“Tiểu Tập à, ăn cái này đi.” Chung Bình nhiệt tình gắp cho Tập Võ một con tôm rim dầu lớn, “Tôm tươi vừa mới đưa đến sáng sớm đấy. Tươi lắm, ăn nhiều vào.”
Thực ra cô tiếp xúc với Trần Tiểu Hoa không tính là nhiều nhưng những năm qua Trần Tiểu Hoa gửi về cho họ không ít đồ đạc, lúc gửi tiền gửi quần áo cho Trần Tiểu Thảo cũng chưa bao giờ quên phần của bé Bình An.
Hơn nữa Trần Tiểu Thảo cũng coi như là đứa trẻ cô nhìn lớn lên, Trần Tiểu Hoa dẫn người yêu về lại chẳng có cha mẹ để mà xem xét cho, Chung Bình chỉ có thể miễn cưỡng đứng ra. Dù sao cũng không thể để người ta coi khinh Trần Tiểu Hoa được.
Tập Võ vội vàng cảm ơn, lại gắp cho Trần Tiểu Hoa một con, ngồi trên ghế có hơi gồng, lúc ăn cơm cũng thẳng lưng, không dám buông lỏng một giây nào.
Trước khi đến anh ta đã hỏi thăm các vị tiền bối có kinh nghiệm rồi, lần đầu đến nhà người yêu cần lưu ý những điều gì.
Tiền bối nói, những thứ khác không bàn tới, đầu tiên nhất định phải biết uống rượu. Mẹ vợ thì còn dễ nói, chỉ cần đối tốt với con gái bà cộng với điều kiện bản thân không quá tệ thì bình thường sẽ không tìm mình gây phiền phức. Cái câu đó nói thế nào nhỉ, mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thấy vừa mắt mà.
Tuy rằng Chung Bình không phải mẹ ruột của Trần Tiểu Hoa nhưng trước mắt đang tạm thời thay thế thân phận mẹ vợ, Tập Võ đương nhiên không dám khinh suất.
Còn về những người khác…
Ánh mắt Tập Võ lặng lẽ quét qua một vòng trên bàn, người lớn trong nhà là đàn ông khá nhiều, cũng may anh ta được di truyền từ cha có tửu lượng rất tốt, đi một vòng kính rượu chắc là không thành vấn đề.
Chỉ là không biết tại sao, người em trai mà bạn gái khen ngợi hết lời kia hình như lại hơi có địch ý với anh ta, ánh mắt nhìn anh ta vô cùng quái lạ.
Nghi ngờ trong lòng thoáng qua, trước mặt bao nhiêu người thế này, Tập Võ cũng không tiện hỏi Hướng Thần tại sao lại nhìn anh ta như vậy. Vừa vặn lúc này, Chung Bình hỏi thăm tình hình gia đình anh ta, sự chú ý của Tập Võ liền bị chuyển dời.
Hướng Thần từ trước đến nay không giỏi che giấu cảm xúc, những người khác trên bàn đều nhận ra sắc mặt cậu không đúng lắm. Nhưng họ chỉ nghĩ là do chị gái đột nhiên có người yêu nên trong lòng cậu không thoải mái, không hề nghĩ ngợi gì nhiều.
Chỉ có Hứa Hằng Châu biết Hướng Thần quả thực có hơi bất thường. Vốn dĩ cậu đã chuẩn bị sẵn sàng để cho Tập Võ này một đòn phủ đầu, kết quả sau khi giới thiệu tên tuổi xong, một bụng lửa nóng của Hướng Thần đột nhiên tắt ngóm.
Lúc đó mọi người đều ở ngoài sân nên anh không tiện hỏi kỹ. Chẳng bao lâu sau những người khác lần lượt quay về bận rộn chuẩn bị bữa trưa nên chuyện này liền bị gác lại.
Trên bàn ăn, người đặt câu hỏi cho Tập Võ chủ yếu là Chung Bình, dì Hoàng, cô giáo Đàm cùng những người khác. Họ là phái nữ nên tâm tư tỉ mỉ, hỏi cho rõ ràng cũng là để tránh sau này xảy ra vấn đề gì.
Tập Võ biết gì đáp nấy, Hứa Hằng Châu chú ý tới Hướng Thần cũng đang vểnh tai lên nghe Tập Võ nói chuyện.
Nhà Tập Võ không ở thủ đô mà ở Hải Thị, chính là thành phố nơi Hướng Thần và Hứa Hằng Châu sinh sống trước khi xuyên không. Anh ta là con thứ ba trong nhà, trên có một anh trai và một chị gái, dưới có một cặp em trai em gái.
Tổ tiên nhà anh ta mở võ quán, thời ông nội anh ta còn thu nhận rất nhiều đồ đệ. Thầy của Trần Tiểu Hoa có một người con trai vì thể chất yếu ớt nên lúc nhỏ từng được gửi đến chỗ ông nội Tập Võ học vài năm.
Tập Võ tuy được đặt tên như vậy nhưng thực tế thiên phú võ học của anh ta lại cực kỳ kém. Ngược lại người anh trai tên Tập Văn lại đánh được một bộ quyền pháp rất đẹp.
Cũng may trời không tuyệt đường người, Tập Võ học hành khá tốt, gia đình bàn tính nếu có thể thi đỗ đại học làm một người có học thức cũng hay. Đáng tiếc sinh không gặp thời, trường học đóng cửa, nhà Tập Võ không còn cách nào khác, nghĩ bụng thầy của Trần Tiểu Hoa dù sao cũng là người có văn hóa nên đã nhờ cậy ông mang theo Tập Võ để dạy bảo.
Thế rồi Tập Võ gia nhập đội công trình, ở đó một mạch hơn mười năm. Đám em trai em gái nhỏ tuổi hơn đều đã kết hôn hết cả mà anh ta vẫn chưa có người yêu. Mẹ Tập sầu đến bạc cả đầu, nghĩ rằng trong đội công trình e là đến con ruồi cũng là giống đực, đứa con trai này sợ là phải ở góa cả đời rồi.
“Mẹ tôi nói rồi.” Tập Võ nấc cụt một cái vì hơi rượu, anh ta đã kính rượu được nửa vòng rồi. Bác sĩ Ngụy, Đặng Lịch, Tống Văn Bân đều đã uống, tuy mặt đỏ rần nhưng ánh mắt vẫn còn tỉnh táo, lời nói cũng rất rõ ràng, hiển nhiên là chưa say.
“Mẹ tôi nói rồi, may mà có đồng chí Tiểu Hoa bằng lòng chấp nhận tôi, bà nhất định sẽ đối xử thật tốt với Tiểu Hoa, coi cô ấy như con gái ruột.” Tập Võ thề thốt chắc nịch, sợ mọi người không tin còn định lấy bức thư mẹ mình viết ra cho mọi người xem.
Chung Bình cùng mọi người vội vàng ngăn lại. Lời này tuy không nhất định là thật nhưng nghe chút cũng tốt, mẹ của Tập Võ có thái độ như vậy thì họ cũng rất hài lòng.
Hơn nữa theo lời Trần Tiểu Hoa nói, sau khi kết hôn họ đại khái vẫn sẽ tiếp tục ở lại đội công trình, nghĩa là cơ hội ở chung với người nhà Tập Võ là cực kỳ ít. Cho nên dù nhà Tập Võ đông người cũng không cần lo lắng, thời này không có phương thức liên lạc tiện lợi và tràn lan như thời đại sau này, họ cứ chui vào núi sâu thì gia đình đông người nhiều chuyện phiền phức cũng chẳng tìm được họ.
Hướng Thần nghĩ xa hơn một chút, Trần Tiểu Hoa nói đội công trình chỉ có một mình cô là cô gái trẻ, còn lại là hai đồng chí nữ đã ngoài ba mươi. Nghĩa là đồng chí Tập Võ ngoại trừ vợ mình ra thì cơ bản không tiếp xúc được với phụ nữ cùng lứa nào khác, độ chung thủy vì thế mà tăng cao rõ rệt.
Tập Võ tuy nhìn có vẻ văn nhã nhưng tính cách lại giống như người luyện võ, vô cùng sảng khoái, nếu không Trần Tiểu Hoa cũng chẳng nhìn trúng anh ta.
Nhìn tửu phẩm đoán nhân phẩm, Tập Võ uống rượu với các bậc trưởng bối cũng rất thẳng thắn, nhanh chóng kính qua một vòng, đến lượt Hướng Thần và Hứa Hằng Châu.
Hứa Hằng Châu lớn tuổi hơn một chút nên Tập Võ kính anh trước. Rượu Mao Đài thượng hạng do Đặng Lịch mang tới trong chén trong vắt, Hứa Hằng Châu uống cạn trong một hơi.
Tửu lượng của anh rất tốt, dẫu sao cũng là luyện ra trên thương trường, không giống như Hướng Thần chuẩn bài một chén là gục.
“Em trai, anh kính em một chén!” Sau khi uống xong với Hứa Hằng Châu, Tập Võ lại bưng chén tìm đến Hướng Thần, Hướng Thần còn chưa kịp nói gì thì Trần Tiểu Hoa đã nổi lửa trước: “Tửu lượng của em ấy không tốt, anh mời em ấy làm gì?!”
Trần Tiểu Hoa rất quan tâm đến chuyện của Hướng Thần, Trần Tiểu Thảo trong thư cũng thường xuyên nhắc tới nên Trần Tiểu Hoa cũng biết chuyện Hướng Thần không biết uống rượu.
Tập Võ cười xòa hai tiếng, định rụt tay lấy chén về thì bị Hướng Thần ngăn lại: “Tiểu Hoa dẫn người yêu về, chén rượu này em kiểu gì cũng phải uống.”
Tập Võ nào dám chuốc rượu cậu, nếu thực sự uống ra vấn đề gì thì vợ anh ta sẽ ăn tươi nuốt sống anh ta mất.
“Không cần không cần đâu…” Tập Võ định thoái thác nhưng Hướng Thần lại cười híp mắt nói: “Cần chứ cần chứ, nhưng tửu lượng của em quả thực quá kém, uống say rồi làm trò cười lại làm mất hứng mọi người. Hay là thế này, em lấy trà thay rượu có được không?”
“Được được được.” Tập Võ đương nhiên là cậu nói gì nghe nấy, chẳng qua chỉ là hai chén rượu thôi mà, anh ta cảm thấy hoàn toàn không có vấn đề gì.
Tiền bối truyền thụ kinh nghiệm lúc trước có nói. Lúc người đó lấy vợ, trời ạ, anh em chú bác cộng lại đúng hai mươi mấy người, nhạc phụ đại nhân lại cực kỳ biết uống, một mình uống tận nửa lít, suýt nữa thì chuốc cho người đó bò ra đất luôn.
Lúc đó anh ta đã chuẩn bị tâm lý sẵn rồi, kết quả người trên bàn này cộng lại, người uống rượu còn chưa tới mười người, cảm giác nhẹ nhõm hơn hẳn.
Hướng Thần lấy ra hai cái chén ung dung rót đầy một chén trà, Tập Võ vội vàng bưng chén lên chuẩn bị chạm với Hướng Thần để uống cho xong chuyện.
Kết quả Hướng Thần rót trà xong lại lấy thêm một cái chén trà khác, trực tiếp chộp lấy chai rượu rót đầy một chén lớn rượu trắng đẩy đến trước mặt Tập Võ: “Anh rể, uống không?”
Trên gương mặt vốn ôn hòa ngày thường lúc này lại treo lên một nụ cười mang theo chút khiêu khích. Cậu từ trước đến nay đều gọi thẳng tên Trần Tiểu Hoa chứ không hay gọi chị, nhưng lúc này lại gọi một tiếng anh rể.
Tập Võ nhìn chén rượu trắng trước mặt mà ngẩn người. Chén trà bằng sứ trắng này, một chén có thể rót ra được bảy tám ly rượu nhỏ đó, mà đã kính rượu thì không thể chỉ uống một chén, hai chén cộng lại phải đến mười mấy ly nhỏ, uống hết một hơi thế này anh ta chắc chắn sẽ đổ gục.
Hướng Thần xoay xoay nắp chén đợi anh ta trả lời, Trần Tiểu Hoa thế mà cũng không ngăn cản, Tập Võ nghiến răng một cái: “Uống!”
Nói rồi anh ta bưng chén trà định dốc vào miệng, rượu mạnh vào họng vì uống quá gấp nên chẳng thấy thơm, chỉ thấy hơi sặc.
“Được rồi, được rồi.” Uống được một nửa, Hướng Thần đã đoạt lấy chén rượu, “Trêu anh thôi, uống hỏng người thật thì Tiểu Hoa sẽ bắt em đền đấy, em biết đào đâu ra anh người yêu khác đền cho chị ấy.”
Cậu là muốn làm khó Tập Võ một chút, nhưng không thực sự muốn chuốc anh ta nhiều rượu như vậy. Chuyện uống rượu quá liều xảy ra sự cố còn ít sao? Những người khác trên bàn cũng biết cậu có chừng mực nên mới không ngăn cản.
Tập Võ đột nhiên bị cướp mất chén, ngẩn ra một lúc rồi mới phản ứng lại, hì hì cười hai tiếng lơ mơ nói: “Thực ra tửu lượng của anh cũng khá lắm…”
Hướng Thần lườm anh ta một cái cháy mặt: “Tửu lượng tốt cũng không được uống bừa bãi. Nếu anh mà nghiện rượu, em sẽ bảo Tiểu Hoa bỏ anh luôn.”
Tập Võ sợ tới mức tỉnh cả rượu, xua tay liên tục, cam đoan bản thân tuyệt đối không rượu chè bừa bãi.
Hướng Thần cuối cùng dặn dò thêm một câu: “Phải đối xử thật tốt với Tiểu Hoa. Nếu anh bắt nạt chị ấy, em nhất định sẽ không tha cho anh đâu.”
Sau khi nhận được lời cam đoan năm lần bảy lượt của Tập Võ, cửa ải của Hướng Thần mới coi như miễn cưỡng vượt qua.
Bữa cơm kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, ăn xong trời đã tối mịt, mọi người ai về nhà nấy. Cố Vân Chi không uống rượu là để đưa những người khác về nhà an toàn.
Tập Võ uống hơi nhiều nên đã ngủ sớm, Trần Tiểu Thảo không nỡ rời chị gái nên sang ngủ cùng Trần Tiểu Hoa để hai chị em tâm sự đêm khuya. Hướng Thần và Hứa Hằng Châu vội vàng tắm rửa sạch mùi rượu rồi mới vào phòng ngủ.
Đợi khi không còn ai, Hứa Hằng Châu mới hỏi ra thắc mắc của mình: “Em quen Tập Võ sao?”
Anh nói tất nhiên không phải là quen ở thời điểm này mà là trước khi xuyên không. Khi Hướng Thần nghe thấy tên Tập Võ, cậu đã sững sờ như đang suy nghĩ điều gì, sau đó trên bàn ăn lại cực kỳ quan tâm đến tình hình của Tập Võ, ngoài việc lo cho Trần Tiểu Hoa ra, chắc chắn là để kiểm chứng điều gì đó.
Quả nhiên, câu trả lời của Hướng Thần đã xác nhận suy đoán của anh: “Em từng gặp ông ấy một lần rồi. Hồi đại học có lần sang trường bên cạnh tham gia hoạt động, ông ấy đến trường đó diễn thuyết, nhà trường có làm một tấm bảng giới thiệu, cái tên này rất đặc biệt nên em đã ghi nhớ.”
