Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 216

Hứa Hằng Châu đi biền biệt hơn hai tháng, lúc về đáng lẽ phải đi thăm đám người Đặng Lịch, thế nhưng kế hoạch ra cửa cuối cùng lại không thành hiện thực.

Hướng Thần lại say rồi.

Kể từ sau bữa tiệc trung thu lần trước Hướng Thần say rượu làm loạn, hồ đồ đến mức tự mình “công khai xu hướng tính dục”, suýt chút nữa hại thảm bản thân và Hứa Hằng Châu, cậu đã rút kinh nghiệm sâu sắc, chưa từng chạm vào giọt rượu nào nữa.

Thế nhưng tối qua, cậu đã đánh giá thấp uy lực của socola nhân rượu. Ăn socola một hồi thì say lúc nào không hay, đợi đến khi Hứa Hằng Châu phát hiện ra thì người trước mặt đã gục đầu vào lòng anh, ôm cổ anh ghé sát lại, những nụ hôn mang theo hương ngọt và hơi men rơi xuống dồn dập khiến Hứa Hằng Châu không kịp trở tay.

Đương nhiên, với Hứa Hằng Châu mà nói thì đây là chuyện cầu còn chẳng được. Phản ứng của Hướng Thần sau khi say rất thú vị, lần trước vì tình huống đột xuất nên anh chưa kịp thưởng thức kỹ, lần này chắc chắn sẽ không bỏ lỡ.

Hướng Thần khi say rượu ngoan cực kỳ, Hứa Hằng Châu nói gì cậu cũng ngoan ngoãn gật đầu rồi làm theo. Vì phản ứng chậm nên đôi khi cậu sẽ ngẩn ra một lúc mới chậm chạp cử động, nhưng làm gì cũng mang vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, toát ra vài phần ngây ngô đáng yêu.

Trong lòng Hứa Hằng Châu thích đến phát điên. Anh hôn hôn ôm ôm không ngớt, còn cố ý trêu chọc Hướng Thần, bảo cậu nói những lời âu yếm mà ngày thường tuyệt đối không chịu nói. Hướng Thần lặp lại từng chữ một, Hứa Hằng Châu nghe mà mặt mày hớn hở.

Nửa đêm dậy tâm sự, lại còn làm chuyện “thầm kín” cộng thêm chút dư vị men say, Hướng Thần một lần nữa ngủ thẳng cẳng đến tận trưa.

Khốn nỗi sau khi tỉnh dậy, ký ức lúc say rượu dần hiện về, cậu lập tức vùi đầu vào gối, hận không thể mắc chứng mất trí nhớ ngay lập tức.

Hứa Hằng Châu đẩy cửa phòng ngủ vào thấy Hướng Thần như một chú đà điểu nhỏ cuộn mình trong chăn. Anh tiến lại kéo kéo chăn, giọng đầy ý cười: “Dậy thôi nào, mặt trời sờ mông rồi kìa.”

Giọng Hướng Thần nghèn nghẹt từ trong chăn vọng ra: “Em đắp chăn rồi, không sờ được đâu nhé.”

Hứa Hằng Châu bật cười thành tiếng: “Hôm nay thứ Hai, em không phải đi dạy sao?”

Hướng Thần bật dậy như lò xo: “Mấy giờ rồi?”

“Hơn mười một giờ, vẫn còn kịp.” Hứa Hằng Châu vừa nói vừa giúp Hướng Thần lấy quần áo để cậu thay.

Thời khóa biểu của Hướng Thần anh nắm rất rõ, tiết dạy của cậu tập trung vào thứ Ba, Tư, Năm. Thứ Hai và thứ Sáu ngược lại khá thong thả, thứ Hai chỉ có một tiết vào buổi chiều, thứ Sáu thì sáng một tiết, chiều một tiết.

Hướng Thần vừa mặc quần áo vừa nhỏ giọng lầm bầm: “Cái socola đó lừa người quá, làm gì có chuyện rượu trong socola mà làm người ta say được. Hồi nhỏ em ăn có say tí nào đâu.”

Hứa Hằng Châu mím môi nhịn cười, ngoài mặt lại nghiêm túc hùa theo gật đầu: “Đúng thế, rượu nước họ đều rất mạnh, rượu trong kẹo cũng có nồng độ cao lắm.”

Thực tế thì dù nước láng giềng có nhiều rượu mạnh, nhưng rượu trong nhân socola thì mạnh đến mức nào được? Chỉ là tửu lượng của Hướng Thần quá kém nên mới ăn kẹo đến mức say gục mà thôi. Đã thế cậu còn ăn nhiều như vậy, không say mới là lạ.

Nhưng cũng không trách Hướng Thần được, giống như cậu nói, hồi nhỏ từng ăn socola nhân rượu nhưng chưa bao giờ say, chẳng lẽ lớn lên tửu lượng lại kém đi được à?

Đó là bởi vì socola nhân rượu cậu ăn hồi nhỏ đa phần chất lượng rất bình thường. Lúc mẹ cậu còn sống, tuy có cho cậu socola ăn nhưng mẹ cậu sẽ không cho một đứa trẻ bé xíu ăn quá nhiều bánh kẹo chứa cồn.

Đến khi mẹ mất rồi, nhiều khi có gì ăn nấy. Sau này về nhà ngoại, cơ hội được ăn kẹo rất ít, ngoại trừ kẹo cưới của hàng xóm hoặc kẹo đi chúc Tết, Hướng Thần hiếm khi được ăn.

Ông bà ngoại điều kiện khó khăn, hàng xóm xung quanh cũng chẳng khá khẩm hơn, kẹo họ mua đều là loại kẹo cân bán lẻ. Socola được coi là loại cao cấp trong đó nhưng còn lâu mới ngon bằng loại Hứa Hằng Châu mang về. Socola đó thường ngọt đến phát ngấy, vị cũng rất tệ, đôi khi còn thấy lạo xạo hạt bên trong, đương nhiên chẳng phải hạt khô gì mà là những chất tổng hợp chưa tan hết.

Còn về nhân rượu thì đa phần là nước đường, cái thì hơi có mùi rượu, cái thì đơn thuần là nước đường. Loại socola nhân rượu như vậy ăn mà say được mới là lạ.

Hứa Hằng Châu không biết những chuyện này, anh nhân lúc Hướng Thần đang mặc áo vướng tay thì mỉm cười ghé lại trộm một nụ hôn.

Hướng Thần vừa nghiêng đầu né tránh vừa nhíu mày: “Chưa đánh răng mà.”

“Vị socola nhân rượu đấy.” Hứa Hằng Châu cười đáp.

Hướng Thần liếc anh một cái, Hứa Hằng Châu lập tức giơ tay đầu hàng: “Được rồi, được rồi, không nhắc nữa, đi rửa mặt rồi ra ăn cơm.”

Buổi chiều Hướng Thần có tiết nên kế hoạch đi thăm hỏi ban đầu bị gác lại. Hơn nữa mấy ngày tiếp theo cậu đều rất bận, nhất là thứ Ba và thứ Tư hầu như ngày nào cũng có hai ba tiết, nên chỉ có thể đợi đến cuối tuần sau.

Tuy nhiên cô giáo Đàm làm cùng trường với cậu nên gặp mặt rất tiện. Hướng Thần dứt khoát nói với bà một tiếng, chọn một buổi chiều ít tiết hẹn cùng Hứa Hằng Châu đến nhà bà ăn cơm.

Cô giáo Đàm rất thích tấm thảm dệt lớn mà Hứa Hằng Châu mang về, vừa nhận là đem ra dùng ngay. Còn có cả khăn quàng cổ này nọ, giờ chưa dùng đến nhưng bà cũng cất giữ cẩn thận, đợi trời lạnh sẽ mang ra dùng.

Sau đó, hai người lần lượt đến thăm Đặng Lịch, Hà Viễn Phong và những người khác. Phía Đặng Lịch thì tặng đồ ăn là chính, chú ta cũng chỉ thích mỗi món này. Chú ta ngồi cùng Hướng Thần, hai người tranh nhau một miếng bánh sữa sấy khô, càng lớn tuổi lại càng giống trẻ con.

Phía lão Lý thì tặng ít rượu ngon, ông cũng giống Tống Văn Bân, lúc rảnh thích làm vài ly nhưng đều rất biết chừng mực. Lão Lý vì tuổi cao nên không dám uống nhiều, bình thường chỉ được người nhà cho phép thỉnh thoảng nhấp một hai ly thôi.

Tống Văn Bân thì sợ uống nhiều rượu làm hỏng việc. Chú là người có tinh thần trách nhiệm rất cao, cũng không thích việc bản thân phóng túng, cho nên dù có thích đi nữa cũng chỉ rót một chút lúc dùng bữa mà thôi. 

Vì có bé Bình An ở đó cho nên có đồ ăn thức uống gì họ cũng gửi tới không thiếu phần. Con bé đã lên cấp hai rồi, đã thành một thiếu nữ rồi, mặc váy nhỏ thắt bím tóc nhìn qua thì ngoan ngoãn hiền thục nhưng thấy đồ ăn ngon là hai mắt sáng lấp lánh y như hồi còn nhỏ. 

Còn về phía Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi, Hứa Hằng Châu trái lại gửi tặng một số thứ khác. Anh mang một ít đá quý qua đó, còn cố ý chọn lấy chiếc đồng hồ mà anh cảm thấy tốt nhất trong đống đồng hồ mà Hướng Thần rất thích đem cho Cố Vân Chi. 

Không phải Hứa Hằng Châu không nỡ tặng những thứ quý trọng hơn cho người khác, mà vốn dĩ anh tặng quà không nhìn vào giá trị. Hơn nữa nhóm người lão Lý quyền cao chức trọng, anh mà tặng những thứ này trái lại còn dễ gây điều tiếng. Anh chuẩn bị thuê người làm một ít đồ trang sức không quá phô trương, sau này tặng cho Chung Bình và những người khác, dù sao cũng tốt hơn là trực tiếp tặng đá quý. 

Tại nhà của Cố Vân Chi, Hướng Thần cho Cố Vân Chi xem xong đồng hồ liền bắt đầu mách lẻo. Cậu nói thù dai là dai thật, cái tên phiên dịch họ La gây chuyện kia cậu vẫn chưa có quên đâu. Nếu không phải giữa chừng Hứa Hằng Châu trở về làm phân tán sự chú ý của cậu thì ngay ngày hôm sau cậu đã chạy qua đây tìm Cố Vân Chi để cáo trạng rồi. 

Dù sao ở nhà cũng chẳng có việc gì làm, thà rằng đi vả mặt xem kịch vui còn hơn. 

Nhưng mà bây giờ nói cũng không muộn, dù sao cũng không thể để tên phiên dịch họ La kia được yên ổn được. Cố Vân Chi nghe cậu nói xong cũng vô cùng tức giận, tuy rằng đã từng trải qua một số chuyện không hay nhưng bản chất Cố Vân Chi vẫn là một người vô cùng yêu nước. Gia đình y làm công tác ngoại giao cũng không ít lần tiếp xúc với những chuyện phương diện này, biết rõ loại người như vậy thời đại nào cũng có, nhưng khi nghe lại lần nữa, vẫn không kiềm chế được cơn giận. 

“Chuyện này cứ giao cho chú, tuyệt đối khiến tên họ La kia được toại nguyện.” 

Cố Vân Chi hiếm khi sa sầm mặt mũi, gần như nghiến răng nghiến lợi thốt ra năm chữ cuối cùng, ôm đồm hết mọi chuyện về mình. 

Y đã nói như vậy, Hướng Thần cũng chẳng có gì phải không yên tâm, trực tiếp quẳng chuyện này ra sau đầu. Đợi phía Cố Vân Chi có kết quả, cậu nghe một chút là được. 

Hứa Hằng Châu trở về nghỉ ngơi không được mấy ngày đã bắt đầu làm việc rồi. Anh tuy không phải là kẻ cuồng công việc nhưng cũng không muốn để thời gian rảnh quá nhiều. Nếu có Hướng Thần ở cùng thì còn được, chắc chắn sẽ không buồn chán, ngặt nỗi Hướng Thần có công việc chính đáng, làm cho anh cứ như một kẻ thất nghiệp vậy. 

Thực ra hai năm trước khi anh tốt nghiệp, vị trí mà trường học phân phối rất tốt, vừa vào đã là một cán bộ nhỏ có thực quyền, làm vài năm chắc chắn sẽ được thăng chức. Chỉ là chuyện nhà mình mình tự hiểu lấy, anh không thích làm công việc nhà nước, luôn cảm thấy bị bó chân bó tay. Đã như vậy thì cũng chẳng cần phải làm bản thân ấm ức làm gì. Cho nên anh đã từ chối công việc trường phân phối, lựa chọn làm một kẻ thất nghiệp trong mắt các vị giáo sư già. 

Mấy thầy giáo của anh quả thực là đau lòng nhức óc, không hiểu nổi cậu học trò này của mình là uống nhầm thuốc gì rồi. Thực ra Hứa Hằng Châu cũng chẳng hề rảnh rỗi, những năm nay ngoài việc phát triển cửa hàng đồ điện ban đầu thành trung tâm thương mại đồ điện lớn nhất thủ đô, anh còn khai thác một số sản nghiệp ở phương Nam. 

Chính sách của quốc gia thường sẽ tạo ra ảnh hưởng cực lớn đối với kinh tế của một địa phương. Ví dụ như việc thành lập đặc khu kinh tế, Hứa Hằng Châu chỉ mang tiền qua đó mua mấy căn nhà rách nát gần như gió thổi là đổ, đến khi sang tay thì số tiền kiếm được là con số mà rất nhiều người nghĩ cũng không dám nghĩ tới. 

Ngoài ra, anh còn mua rất nhiều đất đai, cùng với sự phát triển thần tốc của kinh tế, giá đất của anh gần như tăng lên gấp bội. Hứa Hằng Châu thấy đã hòm hòm liền bán đi một phần, tự để lại một phần dùng để mở công xưởng xây nhà cao tầng mở công ty. Đây đều là những bất động sản mà tự Hứa Hằng Châu mày mò gây dựng, tạm thời không cần quản tới, chỉ cần đợi nó không ngừng sinh lời là đủ rồi. 

Bên cạnh đó, Hứa Hằng Châu còn dự định nhúng một tay vào lĩnh vực bất động sản ở thủ đô. Ngành này thực sự kiếm tiền quá hời, hơn nữa trong vài chục năm tới, nó sẽ giống như một cái chậu tụ bảo mang lại nguồn tài phú không dứt cho Hứa Hằng Châu. 

Cho nên khi một ngày nọ Hướng Thần tan làm trở về nhìn thấy Hứa Hằng Châu cầm bản vẽ hỏi cậu có muốn mở một cửa hàng mới trong trung tâm thương mại sắp khai trương hay không, Hướng Thần đã ngẩn người ra. 

“Trung tâm thương mại gì cơ? Ở đâu? Sao em chưa từng nghe nói tới?” Hướng Thần nghi hoặc hỏi. 

Hứa Hằng Châu vẫy vẫy bản vẽ trong tay: “Đây, anh mua một miếng đất, dự định xây một cái trung tâm thương mại.” 

Hướng Thần mở to hai mắt, ực một cái nuốt nước miếng, cho nên Hứa Hằng Châu bây giờ là muốn phục chế lại không gian của anh sao? 

Cậu nghĩ vậy, cũng hỏi như vậy, Hứa Hằng Châu lắc đầu, biểu cảm trên mặt mang theo vài phần kiêu hãnh: “Bây giờ đương nhiên là không được, với điều kiện hiện tại thì không có cách nào đạt tới mức độ đó, chỉ có thể coi là một cái trung tâm thương mại nhỏ thôi, chẳng đáng là bao.” 

Cái trung tâm thương mại trong không gian của anh đã tốn của anh cực kỳ nhiều tâm huyết, bất kể là từ quy mô hay đẳng cấp đều là trung tâm thương mại lớn hàng đầu trong nước, đâu phải là cái thứ đồ chơi nhỏ để thử nghiệm bây giờ có thể so bì được. 

Tuy nhiên mặc dù chỉ là một trung tâm thương mại nhỏ dùng để quá độ, sau này chắc chắn sẽ xây dựng lại, Hứa Hằng Châu cũng không làm cho có lệ mà là cẩn thận lập kế hoạch, thậm chí bản vẽ cũng có một phần công lao rất lớn của anh. 

Anh có kinh nghiệm nên tùy tiện nói ra vài điều cũng khiến đội ngũ thiết kế như vớ được kho báu mà linh cảm bùng nổ, ai cũng cảm thấy mình sắp xây dựng một cái trung tâm thương mại lớn lao ghê gớm lắm. 

Hướng Thần không hiểu rõ tình hình, nghĩ tới hiện trạng kinh tế bây giờ quả thực không thể so được với sau này nên cứ ngỡ Hứa Hằng Châu nói là thật, chắc chỉ tầm cấp bậc của mấy cái siêu thị nhỏ đời sau thôi nhỉ? 

Thế là cậu quay người một cái đã quẳng chuyện này ra sau đầu. 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn