặng rơi nước mắt, không biết thảm đến nhường nào.
Sau này Trần Tiểu Hoa dù sao vẫn còn nhớ đến người chị này, nghĩ rằng hai đứa mình đã chạy rồi thì có lẽ Thái Trân sẽ càng không buông tha cho cô ta nên cũng gửi chút tiền về cho cô ta phòng thân.
Kết quả thì sao?
Trần Tiểu Hoa vì lo lắng nếu gửi về tận nhà thì tiền chẳng bao giờ đến được tay Trần Phương nên mới đặc biệt nhờ Triệu Cầm Cầm mang qua hộ, còn dặn kỹ đừng để cha mẹ cô ta nhìn thấy.
Triệu Cầm Cầm đã cẩn thận hết mức, khốn nỗi gặp phải “đồng đội heo”. Trần Phương tự mình đem tiền nộp lên cho mẹ, không những thế còn khai ra cả Triệu Cầm Cầm.
Thái Trân hùng hổ tìm đến tận cửa, khăng khăng nói Trần Tiểu Hoa không thể gửi ít tiền như vậy, phần còn lại chắc chắn bị Triệu Cầm Cầm nuốt riêng, bắt cô phải nôn ra ngay.
Triệu Cầm Cầm tức muốn chết. Cha cô trực tiếp gọi một nhóm anh em công nhân về, cộng thêm mấy nhà chú bác họ hàng dọa Thái Trân run bắn cả chân. Tiền thì ả không dám đòi nữa, nhưng lại khăng khăng đòi địa chỉ của Trần Tiểu Hoa.
Triệu Cầm Cầm đời nào đưa cho ả, cắn chết cũng nói không biết, mặc ả làm loạn thế nào cũng nhất quyết không đưa. Thái Trân có quấy đến đâu thì Trần Quốc Lương vẫn cần mặt mũi, nếu làm to chuyện thì việc ép hai đứa con gái bỏ trốn lại bị khui ra, nên Trần Quốc Lương đã kéo Thái Trân về.
Vì vậy bây giờ thấy Trần Phương tìm đến, trong lòng Triệu Cầm Cầm vô cùng kinh ngạc nhưng cũng không định để ý đến cô ta. Cô tuy không nói ra được đạo lý gì lớn lao nhưng cũng biết có giúp hạng người như Trần Phương cũng chẳng ra được kết quả tốt đẹp gì.
Tuy nhiên cô chưa đi được hai bước, phía sau đã vang lên giọng nói khàn đặc trầm thấp gọi cô lại: “Cô đợi đã, tôi có chuyện… muốn nói với cô.”
Trần Phương nói rất chậm, giống như đã rất lâu không nói chuyện vậy, mà thực tế cô ta cũng chẳng có ai để nói chuyện với. Ở nhà không có địa vị, bình thường ở đơn vị cô ta cũng không có tiếng nói chung với đồng nghiệp nên chẳng thể chuyện trò gì được, chỉ biết vùi đầu làm lụng.
Triệu Cầm Cầm vô cùng không muốn nghe cô ta nói, luôn cảm thấy sẽ chẳng có chuyện gì tốt lành. Nhưng nhìn cái điệu bộ này của Trần Phương, nếu cô không nghe thì ước chừng cô ta sẽ không thôi, thế là đành dừng bước.
“Chuyện gì, cô nói đi.” Triệu Cầm Cầm bảo.
Trần Phương lại im lặng một lúc, mới dùng một tông giọng như thể đang ra lệnh nói: “Cô đưa địa chỉ của Trần Tiểu Hoa cho tôi rồi mua cho tôi một tấm vé. Tôi muốn đi tìm nó.”
“Cái gì cơ?” Triệu Cầm Cầm không thể tin nổi vào tai mình. Trần Phương lấy đâu ra cái da mặt dày thế này, mở miệng ra là đòi đi tìm Trần Tiểu Hoa ngay được. Cô ta tìm Tiểu Hoa để làm gì, chẳng lẽ là để hàn huyên tình chị em bao năm không gặp chắc?
Vả lại cô ta muốn chạy, Thái Trân có thả người không? Triệu Cầm Cầm dù có ngu đến mấy cũng biết cô ta mà đi là chỉ có mang rắc rối đến cho Trần Tiểu Hoa thôi.
Triệu Cầm Cầm không nhịn được cười lạnh: “Không được đâu, cô tìm Tiểu Hoa làm gì? Nó vẫn đang bôn ba ngoài rừng sâu núi thẳm kia kìa, cô có đi cũng chẳng tìm thấy nó đâu.”
Thực ra trong thư Trần Tiểu Hoa đã sớm báo cho cô biết mình đã đến thủ đô, đợi ổn định sẽ viết thư cho cô. Nhưng Triệu Cầm Cầm đời nào nói những tin này cho Trần Phương, cô chỉ mong Trần Phương sớm từ bỏ ý định.
Trần Phương bật ra hai tiếng cười he he từ trong cổ họng, quái dị đến mức khiến Triệu Cầm Cầm nổi hết da gà: “Mấy thứ đồ đạc nhà cô cũng là nó gửi từ rừng sâu núi thẳm về đấy à? Hai đứa nhóc nhà cô có đồ ăn đồ dùng sung túc, chẳng lẽ là nó đào từ trong núi ra cho đấy chắc?”
Triệu Cầm Cầm bỗng nhiên biến sắc: “Cô nói thế là có ý gì?!”
“Ý gì ư?” Trần Phương đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt b*n r* những tia hận thù và ác ý kinh người: “Rõ ràng đều là con gái nhà họ Trần, dựa vào đâu mà chúng nó đều chạy thoát ra bên ngoài hưởng phúc, để lại một mình tao ở nhà chịu tội? Tao đã thay chúng nó chịu biết bao nhiêu khổ cực, chẳng lẽ giờ không đáng để đổi lại cho tao đi hưởng phúc sao?”
Triệu Cầm Cầm trợn mắt há mồm, bị cái logic quái đản của cô ta làm cho kinh hãi tột độ, hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “Ai bắt nạt cô thì cô tìm người đó mà đòi chứ! Liên quan gì đến chị em Tiểu Hoa? Họ sống thế nào là do họ tự mình bôn ba nỗ lực mà có, dựa vào đâu mà phải đổi với cô!”
Cô còn muốn nói thêm rằng, chính cô tự mình cam chịu ở nhà làm trâu làm ngựa kéo thế nào cũng không chịu thoát ra, oán trách ai được cơ chứ?
Nhưng trạng thái hiện tại của Trần Phương có hơi đáng sợ, Triệu Cầm Cầm không dám kích động cô ta quá mức, sợ cô ta làm ra chuyện gì điên rồ.
Thế nhưng Trần Phương chẳng hề cảm nhận được nỗi khổ tâm của cô, cô ta gào lên khàn đặc: “Đó là chúng nó nợ tao! Nếu chúng nó không chạy, tao đã không phải ở lì tại nhà kiếm tiền, rõ ràng phải đến lượt chúng nó kiếm tiền về chứ! Hai con vong ân bội nghĩa đó kiếm được tiền thì đưa cho những người không liên quan như các người tiêu. Rõ ràng tao mới là chị của chúng nó, thay chúng nó chịu bao nhiêu tội nghiệt. Đây đều là chúng nó nợ tao , phải trả lại, phải trả lại hết!”
Trần Phương lúc thì gào thét vào mặt cô, lúc lại như sợ hãi điều gì, giọng nói vô thức hạ thấp xuống, mọi âm thanh đều nghẹn lại nơi cổ họng rồi từ kẽ răng gầm gừ phát ra, trạng thái cả người đều lộ vẻ điên loạn.
Triệu Cầm Cầm vô thức lùi lại hai bước, ánh mắt nhìn Trần Phương mang theo vẻ sợ hãi, nói lập lờ: “Tôi còn có việc, đi trước đây.”
Nói xong, cô không dám nhìn Trần Phương thêm lần nào nữa, vắt chân lên cổ chạy về nhà mình.
Lời tác giả: Đầu óc Trần Phương nếu mà tỉnh táo thì đã chẳng làm trâu làm ngựa bao nhiêu năm qua, cho nên đột nhiên trở nên thông minh là chuyện không thể nào, trừ khi bị người khác xuyên không nhập hồn vào, chứ sống lại cũng chẳng cứu vãn nổi.