Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 219

Thời tiết tháng sáu tháng bảy đúng lúc nóng nực nhất, tiếng ve kêu râm ran liên hồi. Nghe lâu rồi, người vốn dĩ đang tâm trạng không tốt sẽ chỉ càng thêm phiền não.

Thế nhưng dù tâm trạng có tệ đến đâu, việc cần học vẫn phải học, việc cần làm vẫn phải làm. Đặc biệt là các bạn học sinh không lâu nữa là đến kỳ thi học kỳ, vào thời khắc cuối cùng, ngay cả những người bình thường thành tích không tốt cũng muốn “nước đến chân mới nhảy”.

Tuy nhiên cũng có những kẻ đã không còn gỡ gạc được gì hoàn toàn chẳng quan tâm đến thành tích nữa, lúc này trái lại lười biếng chẳng muốn ở lại trong lớp. Dẫu sao một lớp học bao nhiêu con người, lại toàn là học sinh trai tráng trẻ tuổi ai nấy hỏa khí hừng hực, chỉ riêng cái mùi mồ hôi lên men trong phòng học thôi đã khiến người ta không thể chịu nổi.

Thế là, từ bên trong bức tường bao của trường phụ thuộc xưởng cơ khí số 1 tỉnh Lan đột nhiên có mấy chiếc cặp sách bị quăng ra ngoài, rồi sau đó có vài học sinh leo ra cũng là chuyện không có gì lạ.

Người ra đầu tiên là một thiếu niên gầy như khỉ, dáng người không cao, nhìn chưa đầy một mét năm. Nếu không phải khuôn mặt trông hơi “già trước tuổi” thì nhìn thật sự chẳng khác gì học sinh tiểu học.

Thiếu niên này quả thực tên là Khỉ Gầy. Sau khi nhảy xuống bờ tường, hắn khom lưng cúi mình dòm ngó xung quanh một lượt, bên trong tường liền truyền ra tiếng gọi của đồng bọn: “Khỉ Gầy, có người không?”

“Không có ai, mau ra đi, đừng để Tần Diêm Vương tóm được.” Khỉ Gầy hạ thấp giọng nói.

Dứt lời, trên mặt tường liên tiếp có mấy thiếu niên nhảy ra. Cuối cùng có một đứa quá béo, vất vả lắm mới được đồng bọn đẩy lên đầu tường, nhưng khi cưỡi trên tường lại không dám nhảy xuống, sốt ruột kêu oai oái.

“Kêu cái gì, kêu nữa ông đây đánh chết mày bây giờ.” Một thiếu niên cao to vạm vỡ nhảy xuống đầu tiên thô giọng nói: “Mẹ nó đứa nào bắt mày ăn nhiều thế, lớn xác như con lợn vậy. Sao mày không ăn chết mẹ mày đi, mày cứ ngồi lì trên đó đợi Tần Diêm Vương tới bắt đi.”

Nói xong liền vẫy tay gọi những đồng bọn khác đã nhảy ra hết: “Đi, mặc kệ nó. Mẹ nó cái tướng như lợn, đầu óc cũng là đầu lợn nốt.”

Thằng béo nằm bò trên đầu tường sốt ruột đến đỏ cả mắt, lại không dám gào to vì sợ làm kinh động đến vị hiệu phó chuyên bắt kỷ luật là Tần Diêm Vương. Nó chỉ có thể nén giọng khóc lóc cầu xin thiếu niên cao to: “Anh Tài, đừng đi mà. Giúp em với, em về nhà lấy kẹo cho anh ăn, kẹo nước ngoài đấy, ngon lắm luôn.”

Mấy thiếu niên khác lập tức vô cùng động lòng. Thằng béo này có thể béo thành ra thế này là vì cả dòng họ đến lứa nó chỉ có mình nó là con trai, ông bà nội ngoại mấy bà cô rồi chị gái anh rể đều cung phụng đồ ngon vật lạ cho nó mới nuôi ra một thằng béo thừa mỡ trong cái thời đại nhiều nhà còn thiếu ăn này.

Cho nên nó đã nói là ngon thì chắc chắn là ngon thật, vả lại bọn chúng bằng lòng dẫn theo nó đi chơi chẳng phải cũng vì ham mấy thứ đồ ăn đồ chơi trong tay nó sao.

Thiếu niên cao to tên anh Tài dừng bước, liếc mắt nhìn thằng béo: “Bao thuốc lá kia mày mang tới lần trước cũng được đấy.”

Thằng béo do dự: “Đó là cha em mua để đi biếu người ta, lần trước em lấy trộm suýt thì bị phát hiện…”

“Đi, đừng đếm xỉa đến nó.” Anh Tài xoay người định đi.

Thằng béo vội vàng ngăn lại: “Em về lấy, chiều em lấy cho anh ngay!”

Nó nhất thời cuống quýt nên giọng hơi to, anh Tài hằm hằm mặt lườm nó mấy cái, miệng cũng chửi thề vài câu không sạch sẽ rồi mới bảo mấy đứa đàn em đứng sát dưới tường để đưa thằng béo xuống.

Mấy thiếu niên bên dưới vừa mới bày xong thế trận, bên trong tường đột nhiên truyền đến một tiếng quát: “Mấy đứa trên tường kia! Xuống ngay!”

Thằng béo run bắn người, sợ đến mức suýt rơi xuống, quay đầu lại nhìn thì thấy Tần Diêm Vương đang từ đằng xa chạy về phía này. Ngay ập tức chân nó mềm nhũn ra không cử động nổi nữa.

Khỉ Gầy cuống quýt: “Nhảy xuống mau, không thì bọn tao đi đây.”

Thằng béo hốt hoảng nhìn xuống, mấy thiếu niên chuẩn bị đỡ nó bên dưới cũng đã rục rịch muốn chạy. Nó sợ quá liền tuột nhanh xuống rồi được đỡ lấy, mấy đứa như bị chó đuổi vắt chân lên cổ mà chạy.

Chạy tuốt qua mấy con phố tìm được một con hẻm kín đáo mới dừng lại, mấy đứa mới có thời gian để th* d*c.

Trời nắng chang chang, chạy một hơi xa như vậy, mấy thiếu niên đều thè lưỡi ra thở như chó, quần áo trên người đã bị mồ hôi thấm đẫm hoàn toàn, dính chặt vào lưng ngứa ngáy từng cơn, khó chịu thấu trời.

“Này, thằng béo, đều tại mày hết, hại bọn tao suýt bị bắt. Mày định tính sao đây?” Quay đầu lại, tên cầm đầu là anh Tài bắt đầu kiếm chuyện.

Mấy thiếu niên khác lập tức vây quanh chặn thằng béo vào giữa, đứa nào đứa nấy nhìn chằm chằm đầy vẻ hăm dọa.

Thằng béo run cầm cập móc từ trong túi ra một nắm kẹo. Vì thời tiết quá nóng kẹo đã chảy ra, giấy gói cũng không chặt nên nước đường rỉ ra từ các kẽ hở dính thành một cục nhớp nháp trên tay nó. Trên tay nó vẫn còn dính bụi đất lúc trèo tường khi nãy, trông đống kẹo giờ có vẻ hơi buồn nôn.

Trong đám thiếu niên lập tức có đứa lộ vẻ ghét bỏ, tên cầm đầu là anh Tài lại càng tức. Gã mắng chửi thêm mấy câu, thậm chí còn tiến lên đá cho thằng béo hai cái.

Thằng béo bị đá cũng không giận, trái lại còn lộ ra nụ cười nịnh bợ giơ tay đến trước mặt anh Tài: “Anh Hữu Tài, anh chọn trước đi.”

“Đừng có gọi ông đây như thế, khó nghe đéo chịu được.” Anh Tài mắng một câu nhưng vẫn đưa tay chọn lấy hai viên kẹo miễn cưỡng nhìn ra được hình thù, vừa chửi bới vừa bóc giấy gói tống kẹo vào miệng.

Gã đã chọn xong, mấy thiếu niên khác lập tức ùa lên nhanh chóng chia chác sạch sẽ nắm kẹo kia, không để lại cho thằng béo lấy một viên.

Đám thiếu niên lấy được kẹo, đứa thì giống anh Tài vừa bóc vừa mắng, chê kẹo chảy dính tay, đứa thì chỉ mải cúi đầu bóc giấy, bóc xong còn phải l**m l**m tờ giấy gói một vòng.

Như tên Khỉ Gầy đến cả nước đường dính trên bàn tay đen nhẻm cũng không tha.

Thời này các trường học đa số đều không có đồng phục thống nhất, học sinh đều mặc quần áo riêng, thường thì nhìn vào trang phục là có thể đoán được gia cảnh của một đứa trẻ.

Trong mấy thiếu niên này, mặc đẹp nhất chính là thằng béo kia, quần áo trên người mới đến tám chín phần, rõ ràng là vừa mới may không lâu.

Tiếp đó là anh Tài và hai thiếu niên khác, quần áo tuy đã cũ nhưng ít ra không có miếng vá. Những đứa còn lại thì đứa tốt đứa không, đứa ít miếng vá, đứa thì vá chồng vá lớp.

Khỉ Gầy là đứa mặc tệ nhất, trời nóng nực thế này mà hắn vẫn mặc áo dài quần dài, ống tay áo và ống quần đều xắn lên thật cao. Hơn nữa quần áo cực kỳ không vừa người, khoác trên người cứ như cái bao tải, lại còn là loại bao tải cũ nát vá đè lên vá.

Ăn kẹo xong, mấy thiếu niên chia nhau tìm chỗ râm mát ngồi xổm, lại chẳng có việc gì làm.

Vốn dĩ bọn chúng trốn học cũng chẳng có mục tiêu rõ ràng, chỉ là không muốn ở trong lớp chịu gò bó mà thôi. Không giống như lũ trẻ ở thời đại sau này, cứ chui tọt vào tiệm nét là có thể mấy tuần không về nhà.

Thời này phương tiện giải trí quá ít ỏi, hoạt động của giới trẻ chẳng qua là đi xem phim, dạo công viên, có thể gọi là tẻ nhạt vô cùng.

Tuy nhiên trời thì vẫn cứ nóng, ngồi xổm trong bóng râm chỉ khá hơn đứng dưới nắng gắt một chút chứ cũng chẳng thấm tháp vào đâu.

Một lát sau, thấy anh Tài vạm vỡ bắt đầu chau mày sắp sửa phát hỏa, thằng béo nhanh trí lùi lại phía sau, nỗ lực thu mình vào cái bóng dưới góc tường.

Anh Tài là đứa lớn tuổi nhất trong hội, đã gần mười chín rồi mà vẫn còn học lớp tám, người cao to khỏe mạnh nên thằng béo sợ gã vô cùng. Có lần nó thấy anh Tài dùng cái gậy to bằng cổ tay đánh chị gái gã, trông đáng sợ cực kỳ.

Nhưng ở trường chẳng ai chơi với nó, nó chỉ có thể lăn lộn với đám này. Vả lại nó thấy anh Tài cực kỳ  uy phong, đi theo gã thì chẳng ai dám đụng đến nó.

Khỉ Gầy còn nhanh nhạy hơn. Hắn không giống thằng béo thỉnh thoảng có đồ ngon nộp lên nên để không bị đá ra khỏi cái băng đảng nhỏ này, hắn chỉ có thể nỗ lực phát huy tác dụng của mình.

“Đại ca, em nghe nói bên phía Tây thành phố mới mở một sân trượt băng, thú vị lắm.” Khỉ Gầy chủ động hiến kế.

“Sân trượt băng? Đó là thứ gì?” Những đứa khác cũng tò mò vây lại.

“Tao biết, tao cũng nghe nói qua rồi.” Một thiếu niên trông gia cảnh khá khẩm chen vào: “Nghe nói là trò chơi mới lạ truyền từ thủ đô tới, lắp mấy cái bánh xe lăn được vào giày rồi cứ thế mà lướt đi chơi, vui lắm. Anh họ tao còn từng dẫn bạn gái tới đó rồi.”

“Lắp bánh xe vào giày thì còn đi bộ được không?”

“Đúng đấy, thế chẳng phải ngã sấp mặt à!”

“Mặt đập xuống đất có mà gãy hết răng ha ha ha ha…”

Thiếu niên kia cuống lên: “Tụi mày thì biết cái gì? Anh họ tao bảo rồi, cái đó phải ai có khả năng thăng bằng tốt mới học được, học xong là có thể lướt đi như gió, như gió đó mày hiểu không?!”

Cái cách miêu tả đó là do anh họ hắn nói, lúc đó hắn đã ghi nhớ kỹ, cảm thấy kiểu miêu tả đó nghe vô cùng ngầu lòi.

“Thế bọn mình có làm được không?” Những đứa khác càng thêm do dự, đều là học sinh cá biệt nên cực kỳ thiếu tự tin vào khả năng học tập của mình.

“Sao lại không được? Cái này phải người khỏe mạnh, có phản xạ nhanh mới được. Mấy cái đứa mọt sách kia mới không học nổi, tụi nó đến trèo tường còn chẳng biết.”

“Thế thằng béo cũng không xong rồi.”

“Xì, quan tâm nó làm gì, bọn mình học được là được.”

Vừa nghe bảo là hội “học sinh giỏi” không học được mà bọn chúng lại học được, dẫu chưa biết được là vui đến nhường nào, mấy thiếu niên đều đã nảy sinh hứng thú.

Thằng béo cũng nghe đến say sưa, kết quả nghe thấy bọn chúng không định dẫn mình theo thì nó vội vàng há miệng định nói gì đó, cuối cùng lại ngậm miệng lại. Nó định bụng sẽ âm thầm đòi cha mẹ dẫn đi sau.

“Vậy chúng ta đi ngay bây giờ.” Anh Tài quyết định, nói với thiếu niên vừa giới thiệu: “Đại Phong, mày dẫn đường.”

Đại Phong hăng hái đứng dậy, dẫn theo một đám người hùng hổ chạy về phía Tây thành phố. Tuy nói là không muốn dẫn theo thằng béo, nhưng nó đi theo thì cũng chẳng ai đuổi đi.

Bọn chúng ở phía Đông thành phố cách phía Tây rất xa, đi bộ mất hơn một tiếng đồng hồ, ngồi xe buýt thì nhanh nhưng lại không có tiền. Cuối cùng vẫn là trấn lột thằng béo một trận mới đủ tiền đưa cả hội đi.

Sân trượt băng mới mở trong mắt đám thiếu niên chưa trải đời này thật sự là oai phong vô cùng. Mấy đứa đứng ở cửa nhất thời không dám vào, mãi đến khi có người phía sau đi tới nói bọn chúng chắn đường mới sực tỉnh, mang theo chút thấp thỏm đi vào trong.

Vào bên trong có một quầy tiếp tân, một người đàn ông trẻ tuổi đứng đó đang hướng dẫn cho khách mới đến. Mấy thiếu niên cũng đi về phía đó, muốn nghe xem người ta nói thế nào.

Đúng lúc này, từ bên trong có một người đàn ông bước ra, mặc quần áo bình thường nhưng trông có khí chất hơn hẳn người thường.

Người trẻ tuổi ở quầy tiếp tân thấy người đàn ông này liền vội vàng chào một tiếng, gọi là ông chủ.

Người đàn ông gật đầu, không nói gì đi thẳng ra ngoài.

Anh Tài chằm chằm nhìn theo bóng lưng người đàn ông kia vài cái, luôn cảm thấy người này hình như có hơi quen mắt.

Thằng đàn em Khỉ Gầy thật sự tận tụy. Hắn luôn dán mắt vào đại ca, lo cái đại ca lo, nghĩ cái đại ca nghĩ, hệt như con giun trong bụng đại ca hắn vậy.

“Người đó vốn cũng từ trong xưởng mà ra đó.” Khỉ Gầy nói.

Cha của Khỉ Gầy làm ở xưởng đúc gang. Sau khi mẹ đẻ mất thì hắn có mẹ kế, bà ta lại sinh thêm hai đứa em trai nhỏ. Người ta nói có mẹ kế là cha đẻ cũng thành cha dượng, hắn từ nhỏ đã lăn lộn khắp đầu đường xó chợ, đầu óc cũng coi như thông minh, biết rất nhiều tin tức.

“Anh ta tên là Trương Hưng Nghiệp, cha mẹ hiện đã nghỉ hưu rồi nhưng hai người anh của anh ta vẫn còn ở trong xưởng. Anh ta là người có tiền đồ nhất nhà, hiện tại đang ở đồn công an, còn là trưởng đồn nữa.”

Khỉ Gầy không dám nói rằng trước kia anh ta còn là hàng xóm với đại ca đấy. Khu nhà lầu mà cha mẹ người ta đang ở bây giờ, nhà đại ca ngày xưa cũng từng ở rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn