Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 220

Dòng người từ trên tàu hỏa ùa ra khiến Trần Tiểu Thảo bị chen lấn đến vẹo cả người, may nhờ có Hứa Hằng Châu ở bên cạnh đỡ một tay cô bé mới không bị ngã.

Trần Tiểu Thảo vội vàng nói lời cảm ơn nhưng mắt vẫn dán chặt vào đám đông nỗ lực phân biệt. Cô bé và chị gái cũng đã mấy năm không gặp mặt, chỉ sợ mình không cẩn thận sẽ để lỡ mất.

“Chị, ở đây!” Ánh mắt Trần Tiểu Thảo quét qua một cô gái tóc ngắn trong dòng người, lập tức mắt sáng lên, vừa gọi vừa vẫy tay về phía đó.

“Tiểu Thảo!” Làm chị gái, hễ nghe thấy có người gọi “chị” là luôn theo phản xạ quay đầu lại nhìn, tức thì có mấy người phụ nữ cùng nhìn qua. May mà Trần Tiểu Hoa cũng ở trong số đó, vừa nhìn thấy em gái, gương mặt lập tức rạng rỡ nụ cười.

“Nhường chút, làm phiền nhường đường chút.” Trần Tiểu Hoa nỗ lực xuyên qua đám đông chen chúc, bên cạnh có một người đàn ông đeo cái túi lớn đưa một cánh tay ra che chắn bên cạnh, cố gắng giúp cô tách ra một con đường.

Giữa mùa hè nóng nực, đi một chuyến ở nhà ga xe lửa đúng là muốn lấy mạng người ta mà.

Khó khăn lắm mới chen được đến trước mặt Hứa Hằng Châu và Trần Tiểu Thảo, Trần Tiểu Hoa và người đàn ông đi cùng cô đã mồ hôi đầm đìa, hai má nóng đến đỏ bừng.

Trần Tiểu Hoa ôm lấy em gái, xua tay ngăn lời Trần Tiểu Thảo định giới thiệu Hứa Hằng Châu, quan sát kỹ một lát rồi cười nói: “Anh Hứa?”

Hứa Hằng Châu cũng lộ ra một nụ cười thân thiện: “Đã lâu không gặp, hoan nghênh em về nhà.”

Trần Tiểu Hoa cười sảng khoái. Cô đã cắt tóc, mái tóc ngắn vừa chạm đến cằm, giữa đôi lông mày toát lên vẻ anh khí bừng bừng, hoàn toàn không thấy chút bóng dáng nào của cô bé trầm mặc sợ sệt hồi nhỏ.

Cô nói: “Em biết ngay là anh mà, từ nhỏ đến lớn hai chàng trai đẹp nhất em từng thấy chính là anh và Thần Thầ. Càng lớn càng khôi ngô, sao mà không nhận ra cho được.”

Người đàn ông bên cạnh cô lộ ra vẻ mặt như thể ê răng, gương mặt văn nhã tuấn tú trong thoáng chốc có hơi méo xệch, ánh mắt nhìn Hứa Hằng Châu cũng mang theo vài phần không thiện cảm.

Trần Tiểu Hoa mắt quan sát sáu hướng tai nghe tám phương, khóe mắt liếc thấy bộ dạng này của bạn trai liền vung một cái vỗ vào lưng anh ta, vỗ đến mức anh ta lảo đảo, suýt thì ngã chúi về phía trước.

“Anh làm cái vẻ mặt gì thế hả?!” Trần Tiểu Hoa chẳng nể mặt bạn trai tí nào, “Đây là ân nhân của em và em gái. Nào, gọi anh đi.”

Bị bạn gái vỗ cho một cái suýt ngã rõ ràng là có hơi mất mặt, người kia vẻ mặt như không còn gì luyến tiếc. Nhưng khi đối diện với Hứa Hằng Châu thì thái độ lại nghiêm chỉnh hẳn, rất nghiêm túc gọi một tiếng “Anh”.

Hứa Hằng Châu không tỏ rõ thái độ, bây giờ gọi em rể thì còn quá sớm, có nhận em rể hay không thì còn chưa biết chắc được. Anh thì sao cũng được, nhưng Hướng Thần rõ ràng là định bày ra vài chiêu trò, anh chắc chắn phải đứng về phía Hướng Thần rồi.

Trần Tiểu Hoa không để ý, tiếp tục giới thiệu với Hứa Hằng Châu và Trần Tiểu Thảo: “Đây là người yêu của em, tên là Tập Võ, chữ Tập trong học tập, chữ Võ trong võ thuật. Mọi người cứ gọi anh ấy là A Võ là được.”

Nói xong lại định giới thiệu Hứa Hằng Châu và Trần Tiểu Thảo, Tập Võ liền chen ngang: “Không cần giới thiệu đâu, anh đều biết cả rồi. Đây là anh cả Hứa Hằng Châu, anh Hứa, đây là em gái Tiểu Thảo, còn có một cậu em Thần Thần tướng mạo đẹp đẽ tính tình ôn hòa đầu óc thông minh ngoan ngoãn đáng yêu nghe lời lại biết thương người nữa đúng không?”

Anh ta nói một hơi không cần nghỉ lấy sức, rõ ràng là những lời này đã được nghe đi nghe lại rất nhiều lần rồi, chẳng cần phải cố gắng nhớ lại cũng trực tiếp tuôn ra được luôn.

Trần Tiểu Thảo lập tức bật cười thành tiếng, Hứa Hằng Châu cũng không nhịn được mà nhếch môi. Nếu Hướng Thần mà nghe thấy lời này đảm bảo sẽ xoắn cả lên với cái tên ngốc này cho xem. Sau khi trưởng thành cậu đã không cho phép Hứa Hằng Châu khen mình đáng yêu nữa, hễ nói là sẽ nổi giận.

“Chỉ có anh là thông minh đấy.” Trần Tiểu Hoa lườm Tập Võ một cái, quay đầu liền hỏi Hứa Hằng Châu: “Thần Thần đâu rồi anh?”

“Hôm nay em  ấy có tiết coi thi không rời đi được.” Hứa Hằng Châu nói.

“Chị ơi, anh Hướng Thần bây giờ đã là giáo sư rồi đó, lợi hại lắm luôn. Chỉ là cuối học kỳ bận quá, anh ấy nhờ người đổi ca mà không được, nếu không đã đến đón chị rồi.” Trần Tiểu Thảo ôm lấy cánh tay Trần Tiểu Hoa. Trời nóng nực cũng chẳng thấy nóng, cứ thân thiết dựa dẫm vào chị gái vì không nỡ buông tay.

Trần Tiểu Hoa cũng không nhất thiết phải có Hướng Thần phải đến đón, chỉ là không thấy Hướng Thần nên thuận miệng hỏi một câu. Nghe Trần Tiểu Thảo nói xong, trên mặt cô cũng lộ ra vẻ mặt đầy tự hào, nói với Tập Võ: “Nghe thấy chưa, em trai em đã là giáo sư rồi đấy.”

Tập Võ nghe cô khoe mãi về Hướng Thần đã quen rồi, rất thuần thục phụ họa vài câu, dỗ cho Trần Tiểu Hoa cười tươi rạng rỡ.

Hứa Hằng Châu giúp xách một chiếc hành lý, đi trước dẫn đường: “Đi thôi, anh có lái xe qua đây. Mọi người đang đợi các em về cùng ăn cơm để tẩy trần cho hai người đấy.”

Trần Tiểu Hoa nghe vậy liền biết anh đang nói đến những người ở nông trường, vội vàng nói: “Vậy trước tiên tìm một nhà nghỉ để bọn em để hành lý để. Quần áo trên người cũng phải thay, ở trên tàu hỏa mãi sắp bốc mùi đến nơi rồi.”

“Nhà anh có phòng trống, đừng ở nhà nghỉ nữa.” Hứa Hằng Châu không đợi Trần Tiểu Hoa từ chối đã bổ sung thêm: “Hướng Thần mong chờ mãi, phòng ốc cũng đã dọn dẹp xong xuôi cả rồi.”

Trần Tiểu Hoa lộ ra một nụ cười dịu dàng mang theo chút hoài niệm, không nhắc đến chuyện ở nhà nghỉ nữa mà để mặc Hứa Hằng Châu dẫn bọn họ về tứ hợp viện.

Nơi này của bọn họ đủ rộng. Rất nhiều lúc mọi người tụ tập ăn uống, nếu không phải ở nhà bác sĩ Ngụy thì cũng là ở đây, ăn xong thì trò chuyện đánh cờ, muộn quá thì dứt khoát ngủ lại luôn. Dù sao phòng cũng nhiều, phòng khách lúc nào cũng được dọn dẹp sạch sẽ.

Đang lúc giữa buổi chiều, giờ này mọi người vẫn chưa tan làm cho nên trong sân vắng ngắt không một bóng người.

Hứa Hằng Châu mở cửa, Trần Tiểu Hoa và Tập Võ mắt lộ vẻ kinh ngạc nhìn ngó xung quanh một lượt sau đó đi tới căn phòng mà Hứa Hằng Châu chỉ cho bọn họ, đặt hành lý xuống.

Mùa hè mà không có vòi hoa sen thì thật là phiền phức. Người có hơi ám ảnh sạch sẽ như Hứa Hằng Châu một ngày hận không thể tắm mấy lần, lần nào cũng xách nước thì không còn gì phiền hơn.