“Đại lão của Viện Công trình quốc gia, cực kỳ lợi hại, coi như cũng xứng đôi với Tiểu Hoa.” Hướng Thần nói.
Hứa Hằng Châu suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Còn tình hình gia đình ông ấy? Em có hiểu rõ không?”
Thần sắc của Hướng Thần thoáng chút thẫn thờ. Cậu tất nhiên biết Hứa Hằng Châu không hỏi về cha mẹ anh em của Tập Võ, mà là vợ con.
“Ông ấy… thực sự đã sống độc thân cả đời.” Hướng Thần nói với giọng đồng cảm, cảm thán: “Cho nên mới nói, Tiểu Hoa là cứu rỗi một con ‘cún độc thân’ đấy!”
Hứa Hằng Châu không nhịn được bật cười thành tiếng, Hướng Thần đưa tay kéo anh: “Ngủ mau ngủ mau, đã hẹn với Tiểu Hoa mai đi trượt băng rồi, phải dậy sớm đấy.”
Hứa Hằng Châu thuận thế nằm xuống, hai người nói thêm vài câu chuyện phiếm rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Thành phố Thanh Giang.
Khu tập thể các xưởng chỉ đến đêm khuya mới hoàn toàn yên tĩnh lại, lúc này tuy đã hơn tám giờ tối nhưng trong sân vẫn náo nhiệt. Nhất là mùa hè, mọi người đều ra ngoài hóng mát, đâu đâu cũng là tiếng trò chuyện.
Nhà Trần Quốc Lương đang cãi nhau. Kể từ khi Thái Trân bị xưởng cơ khí sa thải, họ chuyển ra khỏi căn hộ trong khu nhà lầu rồi dọn vào một căn nhà nhỏ trong khu tập thể xưởng đúc gang.
Căn nhà rất nhỏ, còn nhỏ hơn cả căn nhà tập thể xưởng đúc gang họ ở trước khi chuyển lên khu nhà lầu. Hồi đó dù sao cũng là căn hộ hai phòng nhỏ, tuy hẹp nhưng cả nhà vẫn ở vừa.
Nhưng hiện tại nhà của họ chỉ có một phòng duy nhất. Dẫu sao việc quay về cũng không vẻ vang gì, Thái Trân bị sa thải, mà nguồn nhà ở cấp cho công nhân lại eo hẹp, nhà họ không bì được với những gia đình cả hai vợ chồng đều làm việc trong xưởng đúc gang. Dù có mặt mũi cha của Thái Trân nhưng trong việc lớn như phân nhà, ông cụ cũng không quyết định được gì nhiều.
Thế nên cuối cùng chỉ có thể ở căn nhà nhỏ thế này, diện tích chưa đầy mười mét vuông gượng ép kê hai chiếc giường, dùng một tấm rèm vải ngăn cách, vợ chồng Trần Quốc Lương và Trần Hữu Tài chia nhau ngủ.
Còn Trần Phương, cô ta không có giường riêng, mỗi tối đến giờ đi ngủ lại ghép các băng ghế dài lại với nhau, bỏ một tấm ván gỗ lên trên là thành giường.
Hơn nữa vì băng ghế rất hẹp, sơ sảy một chút là tấm ván gỗ dễ bị lật nhào, Trần Phương đã bị ngã rất nhiều lần. Vì gây ra tiếng động làm thức giấc Trần Hữu Tài mà cô ta còn bị đánh, sau này liền học khôn cả đêm không dám nhúc nhích, ngủ rất yên tĩnh.
Bình thường tấm ván gỗ đều được dựng đứng đặt ở cửa để tránh chiếm chỗ. Nhưng lúc này, tấm ván đó lại nằm chỏng chơ dưới đất, bên trên là đồ đạc trong nhà văng tung tóe, bao gồm cả bộ ấm chén mà Thái Trân cố ý mua về giờ đã vỡ tan tành trên sàn.