Con gái trẻ tuổi tìm được người yêu thì cuối cùng rồi cũng phải dẫn về nhà cho người thân xem mặt một chút, dẫu sao kết hôn rồi cũng có nghĩa là hai gia đình từ đó về sau đã có mối liên hệ.
Hơn nữa làm cha làm mẹ cũng phải xem thử chàng trai đó có xứng đáng để con gái mình phó thác cả đời hay không, đây chính là việc khảo sát con rể.
Nhưng đó chỉ là trạng thái lý tưởng, có những đứa con vì tình yêu mà trở mặt với cha mẹ, cũng có những bậc cha mẹ bán con gái để bù đắp cho con trai. Vế trước thường thấy ở thời đại sau này, còn vế sau lại là chuyện không hiếm gặp ở thời đại này.
Tình cảnh của Trần Tiểu Hoa còn tồi tệ hơn nhiều, cha mẹ cô không chỉ là bán con gái để tiếp tế cho con trai mà là cả nhà bấu víu lên người con gái, giống như loài đỉa hút máu hận không thể m*t sạch tủy xương, vắt kiệt sức lực người ta mới cam lòng.
Đây chẳng phải là lời đồn thổi gây sợ hãi, cũng không phải là vu khống, mà là sự thật đã từng xảy ra.
Trần Tiểu Hoa mười mấy tuổi đã dẫn theo em gái bí mật rời nhà, đi một mạch gần mười năm, giữa chừng cũng không phải là không tìm cơ hội nghe ngóng tin tức của gia đình.
Cô tất nhiên không phải là còn mong đợi gì ở đôi cha mẹ nhẫn tâm kia, mà là sợ bỏ lỡ tin tức gì đó khiến chị em mình sau này chịu thiệt nên muốn để mắt tới gia đình đó. Dẫu sao đó cũng là cha mẹ sinh ra mình, xét về đạo lý là đã chiếm được ưu thế tự nhiên.
Người đưa tin cho Trần Tiểu Hoa không phải ai khác chính là người bạn thuở nhỏ Triệu Cầm Cầm. Năm đó Hướng Thần và Hứa Hằng Châu xuống nông thôn chính là nhờ mẹ của Cầm Cầm giúp đỡ mới đến được thôn Đại Hà, trải qua mười năm trời yên ổn.
Cả nhà họ Triệu đều là người tốt. Sau khi Hướng Thần xuống nông thôn, ban đầu vẫn còn liên lạc với mấy người bạn nhỏ, về sau liên lạc cứ thế thưa thớt dần. Dẫu sao lúc đó phương thức liên lạc rất đơn điệu, ngoài viết thư ra không còn cách nào khác, điện báo và điện thoại thì khỏi phải nghĩ tới, căn bản là thứ mà trẻ con không thể tiếp xúc được.
Ngay cả việc viết thư sau này cũng không duy trì được lâu, vì tem thư cũng chẳng rẻ gì. Một con tem tám xu, tiền mừng tuổi năm mới của một đứa trẻ cũng chỉ được một hai hào, mua tràng pháo, ăn hai viên kẹo là chẳng còn lại bao nhiêu.
Hướng Thần tuy có tiền nhưng cũng không thể lúc viết thư cho bạn lại kẹp thêm con tem vào bên trong được, cảm giác cứ như đang thúc giục người ta hồi âm vậy. Cho nên về sau xa mặt cách lòng rồi tình cảm cũng nhạt đi.
Ngược lại, nhờ có Hướng Thần mà Trần Tiểu Hoa và Triệu Cầm Cầm mới quen biết rồi trở thành bạn thân. Hai cô bé tuổi tác tương đương, Triệu Cầm Cầm còn lớn hơn hai ba tuổi nhưng vì hoàn cảnh gia đình nên trong hai người trái lại Trần Tiểu Hoa lại là người hay đưa ra chủ ý.
Hai cô bé từ nhỏ cùng nhau lớn lên, quan hệ vô cùng thân thiết. Sau khi Hướng Thần đi rồi, Trần Tiểu Hoa cùng với Trần Tiểu Thảo tai không được tốt sống những ngày gian khó ở nhà, Triệu Cầm Cầm đã giúp đỡ bọn họ không ít. Thỉnh thoảng nhà có món gì ngon, cô đều bấm bụng nhịn ăn dành ra một miếng cho người bạn của mình.
Bà Triệu là một người lớn thấu tình đạt lý. Những việc cháu gái mình làm bà không phải không biết, chỉ là nhắm một mắt mở một mắt mà thôi. Thực ra bản thân bà cũng rất đồng cảm với chị em Trần Tiểu Hoa, chẳng nề hà gì việc thỉnh thoảng giúp đỡ bọn họ một chút.
Chỉ là hai đứa nhỏ đó cha mẹ còn sống sờ sờ, bà mà làm lộ liễu quá thì loại người như Thái Trân chẳng những không biết ơn mà còn cảm thấy bà đang tát vào mặt bọn họ, thậm chí Trần Tiểu Hoa cũng chẳng được yên thân.
Trái lại, việc Triệu Cầm Cầm lén lút chia cho tí đồ ăn thức uống thì chỉ có thể coi là lũ trẻ con chơi với nhau, có bị người ta đàm tiếu cũng chẳng sao.
Sau này khi Trần Tiểu Hoa dẫn theo em gái rời nhà đưa ra quyết định rất đột ngột, đến cả Hướng Thần cũng không kịp báo, người duy nhất biết tin chính là Triệu Cầm Cầm.
Tình hình nhà cô ra sao Triệu Cầm Cầm nắm rõ như lòng bàn tay, chẳng những không ngăn cản mà còn đem hết số tiền riêng ít ỏi mình tích cóp được đưa cho Trần Tiểu Hoa, sau đó còn nhờ bà nội Triệu làm cho bọn họ ít lương khô ăn đường. Nếu không với tình cảnh nhà đó, cô và Trần Tiểu Thảo chỉ có thể mặc độc một bộ quần áo trên người mà tay trắng rời nhà.
Sau đó Trần Tiểu Hoa dựa vào sự nỗ lực của bản thân đứng vững gót chân ở đội công trình, tiền lương ngày một tăng lên. Cái nghề này của bọn họ chạy khắp nơi rừng thiêng nước độc, xuyên núi đục hang vô cùng vất vả, tương ứng thì phúc lợi cũng rất tốt.
Trần Tiểu Hoa đem tiền lương và những món đồ tốt mình được phân cho một phần gửi đến nông trường, một phần gửi cho nhóm Hướng Thần, phần còn lại gửi hết cho nhà họ Triệu.
Trần Tiểu Hoa luôn cảm thấy mình là người may mắn. Tuy có đôi cha mẹ như vậy, nhưng cũng có người em gái ngoan ngoãn hiểu chuyện biết thương chị, còn có Hướng Thần – cậu em rõ ràng nhỏ tuổi hơn nhưng lúc nào cũng coi cô như em gái mà chăm sóc, người bạn nhỏ đơn thuần lương thiện Triệu Cầm Cầm, và bà nội nhà họ Triệu đã âm thầm giúp đỡ cô rất nhiều.
Sau này lại có thêm những bậc tiền bối ở nông trường giúp cô chữa khỏi bệnh cho em gái và luôn quan tâm chăm sóc cô. Ở đội công trình lại gặp được người thầy dạy cho cô bao nhiêu kiến thức và bản lĩnh tự lập nghiệp, cùng những đồng nghiệp giúp đỡ cô rất nhiều.
Cho nên Trần Tiểu Hoa luôn duy trì tâm thái lạc quan vô cùng. Dù cho sau này nội dung trong những bức thư Triệu Cầm Cầm gửi tới có khiến cô lạnh lòng đến cực điểm, cô cũng có thể nhanh chóng điều chỉnh lại tâm lý.
Nhà họ Trần có năm người con, lớn nhất là Trần Phân đã đi lấy chồng, hơn nữa từ mười mấy năm trước đã cắt đứt quan hệ với gia đình. Triệu Cầm Cầm còn hả hê nhắc đến trong thư mấy lần chuyện cười về việc hai mẹ con nhà đó đấu đá, đánh nhau đến mức không thể can ngăn.
Đã cắt đứt quan hệ mà còn đánh nhau được, chẳng qua là vì Thái Trân không bỏ được tà tâm, luôn cảm thấy nuôi Trần Phân lớn nhường này mà chẳng được báo đáp chút gì còn bị nó cắn ngược lại nên không cam lòng, luôn muốn chiếm chút lợi lộc.
Những năm trước khi Trần Phân còn trẻ thì còn biết giữ thể diện, chỉ dám cầm kéo hướng về phía mình mà khua khoắng để đe dọa ông ngoại, nhờ ông ngoại kìm chế mẹ mình.
Bây giờ tuổi tác lớn rồi, nghe nói đã sinh được mấy đứa con nên sớm đã được rèn luyện, đánh nhau chửi nhau chẳng ngán thứ gì, chân xoạc tay chống nạnh, đứng trước cửa nhà là có thể chửi vang cả con phố.
Ngược lại là Thái Trân tuổi đã cao đánh không lại cô con gái đang độ sung sức, mỗi lần tìm tới cửa thường là thua nhiều thắng ít, sau đó về nhà yên vị không được hai ngày lại muốn đi gây chuyện, giống như chẳng biết rút kinh nghiệm là gì.
Trái ngược với Trần Phân chính là cô con gái thứ hai Trần Phương. Trần Phương lớn hơn Trần Tiểu Hoa năm tuổi, hiện tại đã ngoài ba mươi rồi. Chị cả chỉ lớn hơn cô ta chưa đầy hai tuổi mà con trai lớn đã lên cấp hai, vậy mà cô ta vẫn chưa kết hôn.
Trần Phương chính là cô con gái sắp bị nhà họ Trần hút cạn máu.
Cô ta chỉ tốt nghiệp tiểu học, trung học cũng không đi học, ở nhà chưa được hai năm đã vào xưởng đúc gang làm việc. Trong xưởng đúc gang, ngoại trừ các vị trí văn phòng và hậu cần thu mua có nhiều bổng lộc thì đa số đều là việc nặng nhọc thích hợp cho đàn ông làm.
Trần Phương học vấn không cao, chống lưng cũng không đủ mạnh, những vị trí béo bở đó sao đến lượt cô ta, cho nên làm công nhân thời vụ bán sức một mạch mấy năm trời.
Lương công nhân thời vụ không cao, một tháng cũng chỉ được mười mấy đồng, nhưng cô chẳng giữ lại được đồng nào mà đưa hết cho gia đình. Thậm chí tiền lương mỗi tháng đều là Thái Trân trực tiếp đi lĩnh, Trần Phương đến tiền còn chẳng được chạm tay vào.
Trước khi Trần Tiểu Hoa rời nhà, Trần Phương đã đi làm được mấy năm, cộng dồn lại cũng được mấy trăm đồng rồi. Với cái kiểu mà nhà họ Trần nuôi con thì kiểu gì cũng đã trả hết số tiền bọn họ bỏ ra nuôi cô ta.
Nhưng Thái Trân vẫn cảm thấy chưa đủ, rõ ràng con gái đã đến tuổi gả chồng, ả ta lại hoàn toàn lờ tịt chuyện này đi. Vì những hành động của Trần Phân, ả ta cảm thấy con gái một khi gả đi rồi là người nhà người ta, ả ta chẳng chiếm được chút hời nào nữa. Vậy thì thằng Hữu Tài nhà ả ta phải làm sao?
Thực ra có vết xe đổ là Trần Phân ở đó nên không chỉ Thái Trân rút kinh nghiệm, mà Trần Phương nếu thông minh thì cũng nên học tập theo một chút.
Nhưng cô gái này quá đỗi đơn giản, trong đầu như toàn là gỗ đá, rõ ràng cả nhà đối xử với mình như vậy mà cô ta lại không biết phản kháng.
Đứa em trai mặc quần áo mới mua bằng tiền lương của cô ta, ăn những món bánh ngọt mà cô ta chưa từng được nếm qua. Thậm chí ngay cả khi cô ta đi nhặt vụn bánh nó cũng có thể đá cô ta một cái, vậy mà cô ta chỉ biết trốn, đến phản kháng cũng không dám.
Đặc biệt là sau khi Trần Tiểu Hoa và Trần Tiểu Thảo đi theo đội công trình, Thái Trân không dám đến gây sự với đội công trình, sau này càng không liên lạc được với hai chị em này, thế là càng bám chặt lấy đứa con gái duy nhất còn lại không chịu buông tay.
Trần Phương cần mẫn tận tụy, cống hiến những năm tháng thanh xuân đẹp nhất cho cái xưởng đúc gang đầy bụi sắt xám xịt, tự giày vò khiến bản thân trông như người cùng lứa với mẹ mình.
Giữa chừng không phải là không có nhân duyên, chỉ là với điều kiện của cô ta thì đối tượng xem mắt được giới thiệu đều chẳng ra làm sao. Hơn nữa cứ giữ con gái mãi ở nhà thì người ta sẽ đàm tiếu nên Thái Trân rốt cuộc cũng bắt đầu bàn chuyện cưới xin cho Trần Phương.
Một người là người đàn ông góa vợ còn dắt theo hai đứa nhỏ, một người là người tàn tật có vấn đề về chân tay, người tốt nhất là một thanh niên trí thức xuống nông thôn vừa về thành phố nhưng lại không có việc làm.
Thái Trân chẳng đồng ý người nào cả, người góa vợ nhà khá giả nhưng tính tình rất tệ. Vả lại con trai lớn của nhà đó tuổi tác cũng ngang ngửa Trần Hữu Tài, được người lớn nuông chiều quá mức, hai “ông giời con” vừa gặp mặt lần đầu đã đánh nhau một trận, Trần Hữu Tài đánh không lại.
Con trai quý báu chịu thiệt, Thái Trân lúc đầu thấy sính lễ hậu hĩnh còn luôn cười nói vui vẻ lập tức lật mặt, đuổi người ta ra ngoài.
Người chân tay không tốt thì điều kiện gia đình bình thường, cha mẹ sức khỏe cũng yếu, Thái Trân cảm thấy Trần Phương gả đi rồi cũng không giúp đỡ được gì cho nhà mẹ đẻ, cuối cùng không đồng ý.
Người thanh niên trí thức về thành cuối cùng kia, tuổi tác phù hợp, tướng mạo đoan chính, ngặt nỗi không có việc làm, anh em trong nhà lại đông, tức là Trần Phương gả đi là phải nuôi cả nhà chồng, Thái Trân lại càng không đồng ý.
Bản thân Trần Phương cũng từng có lúc động lòng. Ví dụ như người đàn ông có khiếm khuyết ở chân kia thực ra tâm tính rất tốt, người cũng rất đôn hậu, còn từng tặng cho Trần Phương một chiếc kẹp tóc rất đẹp.
Đó là món quà tuyệt vời nhất mà Trần Phương nhận được trong đời. Nhưng Thái Trân không đồng ý, chiếc kẹp tóc đó còn bị Trần Hữu Tài lấy đi chơi đâm chết mấy con bướm, cuối cùng làm gãy thành hai mảnh.
Sau chuyện đó, Trần Phương càng thêm ngây dại, gần như cả ngày không nói lấy một lời, sự tồn tại của cô ta trong nhà mờ nhạt đến đáng sợ.
Trần Tiểu Hoa sau khi biết tin tức ở nhà thì ban đầu có một chút áy náy đối với người chị thứ hai này, dẫu sao vì hai chị em cô đều đã chạy thoát nên mọi áp lực đều đổ dồn lên vai chị ấy.
Vì vậy thời gian đầu cô còn gửi cho Trần Phương ít tiền và đồ đạc, còn viết thư dặn chị phải cất giấu cho kỹ. Kết quả cô ta đem đưa hết cho Thái Trân, Thái Trân lại dùng những lời lẽ chẳng ra gì mà mắng chửi Trần Tiểu Hoa một trận vuốt mặt không kịp.
Sau đó Trần Tiểu Hoa cũng dứt khoát dập tắt ý định đó. Nếu bản thân không muốn tự cứu lấy mình, thì người khác có đưa tay ra bao nhiêu lần cũng vô dụng.
Đó vẫn là chuyện lâu lắm rồi, cũng không biết sau này khi món quà duy nhất bị Trần Hữu Tài vô tình đoạt mất, Trần Phương có từng hối hận hay không.
Nói chung, với tình cảnh nhà họ Trần, trừ phi Trần Tiểu Hoa bị điên, nếu không cô sẽ chẳng bao giờ dẫn người yêu của mình về Thanh Giang để gặp mặt cha mẹ.
Thế nhưng Trần Tiểu Thảo và nhóm người Hướng Thần thì vẫn cần phải gặp một phen, những người này mới là người thân thực sự trong lòng Trần Tiểu Hoa.
Nhận được tin tức, Hướng Thần cũng đã mài đao xoẹt xoẹt, mắt nhìn chằm chằm rất ra vẻ hổ báo cáo chồn, chuẩn bị cho cái con heo định đến ủi cây cải trắng nhà mình một bài học ra trò.
Tháng sáu tháng bảy đang là giữa mùa hè, thời tiết ngày một nóng hơn, trường học sắp được nghỉ hè. Vì phải tham gia công tác ra đề và coi thi học kỳ, Hướng Thần trái lại càng bận rộn hơn.
Chính trong cái thời tiết oi bức như vậy, Trần Tiểu Thảo dẫn theo người yêu của mình cuối cùng cũng đã tới thủ đô. Sau hơn mười năm xa cách, Hướng Thần một lần nữa nhìn thấy cô bé năm xưa từng nhỏ giọng gọi mình là em trai.