Hướng Thần có lần vì ham tiện nên xách thẳng nước giếng lên dội khiến bản thân bị cảm lạnh, thế là Hứa Hằng Châu liền tự mình làm một phòng tắm, có thể tắm vòi hoa sen.

Thực ra nó vô cùng giản dị. Vì trong nhà không có hệ thống thoát nước nên chỉ có thể xây một căn phòng nhỏ ngoài sân, bên dưới đào một rãnh thoát nước, bên trên đặt một chiếc thùng sắt lớn, dẫn một đường ống xuống rồi lắp thêm cái vòi sen.

Đầu vòi sen là nhờ một người thợ cả ở nhà máy làm giúp, đối với người ta mà nói thì đây chỉ là chuyện nhỏ nhặt, đưa vài đồng bạc là xong xuôi.

Thùng sắt được đặt ở nơi đón nắng tốt nhất, với cái nắng gắt như đổ lửa này, nước lạnh đổ vào chẳng bao lâu sau đã ấm nóng. Những cậu thanh niên hỏa khí hừng hực tắm vào thậm chí còn chê nóng, nhưng đám dì Hoàng lại thích vô cùng, cảm thấy vô cùng tiện dụng.

Trần Tiểu Hoa và Tập Võ thấy vậy cũng tấm tắc khen ngợi. Sau khi nghe Trần Tiểu Thảo nói đây là do tự tay Hứa Hằng Châu làm, Trần Tiểu Hoa thì còn đỡ vì cô vốn biết anh thông minh nhường nào, còn trên mặt Tập Võ lại thêm vài phần bội phục.

Trần Tiểu Hoa tắm trước. Hứa Hằng Châu cũng xách một chậu nước vào phòng mình cởi áo lau rửa một lượt, thay quần áo sạch sẽ mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Lúc anh trở ra chỉ mới hơn năm phút, Trần Tiểu Hoa đã tắm xong rồi, động tác này quả thực rất nhanh nhẹn.

Mái tóc ngắn của Trần Tiểu Hoa vẫn còn ướt sũng, cô chẳng mảy may để tâm nhưng Trần Tiểu Thảo đã chạy vào nhà lấy một chiếc khăn lông lau tóc cho chị, vừa lau vừa lải nhải: “Để tóc ướt hứng gió không tốt đâu, nhất là con gái thì càng phải bảo dưỡng cho tốt, yêu thương cơ thể mình…”

Em gái đã biết chăm sóc mình rồi. Trong lòng Trần Tiểu Hoa mềm nhũn, lại có chút tự hào. Cô cúi đầu ngoan ngoãn để em gái lau tóc, miệng lẩm bẩm một câu: “Cứ như người lớn ấy, em nghe mấy thứ này ở đâu ra thế.”

Điều kiện ở đội công trình gian khổ nhường nào, để không trở thành gánh nặng, để đứng vững gót chân trong đó, Trần Tiểu Hoa không biết đã phải bỏ ra bao nhiêu tâm sức.

Cô đi chưa được bao lâu đã cắt phăng mái tóc dài, tay nghề không tốt nên cắt nham nhở như chó gặm. Mái tóc như vậy bị người ta cười nhạo cô cũng chẳng để tâm, dẫu sao cũng thuận tiện hơn tóc dài.

Bình thường cơ hội gội đầu còn chẳng có nhiều nói gì đến việc thong thả cầm khăn lau khô tóc, thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi có khi tóc còn đang nhỏ nước đã lăn ra ngủ, lúc tỉnh dậy túi ngủ đều ướt nhẹp.

“Anh Hướng Thần nói đấy ạ.” Trần Tiểu Thảo lý lẽ hùng hồn. Trong mắt cô bé, lời Hướng Thần nói chính là chân lý, nhất định là đúng.

Trần Tiểu Hoa nghe vậy liền im bặt, để mặc cho Trần Tiểu Thảo lau tóc cho mình đến khi khô một nửa.

Lúc này Tập Võ cũng đã tắm xong. Bọn họ đều là người của đội công trình, chẳng lẽ lại không nhanh nhẹn bằng một đồng chí nữ như Trần Tiểu Hoa.

Trần Tiểu Hoa vẫn rất có hứng thú với cái phòng tắm kia, đợi Tập Võ tắm xong lại chạy vào trong xem một lát. Lúc trở ra thấy Hứa Hằng Châu đang xách ấm trà rót nước cho bọn họ, cô ghé sát lại nói: “Người thông minh đúng là khác hẳn, bọn em có nghĩ cũng chẳng ra được kiểu này. Từ nhỏ hai anh em nhà anh đã khác với những đứa trẻ khác rồi, cực kỳ xuất chúng.”

Hứa Hằng Châu mỉm cười không đáp lời, Trần Tiểu Hoa tiếp tục nói: “Em nghe Cầm Cầm nói Thanh Giang mình mới mở một cái sân trượt băng gì đó, ông chủ là Trương Hưng Nghiệp. Chắc là anh hiến kế cho anh ta nhỉ?”

Tuy là câu hỏi nhưng Trần Tiểu Hoa lại dùng ngữ khí khẳng định. Không phải cô xem thường Trương Hưng Nghiệp mà là cái trò sân trượt băng này đến cả thành phố tỉnh lỵ còn chưa có thì chứng tỏ là đồ hiếm lạ, Trương Hưng Nghiệp cứ ở lì Thanh Giang thì đào đâu ra cơ hội mà biết cái này.

“Ừm, tìm cho cậu ta chút việc để làm.” Hứa Hằng Châu thừa nhận thẳng thắn, chuyện này chẳng có gì phải giấu giếm. Giao tình của anh và Trương Hưng Nghiệp cũng đã mười mấy năm rồi, Lý Minh đi theo anh kiếm được không ít tiền, ngược lại trong tay Trương Hưng Nghiệp lại không dư dả mấy.

Đây là do con đường lựa chọn khác nhau, anh ta đi theo đường quan lộ, nếu muốn có tiền nhanh thì chỉ có thể vi phạm kỷ luật. Nếu chỉ ham tiền thì thà ngay từ đầu đừng làm nghề này, trực tiếp đi theo Hứa Hằng Châu cho xong.

Đưa thẳng tiền cho anh ta cũng không hay nên Hứa Hằng Châu mới nghĩ ra cách cho cậu ta mở một cái sân trượt băng, nếu muốn tránh hiềm nghi thì cứ để tên người khác.

Trong ký ức của Hứa Hằng Châu, sân trượt băng bắt đầu ăn nên làm ra ở Hoa Quốc vào những năm tám mươi chín mươi rồi tồn tại suốt hơn mười năm, cũng giống như phòng bi – a vậy, đều là những mảng kinh doanh nhìn thì không bắt mắt nhưng lại rất hái ra tiền.

Chỉ là những nơi như thế này thường rất loạn, hay có người tới gây sự nên phải có người có uy trấn áp được lũ đó. Thực ra ở thủ đô cũng đã mở một cái, Hứa Hằng Châu ngại phiền phức nên lười tự mình làm. Anh để người khác mở, chỉ có cổ phần trong đó chứ không quản việc.

Cái ở thủ đô này Hứa Hằng Châu giao cho một người cấp dưới khá năng nổ thực hiện, là người thủ đô chính gốc trước đây từng lăn lộn ngoài phố, có một người anh họ hiện tại cũng là nhân vật có số má trên phố. Trong nhà cũng có người làm trong cơ quan đơn vị nên trấn giữ một cái sân trượt băng nhỏ không thành vấn đề.

Còn về phía Trương Hưng Nghiệp, anh ta hiện tại đã là phó giám đốc công an thành phố rồi, thiết nghĩ chẳng có kẻ nào không có mắt dám đến chỗ anhta gây rối.

“Tiểu Thảo em đi chơi bao giờ chưa? Hai hôm nữa chị em mình cũng đi thử xem sao ha. Trong thư Cầm Cầm cứ nói suốt là thú vị lắm muốn chơi, chị cũng chưa thấy người ta xỏ chân vào giày lắp bánh xe mà lướt đi bao giờ.” Trần Tiểu Hoa cười nói với Trần Tiểu Thảo.

“Em đi rồi, anh Hướng Thần dẫn em đi đấy. Đúng là vui thật, em biết trượt luôn rồi, đến lúc đó em dạy chị nhé.” Trần Tiểu Thảo nói.

“Được, chúng ta cùng đi. Kỳ nghỉ này của chị dài, em thấy chỗ nào hay chị đều đi chơi với em một lượt.” Trần Tiểu Hoa luôn cảm thấy có lỗi với em gái vì bỏ mặc con bé một mình ở nơi khác, nỗ lực muốn bù đắp cho cô bé.

Trần Tiểu Thảo sao có thể không biết tấm lòng của chị mình, chỉ là không nói toạc ra mà thôi. Cô bé thân thiết dựa gần vào, nép sát bên chị gái không nói lời nào.

Hai chị em đang dính lấy nhau, Hứa Hằng Châu và Tập Võ đều biết ý đi sang một bên, vừa định nói với nhau vài câu thì ngoài cửa truyền đến một giọng nói đầy vui mừng: “Tiểu Hoa?!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn