Buổi chiều tối mùa hè, những hộ dân trong khu tập thể không chịu nổi hơi nóng trong những căn phòng thấp bé chật chội đều chạy ra sân hóng mát, tán gẫu vài câu chuyện phiếm. Cũng có những cụ già râu tóc bạc phơ phẩy phẩy chiếc quạt nan kể chuyện xưa, xung quanh là một đám trẻ nhỏ chống cằm ngồi nghe.
“Ông muốn đánh nó thì đánh tôi trước đi!” Tiếng mắng nhiếc sắc lẹm xuyên qua căn nhà vang vọng khắp khoảnh sân nhỏ, khiến mấy đứa trẻ đang mải mê nghe chuyện suýt nữa giật mình nhảy dựng lên.
Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên, ánh mắt mọi người đều bị kéo về phía đó. Trong cả khu sân này chỉ có duy nhất cánh cửa nhà đó đóng chặt. Thế nhưng ở cái khu tập thể cũ kỹ này, tiếng động hơi lớn một chút là hàng xóm đã nghe rõ mồn một, nói gì đến tiếng khóc gào khản cả giọng như thế này.
Giọng của Thái Trân vô cùng có sức xuyên thấu: “Trần Quốc Lương, cái đồ thất đức nhà ông, ông dám đánh con trai tôi. Khổ thân cục cưng của tôi quá, sao lại vớ phải một người cha như thế này cơ chứ!”
Mấy bà thím, bà dì bình thường hay lo chuyện bao đồng nhìn về phía cánh cửa đóng chặt vài cái, trong mắt giấu đi vài phần tò mò, nhưng miệng lại nói lời khách sáo: “Sao lại náo loạn thành thế kia nhỉ? Con trai nhà đó cũng mười chín tuổi rồi nhỉ, làm cha sao còn động tay động chân thế? Hay là chúng ta qua xem thử kẻo lại xảy ra chuyện gì.”
Cái tính tình kia của Thái Trân vốn dĩ rất giỏi gây thù chuốc oán, ở đâu cũng có thể đắc tội với người khác. Trong cái sân này đã có vài người bị ả ta đắc tội đến mức cay cú rồi.
Ngay lập tức, một bà thím vừa vẫy quạt nan vừa lạnh lùng thốt lên: “Mười chín tuổi vẫn còn học lớp tám, thế thì vẫn chỉ là đứa con nít thôi, người làm cha đánh mấy cái thì đã sao.”
Bà thím này sớm đã ngứa mắt với cả nhà đó rồi. Con cái còn dạy hư tới cỡ đó thì người làm mẹ cũng chẳng phải hạng tốt lành gì. Đứa cháu nội của bà mới bảy tuổi, cái thằng Trần Hữu Tài kia lớn hơn cháu bà mười mấy tuổi mà cũng nỡ lòng bắt nạt, đánh cho thằng bé rách đầu chảy máu.
Bà tìm đến tận cửa, kết quả con mụ Thái Trân kia nói thế nào? Bảo là trẻ con với nhau chơi chung khó tránh khỏi va chạm, bảo bà đừng có tính toán chi li quá.
Bà khinh!
Ai chơi với cái thằng con du thủ du thực nhà bà ta chứ, rõ ràng là Trần Hữu Tài cướp bánh ngọt của cháu nội bà, người lớn tướng rồi mà chẳng biết liêm sỉ là gì.
Mấy bà thím vây quanh nghe xong cũng phụ họa cười vài tiếng, ngay cả bà thím lúc nãy đề nghị đi xem thử cũng không nhắc lại chuyện đó nữa. Vốn dĩ bà ta chỉ nói bâng quơ để khơi mào câu chuyện chứ chẳng định đi xem thật.
Nếu không mụ Thái Trân kia quay ra lại chê mất mặt rồi lại tìm cách gây hấn với bọn họ, cũng chẳng thèm nghĩ xem cái nhà đó còn mặt mũi nào để mà mất hay không.
Mọi người ai nấy đều hiểu rõ trong lòng nên chẳng cần nói lời khách sáo nữa. Lại có một bà thím khác hả hê nói: “Đó chẳng phải là cục vàng cục bạc của nhà họ sao? Sao hôm nay ông ta lại nỡ động thủ thế?”
Cư dân trong khu tập thể đều biết nhà Trần Quốc Lương coi con gái là cỏ rác, con trai là bảo bối. Thằng con quý tử tên thật là Trần Hữu Tài, tên ở nhà là Củ Khoai chính là mạng sống của vợ chồng Thái Trân.
“Cháu biết!” Một cô gái trẻ đứng một bên nghe ngóng, nghe thấy chủ đề này lập tức nổi hứng chạy lại xen vào. Mẹ cô cũng ở trong hội này, bà vỗ vai con gái vài cái để can. Những người khác muốn nghe chuyện phiếm nên vội vàng khuyên vài câu, nhường cho cô gái một chỗ để cô kể.
“Cháu nghe nói, Trần Hữu Tài trốn học mấy ngày liền chạy đến cái sân trượt băng mới mở để chơi.” Cô gái mắt sáng rực, trong lời nói còn lộ ra mấy phần ngưỡng mộ. Cô cũng muốn đi trượt băng, chỉ tiếc không dám đi một mình.
“Mày mà dám đi, tao đánh mày gãy chân!” Người làm mẹ vô cùng cảnh giác, không thèm để ý đến chuyện phiếm nữa mà lập tức nghiêm giọng cảnh báo con gái.
“Không sao không sao, con gái chị ngoan thế còn gì.” Bà thím bên cạnh nói đỡ, rồi lại hăng hái hỏi tiếp: “Trần Hữu Tài trốn học chẳng phải chuyện thường như cơm bữa sao, sao Trần Quốc Lương lại nổi trận lôi đình thế?”
Trần Hữu Tài mười chín tuổi vẫn học lớp tám, tất nhiên không phải vì đi học muộn như những bạn cùng lứa khác. Thái Trân và Trần Quốc Lương đặt rất nhiều kỳ vọng vào gã nên vừa đủ tuổi là gửi đi học ngay. Đáng tiếc thành tích nát đến không còn gì để nói, lần nào điểm số cũng vô cùng “ổn định”, cứ hễ đi thi là đảm bảo bao trọn vị trí đứng đầu từ dưới đếm lên, đến người xếp ngang hàng cũng chẳng có.
Bảy tuổi vào tiểu học, ngoại trừ lớp một và lớp hai thì hầu như năm nào gã cũng ở lại lớp. Người ta học năm năm, gã học chín năm, lớp cuối cấp tiểu học gã học tận ba năm. Bất kể giáo viên có ám chỉ hay nói toẹt ra rằng đứa trẻ này không thích hợp đi học, Thái Trân vẫn cắn răng bắt gã học tiếp. Cuối cùng không biết có phải giáo viên chịu không nổi nữa hay không mà gã đã vào trung học với một số điểm thấp kỷ lục.
Thành tích như vậy, quá trình đi học như vậy, Trần Hữu Tài mà thích đi học mới là lạ. Trốn học là chuyện thường ngày, vợ chồng Trần Quốc Lương lẽ ra phải quen rồi mới đúng, vì chuyện này mà đánh con thì quả thực không khả quan lắm.
“Không phải vấn đề trốn học đâu ạ.” Cô gái kể chuyện rõ ràng rất sẵn lòng chia sẻ tin tức mình nghe được với người lớn: “Sân trượt băng đắt lắm, bọn Trần Hữu Tài không có tiền chơi nên đã trấn lột của một bạn cùng lớp, còn tống tiền bạn đó nữa. Bạn đó hết tiền rồi, bọn chúng còn dạy bạn ấy về nhà ăn trộm, phụ huynh nhà người ta tìm đến tận trường rồi đấy ạ.”
“Ăn trộm tiền cơ à!”
“Còn tống tiền nữa, đứa trẻ này đúng là hỏng từ gốc rồi!”
“Chứ còn gì nữa, con nhà ai mà xui xẻo thế, bị cái thằng du côn này nhắm trúng?”
“Cháu không biết, nghe nói là một tên mập, nhà có mỗi một đứa con trai này nên quý như vàng. Kết quả ở trường suốt ngày bị bọn Trần Hữu Tài bắt nạt, đồ ăn đồ dùng đều bị cướp sạch.” Cô gái nói.
“Sau này phải bảo con cháu nhà mình tránh xa nó ra một chút.” Mấy bà thím đều thấy sợ hãi trong lòng. Mình hư hỏng thì thôi đi còn ép con nhà người ta về nhà ăn trộm tiền, đây chẳng phải là dạy hư con nhà người ta sao.
Trong sân bàn tán xôn xao thì trong căn phòng oi bức tối tăm, Trần Quốc Lương đang vung cán chổi vun vút, đánh tới tấp vào người Trần Hữu Tài.
Trong lòng hắn lúc này đang bùng lên một ngọn lửa, nếu không phát tiết ra ngoài thì hắn sẽ tự thiêu cháy chính mình mất.
Hôm nay khi bị giáo viên gọi đến trường, một mặt hắn ta thấy nhục nhã, mặt khác lại có chút tê liệt cảm xúc.
Mười mấy năm rồi, kể từ khi gửi con trai út đi học, Trần Quốc Lương chưa bao giờ được giáo viên khen ngợi. Từ sự thấp thỏm bất an lần đầu bị gọi đến trường cho đến sự thản nhiên như không bây giờ, hắn ta đã trải qua một cuộc lột xác hoàn toàn.
Trong giờ không nghe giảng, không làm bài tập, đi thi để giấy trắng, cãi lời thầy cô, bắt nạt bạn bè, trốn học, đánh nhau… Trần Quốc Lương cũng chẳng biết còn cái danh mục chuyện xấu nào mà con trai chưa phạm phải nữa không.
Lần này con trai thực sự tặng cho hắn ta một “bất ngờ”: trấn lột bạn học, ép bạn về nhà trộm tiền.
Trong văn phòng giáo viên, phụ huynh đối phương chỉ vào mũi hắn mà hỏi rốt cuộc dạy con kiểu gì vậy. Nình dạy ra một đống rác thì thôi đi còn định dạy hư luôn con nhà người ta, rốt cuộc là có lòng dạ mưu mô gì, có phải nhà nghèo đến phát điên rồi không.
Khoảnh khắc đó, Trần Quốc Lương chỉ cảm thấy đầu óc “ầm” một cái, dường như chẳng còn nghe thấy âm thanh gì nữa. Trong văn phòng còn có những giáo viên khác, ánh mắt của tất cả mọi người dường như đều đổ dồn vào hắn ta, từng luồng ánh mắt như những mũi kim châm khiến hắn ta đau đớn khắp người.
Trần Quốc Lương cứ nghĩ đến cảnh tượng đó là mắt đỏ ngầu, cán chổi trên tay càng vung mạnh hơn, đến nỗi những cái dằm gỗ đâm vào tay từ lúc nào cũng không nhận ra.
Thái Trân vừa khóc lóc chửi bới vừa ngăn cản. Ả ta dù sao cũng chỉ là phụ nữ, sức lực không bằng người đàn ông làm việc nặng lâu năm như Trần Quốc Lương nên ngăn không được, cứ bị đẩy ra là lảo đảo.
Trần Phương run rẩy thu mình vào góc tường, hận không có cái khe đất nào để chui xuống trốn, hai tay ôm đầu cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình đến mức tối đa.
Trần Hữu Tài vừa gào vừa trốn. Một thằng con trai lớn tướng gần hai mươi tuổi đầu rồi mà bị cha đánh như thế này quả thực rất mất mặt. Nhưng ở bên ngoài gã diễu võ dương oai, hở ra là chửi thề mắng cha mắng mẹ, đấm đá bạn học, cậy vào việc mình lớn tuổi cao to khỏe mạnh.
Đối với Trần Quốc Lương, trong lòng gã luôn có một nỗi sợ hãi thường trực. Từ nhỏ gã đã muốn gì được nấy, mẹ nó tâng bốc nó lên tận trời xanh, ngay cả cha gã cũng đáp ứng mọi yêu cầu của gã.
Nhưng cha gã cũng từng đánh gã, dù chỉ một hai lần nhưng đủ để gã khắc cốt ghi tâm. Gã lớn ngần này rồi cũng mới chỉ bị đánh hai lần đó, nhớ suốt bao nhiêu năm, muốn quên cũng không quên được.
Thái Trân bị đẩy sang một bên. Trần Quốc Lương quất một cán chổi vào người Trần Hữu Tài, gã nghiêng mình né nhưng không thoát, ngược lại còn bị quẹt trúng cánh tay đang để trần tức thì hiện lên mấy đường máu đỏ rực.
Thái Trân kêu lên một tiếng đau đớn, lao tới ôm chặt lấy cục cưng của mình mà khóc lóc thảm thiết. Căn nhà chỉ có bấy nhiêu, Trần Hữu Tài chạy quanh một hồi thì chạy đúng vào góc nhà nơi Trần Phương đang thu mình.
