Hợp đồng đã ký xong, các tình huống tiếp theo không cần Hướng Thần đích thân đi xử lý, giao cho phó giám đốc nhà máy và những người khác làm là được.
Cho nên sau khi ăn xong, đưa hai người nước ngoài về khách sạn họ ở, đồng thời để lại phương thức liên lạc của nhà máy may cho họ xong, Hướng Thần liền tự mình rời đi.
Sau đó cậu cũng không về nhà ngay mà đi thị sát cửa hàng điện máy dưới tên Hứa Hằng Châu một chút. Trước đây gọi là cửa hàng điện máy thì hơi danh không xứng với thực, dù sao bên trong thứ miễn cưỡng được coi là đồ điện chỉ có mỗi radio, các quầy khác đều là đồng hồ bán kèm và mấy thứ đồ chơi nhỏ.
Nhưng hiện tại nói là cửa hàng điện máy thì cũng có chỗ không thỏa đáng, bởi vì sau mấy năm mở rộng quy mô, nơi này đã có thể so sánh với các trung tâm điện máy cỡ nhỏ ở thời đại sau này rồi.
Cửa hàng điện máy này Hứa Hằng Châu không mở chi nhánh ở các khu vực khác như cửa hàng quần áo mà là tập trung đầu tư phát triển cho cửa hàng ban đầu trở nên lớn mạnh. Không ngừng mở rộng quy mô, tăng thêm chủng loại, cập nhật hàng hóa, cung cấp dịch vụ chất lượng cao.
Hiện tại cửa hàng này đã là cửa hàng điện máy lớn nhất thủ đô hiện nay, bất kể là quy mô, chủng loại hay chất lượng đều là hàng đầu. Hơn nữa họ còn cung cấp dịch vụ giao hàng tận nơi và dịch vụ hậu mãi, cho nên ngay cả cư dân ở tận đầu kia thành phố cũng sẵn lòng đến đây mua đồ điện.
Chỉ riêng một cửa hàng này mỗi ngày đều mang lại cho Hứa Hằng Châu khoản lợi nhuận vô cùng phong phú. Đồ điện dù sao cũng là món đồ lớn, mỗi khi bán ra một món, lợi nhuận thu về đều là con số khiến người ta đỏ mắt. Số tiền đó phần lớn đều được Hứa Hằng Châu đem đi mua đất đai rồi.
Hai năm nay anh lại chạy xuống miền Nam vài lần, bắt kịp luồng gió xuân cải cách của đất nước. Có một lần Hứa Hằng Châu đi mất gần nửa năm, lúc đi hầu như mang theo toàn bộ vốn lưu động trong nhà, ngay cả tiền trong tay Hướng Thần cũng bị lấy đi quá nửa.
Lúc trở về, ngoài những con số trên sổ tiết kiệm khiến người ta tim đập nhanh thì tối đến khi về phòng, Hứa Hằng Châu đổ thẳng tiền mặt ra đầy một sàn ngay trong phòng.
Việc tâm trạng Hướng Thần lúc đó vừa kinh ngạc vừa vui mừng, cuối cùng chẳng biết diễn tả thế nào thì không bàn tới nữa. Chỉ là từ đó về sau, Hướng Thần không bao giờ hỏi đến chuyện làm ăn của Hứa Hằng Châu nữa, cảm thấy bản thân gánh vác không nổi. Cậu đây là tâm lý dân nghèo thành thị thông thường, dễ bị “say tiền”.
Lần này Hứa Hằng Châu không biết đang tính toán điều gì mà nói muốn đi Tây Bắc một chuyến. Ban đầu Hướng Thần còn thấy kỳ lạ, tưởng anh định đến khu nông trường bên kia làm việc gì đó, kết quả Hứa Hằng Châu lại nói, anh muốn ra nước ngoài xem thử…
Mặc dù thành tích học tập trước đây của Hướng Thần chỉ ở mức bình thường, nhưng cậu vẫn có ấn tượng với một số sự kiện lịch sử lớn, thời điểm này tình hình ở các nước láng giềng chẳng hề thái bình. Hơn nữa lúc này mà đi qua đó, chắc chắn không phải đi bằng con đường ngoại giao chính thống, nhỡ đâu xảy ra chuyện gì, Hướng Thần thậm chí còn chẳng thể liên lạc được với anh.
Nói thật lòng, Hướng Thần thực sự không muốn để Hứa Hằng Châu đi. Nhưng nhìn thấy sự hăm hở muốn thử thách trong mắt Hứa Hằng Châu, cậu lại nuốt những lời khuyên ngăn vào trong.
Hướng Thần đi tìm Lão Lý, dùng đủ mọi cách năn nỉ ỉ ôi mới xin được một “món hàng thật”, dù sao cũng tốt hơn để Hứa Hằng Châu cầm khẩu súng đồ chơi đi dọa người. Cậu chuẩn bị một bộ trang bị đầy đủ, Hứa Hằng Châu thu hết vào không gian. Ngoại trừ Hướng Thần ra thì anh không nói với bất kỳ ai về điểm đến của mình, mọi người đều tưởng anh lại đi miền Nam.
Vừa đi đã hơn hai tháng trời, Hướng Thần suốt ngày lo âu thấp thỏm. Bọn họ đã hẹn ước với nhau là trong vòng ba tháng, Hứa Hằng Châu nhất định phải trở về. Mắt thấy ngày hẹn ước sắp đến nơi rồi mà người cần về vẫn chưa thấy về, Hướng Thần ngoài mặt tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng lại như bị dội dầu sôi.
Tất cả nỗi lo lắng của cậu đều chỉ có thể giấu kín trong lòng không thể nói cho người khác biết. Lúc bận rộn thì còn đỡ, hễ cứ rảnh rỗi là Hướng Thần lại đứng ngồi không yên.
Đêm đi ngủ cậu thường xuyên bị giật mình tỉnh giấc giữa chừng, có mấy lần nằm mơ thấy Hứa Hằng Châu. Giữa một cánh đồng hoang vắng, Hứa Hằng Châu đứng phía trước vẫy tay với cậu, Hướng Thần muốn lao tới ôm lấy anh nhưng chớp mắt một cái người trước mặt đã bắt đầu đổ máu, Hướng Thần muốn khóc muốn gào thét nhưng đều không phát ra tiếng, cứ thế bị dọa tỉnh khỏi giấc mơ.
Vỏn vẹn hơn hai tháng ngắn ngủi, Hướng Thần gầy đi hẳn một vòng lớn, chút thịt nuôi được trong mùa đông đã biến mất sạch sẽ, thậm chí còn gầy hơn cả lúc trước khi vào đông.
Cậu chỉ có thể ép bản thân bận rộn hơn, như vậy mới khiến tâm trí bớt phải chịu dày vò, tối đến mệt quá sức thì ngủ cũng sẽ an ổn hơn đôi chút.
Hôm nay là ngày nghỉ không phải bận rộn công việc ở trường nên từ sớm Hướng Thần đã đến phố ẩm thực trước, sau đó lượn một vòng qua nhà máy may và cửa hàng điện máy, lúc đó cũng mới năm sáu giờ chiều, Hướng Thần lại vòng về phố ẩm thực, tùy ý vào một tiệm gọi món, nhưng ăn chẳng được bao nhiêu đã thấy không trôi, miễn cưỡng ăn một ít rồi mới lững thững đi bộ về nhà.
Trước cửa nhà, Hướng Thần đứng lại một lúc. Cậu không rút chìa khóa mà lại gõ gõ cửa, không có ai ra mở. Hướng Thần không cam lòng lại gõ thêm mấy cái, cánh cửa lớn vẫn im lìm không động tĩnh.
Hướng Thần cúi đầu, chậm chạp lấy chìa khóa ra mở cửa, trong nhà tối om như hũ nút, không có lấy một chút hơi người, hiển nhiên là vị chủ nhân còn lại vẫn chưa trở về.
Hướng Thần đóng cửa lại, đứng ở phòng khách một hồi, hơi ngơ ngác không biết nên làm gì. Một lúc lâu sau mới hoàn hồn, cậu bật đèn lên đi tắm một cái, sau đó lấy giáo án ra xem, mới phát hiện giáo án cho học kỳ tiếp theo cậu đã làm xong hết cả rồi.
Hướng Thần vô cảm cất giáo án đi, lấy sổ sách ra, tính lại sổ sách hết lần này đến lần khác. Cậu tính năm lần, có hai lần vì phân tâm giữa chừng nên con số không khớp, ba lần còn lại đều giống hệt với lúc cậu tổng kết sổ sách.
Thực sự chẳng còn việc gì để làm, Hướng Thần đành lên giường đi ngủ. Trước khi ngủ cậu với lấy cuốn lịch để trên tủ đầu giường, xé đi một tờ, lại nhìn vào ngày đã được đánh dấu sau mười mấy trang nữa. Đó là thời hạn cuối cùng mà cậu và Hứa Hằng Châu đã định ra.
Nếu đến ngày đó mà Hứa Hằng Châu vẫn chưa về, Hướng Thần sẽ nói cho Lão Lý và mọi người biết nơi anh đã đi, nhờ các bậc tiền bối giúp đỡ. Đây đương nhiên là điều bọn họ không mong muốn nhất.
Thực ra Hướng Thần vẫn luôn không hiểu nổi, ở trong nước cũng có thể kiếm tiền, vả lại số tiền Hứa Hằng Châu kiếm được theo góc nhìn của Hướng Thần thì đã quá đủ rồi, tại sao còn phải mạo hiểm ra nước ngoài làm gì chứ.
Thế nhưng cậu cũng không ngăn cản Hứa Hằng Châu, bởi vì cậu rất rõ ràng, Hứa Hằng Châu và cậu là hai kiểu người khác nhau. Hứa Hằng Châu sinh ra đã là một người thích khai phá, mang trong mình tinh thần mạo hiểm cực độ. Trong mắt Hướng Thần thì quá mức nguy hiểm, nhưng thứ Hứa Hằng Châu cân nhắc lại là tỷ lệ thành công, lợi nhuận và mất mát.
Hướng Thần nằm trên giường một lúc, nhắm mắt lại nhưng nửa ngày vẫn không ngủ được. Trằn trọc hồi lâu, Hướng Thần bực bội ngồi dậy, xuống giường đi đến bên tủ quần áo, tìm ra một chiếc áo sơ mi của Hứa Hằng Châu thay vào rồi mới nằm lại.
Mơ mơ màng màng cuối cùng cũng ngủ thiếp đi, nửa đêm, Hướng Thần lại gặp ác mộng. Giống như một bộ phim câm, cậu nhìn thấy một nhóm người không rõ mặt đang đuổi theo một người. Dù không nhìn rõ mặt cậu cũng biết người bị đuổi là Hứa Hằng Châu.
Trong mơ, Hướng Thần liều mạng muốn chạy qua đó, nhưng đôi chân giống như bị trói chặt, chạy thế nào cũng không bước nổi. Cậu chỉ có thể hét về phía đó, muốn Hứa Hằng Châu chạy qua đây, hoặc là dẫn dụ kẻ thù sang phía mình để Hứa Hằng Châu chạy thoát.
Thế nhưng cổ họng cậu hình như cũng có vấn đề, đã dùng hết sức bình sinh mà âm thanh phát ra lại cực kỳ nhỏ, gần như không nghe thấy gì. Mắt thấy Hứa Hằng Châu sắp bị đuổi kịp, Hướng Thần sốt ruột như lửa đốt, dốc toàn lực há miệng. Chỉ nghe thấy một tiếng động lớn, Hướng Thần giật mình tỉnh dậy.
Mở mắt ra nhìn chằm chằm vào không gian tối thui, Hướng Thần há miệng th* d*c, một lúc lâu sau nhịp tim mới bình phục trở lại.
Giấc mơ hôm nay tuy không nhìn thấy Hứa Hằng Châu bị thương, nhưng lại vô cùng gay cấn và đáng sợ, Hướng Thần sờ lên trán mình, mồ hôi ướt đẫm tay, cậu nhíu mày ngồi dậy, chuẩn bị đi tắm qua một cái.
Vừa mới đưa tay chạm tới công tắc chuẩn bị bật đèn, đột nhiên nghe thấy trong phòng khách có tiếng động khe khẽ. Hướng Thần rùng mình một cái, ngay lập tức nằm xuống kéo kín chăn, não bộ hoạt động hết công suất, tiếng động vừa rồi cậu nghe thấy hình như không phải là mơ?
Hướng Thần nằm trên giường, cơ thể không cử động nhưng một bàn tay lại luồn theo chăn thò ra ngoài sờ lên tủ đầu giường, cẩn thận kéo ngăn kéo ra nắm lấy một cây búa đinh.
Đây là thứ Hứa Hằng Châu trước khi đi đã cố ý để lại đây cho anh, phía dưới gầm giường còn đặt một con dao găm. Năm ngoái trong khu có trộm lẻn vào mò sang tòa nhà bên cạnh trộm tiền của một bà cụ. May mà không làm có thiệt hại về người, nhưng cuối cùng cũng không bắt được kẻ đó.
Sau này lúc Hứa Hằng Châu không có nhà, anh vốn bảo Hướng Thần về bên tứ hợp viện ở, nhưng Hướng Thần bình thường đi làm vẫn thấy ở gần trường học thuận tiện hơn. Cho nên Hứa Hằng Châu đành phải đặt một ít vũ khí phòng thân ở khắp nơi trong nhà.
Hướng Thần nín thở lắng nghe, trong phòng khách quả thực có người lẻn vào. Nhà cũ cách âm kém, Hướng Thần có thể nghe rõ mồn một tiếng bước chân cố tình thu nhẹ của người kia, tiếng động lúc ban đầu có lẽ là do đụng trúng chiếc ghế mà Hướng Thần dùng để chặn sau cửa trước khi đi ngủ.
Tiếng bước chân ngày càng lại gần, dừng lại một chút ở cửa phòng ngủ, sau đó là một tiếng cạch nhẹ, cửa mở ra, sau tiếng cọt kẹt rất khẽ, Hướng Thần cảm nhận được người kia đang tiến về phía giường.
Hướng Thần nhắm nghiền hai mắt, bàn tay trong chăn nắm chặt lấy cán gỗ của cây búa đinh, chỉ chờ người kia lại gần là sẽ vung một búa đánh gục hắn ngay.
Gần rồi, lại gần hơn nữa, hơi thở của một người khác áp sát, dừng lại bên giường. Cơ bắp trên cánh tay Hướng Thần gồng lên, bộc phát sức mạnh ngay khoảnh khắc người kia tiến sát lại.
Thế nhưng cây búa đinh vừa mới rút ra, tay của Hướng Thần đã bị ấn chặt lại, giây tiếp theo cả người bị đè xuống giường, một mùi hương quen thuộc bao phủ lấy cậu.
“Mưu sát chồng đấy à?” Hứa Hằng Châu cách một lớp chăn ôm lấy Hướng Thần, vùi mặt vào bên cổ cậu hôn hai cái, giọng nói hơi khàn đục pha chút trêu chọc.
Hướng Thần chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi đang áp sát cổ mình. Cậu dùng lực ấn mạnh vào ngón tay một cái, đau, không phải là mơ.
“Anh về rồi…” Hướng Thần muốn dang rộng vòng tay muốn ôm lấy người trước mặt, thế nhưng cậu đang bị chăn quấn chặt, Hứa Hằng Châu lại đè cả người lên trên nên không rút tay ra được.
“Anh buông em ra.” Hướng Thần giãy giụa muốn giải phóng đôi tay của mình, Hứa Hằng Châu lại càng ôm chặt hơn, giả vờ tức giận nói: “Đồ nhỏ mọn vô lương tâm, anh vừa về mà em đối đãi với anh thế này sao? Nếu không phải nhìn ra em đang giả vờ ngủ thì giờ này anh đã bị em đánh thành thiểu năng rồi.”
Hướng Thần đâu còn tâm trí nghe anh nói gì, mắt cậu đỏ hoe vì sốt ruột: “Anh buông ra đi, để em ôm anh một cái.”
Động tác của Hứa Hằng Châu hơi khựng lại, anh hơi nhỏm người lên, nhanh chóng rút bỏ lớp chăn vướng víu, ôm chầm lấy Hướng Thần vào lòng một cách thật sự. Chẳng đợi Hướng Thần kịp ôm lại, anh đã đè lấy người mà mình ngày đêm mong nhớ xuống mà hôn ngấu nghiến.
Hướng Thần nhiệt liệt đáp lại. Người ta thường nói tiểu biệt thắng tân hôn quả không sai, ngay cả một Hướng Thần ngày thường hay xấu hổ lúc này cũng hoàn toàn buông thả bản thân.
Nửa đêm canh ba, nhà người ta đều đã say giấc nồng, nhưng trong căn phòng này lại trở nên náo nhiệt, từ trên giường dây dưa đến tận phòng tắm rồi lại quay về giường. Hướng Thần ngoan đến không tưởng, vừa mềm mại vừa dính người, chỉ cần Hứa Hằng Châu ôm không buông tay thì anh nói gì Hướng Thần cũng ngoan ngoãn nghe theo, để Hứa Hằng Châu được đánh chén một bữa “no nê”.
Sau khi thỏa mãn, Hướng Thần ngáp ngắn ngáp dài rúc vào lòng Hứa Hằng Châu, cố gắng mở mắt nhìn anh.
“Ngủ đi.” Hứa Hằng Châu giơ tay che mắt cậu lại, để người yêu đang cố nhịn cơn buồn ngủ phải nhắm mắt lại.
Hướng Thần quả thực đã mệt lử, giọng nói cũng trở nên mơ hồ: “Anh không được đi nữa đâu đấy…” Vừa nói, cánh tay vừa ôm chặt lấy cơ thể Hứa Hằng Châu, động tác vô cùng kiên quyết.
“Được, không đi nữa.” Tim Hứa Hằng Châu mềm nhũn ra, anh hôn nhẹ lên mắt Hướng Thần, trầm giọng nói: “Ngủ đi, anh luôn ở đây.”