“Chỉ là… mua một cái mỏ?” Hướng Thần lặp lại một lần với vẻ gần như ngây dại.
Hứa Hằng Châu bị bộ dạng ngốc nghếch này của cậu làm cho bật cười. Anh xoa đầu Hướng Thần, khẽ cười nói: “Bây giờ vẫn chưa kiếm được tiền, nói đi cũng phải nói lại thì nó còn đang giam một phần vốn của anh ở đó đấy. Nhưng may mà giá cả không đắt, coi như khá hời.”
Cái mỏ mà Hứa Hằng Châu mua là một mỏ đá quý. Vào một năm trước khi anh xuyên không tới đây, cái mỏ này mới được khai quật.
Lúc đó chuyện này xôn xao dư luận, thậm chí còn lên cả tin tức truyền hình trung ương, chỉ vì bên trong khai thác được một cặp đá quý bán với giá trên trời là mấy trăm triệu đô la Mỹ. Mà đó mới chỉ là cặp đá quý tốt nhất khai thác được lúc bấy giờ, vẫn chưa biết liệu có khai thác được những viên đá lớn hơn và chất lượng hơn hay không.
Hơn nữa trữ lượng của mỏ đá quý này cực kỳ phong phú, trữ lượng đã thăm dò được đủ để khai thác trong mười mấy năm. Nói cách khác, cái mỏ này trong khoảng thời gian hơn mười năm tới sẽ giống như một chiếc máy in tiền liên tục in ra tiền mặt vậy.
Hứa Hằng Châu biết tin tức về mỏ đá quý này sớm hơn thời điểm báo chí đưa tin. Chỉ là lúc đó cái mỏ này được phát hiện ở một nơi rất hoang vu hẻo lánh, sau đó không lâu đã bị chính quyền quản chế, anh muốn nhúng tay vào cũng không thể.
Nước láng giềng là một quốc gia đất rộng người thưa, diện tích lãnh thổ vô cùng rộng lớn, nhưng dân số lại ít hơn Hoa Quốc rất nhiều. Hơn nữa vì các yếu tố tự nhiên như khí hậu và địa thế nơi đó, rất nhiều nơi là khu vực không người ở, rất hiếm có dấu chân người. Đó cũng là một trong những lý do tại sao một mỏ đá quý lớn như vậy mãi sau này mới được phát hiện.
Mà lần này, Hứa Hằng Châu đã sớm mua mảnh đất đó. Kiếp trước không ai đến đó dẫn đến đá quý cứ thế chôn sâu dưới lòng đất nhiều năm mới được thấy ánh mặt trời. Lần này, anh chỉ cần đợi thời cơ chín muồi, tìm một cơ hội để khai thác mỏ đá quý rồi ngồi chờ thu tiền là được.
“Nhưng ước chừng vẫn phải đợi thêm vài năm, hiện tại tình hình bên đó quá loạn.” Hứa Hằng Châu giới thiệu xong tình hình mỏ đá quý mới mua cho Hướng Thần, cuối cùng tổng kết lại: “Coi như là đầu tư vào một sản nghiệp dài hạn, hiện tại vẫn chưa thấy được lợi nhuận, cứ kệ nó đã.”
Hướng Thần đã sốc lắm rồi, cậu ngẩn người một hồi lâu mới lắp bắp nói: “Cho nên, bây giờ em cũng là người trong nhà có mỏ rồi?”
Hứa Hằng Châu nhướn mày cười khẽ: “Đúng thế, đợi đến lúc mỏ của nhà chúng ta có thể khai thác, anh sẽ đưa em đi xem, tự mình chọn lấy những viên đá yêu thích mang về chơi.”
Anh nói một cách nhẹ nhàng, giống như đang nói với Hướng Thần rằng lần sau đưa em ra bờ sông, em cứ thoải mái nhặt lấy hai viên đá mang về vậy.
Hướng Thần hoàn toàn cạn lời. Cậu không biết phải dùng từ gì để diễn tả tâm trạng mình lúc này. Khi cậu còn đang tự đắc vì sở hữu một con phố thì Hứa Hằng Châu đã âm thầm đi mua một cái mỏ rồi.
“Em thích đầu tư vào khai thác mỏ à?” Bày ra bao nhiêu thứ mà không khiến Hướng Thần xúc động như vậy, Hứa Hằng Châu liền hiểu lầm.
Anh xoa cằm, suy nghĩ một chút rồi trầm ngâm nói: “Nếu vậy thì… để anh đi hỏi chú xem tình hình nguồn tài nguyên năng lượng của nước mình hiện tại thế nào. Anh nhớ vài năm nữa là có thể tự mua mỏ rồi, cụ thể là lúc nào thì anh quên mất. Đến lúc đó mua cho em vài cái mỏ là được.”
Nói xong lại bổ sung thêm: “Nhưng nếu muốn kiếm tiền thì mua mỏ than là tốt nhất, có điều không thú vị lắm. Hay là anh cho người đi thu mua ít ngọc về cho em nhé? Hiện tại vùng Tây Bắc bên kia có ngọc Hòa Điền dạng hạt cực kỳ tốt, chất ngọc rất chuẩn, vài năm nữa là thành hiếm có khó tìm rồi.”
Hướng Thần nuốt nước miếng một cách khó khăn, trái tim rung động mãnh liệt: “Có được không ạ?”
Ông chủ mỏ than! Cậu vậy mà có thể trở thành ông chủ mỏ than!
Ai nói ông chủ mỏ than là quê mùa, là kẻ giàu xổi hả? Quê mùa thì đã sao, giàu xổi thì đã sao? Ông chủ mỏ than chẳng phải là danh từ thay thế cho tiền bạc hay sao?! Cậu sẵn lòng gánh vác cái gánh nặng trầm trọng này!
“Đương nhiên là được.” Hứa Hằng Châu cảm thấy đây thực sự chẳng phải chuyện gì to tát. Với tốc độ kiếm tiền của bọn họ hiện nay, vài năm nữa mua vài cái mỏ đơn giản không gì bằng. Còn về việc thu mua ngọc thạch, anh cũng có thể sắp xếp người đi làm.
Thời đại sau này ngọc Hòa Điền thực sự bị đẩy lên cái giá trên trời, nhưng thời buổi này, chỉ cần đi đến vùng Hòa Điền kia là có thể thu mua được ngọc thạch giá rẻ mà chất lượng thượng hạng rất dễ dàng. Cho dù không dùng để kiếm tiền mà tự làm vài món phụ kiện đeo hoặc sau này tặng người khác cũng đều rất tốt.
Hứa Hằng Châu ghi chú lại hai việc này. Việc mua mỏ thì còn phải chờ thêm, nhưng việc thu mua ngọc thạch đã có thể đưa vào lịch trình rồi. Mấy năm nay dưới trướng anh đã bồi dưỡng được vài cánh tay đắc lực, lần này thậm chí không cần tự mình đi, cứ sắp xếp cấp dưới qua đó là được.
Hứa Hằng Châu thầm tính toán trong lòng, còn Hướng Thần vẫn đang chìm đắm trong sự ngẩn ngơ khi trở thành nhân vật lớn “nhà có mỏ”. Hứa Hằng Châu dự tính xong xuôi, thấy cậu vẫn trưng ra bộ mặt thẫn thờ liền buồn cười đưa tay quơ quơ trước mắt cậu: “Hồn về đi thôi.”
“Anh giỏi quá đi mất!” Hướng Thần hoàn hồn, nhìn Hứa Hằng Châu bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Cậu cảm thấy mình giống như một tên gà mờ cấp thấp được ông lớn max cấp “gánh team”, vừa mới tập tành vỗ cánh bay được vài cái, đang đắc ý khôn cùng thì thấy ông lớn đã một bước bay vút tận trời xanh.
Hứa Hằng Châu cực kỳ hưởng thụ điều này. Anh mỉm cười đầy khiêm tốn, vừa định nói mấy câu xã giao thì thấy Hướng Thần híp mắt đắc ý nói: “Mắt nhìn của anh tốt như vậy xem ra em cũng chẳng kém đâu. Nếu không thì anh cũng đâu có thích em đúng không?”
Hứa Hằng Châu: “…”
Lúc này mà bảo mình “mắt mù” thì liệu có bị đá xuống giường không nhỉ?
Mặc dù rất muốn trêu Hướng Thần một chút, nhưng bản năng sinh tồn khiến Hứa Hằng Châu gật đầu tỏ vẻ tán đồng với lời của cậu. Thực ra nếu nhìn từ góc độ đầu tư, anh chắc chắn sẽ không chọn cái cậu ngốc Hướng Thần này.
Nhưng tình yêu trước giờ không theo logic nào. Xung quanh anh từng xuất hiện biết bao nhiêu người có năng lực xuất sắc về mọi mặt, nhưng Hứa Hằng Châu chỉ muốn bóc lột năng lực của họ, bắt họ phục vụ cho mình để kiếm thêm nhiều lợi nhuận.
