Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 212

“Hợp tác vui vẻ!” Hướng Thần đưa tay ra, người nước ngoài đối diện lập tức nở nụ cười rạng rỡ bắt lấy. Hai bên nhìn nhau cười, coi như cả hai bên đều đạt được tâm nguyện.

“Ục ục”, tiếng bụng kêu vang lên, ông Tây Bryan ngại ngùng sờ sờ mũi, người đồng hành Smith của ông ta thì nhún vai, bật cười một tiếng không chút ác ý.

Hướng Thần mỉm cười theo, mời hai người nước ngoài vừa mới trở thành đối tác làm ăn cùng đi ăn cơm, nếm thử những món ngon đặc sản của Hoa Quốc.

Hiện tại tâm trạng cậu rất tốt, tên phiên dịch La xui xẻo kia đã vô tình giúp cậu. Vốn dĩ hắn muốn quấy nhiễu lung tung để phá hỏng chuyện làm ăn nên mới đưa ra mức giá cao ngất với người nước ngoài, điều đó lại vô tình làm tăng mức giá dự kiến trong lòng họ lên.

Đợi đến khi Hướng Thần giải thích rõ ràng, phương diện giá cả liền trở nên cực kỳ dễ thương lượng. Đáng lẽ theo lượng đơn đặt hàng của họ thì phải có ưu đãi, nhưng hiện tại, mức giá thậm chí tương đương với giá bán lẻ, còn đắt hơn so với các thương nhân Hoa Quốc khác đến lấy hàng.

Hướng Thần giải thích rằng, bởi vì thể trạng người phương Đông và phương Tây khác biệt, rất nhiều mẫu quần áo phải cắt may lại theo bản vẽ, cũng tiêu tốn nhiều nguyên liệu hơn cho nên mới định ra mức giá này.

Hai người nước ngoài chấp nhận lời giải thích đó. Vốn dĩ mức giá này đã nằm trong dự kiến của bọn họ, lại thêm tên phiên dịch La kia quấy phá ở giữa nên giờ đây bọn họ cảm thấy cái giá này thực sự đã là rất ưu đãi rồi, Hướng Thần là một đối tác vô cùng chân thành.

Thực tế đơn hàng này đem lại rất nhiều lợi ích cho nhà máy may, mức giá này so với bán cho người trong nước kiếm được nhiều lợi nhuận hơn mà còn thu được ngoại tệ. Thời buổi này ngoại tệ có thể mua được rất nhiều thứ tốt. Ở thủ đô có cửa hàng dành riêng cho kiều bào, bên trong tủ lạnh ti vi cái gì cũng có, nhưng phải dùng phiếu ngoại tệ hoặc ngoại tệ để mua.

Cả hai bên đều cảm thấy mình chiếm được hời, đối với lần hợp tác này đương nhiên rất hài lòng, vô cùng hòa hợp cùng nhau đi ăn bữa trưa đã muộn này.

Lúc này đã gần hai giờ chiều, mọi người trong phòng tiếp khách đều đói đến mức bụng dán vào lưng. Hướng Thần vung tay một cái, bảo phó giám đốc nhà máy lái chiếc xe hơi nhỏ mà nhà máy mới mua cách đây không lâu ra, mọi người cùng nhau ra ngoài ăn.

Phó giám đốc nhà máy tuy không hiểu lời Hướng Thần nói với người nước ngoài, nhưng ông có thể quan sát thấy Hướng Thần tươi cười vui vẻ, thấy thái độ của người nước ngoài càng lúc càng thân thiện, thấy đôi bên bắt tay, cũng biết chuyện đã thành công.

Phó giám đốc nhà máy hưng phấn đi lái xe qua. Chiếc xe nhỏ này nhà máy bọn họ mới mua, trong nhà máy trừ Lý Minh và Hứa Hằng Châu ra thì chỉ có ông biết lái. Đang lúc cơn nghiện lái xe lên cao, ngày nào ông cũng muốn lái đi lượn vài vòng.

Tiếc là thời buổi này giá xăng cũng đắt, đổ xăng cũng không thuận tiện như thời đại sau này, cho nên ông cũng chỉ có thể tranh thủ lúc công việc cần thiết mới lái một chút cho đỡ ghiền.

Phó giám đốc nhà máy lái chiếc xe nhỏ của nhà máy chở theo mấy người quản lý còn lại, Hướng Thần đưa theo một trợ lý ngồi lên xe của người nước ngoài, đoàn người lái xe về hướng nội thành.

Vừa mới lái ra khỏi nhà máy may, bên ngoài đột nhiên lao ra một bóng người, chặn ngay trước đầu xe làm phó giám đốc nhà máy đang lái xe giật mình đạp phanh gấp, sợ đến toát mồ hôi lạnh.

“Muốn chết à!” Phó giám đốc nhà máy dừng xe lại lập tức hạ cửa kính xuống mắng người phía trước. Đâm chết người không phải chuyện đùa, người nước ngoài không quen đường nên Hướng Thần để xe của ông dẫn đường phía trước mà suýt chút nữa xảy ra tai nạn, làm ông sợ muốn đứng tim.

Người kia không quan tâm phó giám đốc nhà máy có giận hay không, xe phía trước đã dừng lại, xe của người nước ngoài cũng dừng theo. Người kia lảo đảo chạy đến bên cạnh xe của người nước ngoài, khom lưng khua tay múa chân qua cửa kính xe mà.

Hướng Thần liếc mắt nhìn phiên dịch La với dáng vẻ thảm hại, khinh bỉ bật cười thành tiếng. Khi cậu vạch trần tâm địa xấu xa của tên này, hắn đã không còn giá trị sử dụng nữa, hợp đồng cậu bàn bạc với người nước ngoài miễn cưỡng được coi là bí mật kinh doanh nên càng không muốn để loại người lòng dạ xấu xa này nghe thấy, Hướng Thần đã cho người đuổi hắn ra ngoài.

Bởi vì anh đã nói cho hai người nước ngoài kia biết tên phiên dịch La này đã làm những gì, hai người nước ngoài cũng vô cùng tức giận, cảm thấy mình bị đùa giỡn và lừa dối nên sa thải phiên dịch La ngay tại chỗ.

Không có người nước ngoài chống lưng, phiên dịch La giống như một con gà bị vặt trụi lông, trơ trọi một thân da gà sần sùi vừa xấu xí vừa thảm hại. Hắn liều mạng cầu xin Hướng Thần nói vài lời hay ý đẹp với người nước ngoài giúp hắn, Hướng Thần không hề dao động, trực tiếp gọi bảo vệ đến xách tên này ra ngoài.

Mấy năm nay quy mô nhà máy may mở rộng không ít, may mà khu đất xung quanh đã được Hứa Hằng Châu mua lại từ sớm, mở rộng thế nào cũng thuận tiện.

Nhà máy lớn, nhân viên nhiều hơn, đội ngũ an ninh cũng được mở rộng. Từ ban đầu chỉ có một mình Đồng Lực, bây giờ cộng lại có hơn mười bảo vệ canh giữ xưởng may kín như bưng, các nhân viên nữ đều cảm thấy cực kỳ an toàn.

Cỡ như phiên dịch La, trong đội bảo vệ tùy tiện điều ra một người cũng có thể xách hắn ném ra ngoài.

Không ngờ tới, ném thì đã ném ra rồi, tên này lòng tham không đáy vẫn cứng đầu nấp ở bên ngoài nhà máy không đi, chờ để chặn xe.

Smith hạ cửa kính xe xuống, phiên dịch La lắp bắp dùng thứ ngoại ngữ không chuẩn của hắn để giải thích, cầu xin mith.

Hắn ta vẫn còn chút đầu óc, biết lúc này mà biện minh rằng lời Hướng Thần nói là giả thì người nước ngoài cũng sẽ không tin, nên hắn sụt sùi khóc lóc kể lể, nói rằng hắn làm vậy là vì nghĩ cho người nước ngoài, giúp bọn họ ép giá.

Đáng tiếc những người có mặt ở đây đều không phải kẻ ngu, lúc giao tiếp có rào cản chỉ có thể dựa vào hắn diễn đạt thì bị hắn lừa gạt còn được, giờ này mà còn không hiểu tên này muốn làm gì sao?

Hướng Thần như đang xem kịch hay ngồi ở ghế sau nhìn hắn diễn trò, Bryan tính tình khá nóng nảy, ngay lập tức sa sầm mặt mũi mắng vài câu th* t*c, Smith cũng nhíu mày nhìn phiên dịch La: “Anh La, nếu anh tiếp tục quấy rầy chúng tôi, tôi sẽ khiếu nại ông.”

Những người nước ngoài này đến Hoa Quốc là nơi đất khách quê người, thông thường đều sẽ tìm một phiên dịch viên kiêm hướng dẫn viên địa phương. Đương nhiên, những người như vậy cũng không phải tùy tiện tìm đại, bọn họ vốn không quen thuộc nơi này nên thường sẽ liên hệ với các cơ quan cung cấp dịch vụ địa phương để nhờ họ giúp tìm người.

Cho nên một khi bọn họ khiếu nại, phía chính quyền sẽ biết những việc “tốt” mà phiên dịch La đã làm, sau đó hắn sẽ bị liệt vào danh sách đen. Đừng nói đến giấc mộng di dân của hắn, ngay cả ở trong nước hoàn cảnh của hắn cũng sẽ trở nên vô cùng khó khăn.

Lời này vừa thốt ra, phiên dịch La lập tức sợ xanh mặt, nhếch môi lộ ra nụ cười còn xấu hơn khóc, từng bước lùi lại khom lưng uốn gối nhìn chiếc xe rời đi.

Nhìn hai chiếc xe hơi nhỏ càng chạy càng xa, phiên dịch La căm hận đá mạnh xuống mặt đất, đá bay một mảng cỏ. Ngoài việc đó ra, hắn chẳng còn cách nào khác để phát tiết cảm xúc của mình.

Đứng chôn chân tại chỗ một lát, mấy nhân viên bảo vệ ở bốt gác vẫn luôn nhìn chằm chằm phiên dịch La tư thế sẵn sàng, chỉ cần hắn có hành động mờ ám nào là lập tức lao lên khống chế ngay.

Phiên dịch La vừa nãy bị ném ra đã phải chịu khổ, mấy đồng chí bảo vệ chẳng hề nương tay, bẻ ngoặt cánh tay hắn rồi ném xuống đất. Bây giờ cánh tay hắn vẫn còn đau nhức, nào dám đối đầu với người ta.

Hằn học liếc nhìn nhà máy may một cái, định nhổ một bãi nước bọt vào tấm biển hiệu lại sợ bảo vệ đến đánh mình nên chỉ có thể tiếp tục đem đất cát ra để trút giận.

Đáng tiếc lần này nhìn không rõ, một chân hạ xuống lại đá trúng một tảng đá, hắn đang lúc tức giận nên dùng lực rất mạnh, trong nháy mắt cảm giác như ngón chân đều muốn gãy lìa, đau đến mức phiên dịch La ôm chân xoay vòng vòng tại chỗ, khuôn mặt biến dạng vì đau đớn.

Đám bảo vệ từng người một cười hả hê, phiên dịch La tức đến suýt ngất đi, khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được, chỉ có thể tập tễnh đi bộ về.

Lúc đến là hắn ngồi xe của người nước ngoài qua đây, bây giờ chỉ có thể tự mình đi bộ về. Hơn nữa chân còn bị thương, không cử động cũng đau, mà hễ động một cái là đau đến tận xương tủy.

Cũng may đi không xa lắm có một trạm xe buýt, chỉ là chuyến xe không nhiều, phiên dịch La đợi một hồi lâu mới thấy xe buýt đi tới.

Ngày thường hắn rất coi thường việc ngồi loại xe này, cảm thấy đó là thứ dành cho hạng người thấp kém. Một đống người chen chúc trên một chiếc xe, hắn hoặc là đi xe đạp, hoặc là ngồi nhờ xe của khách hàng, mỗi lần ngồi trên xe hơi, hắn đều có một loại cảm giác ưu việt, cảm thấy mình cũng là người thượng đẳng rồi.

Thế nhưng hôm nay, hắn chỉ có thể để bản thân chịu thiệt thòi một chút, miễn cưỡng ngồi cái xe này vậy. Phiên dịch La nghĩ như thế, vẻ mặt chê bai trên mặt thậm chí chẳng thèm che giấu.

Tuy nhiên chờ hắn lên xe, nhân viên bán vé chặn ở phía trước đưa tay ra: “Mua vé!”

Phiên dịch La sờ túi áo, mặt cứng đờ, hắn đi theo người nước ngoài ra ngoài làm việc, ăn uống đều có người chiêu đãi, thậm chí còn có tiền boa mang về nên đâu cần tự mang theo tiền. Hôm nay vốn dĩ định kiếm một khoản phí hoa hồng từ xưởng may, đáng tiếc xôi hỏng bỏng không, trong túi hắn hiện giờ một xu cũng không có.

Hai phút sau, phiên dịch La đứng trước trạm xe, nhìn chiếc xe buýt lao vút đi, phun một luồng khói xả đầy mặt.

Phiên dịch La đen mặt, nghiến răng nghiến lợi chửi bới Hướng Thần, chửi hai người nước ngoài, chửi cả tay nhân viên đã giới thiệu hắn cho hai người này, chửi cả tài xế xe buýt và nhân viên bán vé vừa rồi, chửi trời chửi đất, cảm thấy ai cũng đang nhắm vào mình.

“Không sao, chẳng qua là một lần hỏng việc thôi mà. Lần sau sẽ ổn, lần sau nhất định phải vơ vét một mẻ thật đậm.” Phiên dịch La đi khập khiễng về hướng nội thành, thầm tự an ủi mình trong lòng, mà hắn cũng chỉ có thể an ủi bản thân như vậy thôi.

Nhưng hắn không hề biết rằng, lúc này ở trên xe, Hướng Thần đã nghe ngóng được lai lịch của hắn từ hai người nước ngoài, sau đó ghi hận hắn một vố trong lòng, chuẩn bị ngày mai sẽ đi tố cáo.

Gia đình chú Cố nhà cậu đều làm ở Bộ Ngoại giao, hơn nữa chức vụ không thấp. Cậu cũng không phải dùng quyền thế vì lợi riêng, mà là đi vạch trần hành vi của kẻ tiểu nhân đạo đức bại hoại, đây là hành động chính nghĩa!

Vòng vo một hồi lại quay về phố ẩm thực, thủ đô có không ít nơi bán đồ ăn nhưng hiện tại tụ tập thành quy mô lớn, chủng loại đa dạng nhất chính là phố ẩm thực.

Vốn dĩ nơi này cũng không tên là phố ẩm thực, ban đầu chỉ là một con phố dân cư có cái tên rất bình thường. Hiện tại ngay cả những hộ dân cũ đã dọn đi cũng không mấy khi gọi cái tên cũ nữa, mọi người đều gọi là phố ẩm thực, giống như đây mới chính là tên gốc của nó vậy.

Hướng Thần đã hỏi qua hai người nước ngoài, bọn họ đều nói muốn nếm thử món ngon đặc sản của Hoa Quốc, nếu không Hướng Thần đã đưa bọn họ đi ăn món Tây rồi.

Dẫn theo hai người nước ngoài thì đi đến quán ăn vặt hay tiệm lẩu không mấy thích hợp, Hướng Thần đưa bọn họ đến một nhà hàng của nhà mình.

Đầu bếp chính ở tiệm này thực ra là chú Cát. Người ta vốn dĩ là bậc thầy nấu nướng, để ông ấy ở quán ăn vặt quá là không biết tận dụng tài năng.

Cân nhắc đến khẩu vị của người nước ngoài, Hướng Thần không dám gọi món quá cay, ngược lại gọi một số món có vị ngọt như thịt xào chua ngọt, sườn xào chua ngọt vân vân, món thịt miếng lớn thì thịt kho Đông Pha là thích hợp nhất, lại thêm một món đặc sản là thịt khô hấp tổng hợp.

*Thịt khô hấp tổng hợp hay lạp vị hợp chưng là đặc sản Hồ Nam, thường là các loại lạp xưởng, thịt lợn thịt vịt hun khói kết hợp gia vị cho vào hấp chung

Đến thủ đô thì nên ăn vịt quay, nhưng người ta có nơi chuyên làm món đó, tiệm của họ thì làm vịt xông khói Vô Vi, cá thì lên món cá chua Tây Hồ, thêm một bát canh phi long, hai món rau xào theo mùa, một bàn thức ăn như vậy là đã rất phong phú rồi.

Hai người nước ngoài ăn đến nỗi liên tục gật đầu, có món họ thấy bình thường, có món lại vô cùng yêu thích. Ví dụ như món thịt xào chua ngọt kia, một mình Bryan đã ăn hết già nửa đĩa, chỗ còn lại đều là đồng nghiệp của ông ta ăn, mấy người Hướng Thần cơ bản là không động đũa.

Khi bọn họ đến Hoa Quốc, người ta cứ nghĩ người nước ngoài chắc chắn chỉ thích ăn đồ Tây nên chiêu đãi bọn họ toàn là bít tết, bít tết và bít tết, mà còn chẳng chính tông và hợp khẩu vị như khi họ ăn ở chính nước họ.

Lần này được ăn món Hoa Quốc chính gốc, cả hai đều vô cùng tán thưởng. Nghe Hướng Thần nói cả con phố này đều bán đồ ăn thì họ lập tức quyết định sau này cứ đến đây ăn, một con phố dài thế này đủ để họ ăn cho tới tận lúc về nước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn