Trung tâm thương mại không phải một sớm một chiều mà xây xong được. Công trường đang thi công là một mảnh bừa bộn bẩn thỉu, Hứa Hằng Châu cũng chẳng có cái tâm trí nhàn rỗi đó mà để Hướng Thần đi dạo quanh công trường chơi.
Cho nên dù thi thoảng Hướng Thần có nhớ ra mà hỏi tới, Hứa Hằng Châu cũng chỉ thuận miệng nói vài câu về tình hình tiến độ, ví dụ như đang xây tầng nào, đang lợp mái các loại. Nghe qua thấy nhạt nhẽo cực kỳ, Hướng Thần về sau cũng lười hỏi luôn.
Trái lại là Hứa Hằng Châu, lúc bận rộn nhất cả ngày đều ngâm mình ở công trường, tuy không cần anh đích thân ra trận bốc gạch nhưng công trường bụi bặm nhiều, khó tránh khỏi biến thành bộ dạng lấm lem mặt mũi, khác xa với dáng vẻ ngày thường của anh.
Hướng Thần đã nhìn quen dáng vẻ quần là áo lượt của anh nên khi chợt nhìn thấy bộ dạng phong trần này, vừa buồn cười lại vừa không khỏi xót xa. Đặc biệt là khi thấy quầng thâm dưới mắt Hứa Hằng Châu là biết dạo này anh bận đến mức nào. Đây cũng là do phương diện điều kiện hiện tại thiếu hụt dẫn tới, cho dù là đời sau khi anh xây dựng cái trung tâm thương mại lớn nhất nhì cả nước kia cũng chưa từng hao tâm tổn sức như bây giờ.
Dẫu sao vào lúc đó, anh là người thừa kế của tập đoàn nhà họ Hứa, vốn dĩ nhà họ Hứa đã chiếm lĩnh thị phần rất lớn trong ngành bất động sản, dưới trướng còn có đội ngũ xây dựng riêng của mình.
Những thứ khác như bản vẽ kiến trúc, vật liệu, giám sát công trình… đều có người chuyên trách thực hiện, anh chỉ cần nắm bắt tiến độ là đủ rồi.
Nhưng hiện tại, trung tâm thương mại này có thể nói là trung tâm thương mại tổng hợp quy mô lớn đầu tiên trong nước, trước đó chưa từng có tiền lệ. Vậy nên lúc mới bắt đầu, ngay cả đội ngũ xây dựng anh cũng không tìm ra được.
May mà Trần Tiểu Hoa đã giúp một tay nhờ vả giáo sư của cô ấy, thông qua vị giáo sư này mà liên hệ được với một nhóm kỹ sư của viện kiến trúc, sử dụng đội ngũ xây dựng trực thuộc của bọn họ.
Còn bản vẽ thiết kế cũng là Hứa Hằng Châu tự mình vẽ phác thảo, sau đó mới mời người sửa lại. Bởi vì có những ý tưởng quá siêu việt mà thời đại này lại bị hạn chế bởi kỹ thuật và vật liệu xây dựng nên một số ý tưởng không cách nào thực hiện được, bắt buộc phải tiến hành chỉnh sửa.
Tuy rằng Hứa Hằng Châu đầu óc thông minh nhưng cũng không phải thật sự cái gì cũng biết, kết quả hiện tại cứng rắn ép bản thân trở thành một người toàn tài. Có thể xuống ruộng cuốc đất, sửa được máy móc, vẽ được bản vẽ, chuyên ngành còn là địa chất học, không chừng ngày nào đó còn có thể theo đội địa chất đi thăm dò mỏ quặng.
Thậm chí khi ở công trường, anh còn tiện tay học luôn cả cách trộn xi măng, cách xây tường…
May mà việc xây dựng trung tâm thương mại diễn ra vô cùng thuận lợi, anh dựa vào bóng cây to để hóng mát, sau lưng có mấy ngọn núi lớn chống lưng, cơ bản là không có kẻ nào không có mắt dám tới tìm anh gây rắc rối.
Hơn nữa anh chưa bao giờ lợi dụng quyền lực trong tay nhóm người Đặng Lịch để mưu cầu lợi ích riêng, cũng không cậy thế h**p người. Tất cả những gì có được đều do bản thân nỗ lực giành lấy, đến một điểm để người ta đàm tiếu cũng không có.
Nói chung, sự nghiệp của Hứa Hằng Châu có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Giai đoạn sau của quá trình xây dựng thì sau khi nhân viên quản lý cấp dưới dần dần thạo việc, Hứa Hằng Châu thậm chí còn có thời gian rảnh tay để làm một số việc khác.
Cùng lúc đó, sự nghiệp của Hướng Thần cũng đón nhận thêm một cơ hội phát triển nữa, cậu sắp được thăng học hàm lên giáo sư rồi.
Sau này trong các văn bản pháp luật liên quan do nhà nước ban hành, phó giáo sư muốn thăng lên giáo sư phải có thời hạn nhậm chức là năm năm, mà Hướng Thần tính đến nay mới được hơn ba năm.
Thế nhưng thành quả giảng dạy của cậu trong những năm qua mọi người đều nhìn thấy rõ, đã từng tham gia nhiều hội nghị cấp quốc gia, nhiều luận văn được đăng trên các tạp chí uy tín trong lĩnh vực, sinh viên do cậu dẫn dắt đã có hai khóa bước ra vị trí công tác, dần dần trở thành lực lượng nòng cốt của các cơ quan giáo dục nhà nước.
Thành tích như vậy thăng lên chức giáo sư thực sự là không có gì để soi xét, chỉ cần thực hiện đúng quy trình thì cơ bản là chuyện đã đóng đinh trên ván rồi.
Hướng Thần những năm này trầm ổn hơn nhiều, nghe thấy tin tốt này dù có vui mừng nhưng trên mặt cũng không còn hiện rõ hân hoan như hồi lên phó giáo sư nữa.
Tuy nhiên cậu vẫn chuẩn bị mời mọi người cùng ăn một bữa cơm. Hiện tại giữa bọn họ đã hình thành một sự ăn ý ngầm. Lễ tết thì tụ tập lại với nhau, ai có chuyện gì vui cũng sẽ mời mọi người ăn một bữa, không nề hà chuyện lớn hay chuyện nhỏ, cốt là để hưởng cái không khí đoàn viên vui vẻ.
Đặc biệt là lão Lý, ông cụ đã lớn tuổi lại thích náo nhiệt. Con cháu trong nhà đều có công việc riêng, hơn nữa lại ở trong quân đội nên càng là quanh năm suốt tháng không thấy mặt ở nhà. Ngày thường tuy ông cụ có bảo mẫu chăm sóc, cơm ăn áo mặc không lo nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn thấy tịch mịch.
Cho nên ông lão cực kỳ thích náo nhiệt. Mỗi lần tụ họp đoàn viên, ông cụ nhất định phải tới. Dù cho có rất nhiều thứ không thể ăn, ông cụ nhìn nhóm người Hướng Thần nói cười, tâm tình cũng theo đó mà tốt lên.
Vì vậy mọi người đều không ngần ngại chia sẻ tin tốt, sau đó mời khách ăn cơm. Lần này Hướng Thần liền mượn cơ hội này mời mọi người dùng bữa.
Lúc này thời tiết đã dần dần nóng lên. Ngày tụ tập đó, dì Hoàng đã sớm nấu một nồi nước ô mai, lựa chọn loại ô mai thượng hạng, thêm đường phèn hầm kỹ, nước ô mai óng ánh trong vắt, hương vị lại càng chua ngọt dễ chịu.
Cân nhắc đến việc có người già và trẻ nhỏ, đường ruột đều tương đối yếu nên dì cũng không dám ướp lạnh, chỉ để nguội rồi uống. Trong thời tiết oi bức mà được uống một bát nước này không làm lạnh bụng, lại giải khát giải nhiệt, không còn gì thích hợp hơn.
Món chính là mì lạnh, thứ này dễ làm, hương vị cũng ngon, ai thích ăn sợi mì dai thì nấu ít thời gian một chút, ai răng lợi không tốt thì nấu lâu hơn một chút. Khẩu vị nặng thì pha nước sốt cay một chút, đường ruột không tốt thì thêm chút gia vị trộn sơ qua, có thể nói là già trẻ đều ưa chuộng.
Bởi vì đều là người nhà, cũng không cần làm những món quá rắc rối, tùy tiện làm mấy món cơm gia đình là mọi người đều ăn vô cùng vui vẻ.
Trong buổi tụ họp mọi người cũng sẽ kể về tình hình gần đây của mỗi người. Ví dụ như cô giáo Đàm vì tuổi đã cao, sức lực không đủ nên cảm thấy có hơi ảnh hưởng tới công việc, đang cân nhắc xem có nên nghỉ hưu hay không.
Thực ra bản thân bà đã đề cập chuyện này với nhà trường, chỉ là nhà trường hiện tại không muốn buông người, cứ khuyên cô giáo Đàm vất vả thêm hai năm nữa, dẫn dắt thêm vài khóa sinh viên ra trường.
Bản thân cô giáo Đàm cũng không nỡ rời xa bục giảng, hơn nửa đời người của bà đều trải qua ở đó, nếu thật sự phải đi quả thực là không đành lòng, cho nên cứ thế bị nhà trường khuyên nhủ mà lung lay, tiếp tục ở lại dạy học.
Cuộc sống của nhóm người lão Lý không có thay đổi gì lớn. Lão Lý đã coi như là nghỉ hưu dưỡng già rồi, may mà con cháu nhà họ Lý phần lớn đều rất có tiền đồ, con cháu ở các cương vị riêng đều vô cùng thành công. Nhà họ Lý đã có người kế nghiệp, lão Lý cũng không cần phải nhọc lòng vì con cháu nữa.
Đặng Lịch và Tống Văn Bân những năm nay đều thăng tiến lên thêm một bậc. Đến cấp bậc của Đặng Lịch, mỗi một bước đi lên đều vô cùng gian nan, lần thăng chức này chính bản thân chú ta cũng không ngờ tới.
Lão Lý biết nhiều tin tức hơn một chút, nghe nói là trong vụ án của Đặng Hồng Binh, vì chú ta thể hiện vô cùng sắt đá chí công vô tư, cho nên lãnh đạo bên trên cảm thấy người như vậy nhất định có thể kiên định tín ngưỡng, không tư lợi mà hết mình vì việc công, làm một đầy tớ tốt của nhân dân.
Cho nên Đặng Lịch cũng coi như là trong cái rủi có cái may.
Còn về Tống Văn Bân, chức vụ vốn có của chú không tính là cao, phúc lợi tốt công việc nhẹ nhàng, trong tay còn có ít quyền lực. Chức vụ tốt như vậy có thể thấy ban đầu nhóm người lão Lý đã tốn bao nhiêu công sức rồi.
Rất nhiều người ở cùng vị trí với chú đều lười làm việc, một lòng ở nguyên chức vị này mà dưỡng già, nhưng bản thân Tống Văn Bân là người có trách nhiệm rất cao, ở vị trí nào thì làm tốt việc đó. Tuy rằng vì bản thân chú không phải chuyên ngành này nên lúc đầu đã tốn không ít công sức học hỏi, nhưng bao nhiêu công sức bỏ ra cũng không uổng phí, rốt cuộc cũng tạo ra được một chút thành tích.
Khi có cơ hội thăng chức, người lãnh đạo bên trên nghĩ tới đầu tiên chính là chú, Tống Văn Bân cứ như vậy lại tiến lên thêm một bước.
Những người khác cũng ai cũng đều có thu hoạch riêng. Chung Bình công tác thuận lợi, tiệm thuốc của bác sĩ Ngụy tuy không mở nữa nhưng những năm này Hứa Hằng Châu đã giúp ông tìm kiếm không ít thuốc tốt. Trần Tiểu Hoa đi theo đội công trình chạy khắp nơi, gặp người dân quê nào có thuốc quý trong tay cũng sẽ giúp đỡ thu mua lại.
Bác sĩ Ngụy mỗi ngày chỉ việc bào chế những dược liệu đó thôi đã thấy mỹ mãn lắm rồi. Mấy năm nay khi lão Lý điều dưỡng thân thể, thuốc của bác sĩ Ngụy đã phát huy không ít hiệu quả.
Còn về những đứa nhỏ còn lại, bé Bình An từ sau khi được Hướng Thần bổ túc thì việc học dần dần đuổi kịp các bạn. Tuy vẫn không thích môn Toán, nhưng con bé cũng đã nhận thức được tầm quan trọng của việc học và thành tích.
Nền tảng của bé Bình An khá tốt, đầu óc cũng thông minh, một khi đã dồn tâm trí vào việc học thì hiệu quả đạt được rất rõ rệt. Ngay học kỳ sau đợt bổ túc năm đó, con bé đã dựa theo tình hình học tập của mình mà chọn thi nhảy lớp, quay về đúng khối lớp mà vốn dĩ mình nên theo học.
Hơn nữa, hiện tại con bé còn là một học sinh giỏi, thành tích bình thường luôn đứng nhất đứng nhì, khi Chung Bình nhắc đến con bé rốt cuộc cũng không còn thấy đau đầu nữa.