Khóe mắt Thái Trân liếc thấy con gái, mới giây trước ả còn đang xót xa cho con trai, chớp mắt đã đổi mặt ngay lập tức, ả ta giáng một cái tát khiến Trần Phương chảy máu mũi ròng ròng, trên má hằn rõ dấu tay: “Cái đồ mắt mù lòng lang dạ sói này, em trai mày bị đánh thế này mà mày không biết đường đứng ra che chắn, có phải mày muốn hại chết nó không? Mày nói xem, mày đang mưu tính cái gì?!”
Trần Phương vô hồn thu mình sâu thêm vào góc tường, không nói lấy một lời. Ngược lại là Trần Quốc Lương, hắn ta bừng bừng giận dữ bước tới, túm lấy Trần Hữu Tài định đánh tiếp. Thái Trân không còn hơi sức đâu mà làm khó Trần Phương nữa, lại vội vàng đi ngăn cản chồng để bảo vệ cục cưng của mình.
Mãi cho đến khi những người hóng mát ngoài sân đã tản đi gần hết, nhà họ Trần mới khôi phục lại sự bình tĩnh. Thái Trân xót xa lau rửa vết thương cho con trai, vì e dè Trần Quốc Lương vẫn còn đang hầm hầm giận dữ nên không dám gào to, nhưng miệng vẫn cứ lẩm bẩm không ngớt, hết lời dỗ dành thằng con quý tử cao lớn vạm vỡ.
Đêm dần về khuya, dù có náo loạn đến đâu thì lúc này cũng đã đi ngủ cả, ngày mai còn phải đi làm, tối không ngủ ngon thì mai sẽ chẳng có tinh thần.
Trong căn phòng tối đen như mực, không gian dùng làm phòng khách chỉ rộng vỏn vẹn hai ba mét vuông, Trần Phương ngồi bó gối ở góc tường bất động. “Giường” của cô ta đã bị xô ngã gãy làm đôi lúc Trần Quốc Lương đánh Trần Hữu Tài, tấm ván gỗ mục nát chật hẹp đó giờ không thể ghép lại được nữa.
Máu mũi chảy dọc theo môi xuống dưới, không được cầm máu nên dính bết nửa khuôn mặt. Vết máu khô lại bám chặt vào da, một bên má sưng húp, hai con mắt đờ đẫn không chút động đậy, trong bóng đêm trông vô cùng đáng sợ.
Sáng sớm hôm sau, Thái Trân dậy sớm nấu cơm, vừa vén rèm vải lên, trong lúc mơ màng thấy một bóng đen ngồi xổm ở góc tường, định nhìn kỹ thì một khuôn mặt dính đầy máu ngẩng lên, khiến ả ta sợ tới mức hét toáng thành tiếng.
Đợi nhìn rõ là Trần Phương, Thái Trân chửi bới đi tới, túm tóc Trần Phương rồi vỗ mạnh mấy cái: “Sáng sớm ra đã dọa mẹ mày, cái đồ bất hiếu, có phải mong chúng tao chết sớm không hả!”
Nói xong ả ta đẩy Trần Phương dúi dụi, vốn định bắt cô ta ra ngoài múc nước rửa mặt kẻo làm người khác sợ, nhưng nghĩ lại, để hàng xóm nhìn thấy thì lại có chuyện để bàn tán. Thế là ả ta đẩy cô ra phía sau, vừa mắng vừa đi ra ngoài: “Cái đồ không biết điều, ngần này tuổi rồi còn để mẹ già phải hầu hạ. Sinh ra mày chẳng thà sinh con lợn, lợn còn có thể giết lấy thịt, mày chỉ biết ăn của tao uống của tao, nuôi mấy đứa chúng mày đúng là nợ đời, chẳng đứa nào biết hiếu thuận…”
Mắng một hồi ả ta lại nghĩ đến cô con gái lớn luôn đối đầu với mình và hai đứa con gái nhỏ chạy mất hút chẳng thấy tăm hơi. Thái Trân hằn học nói: “Chỉ biết chạy ra ngoài, tao thấy chúng mày chết thối ngoài kia tao cũng không thèm bỏ một xu tiền quan tài đâu! Nếu dám vác mặt về, xem tao có lột da chúng mày ra không…”
Giọng ả ta hằn học, nhưng Trần Phương đang đứng ngây dại phía sau thì trong đôi mắt lại thoáng qua một tia sáng.