Ngày hôm sau tỉnh dậy đã là hơn mười giờ sáng. Hướng Thần lúc mới tỉnh còn mơ màng một lát, lờ mờ nhớ lại chuyện tối qua là ngay lập tức tỉnh táo hẳn ra.
Bên cạnh trống không, Hướng Thần không kịp suy nghĩ nhiều bật dậy như lò xo, xỏ đại đôi dép rồi chạy vội ra ngoài.
May mà không phải là mơ, vừa mở cửa phòng ngủ, mùi thơm của cháo gạo nấu nhừ đã lan tỏa trong không khí, minh chứng cho sự hiện diện của một người khác.
Hứa Hằng Châu đang nấu cơm trong bếp. Hai người dày vò nhau đến gần sáng, Hướng Thần mệt quá sức nên ngủ thiếp đi, Hứa Hằng Châu tuy cơ thể cũng mệt mỏi đến cực điểm nhưng tinh thần lại vô cùng hưng phấn, mãi không ngủ được.
Sau đó thấy trời đã sáng rõ, anh dứt khoát dậy tắm rửa một cái rồi đi nấu cháo, xong xuôi lại quay về ôm lấy người yêu bé nhỏ ngủ bù một giấc.
Đồng hồ sinh học của anh rất chuẩn, ước chừng thời gian hòm hòm là tự tỉnh dậy. Tuy chỉ ngủ được hơn ba tiếng nhưng tinh thần vẫn rất tốt.
“Sao không mặc thêm áo vào, cẩn thận kẻo cảm lạnh.” Nghe thấy tiếng bước chân, Hứa Hằng Châu quay đầu lại thì thấy Hướng Thần ngay cả áo khoác cũng không mặc, trên người chỉ có chiếc áo sơ mi anh mặc cho tối qua để làm đồ ngủ, để lộ hai đôi chân dài trắng trẻo cứ thế nhìn anh không chớp mắt.
Ánh mắt Hứa Hằng Châu dừng lại trên đôi chân dài trắng nõn nà kia một lúc, rồi đi tới nửa ôm nửa đẩy Hướng Thần vào lại phòng ngủ: “Đi thay quần áo đi, rửa mặt xong rồi ra ăn cơm.”
Hướng Thần chớp mắt, vẻ mặt như vừa bừng tỉnh sau một giấc mộng. Cậu dang tay ôm chặt Hứa Hằng Châu một cái, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc, ngoan ngoãn quay người đi rửa mặt.
Đợi đến khi ngồi vào bàn ăn đã gần mười một giờ, bữa này chẳng biết là bữa sáng hay bữa trưa, nhưng cả hai đều đã đói bụng nên cũng chẳng buồn nghĩ nhiều.
Món Hứa Hằng Châu nấu là cháo tôm tươi đùi heo hun khói. Từ khi phố ẩm thực ngày càng mở rộng quy mô, tổng lượng nguyên liệu cần mỗi ngày đã đạt đến con số đáng kinh ngạc.
Mỗi ngày đều có đội vận chuyển chuyên nghiệp chở những nguyên liệu tươi ngon nhất từ chợ sớm đến phố ẩm thực để cung ứng cho nhu cầu trong ngày. Từ đó về sau, đồ ăn trong nhà Hướng Thần chưa bao giờ thiếu thốn.
Dì Hoàng thỉnh thoảng lại gửi cho cậu ít bánh bao hoặc sủi cảo đã gói sẵn, trời lạnh thì gửi nhiều một chút, trời nóng thì gửi ít đi, lúc muốn ăn thì tự hấp lại hoặc đun nước sôi luộc lên là xong, rất thuận tiện.
Hơn nữa còn có cả nguyên liệu tươi. Thỉnh thoảng thấy có món gì ngon, dì Hoàng hoặc đầu bếp Cát sẽ gửi qua cho cậu một ít.
Sáng nay Hứa Hằng Châu đi nấu cơm, phát hiện trong bếp có một thùng tôm, con nào con nấy tươi rói, rau củ mùa hè cũng đủ cả, bên cạnh còn có một miếng đùi heo hun khói loại thượng hạng. Thế là anh dứt khoát nấu món cháo tôm đùi heo hun khói.
Loại cháo này có vị mặn, hương vị thơm ngon. Sau thời gian dài ninh nhừ, hạt gạo đã nở bung hoàn toàn, thấm đượm vị béo và vị mặn từ đùi heo hun khói, lại mang theo vị ngọt thanh vốn có của ngũ cốc, chỉ ăn riêng cháo thôi đã thấy vô cùng thỏa mãn.
Chưa kể bên trong còn có nõn tôm tươi mềm dai giòn và những miếng đùi heo hun khói mềm dai mằn mặn, thật sự khiến người ta không thể ngừng đũa.
Hai thanh niên trai tráng mà chỉ ăn cháo thì không đủ no, Hứa Hằng Châu còn hâm nóng thêm mấy cái bánh bao, có loại nhân thịt, có loại nhân chay. Thấy Hướng Thần ăn sắp hết một bát cháo, Hứa Hằng Châu lại gắp cho cậu một cái bánh bao.
“Ăn nhiều vào, nhìn em gầy đi bao nhiêu kìa.” Hứa Hằng Châu giống hệt một ông bố già lo lắng đủ đường, vươn tay ra nhéo nhéo mặt Hướng Thần, bất mãn nói: “Sắp nhéo không ra thịt nữa rồi. Anh mới đi bao lâu mà thịt trên người đã biến đâu mất sạch, có phải em không chịu ăn uống tử tế không hả?”
“Có ăn mà, qua mùa đông là rụng bớt thịt chứ em cũng có muốn thế đâu.” Hướng Thần liếc Hứa Hằng Châu một cái, nhỏ giọng lầm bầm: “Anh chẳng phải cũng gầy đi đấy thôi, cứ nói em mãi.”
Hứa Hằng Châu đi hơn hai tháng nay, tuy không biết đã trải qua những gì nhưng có thể thấy rõ bằng mắt thường là anh cũng gầy đi một vòng. Anh bôn ba bên ngoài, đến an toàn còn không được bảo đảm nên đương nhiên sẽ gầy đi, Hướng Thần nhìn mà trong lòng cũng thấy xót xa.
“Anh cũng ăn nhiều vào.” Hướng Thần thấy bát của Hứa Hằng Châu đã trống liền cầm lấy múc cháo cho anh, chuyên chọn thịt đùi heo hun khói và nõn tôm múc vào bát, một bát cháo mà một nửa là thịt.
Hứa Hằng Châu liếc nhìn những nguyên liệu phong phú trong bát cháo mà khóe miệng khẽ nhếch lên, thong thả ăn một lúc mới mở miệng: “Thực ra vẫn còn thịt mà. Tối qua anh thử rồi, cảm giác tay vẫn tốt như xưa.”
Hướng Thần hơi khựng lại, giây tiếp theo phản ứng kịp liền sặc đến mức ho sặc sụa, cả khuôn mặt đỏ bừng lên: “Đồ lưu manh thối tha!”
Mãi cho đến khi ăn xong cơm, mặt Hướng Thần vẫn còn đỏ. Hứa Hằng Châu mấy lần tìm cậu nói chuyện cậu đều cúi đầu không thèm để ý, thực sự là sợ mình vừa mở miệng là cả người sẽ bốc cháy mất.
Hứa Hằng Châu rửa bát đũa xong thấy Hướng Thần vẫn đứng ở cửa không nói lời nào. Anh vừa nhìn qua, Hướng Thần lập tức dời tầm mắt, đợi anh quay lưng đi, lại nhìn chằm chằm vào anh.
Hứa Hằng Châu thầm buồn cười, ghé sát lại trêu chọc: “Không thối chút nào đâu nhé, không tin em ngửi thử xem.”
Mặt Hướng Thần càng đỏ hơn, đôi mắt cũng ươn ướt, khiến Hứa Hằng Châu có chút rục rịch không yên. Anh nhắm mắt kìm nén một lúc, trong lòng càng thêm khô nóng. Mở mắt ra, Hướng Thần đang nhìn anh một cách kỳ lạ, dường như không hiểu anh đang làm gì, ánh mắt vô tội cực kỳ.
“Mặc kệ đi, không nhịn nữa, dù sao cũng là của mình.” Hứa Hằng Châu lầm bầm một câu, Hướng Thần thậm chí còn chưa nghe rõ đã bị bế thốc lên.
Náo loạn quên trời quên đất cả ngày, làm xong là ngủ, đồng hồ sinh học của Hướng Thần hoàn toàn bị đảo lộn. Lúc tỉnh lại lần nữa, trời bên ngoài tối đen như mực, hiển nhiên đã là đã muộn rồi.
Ban ngày ngủ nhiều nên giờ cơ thể rất mệt nhưng lại không ngủ được, Hướng Thần khẽ đá chân vào Hứa Hằng Châu bên cạnh đang nhắm mắt như ngủ rất say, khẽ trút giận một chút.
“Không ngủ nữa sao?” Hứa Hằng Châu dùng chân kẹp lấy cái bàn chân đang làm loạn kia, mắt vẫn nhắm, giọng nói mang theo chút âm mũi nghe êm tai cực kỳ.
“Không ngủ được, chúng ta nói chuyện đi.” Thấy anh còn thức, Hướng Thần liền nảy sinh hứng thú.
“Ừm, muốn nói chuyện gì nào?” Hứa Hằng Châu mở mắt, trong ánh mắt không có chút buồn ngủ nào. Rõ ràng là tỉnh sớm hơn Hướng Thần, không biết anh giả vờ ngủ để làm gì.
“Trải nghiệm hai tháng này của anh có thể kể em nghe không?” Hướng Thần tò mò hỏi.
Trước khi xuyên không cậu còn chưa từng ra nước ngoài, huống chi là sau khi xuyên không. Vả lại lúc này các nước láng giềng còn đang loạn lạc, Hứa Hằng Châu lại đi một mình qua đó, trải nghiệm chắc chắn không phải kiểu tham quan du lịch.
“Với em thì có gì mà không thể nói.” Hứa Hằng Châu cười một tiếng, trong lời nói lộ rõ vẻ thân mật.
“Để anh nghĩ xem nên kể từ đâu…” Hứa Hằng Châu trầm ngâm hồi lâu, trong đầu nhanh chóng xóa bỏ những trải nghiệm nguy hiểm không thể kể cho Hướng Thần, đồng thời sắp xếp lại ngôn ngữ.
Không phải anh muốn giấu Hướng Thần, mà là có những trải nghiệm nguy hiểm đã qua rồi, không cần thiết phải đem ra nói khiến Hướng Thần lo lắng thêm.
“Thực ra hai tháng này anh sống không hề tệ…” Hứa Hằng Châu thong thả kể lại trải nghiệm hai tháng qua.
Ngay từ đầu, anh đã không đánh trận mà không chuẩn bị. Trước khi xuyên không, lúc Hứa Hằng Châu đi du học nước ngoài từng có một người bạn cùng lớp, gia tộc người đó là một trong những đầu sỏ tài phiệt của nước láng giềng. Hứa Hằng Châu và người bạn này quan hệ khá tốt, cũng biết được một số chuyện về gia tộc họ.
Ở thời đại này, nước láng giềng do trọng tâm phát triển quốc gia bị lệch lạc dẫn đến nhu yếu phẩm dân sinh cực kỳ thiếu hụt, từ đó nảy sinh một nghề nghiệp ngầm kéo dài hàng chục năm, gọi là dân buôn lậu biên giới.
Từng có người nói đùa rằng, dùng một bao lương thực có thể đổi được một chiếc máy bay mang về, tuy đây là lời nói đùa nhưng cũng có thể thấy được sự bất bình đẳng trong việc trao đổi vật tư lúc bấy giờ.
Đương nhiên, tình trạng này phải vài năm nữa mới trở nên nghiêm trọng hơn. Những năm này nghề buôn lậu kiểu này chỉ vừa mới bắt đầu phát triển. Đợi đến khi nước láng giềng loạn hơn, cả ngành này sẽ phát triển sang một giai đoạn mới, cũng là lúc lợi nhuận phong phú nhất.
Lý do Hứa Hằng Châu không muốn đợi đến lúc đó là vì anh không định kiếm sống bằng nghề này, và mục đích chính khi anh sang nước láng giềng cũng không phải để buôn lậu vật tư kiếm tiền.
Đó là việc của những kẻ không có vốn liếng đi mạo hiểm, anh hiện tại ở trong nước cũng đã có rất nhiều cách kiếm tiền, không cần thiết phải dấn thân vào hiểm nguy này.
Cho nên anh chọn đi sang nước láng giềng vào lúc này. Nghề buôn lậu vừa mới phát triển, đường xá đã thông, sự chú ý và cường độ trấn áp của chính quyền cũng không lớn, anh chỉ cần tới đó một lần âm thầm đạt được mục đích của mình là đủ.
Đương nhiên, Hứa Hằng Châu chạy chuyến này cũng không phải đi tay không. Những tay buôn lậu khác chỉ có thể dựa vào sức người để mang vác, mặc áo bông dày, bên trong áo nhét đầy vật tư. Tại sao bọn buôn lậu lại thích hành động vào mùa đông, chính là để mặc áo dày cho dễ giấu đồ.
Thậm chí có người vì muốn kiếm thêm chút tiền mà lôi hết bông trong áo ra để khâu vật tư vào bên trong.
Cao cấp hơn một chút, gan đủ lớn, cũng có vốn liếng thì tự kiếm lấy một chiếc xe chở hàng. Đương nhiên rủi ro cũng lớn, rất dễ bị phát hiện, một khi bị phát hiện có thể sẽ mất trắng vốn liếng, thậm chí chịu cảnh tù đày, tệ hơn nữa là mất mạng cũng có.
Công cụ của Hứa Hằng Châu thì cao cấp hơn nhiều, anh có không gian, muốn chứa bao nhiêu đồ cũng không thành vấn đề. Sau khi đến nước láng giềng, anh lại mượn danh nghĩa một tay buôn lậu lớn để tiếp xúc với một số nhân vật tầng lớp trung và cao cấp, trong đó có cha của người bạn học kia.
Đánh trúng sở thích, trong tay lại nắm giữ lượng lớn vật tư, dường như ở Hoa Quốc cũng có người chống lưng nên rất nhanh anh và vị tài phiệt tương lai này đã thiết lập được “tình hữu nghị”.
Trong vòng hai tháng, Hứa Hằng Châu giả vờ như mình có đoàn thương buôn vận chuyển vật tư tiếp ứng, tiêu thụ một lượng lớn vật tư đã chuẩn bị sẵn trong không gian tại nước láng giềng, vơ vét được khối tài sản khổng lồ.
Mối quan hệ xây dựng trên lợi ích là mong manh nhất, nhưng cũng là kiên cố nhất. Hứa Hằng Châu dùng lợi nhuận phong phú khiến người bạn đó kiên định đứng sau lưng anh, bảo đảm an toàn cho chính mình.
Trong đó đương nhiên cũng có nhiều tình huống nguy hiểm, may mà anh đều bình an vượt qua, đồng thời anh cũng âm thầm thiết lập được những mạng lưới quan hệ khác.
Ở nơi thiếu ăn thiếu mặc, chỉ cần có thức ăn và quần áo ấm, Hứa Hằng Châu luôn có thể tìm được những người liều chết làm việc cho mình để âm thầm đạt được mục đích thực sự.
Hứa Hằng Châu kể rất hời hợt, nhưng Hướng Thần nghe mà lòng dạ bồi hồi, đôi mắt sáng rực hỏi diễn biến tiếp theo.
“Đến đây, cho em xem quà anh mang về này.” Hứa Hằng Châu cảm thấy chỉ nói suông thì không thú vị, liền kéo Hướng Thần ngồi dậy, tiện tay lấy chiếc áo khoác bên giường choàng lên người cậu.
“Cái này là một ông già bán cho anh, anh đưa cho ông ấy nửa bao bột mì.” Hứa Hằng Châu đưa cho Hướng Thần một chiếc đồng hồ bỏ túi tinh xảo, trông có vẻ hơi cũ nhưng lại mang một hơi thở lịch sử.
“Đây là đá quý ạ?” Hướng Thần chỉ vào viên đá màu xanh khảm trên mặt đồng hồ hỏi Hứa Hằng Châu.
“Đúng vậy, là đá quý, món này chắc cũng có cổ rồi, em cứ cầm lấy chơi đi.” Hứa Hằng Châu nói một cách tùy tiện, nhưng Hướng Thần cầm chiếc đồng hồ bỏ túi tựa như đồ cổ này mà có hơi luống cuống.
Hứa Hằng Châu thấy bộ dạng cậu như vậy liền khẽ cười một tiếng, vung tay lên, trên tấm ga trải giường giữa hai người xuất hiện một đống đồ vật đủ loại.
Cả bộ trang sức đá quý, những món trang sức lẻ tẻ, vật phẩm trang trí nhỏ, còn có mấy thứ trông rất cũ kỹ nhưng đặt cùng đống đồ này lại có vẻ rất đắt tiền mà không rõ là cái gì.
Bất kể giá trị ra sao, những thứ này nhìn vẻ ngoài đều rất xinh đẹp và tinh xảo.
“Mấy thứ này đều là đồ có giá trị sưu tầm, em xem có cái nào thích thì lấy mà chơi, chỗ còn lại anh thu cất đi.”
Hướng Thần lắc đầu điên cuồng, đồ có giá trị sưu tầm chẳng phải là đồ cổ sao? Lấy mà chơi? Chẳng may làm rơi thì xót xa chết mất.
Hướng Thần cảm thấy, cậu không chỉ tiền táng cho choáng, mà còn bị đồ cổ làm cho hôn mê.
“Vậy để anh cất trước, sau này muốn thì tìm anh lấy.” Hứa Hằng Châu đành phải thu hết đống đồ đó lại. Vừa thu xong, trên ga trải giường lại xuất hiện mấy chiếc hộp.
Hứa Hằng Châu cúi đầu nhìn một lát, không phân biệt được cái nào với cái nào nên dứt khoát mở từ cái đầu tiên. Chiếc hộp này là lớn nhất, mở ra, một đống vàng chói mắt, cả hộp đầy vàng miếng làm mắt Hướng Thần hoa lên vì đau.
“Ừm, cái này đưa em cũng chẳng có tác dụng gì, em có muốn không?” Hứa Hằng Châu hỏi.
Hướng Thần tiếp tục lắc đầu, ừm, cậu còn bị cả vàng làm choáng nữa.
“Cái này… thực ra có thể sưu tầm.” Hứa Hằng Châu tiếp tục mở hộp. Lần này là một hộp đầy tiền xu, phần lớn là vàng, cũng có bạc. Nhìn dáng vẻ mới tinh kia chắc là loại dùng để sưu tầm, chưa từng qua lưu thông.
“A tìm thấy rồi, cái này cho em.” Hứa Hằng Châu liên tiếp mở mấy chiếc hộp, Hướng Thần đã chết lặng rồi. Cậu ngơ ngác nhìn anh đẩy chiếc hộp hơi nhỏ này đến trước mặt mình.
Một hộp đầy những viên đá lấp lánh đủ màu sắc, Hướng Thần tuyệt đối không tin đây là đá bình thường Hứa Hằng Châu nhặt được ở bờ sông.
“Cho nên, rốt cuộc anh đã đi làm cái gì vậy? Chẳng lẽ mấy thứ này đều là tiện tay mang về thôi sao?” Hướng Thần vô lực hỏi. Rõ ràng Hứa Hằng Châu vừa nói, việc trao đổi vật tư của anh đều là tiện tay, vậy mà những thứ này cũng chỉ là tiện tay thôi sao?
“Không thích mấy thứ này à? Đến lúc đó để em tự mình đi chọn.” Hứa Hằng Châu vừa nói vừa thu hộp lại.
“Thực ra cũng chẳng làm gì nhiều, chỉ là đi mua một cái mỏ thôi.”