Chỉ có Hướng Thần là ngoại lệ, anh muốn chia sẻ mọi thứ của mình với cậu, không muốn cậu phải lo lắng về kế sinh nhai. Cậu muốn học gì anh đều sẵn lòng dạy, cậu muốn gì anh đều sẵn lòng cho, chỉ cần nhìn thấy cậu cười vui vẻ là được.
Giống như lúc này đây, chỉ vì một sự công nhận nhỏ nhoi của anh mà Hướng Thần đã mãn nguyện cười híp cả mắt. Cậu cũng cảm thấy mình đã tiến bộ rất nhiều. Cho dù sau này có hết tiền, cậu nghĩ mình cũng có thể dựa vào năng lực bản thân để kiếm tiền nuôi sống chính mình và cả Hứa Hằng Châu.
“Còn muốn xem quà nữa không?” Không khí đang rất tốt. Hứa Hằng Châu chẳng thấy buồn ngủ chút nào, chỉ muốn trò chuyện với Hướng Thần.
“Xem chứ! Còn gì nữa không anh?” Hướng Thần cũng không muốn ngủ, tinh thần cậu hiện tại đang hưng phấn cực độ, cơ bản là cũng không ngủ nổi. Hơn nữa cậu cảm thấy mình giờ đây đã rất bình tĩnh thản nhiên rồi, bất kể Hứa Hằng Châu có mang thứ gì về, cậu cũng sẽ không ngạc nhiên nữa.
Thế rồi cậu bị “vả mặt”.
Hướng Thần nhìn món vũ khí màu bạc tinh xảo trước mặt, từ từ há hốc miệng: “Cái… cái này không phải khẩu súng em xin từ chỗ chú Cố cho anh đấy chứ.”
Cậu nhớ rõ ràng, món đồ cậu năn nỉ ỉ ôi mãi mới xin được từ chỗ lão Lý là một khẩu màu đen, chẳng lẽ Hứa Hằng Châu dùng đến nỗi bay cả màu sao? Hơn nữa nhìn kiểu dáng hình như cũng không giống lắm.
“Đương nhiên không phải.” Hứa Hằng Châu kéo tay Hướng Thần ra đặt nó lên, trọng lượng nặng trịch nói cho Hướng Thần biết đây không phải là một món đồ chơi.
“Cho em đấy, anh cố ý nhờ người đặt làm riêng, em nhìn chỗ này xem.” Hứa Hằng Châu chỉ vào một ký hiệu hình ngôi sao nhỏ trên phần cán cho cậu xem, “Loại này lực giật rất nhỏ, tuy tầm bắn hơi ngắn nhưng sát thương tầm gần không hề nhỏ đâu. Đợi thời gian tới, anh sẽ nói với chú Hà nhờ chú ấy đưa em đi luyện tập, rèn luyện khả năng ngắm bắn.”
“Được… được.” Hướng Thần cầm món quà nặng trịch, một lúc lâu sau mới tỉnh táo hơn: “Mà khoan, em cần cái này làm gì? Có dùng tới không anh?”
Cậu cảm thấy những gì diễn ra tối nay quá đỗi huyền ảo, vui mừng xen lẫn sợ hãi, hiện tại trái tim nhỏ bé của cậu vẫn còn đập thình thịch không ngừng.
“Có chuẩn bị vẫn hơn mà.” Hứa Hằng Châu thản nhiên móc ra thêm một khẩu nữa. Lớn hơn khẩu của Hướng Thần một chút, màu đen trầm, nhìn qua đã thấy đầy vẻ sát thương.
Anh thao tác một cách thuần thục, tháo lắp, lên đạn, thu hút toàn bộ sự chú ý của Hướng Thần. Những thứ này luôn có sức hút khổng lồ đối với nam giới, ngay cả khi Hướng Thần tính tình ôn hòa lúc này cũng nhìn không chớp mắt.
“Sau này chúng ta sẽ càng giàu có hơn, lợi nhuận luôn đi kèm với rủi ro, tự mình học thêm chút bản lĩnh thì chẳng bao giờ sai cả.” Hứa Hằng Châu giải thích.
Hướng Thần lúc này đã vô cùng rung động, màn múa súng điêu luyện vừa rồi của Hứa Hằng Châu trong mắt cậu thật sự quá ngầu.
“Vậy anh có thể dạy em cái này không?” Hướng Thần hỏi.
“Đương nhiên, em muốn học gì anh cũng sẽ dạy.” Câu trả lời của Hứa Hằng Châu khiến Hướng Thần mặt mày hớn hở.
Cậu cầm món vũ khí hiệu “ngôi sao” của mình nghiên cứu một hồi, nhanh chóng cảm thấy yêu thích, cứ mân mê tới lui không nỡ rời tay.
Hứa Hằng Châu dạy cậu vài thao tác đơn giản, thấy cậu chơi cũng hòm hòm rồi thì thu cả hai món vũ khí lại. Dù sao thì để bên ngoài cũng không an toàn.
“Còn nữa không anh?” Lần này không cần Hứa Hằng Châu nhắc, Hướng Thần chủ động hỏi.
Cậu thực sự cảm thấy giờ không còn gì có thể làm cậu ngạc nhiên nữa rồi. Bất kể Hứa Hằng Châu có lấy ra thứ gì đi chăng nữa, cậu đều có thể thản nhiên đón nhận.
“Còn vài món đồ chơi nhỏ.” Hứa Hằng Châu nói vậy, Hướng Thần nhìn chằm chằm không chớp mắt. Cậu không thèm tin mấy “món đồ chơi nhỏ” mà Hứa Hằng Châu nói là đồ chơi thật sự đâu.
Kết quả… đúng là đồ chơi thật.
Mấy con búp bê Nga rất đáng yêu, vài quả trứng phục sinh độc đáo, còn có mấy món đồ treo tinh xảo làm bằng kim loại quý có ánh tím đặc sản của nước láng giềng, và cả một ít hổ phách.
Những thứ này chắc là do Hứa Hằng Châu tự mình tuyển chọn và mua lẻ tẻ nên không giống như những thứ nhìn qua là biết được thu thập theo bộ đựng trong hộp kia có chất lượng không đồng đều. Những món lấy ra lúc này món nào cũng tinh xảo và đẹp đẽ.
Ngoài ra, còn có các sản phẩm đan lát đặc sắc bên đó, đồ làm từ da lông thú. Hứa Hằng Châu lục tìm trong đống đồ một chút lôi ra mấy chiếc đồng hồ đeo tay, đều là kiểu quân đội, nhìn cực kỳ oách.
Hướng Thần vừa nhìn thấy đã thích ngay, đặt con búp bê Nga đang chơi xuống lập tức chọn lấy một chiếc ưng ý nhất đeo vào, đắc ý giơ cánh tay lên ngắm nghía một hồi.
“Em thích thì để lại hết cho em, thay đổi mà đeo.” Mắt nhìn của Hứa Hằng Châu rất tốt, những mẫu được chọn đều là kiểu dáng đẹp nhất. Cũng có cái trùng nhau, vốn dĩ là định đem tặng người khác, nhưng thấy Hướng Thần thích, anh liền gạt bỏ ý định đó.
“Không cần đâu, em đeo làm sao hết nhiều thế được, giữ lại hai chiếc là đủ rồi.” Hướng Thần nói, thấy Hứa Hằng Châu lộ vẻ không tán đồng thì cậu vội vàng tiếp lời: “Sau này còn có nhiều mẫu mới mà, lúc đó anh lại mua cho em sau.”
Hứa Hằng Châu lúc này mới chịu thôi.
So với những hộp vàng bạc đá quý lúc đầu, Hướng Thần lại có hứng thú lớn hơn với những thứ này. Cậu hăng hái chọn lựa những món đồ mình quan tâm để lật xem và thưởng thức.
Hứa Hằng Châu tiến lại gần hơn, ngồi một bên giới thiệu cho cậu. Nói một hồi thấy khát nước, anh dứt khoát lôi nốt chỗ quà còn lại ra.
Đủ loại kẹo đặc sản, sữa khô, socola và cả rượu.
Vì lý do khí hậu nên rượu của nước láng giềng đa phần đều rất mạnh. Hứa Hằng Châu mở một chai cho Hướng Thần nếm thử một chút, cay đến mức cậu phải thè lưỡi ra, vội vàng bóc một viên socola ngậm vào miệng, cuối cùng đành cùng Hứa Hằng Châu khui một chai sữa tươi thong thả uống.
Ngoại trừ rượu ra thì những thứ khác đều rất ngon, phải nói rằng Hứa Hằng Châu đã chọn toàn những món cực phẩm mang về.
Sữa khô có vị sữa đậm đà thơm ngậy, socola thì có rất nhiều loại nhân rượu, nhưng rượu bên trong loại kẹo này ngọt hơn nhiều, lại được bao bọc bởi lớp socola bên ngoài nên chẳng hề cay nồng cổ họng chút nào.
Hướng Thần vốn thích đồ ngọt, sơ hở một chút là… ăn hơi nhiều.