Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 211

Trần Tiểu Thảo hơi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Vân Vân: “Cậu hỏi chuyện đó làm gì?”

Vân Vân mỉm cười, bình thản đáp: “Tớ hỏi vu vơ thôi, hình như trước đây tớ có gặp anh của cậu một lần rồi.”

“Vân Vân, cậu cũng biết anh của Tiểu Thảo à?” Một cô bạn tò mò hỏi.

“Không hẳn là quen, chỉ gặp qua một lần thôi, chắc anh ấy không nhớ đâu.” Vân Vân thành thật nói, vì rõ ràng lúc nãy Hướng Thần không hề nhận ra cô.

Đám con gái càng thêm hiếu kỳ: “Sao lại không nhớ được chứ?”

Nhan sắc của Vân Vân thuộc hàng nổi bật trong cả trường, thường thì con trai hễ gặp qua cô một lần sẽ chẳng thể nào không có chút ấn tượng gì.

“Thật sự là chỉ mới gặp một lần thôi, thời gian cũng không dài, anh ấy không nhớ là chuyện bình thường.” Vân Vân giải thích: “Tớ cùng mẹ đi thăm một người bác, anh ấy hình như là con cháu trong nhà bác ấy. Lúc tụi tớ đến anh ấy cũng ở đó, ngồi một lát rồi đi ngay. Nếu không phải hôm nay tình cờ gặp, tớ cũng chẳng nhớ ra nổi.”

Nghe cô nói vậy, đám bạn mới thôi thắc mắc. Trần Tiểu Thảo thì thầm phân tích lời Vân Vân trong lòng, cô đoán người “bác” mà Vân Vân nhắc tới chắc hẳn là chú Đặng Lịch.

“Ái chà, mấy giờ rồi? Nhanh chân lên thôi kẻo lát nữa không còn chỗ ngồi đâu.” Không còn ” sắc đẹp” của Hướng Thần gây nhiễu, bản tính ham ăn của Lệ Lệ lại trỗi dậy. Cô nhìn đồng hồ rồi hối hả kéo các bạn đi về phía phố ẩm thực.

“Đừng gấp, đừng gấp, tới nơi rồi mà.” Mấy cô gái líu lo đi theo, rôm rả bàn xem nên ăn gì.

Dù đã hẹn đi chơi chung nhưng ăn gì vẫn là một vấn đề nan giải. Phố ẩm thực có quá nhiều món ngon, mà nhiều món ăn đông người mới hời, nên nhân cơ hội này ai cũng muốn được ăn món mình thích.

Tối qua trong buổi “hội nghị bàn tròn” ở ký túc xá, cả nhóm đã thảo luận một hồi mà chẳng đi đến đâu, ngược lại còn đánh thức lũ “sâu háu ăn” trong bụng khiến cả đám nằm trên giường nghe bụng kêu rồn rột, nước miếng tuôn trào, khổ sở không sao tả xiết.

“Ăn cá nướng đi? Lần trước tớ ăn một lần rồi, thịt cá bên ngoài giòn rụm bên trong mềm ngọt, ngon cực kỳ. Tụi mình gọi một con thật lớn là đủ, đồ ăn kèm bên trong cũng rất đưa cơm.” Lệ Lệ đề nghị.

“Món đó nóng lắm.” Một cô gái áp tay lên má: “Dạo này tớ hơi bị nhiệt, không muốn ăn đồ nóng cho lắm.” 

Thực ra là vì cô bạn này không thích ăn cá nên mới tìm cớ.

“Bò kho nồi đất thì sao? Tớ thích món này nhất.” Cô gái này nói xong liền không nhịn được mà đề xuất món mình thực sự thèm.

“Mấy đứa mình ăn một nồi chắc không đủ đâu. Hay là ăn lẩu xào khô mala đi? Thích ăn gì thì tự chọn món đó, tê cay đậm đà, hương vị số một luôn.”

“Không ổn đâu, hay là vào quán ăn nhanh đi, trong đó món chính gì cũng có, ai muốn ăn gì thì gọi nấy.”

“Đừng mà, quán đó bình thường muốn ăn lúc nào chẳng được. Khó khăn lắm mới đi ăn chung, đừng vào tiệm ăn nhanh nữa.”

“Hay đi ăn cơm gọi món? Nghe nói nhà hàng mới mở đằng kia cũng khá lắm.”

“Lỡ không ngon thì sao? Tớ thấy hay là mình đi ăn lẩu đi!”

Bàn tới bàn lui nửa ngày trời, nhìn thấy giờ ăn trưa đã cận kề, phố ẩm thực ngày càng đông đúc, cuối cùng cả nhóm mới thống nhất được kết quả: “Đi ăn lẩu, gọi một nồi lẩu hai ngăn!”

Đến khi chạy tới quán lẩu, rõ ràng mới hơn mười một giờ một chút mà bên trong đã gần như kín chỗ. Mấy cô gái nhanh tay chiếm được chiếc bàn cuối cùng, ngửi thấy mùi hương cay nồng trong không khí, nước miếng lại bắt đầu chực trào.

Trong khi nhóm Trần Tiểu Thảo đã bắt đầu nhập tiệc, Hướng Thần vẫn còn đang bận rộn.

Hôm nay là ngày nghỉ, cậu vốn định đến phố ẩm thực xử lý vài việc lặt vặt. Kết quả là việc chưa xong đã nhận được điện thoại từ nhà máy may báo rằng có người nước ngoài đến xem quần áo, bảo cậu qua đó một chuyến.

Bình thường việc ở nhà máy không đến lượt cậu quản, dù không có Hứa Hằng Châu thì cũng có Lý Minh. Nhưng ngặt nỗi hai người kia thời gian này đều không có mặt, phó giám đốc chỉ là người làm công ăn lương nên không dám quyết định những việc lớn nên đành gọi cho “ông chủ nhỏ” chẳng mấy khi nhúng tay vào việc chung như cậu.

Hướng Thần vừa tới nơi là bị quay như chong chóng. Trước đây nhà máy cũng đã từng có tiền lệ xuất khẩu, cậu chỉ cần làm theo quy trình là được, chỉ có điều mấy người nước ngoài này hình như có hơi xem thường họ.

Lúc Hướng Thần đẩy cửa bước vào, bên trong đang vang lên tiếng ngoại ngữ xì xà xì xồ. Khoảnh khắc đó Hướng Thần còn thầm nghĩ: “Người nước ngoài này nói tiếng mẹ đẻ sao nghe chẳng chuẩn chút nào”, kết quả vào trong mới thấy hóa ra là một người Trung Quốc đang nói chuyện với mấy ông Tây.

Thấy Hướng Thần vào, người này cũng chẳng dừng lại, chỉ mỉm cười gật đầu với cậu rồi tiếp tục nói cho xong, thái độ trông có vẻ rất thân thiện.

Hướng Thần hiếm khi giữ bộ mặt lạnh lùng như vậy. Nếu không phải vì những năm qua đã được rèn luyện cả về mặt tâm lý, chắc cậu đã lật bàn ngay tại chỗ rồi.

Chẳng trách lúc nãy cậu tưởng người đang nói là người nước ngoài, bởi vì lời lẽ của kẻ đó từ trong ra ngoài toàn là nói xấu nhà máy của họ. Điều này cũng thôi đi, người mua kén chọn hàng hóa là chuyện bình thường, dù lời lẽ có cay nghiệt hay bới lông tìm vết đến đâu Hướng Thần cũng có thể nhịn.

Thế nhưng, sự coi thường đất nước và sự nịnh bợ nước ngoài trong lời nói của kẻ này dường như muốn tràn ra ngoài. Nào là quốc gia lạc hậu, sản phẩm kém chất lượng, hàng thứ cấp, cứ việc ép giá thoải mái… Hướng Thần nghe mà lửa giận bốc ngùn ngụt. Đây đâu phải là người Hoa, rõ ràng là một tên gian tế!