Con bé lớn rồi cũng biết sĩ diện, thi cử thành tích không tốt là tự mình sẽ khóc một trận trước. Chung Bình và Tống Văn Bân thường xuyên lấy Hướng Thần và Hứa Hằng Châu ra để giáo dục con bé, bảo con bé phải học tập theo hai người anh này.
Cũng may con bé không nảy sinh tâm lý chống đối, cộng thêm vốn dĩ đã rất thích Hướng Thần nên luôn coi hai người anh như thần tượng vậy.
Bình thường ở trường, con bé cũng thỉnh thoảng đem anh trai nhà mình ra để khoe khoang, nghe thấy bạn học nào nói anh trai chị gái của họ ưu tú là kiểu gì nó cũng phải tiến lên tranh luận một trận, cuối cùng nhất định phải khiến tất cả mọi người thừa nhận anh trai mình là giỏi nhất mới chịu thôi.
Trần Tiểu Thảo sau khi lên đại học thì không cần phải ở nội trú gò bó, thời gian tự do bình thường cũng nhiều hơn một chút. Lần tụ họp này cô cũng tới, đến từ sớm giúp dì Hoàng được không ít việc.
Trên bàn ăn, Trần Tiểu Thảo cũng kể một tin tốt, chị gái cô sắp tới thủ đô rồi, hơn nữa còn muốn dẫn theo một người tới để cho mọi người xem mắt.
Dẫn người theo? Dẫn người nào? Hướng Thần ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại được, là Trần Tiểu Hoa đã có người yêu rồi.
Cậu hơi thẫn thờ, hình như lúc này mới nhớ ra Trần Tiểu Hoa còn lớn hơn cậu một tuổi. Năm nay cậu đã hai mươi lăm rồi, Trần Tiểu Hoa cũng là một thiếu nữ ngoài đôi mươi.
Nếu như ở thời đại sau này, những cô gái tuổi này phần lớn đều vừa mới rời khỏi giảng đường đại học chưa được mấy năm, độc thân tự do lại vui vẻ, ngoại trừ người thân trong nhà sốt ruột thúc giục đôi chút thì rất nhiều người đều không có ý định kết hôn.
Nhưng hiện tại thì khác, con gái ở độ tuổi này đã bị coi là “gái già” rồi. Lúc nhóm Hướng Thần xuống nông thôn, những cô bé trong thôn mười lăm mười sáu tuổi đã bắt đầu quanh quẩn ở nhà làm nội trợ. Nhà nào thương con thì đợi thêm một hai năm, rồi cũng phải bắt đầu xem mắt tìm nhà chồng.
Ở thành phố thì khá hơn một chút, nếu là nữ sinh đang đi học thì sẽ đợi học xong mới tính chuyện hôn nhân nhưng cũng không kéo dài quá lâu, thường là vừa rời khỏi trường học thì gia đình đã sắp xếp xong xuôi cả rồi.
Gặp mặt một lần, dạo công viên, tìm hiểu một hai bận cho biết sơ qua tình hình là cơ bản xem như đã hẹn hò, sau đó liền có thể thu xếp chuyện cưới hỏi.
Cái gì mà yêu đương tìm hiểu hoàn toàn không có, vậy mà phụ huynh còn có thể nói một câu rằng mình tư tưởng cởi mở, để con cái được quyết định hôn nhân tự do rồi.
Tất nhiên cũng có những đôi nam nữ trẻ tuổi tự mình tìm hiểu, loại này đa số là đồng nghiệp, có nhiều cơ hội tiếp xúc, dần dần quen thân rồi bị thu hút bởi những điểm sáng của đối phương. Sau đó là ra ám hiệu này nọ, nếu đôi bên đều có thiện cảm thì cuối cùng sẽ ăn ý kết thành một đôi.
Những trường hợp như vậy nếu gia đình sau khi xem xét thấy điều kiện đôi bên đều khá ổn, coi như môn đăng hộ đối thì cơ bản sẽ không ngăn cản.
Trần Tiểu Hoa chắc là thuộc về loại cuối cùng. Những năm này cô đi theo đội công trình xuyên núi đục hang, cứ chỗ nào hoang vu là chạy tới đó, rất nhiều lúc gần như bị cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài, chỉ khi cần bổ sung nhu yếu phẩm mới vào thành phố.
Tình hình như vậy, cô muốn làm quen với đàn ông bên ngoài cũng là chuyện không thể nào, mà cho dù có quen biết thì cũng chẳng có cơ hội tìm hiểu nhau.
Cho nên đối tượng của cô, có tới chín mươi chín phần trăm khả năng chính là đồng nghiệp trong đội công trình nơi cô làm việc.