Khốn nỗi kẻ này còn trưng ra bộ mặt hiền lành, gặp ai cũng cười. Mấy vị lãnh đạo nhà máy có mặt trong phòng tiếp khách đều giữ thái độ rất tốt với tên phiên dịch này, chắc hẳn họ đều tưởng hắn đang nói những lời tốt đẹp.

“Đây là ông chủ nhỏ của chúng tôi.” Phó giám đốc thấy Hướng Thần như thấy cứu tinh: “Đồng chí La, anh cứ trao đổi với ông chủ nhỏ của chúng tôi là được.”

Tên họ La kia cực giỏi làm màu, lập tức giơ tay ra định bắt tay Hướng Thần: “Hân hạnh, hân hạnh! Là tổng giám đốc Hứa phải không, tôi đã nghe danh của anh từ lâu rồi.”

Hắn cũng đã tìm hiểu trước, biết nhà máy này thường có hai ông chủ quản lý, một họ Lý một họ Hứa. Người họ Lý lớn hơn vài tuổi, người họ Hứa trẻ hơn, nghe đâu dung mạo rất khôi ngô.

Lúc nghe kể hắn còn thầm cười nhạo: “Làm ông chủ mà vô dụng đến mức nào mới để người ta khen đẹp trai, đúng là trò cười.”

Đến khi gặp người thật, hắn mới hiểu tại sao người ta phải cố ý nhắc tới, chỉ vì dung mạo của người này quá sức nổi bật. Và hắn cũng không ngờ vị ông chủ này lại trẻ đến thế.

Đối mặt với tên phiên dịch này, Hướng Thần thực sự không thể nặn ra nổi một nụ cười, cậu cũng lười chẳng buồn giả lả, chỉ kiêu hãnh gật đầu một cái, coi như không nhìn thấy bàn tay đang đưa ra của gã họ La.

Tên phiên dịch La cười gượng hai tiếng, hậm hực rụt tay về, trong mắt lóe lên một tia bất mãn.

Hướng Thần chẳng thèm quan tâm đến hắn. Địa vị hiện tại của cậu không phải hạng tiểu nhân nào cũng có thể lay chuyển được. Kẻ này cũng chỉ là một tên chuột nhắt, nếu không thì đã chẳng phải diễn kịch cho người ta xem.

Thấy Hướng Thần có thái độ tệ với phiên dịch La, mấy người nước ngoài cũng lộ ra vẻ mặt không mấy vui vẻ, họ cảm thấy Hướng Thần quá ngạo mạn.

Ngược lại là đám người phó giám đốc xưởng, lại bắt đầu nảy sinh những suy nghĩ khác trong lòng.

Trước khi Hướng Thần đến, tên phiên dịch họ La này cũng có nói với bọn họ về một vài kế hoạch thu mua của người nước ngoài, hắn ta bảo rằng mấy người ngoại quốc này không mấy hài lòng với sản phẩm của xưởng, còn hắn thì đang nỗ lực nói giúp cho bọn họ.

Mà mấy người nước ngoài kia lúc đi xem quần áo quả thực có hơi nhíu mày, thỉnh thoảng lại nói với phiên dịch La vài câu nên mọi người đều tưởng rằng hắn ta thật sự đang nói tốt cho mình.

Nhưng Hướng Thần đã đến, nhìn thấy thái độ của cậu, bọn họ bắt đầu hoài nghi lời nói của phiên dịch La. Tuy Hướng Thần không đến xưởng nhiều nhưng mọi người cũng đã tiếp xúc không ít, đối với tính cách của cậu cũng coi như hiểu rõ.

Cậu vốn dĩ có tính tình rất ôn hòa, thậm chí so với hai ông chủ kia còn dễ nói chuyện hơn, sao có thể đột nhiên vô lễ với khách khứa như vậy được.

Hơn nữa Hướng Thần còn là giáo sư đại học! Đây chính là người có văn hóa, đám người phó giám đốc xưởng từng nghe Hứa Hằng Châu nói tiếng nước ngoài rồi, phải gọi là cực kỳ trôi chảy, nghĩ lại thì Hướng Thần chắc hẳn cũng biết? Có phải ông chủ nhỏ đã nghe thấy tên phiên dịch kia nói lời gì không lọt tai rồi không?

Có thể được tuyển vào làm cấp quản lý, mọi người đều không phải kẻ ngu, liên tưởng bừa cũng ra được chân tướng, bất kể đã kiểm chứng hay chưa cũng ngay lập tức đứng về phía Hướng Thần, đồng lòng nhất trí chống lại kẻ địch.

Sau đó ngồi xuống đàm phán, cho dù có người nước ngoài ở đó, Hướng Thần cũng chẳng hề nao núng chút nào.

Thời buổi này người ta ít khi được thấy người nước ngoài, hơn nữa người ta còn được gọi là bạn bè quốc tế, không ai dám đắc tội. Chưa kể còn trông chờ vào việc xuất khẩu thu ngoại tệ cho nên vị phó giám đốc xưởng bình thường hay lên mặt với các nhà cung ứng lúc này cũng không dám để lộ thái độ gì.

Nhưng Hướng Thần lại rất vững vàng, trước khi xuyên không cậu sống ở một thành phố lớn, số người nước ngoài từng gặp qua đếm không xuể. Hơn nữa ở thời đại sau này, Hoa Quốc đã sớm trở thành xưởng sản xuất của thế giới, khắp nơi trên toàn cầu có thể dễ dàng thấy hàng chữ “Made in China”, chẳng có thứ gì là trong nước không bán được cả.

Nói đi cũng phải nói lại, đối với quần áo của nhà máy nhà mình, Hướng Thần vẫn rất tự tin. Chất lượng cực tốt, nhờ chịu ảnh hưởng từ ban đầu của Hứa Hằng Châu mà phong cách thiết kế cũng mang theo hơi hưởng phương Tây, nếu không thì đã chẳng được người nước ngoài đón nhận đến vậy.

Về sau tuy rằng đã thay đổi nhiều nhà thiết kế, nhưng có một số mẫu kinh điển thực sự là không bao giờ lỗi mốt, bao nhiêu năm nay vẫn luôn bán chạy, hơn nữa còn bán rất tốt.

Quan trọng nhất là, giá quần áo của bọn họ so với bản địa phương Tây mà nói thì quá rẻ, cho dù nhập khẩu từ đây mang về bên đó bán cũng có thể kiếm được một khoản lớn.

Những điều này Hướng Thần đều nắm rõ trong lòng, cho nên trong giao dịch này, cậu không cần phải cúi đầu, chỉ dùng thái độ đàm phán bình đẳng để bán ra với mức giá hợp lý là được.

Nhưng Hướng Thần muốn xem thử tên họ La này giở trò quỷ gì, thế là vẫn giả vờ như không hiểu để tên họ La kia giúp đỡ phiên dịch.

Rồi sau đó Hướng Thần suýt nữa thì tức đến bật cười, hắn ta không chỉ tự ý sửa đổi lời cậu nói mà còn cố ý thay đổi một số từ ngữ thành cách nói đặc biệt vô lễ, thậm chí đến cả giá cả cũng sửa luôn cho cậu.

Cậu nói mua số lượng lớn sẽ có giá ưu đãi, tên này lại nói bán cho người nước ngoài phải tăng giá, rồi thêm luôn vào sau giá cậu đưa ra một con số 0.

Mấy người nước ngoài kia cũng đâu có ngu, người ta đến đây là thực sự muốn làm ăn, nếu không cũng chẳng tìm tới tận nơi, nhưng nghe thấy mức giá này thấy thậm chí còn đắt hơn nhiều so với giá bán lẻ thực tế tại cửa hàng, bọn họ đương nhiên không thể chấp nhận được.

Lúc đó đã có một người nước ngoài tức giận muốn bỏ đi, người bạn đồng hành của ông ta còn muốn cố gắng thêm chút nữa, bảo tên họ La bàn bạc lại với Hướng Thần, nói rằng cho dù mua theo giá bán lẻ cũng được, nhưng mức giá hiện tại này cực kỳ không hợp lý.

Thế rồi tên họ La kia quay đầu lại nói với Hướng Thần một kiểu khác. Hắn bảo người nước ngoài chê bai chất lượng quần áo của bọn họ kém, kiểu dáng cũng không đẹp hơn nữa giá còn đắt. Bọn họ mua đồ trả bằng ngoại tệ, giá này quá cao, phải thấp xuống một chút mới được.

Hướng Thần mỉm cười hỏi: “Vậy bọn họ đưa ra giá bao nhiêu?”

Sau đó tên phiên dịch La này đem mức giá ưu đãi mà Hướng Thần báo chém đi một nửa, còn vô cùng thành khẩn nói với Hướng Thần rằng mức giá này cũng là do hắn cố gắng thuyết phục mới được, vốn dĩ hai người nước ngoài này chỉ muốn trả một phần ba cái giá đó thôi.

Hướng Thần gật đầu, không hề giống như trong tưởng tượng của phiên dịch La là sẽ cảm kích khôn cùng, thậm chí cầu xin hắn giúp đỡ nói khéo với người nước ngoài mà trên mặt cậu còn mang theo nụ cười hờ hững.

Trong lòng tên phiên dịch La tức giận cực kỳ, hắn vốn chỉ định lừa gạt bọn nhà quê này một chút để kiếm chút lợi lộc ở giữa.

Kết quả Hướng Thần lại dùng thái độ này đối với hắn, hắn rất tức giận, muốn làm cho chuyện làm ăn của bọn họ đổ bể. Đương nhiên hắn còn muốn nhìn thấy Hướng Thần cúi đầu trước hắn mới chịu.

Nhưng mà Hướng Thần về cơ bản không hề mắc bẫy.

“Giám đốc Hứa, anh xem có nên giảm thêm chút nữa không? Đây là ngoại tệ đấy, hiếm có lắm, các xưởng khác dù lỗ vốn cũng sẵn lòng làm mà.” Phiên dịch La làm ra vẻ như đang suy nghĩ cho Hướng Thần.

Người nước ngoài đợi mãi không thấy câu trả lời, chỉ nhìn thấy thái độ của Hướng Thần hình như cũng không thân thiện, người vốn định bỏ đi lập tức đứng phắt dậy, người còn lại cũng từ bỏ ý định, đứng lên theo.

“Giám đốc Hứa, anh xem, chuyện này biết làm thế nào cho phải đây?!” Phiên dịch La cũng đứng dậy theo, vẻ mặt như thể đang lo sốt vó thay cho Hướng Thần, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa một tia đắc ý.

“Chẳng làm sao cả.” Hướng Thần không hề lay chuyển: “Mức giá anh nói là không thể nào.”

“Vậy thì tôi không giúp gì được cho anh nữa rồi.” Tên họ La tiếp tục diễn kịch, nhưng Hướng Thần đã không còn tâm trí nghe hắn nói nhảm nữa, tuy muốn trừng trị tên khốn này, nhưng việc làm ăn thì vẫn phải làm.

“Ngài Smith, xin hãy dừng bước, hãy nghe tôi nói vài câu.” Hướng Thần vừa rồi nghe phiên dịch La gọi người nước ngoài kia như vậy nên cũng gọi theo.

Cậu thốt ra một tràng ngoại ngữ lưu loát, vừa mở miệng đã trấn áp được cả căn phòng.

Mấy người nước ngoài thì không hiểu nổi, cậu đã biết nói tiếng nước ngoài thì sao còn cần người phiên dịch làm gì. Mấy vị lãnh đạo xưởng thì coi như thở phào nhẹ nhõm, trên mặt không nén nổi nụ cười.

Chỉ có phiên dịch La là hoàn toàn đờ người ra, Hướng Thần vậy mà biết nói tiếng nước ngoài? Vậy thì hắn… hắn vừa nãy… mồ hôi lạnh lập tức chảy ròng ròng.

Gọi được người nước ngoài dừng lại, Hướng Thần nhếch mép lộ ra một nụ cười khinh miệt với tên phiên dịch La giờ đã trở nên vô dụng: “Quên chưa nói, tôi họ Hướng, không phải họ Hứa.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn